Hồi 11 - Lưu Hương Tử Lệnh - Cổ Long
Cô Gái Trong Miễu Hoang
Lão chủ quán họ Trương suy nghĩ một hồi lâu, lão suy nghĩ và nói
với gã thư sinh áo rcâng Châu, phía Nam đến Kim Hoa , dọc đường có nhiều ngã rẽ,nhưng những ngã rẽ
y chỉ vào những thôn xóm hẻo lánh rồi cùng đường, rất có
thể cô ấy đã lạc vào những thôn xóm đó .
Gã thư sinh áo rách nói:
- Xá muội tư nhỏ rất ít khi hay đi đâu xa ra khỏi Hà Hoa . Dường như không biết còn con
đường nào khác nữa.
Lão chủ quán họ Trương gãi gãi đầu và quay qua cười nói với hai người khách buôn:
- Nhị vị đại ca thường hay mua bán trong vùng này , thường hay đi
vào làng mạc, khách quan thử hỏi xem nhị vị
có biết, có thấy chăng?
Bảo gã thư sinh áo rách hỏi , nhưng lão lại hỏi ngay:
- Ðinh lão ca và Vương đại ca, vị thư sinh này có một cô
em gái đi lạc trên khoảng đường Ðại Dịch Trang đến
đây , chẳng hay nhị vị có thấy cô gái mặc áo đen không nhỉ ?
Gã họ Ðinh nhướng đôi mắt:
- Ông chủ quán hỏi chúng tôi đấy à?
Lão chú quán cười cười:
- Vị khách quan đây có người em gái lạc đường, tôì nghe
nhị vị từ mấy ngày nay buôn bán vùng này chắc có lẽ
thấy xin nhị vị làm ơn chỉ hộ .
Gã họ Ðinh đó biết lệnh muội của khách quan đây đi lạc
ở đâu?
Hình như nãy giờ cả hai ngồi nghe, nhưng họ cũng không
chú ý lắm, cho nên nghe mà không nghe hết đầu đuôi
Gã thư sinh áo rách đứng dậy vòng tay:
- Tại hạ ngụ tại Hà Hoa Ðường, xá muội đến Ðại Dịch
Trang thăm bà con,cứ theo ở đó nói lại thì xá muội đã về
rồi thế nhưng tại hạ đi đón thì lại không gặp,nghĩ chắc em
nó lạc đâu ở khoảng đường nầy, kính mong nhị vị đại ca có
thấy thì làm ơn chỉ dùm .
Gã họ Vương nhìn đồng bạn:
- Lão Ðinh nè, hồi sớm mai này anh từ Ðại Dịch Trang mang hàng đến đây,có thấy cô gái nào không
nhỉ ?
Gã họ Ðinh nói:
- Lệnh muội của công tử khoảng bao nhiêu tuổi ?
Gã thư sinh áo rách nói:
- Xá muội năm nay mười chín tuổi, tuy cũng lớn rồi, nhưng thật thì ít hay đi đâu xa lắm.
Gã họ Ðinh nói:
- Chẳng hay lệnh muội ăn mặc như thế nào?
Gã thư sinh áo rách đáp:
- Thật không dám dấu chi nhị vị, vì gia cảnh không được như hồi xưa nữa nên anh em chúng tôi cũng lam lũ lắm, tuy
đi xa nhưng xá muội cũng chỉ mặc đồ đen.
Gã họ Ðinh trầm ngâm một chút rồi chợt vỗ tay đánh vào vế:
- Ðúng rồi, như vậy là đúng rồi , hai mắt của gã thư sinh áo xanh vụt
loé lên:
- Lão ca đã có thấy xá muội rồi à ?
Gã họ Ðinh nói:
- Vừa rồi, khi vượt qua Tam Lý Lãnh, tại Long Ðồ Ðiện tại hạ thấy có một vị cô nương mặc áo đen, hình như
nghĩ chân trong miếu ấy.
Thư sinh áo rách dợm hỏi thì hắn đã nói luôn:
- Thật ra lúc đó cô ấy mặc áo chi thì tại hạ cũng không để ý .
Hắn vỗ tay đánh bép một cái như sực nhớ ra điều gì:
- À có điều hình như tôi thấy cô gái có choàng một
vuông vải đen trên mặt..
Gã thư sinh áo rách hình như giật mình. nhưng hắn bình
tĩnh lại ngay,hắn hỏi:
- Lão huynh khi thấy xá muội tại Long Ðồ Ðiện vào lúc
nào?
Gã họ Ðinh đáp:
- Mới đây lúc tôi chia tay với lão trang để rẽ vào Ðại Dịch Trang thì thấy cô ấy hình như ghé
nghĩ chân tại Long
Ðồ Ðiện.
Hắn nốc một ngụm rượu nữa rồi đưa tay quẹt miệng nói
tiếp:
- Hình như cô ấy mỏi chân và mệt lắm, cô ấy ghé vào miếu ngồi dựa bệ thờ. Vì chung quanh không có xóm làng
gần, bọn này cũng định hỏi thăm nhưng vì thấy không tiện
nên bỏ đi luôn.
Gã thư sinh áo rách hỏi:
- Xin hỏi lão ca không biết từ đây đến Long Ðồ Ðiện
phải đi bằng lối nào?
Lão chủ quán họ Trương mang tô mì lên cho gã thư sinh
áo rách. Nghe hỏi, lão ta nhoẽn miệng cười :
- Long Ðồ Ðiện ở tại Tam Lý Lãnh, từ đây đến đó
khoảng chừng hai mươi dậm, khách quan cứ ăn no đi rồi tiểu nhân sẽ kiếm cho khách quan một chiếc đèn lồng.
Gã thư sinh áo rách bưng tô mì lên lùa một hơi, hình như
hắn nóng lòng muốn đi cho thật gấp.
Lão chủ quán họ Trương từ sau nhà bếp mang ra cho gã
một chiếc đèn lồng, lão còn cẩn thận cho gã một cây gậy
tre, lão cười nói :
- Ðường núi này người ta cũng có khi đi thường, đối với
những người đi thường thì rất dễ dàng, nhưng với khách
quan không quen thì nên xách theo cây gậy nầy để vừa chống đi cho dễ mà cũng để đuổi
rắn rết, khách quan gặp
chổ nào cỏ rậm thì cứ quơ quơ là không còn sợ gì hết.
Ðúng là một con người tốt tuy buôn bán có đập đổ thiên
hạ thật nhưng đối với khách lỡ đường thì lão cũng có lòng.
Gã thư sinh áo rách đứng dậy vòng tay cảm tạ ,hắn móc túi lấy ra số bạc tương đương nhiều hơn gíá thức ăn trao
cho lão chủ quán rồi chào hai gã thương buôn.
Bầy giờ thì mưa đã dứt hột rồi nhưng bốn phía trời đã mờ
tối , miền sơn cước hình như trời tối mau hơn ở đồng quê, vừa thấy bóng mặt trời hụp xuống sau núi thì nhà phải lên
đèn.
Ðúng như lão chủ quán họ Trương nói, gã thư sinh áo rách là một gã trói gà không chặt. Ðường núi đối
với khách buôn hay những kẻ xuôi ngược giang hồ thì không có gì
khó khăn cả, nhưng đối với gã thì quả là chuyện gian nan.
Gã chống cây gậy và xách lồng đèn khấp khểnh bước ra.
Nhìn theo dáng đi của gã ông chủ quán họ Trương chép miệng thở dài e ngại .
Nhưng đó là khi hắn vừa bước ra thôi chứ khi hắn đã khuất rồi thì lão chủ quán họ Trương và hai tên lái buôn
cũng đưa mắt nhìn nhau. Những đôi mắt hồi nãy coi có vẻ thật thà bây giờ bỗng biến thành gian xảo lạ lùng. Họ nhìn
nhau và bật cười ha hả, giọng cười rõ là của những con người đắc ý.
Cái lạ thứ hai là con người của gã thư sinh áo rách.
Từ khi vào quán cho đến khi hắn ra khỏi cửa, tướng của hắn đúng là tưỡng co ro như gà chết nước, thứ tướng bệnh
đến bước đi không nổi, thứ tướng chỉ có thể nằm đọc sách
ngâm thơ. Thế nhưng khi bước ra vừa khuất quán, gã thư
sinh áo rách vội quăng cây gậy trúc. nhấc bỗng mình lên
lao nhanh như gió.
Gã đã cẩn thận tắt chiếc đèn lồng của lão chủ quán trao
cho .
Chỉ mấy phút sau gã thư sinh áo rách đã trở thành một
con người khác , hắn là Giang Hàn Thanh.
Và cũng chỉ thời gian uống xong một ngụm trà là hắn đã
đến đúng Long Ðồ Ðiện.
Long Ðồ Ðiện là một ngôi miếu nằm về phía bấc triền
núi Nhạn Môn. Ðó là một ngôi miếu hoang tàn.
Không những đây là một ngôi miếu bỏ hoang mà còn là
một ngôi miếu quá nhỏ, không có nổi một tấm biển đề ,
bên trong thì hương khói lại vắng tanh. Trên trần nhện
giăng tứ phía, bệ thờ bụi đóng lâu đời, tuy không rộng lắm
trong bóng tối om om .
Rừng hoang núi vắng với ngôi miếu hoang tàn, thêm vào
đó tiếng gió xì xào cành lá bên ngoài càng làm cho người
dễ nghe ớn lạnh.
Giang Hàn Thanh do dự, nhưng cuối cùng rồi hắn cũng
bước qua ngưỡng cửa.
Dưới bệ thờ bụi bám đầy, trên lưới nhện giăng, Giang Hàn Thanh thấy chập chờn có một bóng người.
Ðúng rồi, có một cô gái đang ngủ gật.
Một cô gái áo đen và vuông khăn đen cũng vẫn còn
quàng trên mặt.
Vừa liếc thấy, Giang Hàn Thanh nhận được ngay đó là cô
gái họ Chu.
Lúc ở bên sông, khi hắn giải kết chuyện oan cừu, Chu
Long Chu tuy giận lắm, thế nhưng chỉ bằng dáng điệu chớ
không làm sao thấy được sắc diện của nàng qua màn lụa
đen.
Giang Hàn Thanh hơi mỉm cười.
Con gái cưng của vị Ðộc Tẩu thật là đặc biệt, nàng luôn
choàng vuông lụa đen trên mặt , hình như nàng không thích
ai nhìn thấy được sự diễn biến tâm trạng của nàng.
Hấn chợt thấy mình có lý .
Một cô gái tính tình hờn mát như nàng, có lẽ nên che mặt
lại mãi mãi, chứ nếu để cho người ta nhìn thấy bộ mặt dễ
thương mà lại hơi nhăn nhó thì quả thật là khó coi .
Nhưng bây giờ Giang Hàn Thanh hơi thắc mắc, bằng vào
một người có trình độ võ công khá cao như nàng thì không
thể quá mệt mỏi như hai tên lái buôn vừa nói trong quán
được, không thể vì đường xa bải hoải mà phải nghĩ chân
trong một chỗ hoang vu.
Nhưng nếu không vì thế thì tại làm sao nàng lại ngồi như
trốn nơi đây?
Thêm vào đó, một con người khá cao về võ công, thính
giác của họ vô cùng bén nhạy, cho dù hắn có bước vào nhẹ
nhàng thì cũng không thể là m cho nàng không nghe thấy.
Mà nếu nàng đã nghc thấy thì tại sao nà ng vẫn ngồi ủ rủ
không ngẩng mặt nhìn lên.
Bước tới gần bệ thờ, bất giác Giang Hàn Thanh do dự.
Thật sự thì hắn không phải sợ vì con người của nàng dẩy
đầy chất độc vì chỉ khi nào nàng cố tình làm hại ai thì chất
độc nới đáng sợ, chứ lúc bình thường thì nàng cũng vẫn như
bao nhiêu người khác thế thôi.
Nhưng hắn cảm thấy giữa đêm hôm tăm tối, một mình
thân cận với một cô gái giữa chốn hoang vu thì quả thật là
bất tiện.
Hắn khẽ mỉm cười vì ý nghĩ của mình.
Cũng may là khi ra khỏi quán, hắn chỉ tắt đèn chứ không
quăng hẳn ngọn đèn lồng, bây giờ ngọn đèn có thể giúp
hắn thêm phần can đảm đề đối phó với chuyện mập mờ
trong môi miếu hoang.
Lấy đá lửa đánh lên châm ngọn đèn cho thật rõ , Giang Hàn Thanh đưa nó đến gần nàng.
Chu Long Chu vẫn như không hay biết, nàng vẫn co ro
ngồi dựa bệ thờ y như một con tôm.
Giang Hàn Thanh nhích lên một bước rồi gọi nho nhỏ :
- Chu cô nương. . sao lại một mình ở nơi đây?
Bây giờ thì Chu long Chu đã nghe.
Nàng hơi cựa mình và rên nho nhỏ chứ không trả lời.
Tiếng rên của nàng làm cho Giang Hàn Thanh giật mình,
hắn bước tới một bước nữa và ngồi xổm xuống.
Hấn đưa cao ngọn đèn và lên tiếng:
- Chu cô nương ,cô làm sao thế?
Ngọn đèn khá rõ, ánh đèn rọi ngay vào mặt nàng, Giang Hàn Thanh phảng phất thấy cô gái như hé
mắt.
Giang Hàn Thanh gọi tiếp:
- Chu cô nương, cô nương làm sao thế?
Giọng của Chu long Chu như người bệnh nặng:
- Có phải .. Giang Nhị công tử phải không?
Giang hàn Thanh đáp:
~Vâng , tại hạ là Giang Hàn Thanh đây, chẳng hay Chu cô
nương làm sao thế?
Chu Long Chu khẽ cựa mình:
- Không. ..không sao cả .
Nàng nói chỉ có mấy tiếng nhưng lại phải đứt quãng nhiều
lần, hình như chỉ mấy tiếng đó thôi nhưng nàng phải dùng
rất nhiều sức lực.
Giang Hàn Thanh càng giật mình hơn, hắn hỏi :
- Có phải cô nương mang thương tích?
Giọng nói của Chu Long Chu vẫn nhỏ, nhưng giọng nói
tạnh lùng :
- Phải , tôi mang thương tích, nhưng chuyện đó không quan hệ gì đến công tử.
Giọng nói của nàng bây giờ càng thấp xuống, hình như nàng đang đau đớn
lắm .
Giang Hàn Thanh sửng sốt.
Hắn biết nà ng có giận hắn trong vụ giải quyết khi bàn
chuyện với Tam Cung Chủ, nhưng hắn nghĩ mình đã gian
khổ đi tìm nàng, ít ra phải có phần nào xúc động chứ?
Tuy nhiên, vốn biết tính tình kỳ cục của cô gái họ Chu nên hắn dịu giọng:
- Tại hạ không có làm cho nên tội với cô nương, thế tại
sao cô nương lại phiền giận tại hạ như thế?
Hắn nói thật nhỏ và thanh âm cố cho thật dịu, hắn biết
đếi với một cô gái nhỏ hay giận như nàng, cần phải thật
dịu dàng, nhất là lúc nàng đang mang thương tích.
Vì thế hắn cố nói bằng một giọng van lơn.
Quả nhiên lối nói của hắn có hiệu quả ngay.
- Dường như nàng có hơi xúc động, nàng hơi ngẩng mặt lên
và giọng nàng cũng có phần dịu lại :
- Không... tôi không có giận công tử.
Chĩ cần từ cửa miệng của một người con gái nói ra lời
không giận dỗi thì lòng nàng quả đã lắng xuống rồi , cho dầu chưa hoàn toàn hết giận, nhưng cũng không còn đáng
ngại .
Giang Hàn Thanh hỏi lại:
- Cô nương mang thương nặng lắm phải không?
Chu Long Chu không nói, nàng chỉ gật đầu nhè nhẹ .
Giang Hàn Thanh hỏi:
Cô nương gặp kẽ nào thế?
Chu Long Chu đáp:
- Huyền Cảnh đại sư. .
Giang Hàn Thanh giật mình:
- Âm Cực Chỉ . .
Chu Long Chu nói tiếp:
- Cùng đi với hắn còn có con yêu nữ họ Yên.
Giang Hàn Thanh nói:
- Người ấy là Ngũ Cung Chủ của Phượng Môn, nhưng chẳng hay cô nương
bị thương ở nơi nào?
Chu Long Chu nói:
- Tôi bị tên giặc trọc ấy phóng chỉ trúng bả vai, thêm vào
đó còn bị tên yêu nữ phóng trúng một mũi độc tại...tại .
Nàng ngập ngừng không nói thêm được nữa. Tự nhiên
Giang Hàn Thanh biết nàng trúng độc châm vào một chỗ
kín đáo trong cơ thể đàn bà khó có thể nói ra.
Biết rõ như thế ấy nhưng vì hai tiếng "độc châm" làm cho
Giang Hàn Thanh không thể không hỏi , nhưng hắn cố tránh
bằng cách hỏi cách khác:
- Chẳng hay cô nương đã rút độc châm ra hay chưa ?
Chu Long Chu đáp:
- Ðộc châm đã nhổ ra rồi, thứ ấy đối với tôi không quan
hệ gì mấy, chỉ có Âm Cực Chỉ của tên trọc quả đáng lo
ngại ..
Nàng cảm thấy hơi run và nói tiếp:
- Bây giờ tôi cảm thấy toàn thân tê điếng và hơi lạnh
thấu xương..
Giọng nói của nàng càng lúc càng yếu hẳn.
Giang Hàn Thanh nói:
- Hàn công của tên hòa thượng ấy lợi hại lắm, ai bị trúng
độc vào là phát lãnh ngay .
Vừa nói hắn vừa đặt lồng đèn xuống và lấy ra một hoàn
thuốc, hoàn "Thiên Cơ Ðan" cúa Tam Cung Chũ trao cho
hắn hôm trước.
Hắn bóp cho sáp bể ra, mùi thơm hắt nghe ngạt mũi.
Hắn trao hoàn thuốc cho Chu Long Chu và nói:
- Cô nương hãy tạm uống thuốc này, thương thế sẽ giảm
ngay .
Chu Long Chu vừa run vừa hỏi:
- Thuốc chi thế?
Giang Hàn Thanh đáp:
- Ðây là Linh đan chuyên trị nội thương, cô nương cứ
uống thuốc vào thì sẽ giảm ngay.
Chu Long Chu run rẩy:
- Tôi ...tôi lạnh quá.
Giang hàn Thanh nói:
- Cô nương hãy uống hoàn thuốc này để tôi đi tìm ít củi
vào đây nhóm lửa.
Chu Long Chu tiếp lấy hoàn thuốc và nói :
- Hoàn thuốc lớn như thế này làm sao mà uống được?
Giọng nói của nàng bây giờ thật dịu,chừng như nàng có
nhiều cảm kích.
Giang Hàn Thanh bật cười:
- Thì nhai đi rồi hẳn nuốt.
Chu Long Chu nói:
- Nhai ra mà không có nước thì đắng chịu sao cho nổi?
Ðúng là hầu hạ một gái còn khó hơn mấy mươi bà già .
Giang Hàn Thanh mỉm cười dễ dãi:
- Ðược rồi , cô nương hãy chờ tại hạ đi tìm nước.
Chu Long Chu nói :
- Truớc miễu, phía bên trái có một giếng nước, cạn như một cái ao, công tử hãy ra đó múc cho
một chút.
Giang Hàn Thanh bước ra ngoài chặt một khúc cây, dùng lưỡi kiếm khoét ruột làm y như một cái chén, xong xuôi
hắn ra múc đầy nước mang trở vào cho nàng.
Lúc đó Chu Long Chu đã nhai xong hoàn thuốc, Giang Hàn Thanh ngồi
xổm xuống đưa nước tận miệng nàng và
nói:
- Nước trong lắm cô nương hãy uống đi .
Chu Long Chu uống vô một hớp nước và nàng bỗng rùng
mình:
- À lạnh quá .
Mùa này không phải là mùa giá rét, nhưng vì Chu Long
Chu bị trúng phải "Âm Cực Chỉ" của Huyền Cảnh Pháp
Sư, nên khi uống vào một hớp nước lạnh làm cho nàng run
bắn lên..
Thấy Chu Long Chu co quắp lại, Giang Hàn Thanh bất
nhẫn, hắn ngồi xích lại ôn tồn:
- Cô nương cố gắng một chút, tôi sẽ tìm củi mang vào
nhóm lửa.
Chu Long Chu lắc đầu, hàm răng nàng khua cầm cập:
- Không...không. , lửa không ăn nhằm gì đâu..
Giang Hàn Thanh cau mặt:
- Cô nương lạnh lắm hay sao?
Chu long Chu nói:
- Ban ngày nghe không có gì, nhưng bây giờ thì không
làm sao chịu nổi..
Giang Hàn Thanh nói:
- Âm Cực Chỉ của Huyền Cảnh lợi hại lắm, chính công
hiệu của nó thường hành hạ về đêm..
Hắn ngẫm nghĩ và nói tiếp :
- Có lẽ cô nương bị hắn đánh trúng không chính xác,
thương thế không nguy hiểm lắm chứ nếu đúng chổ hiểm
thì bây giờ không phải chỉ thế thôi đâu, theo người ta nói
nếu trúng vào chổ yếu hại thì sẽ không qua được sáu tiếng
đồng hồ, con người bị Âm Cực Chỉ sẽ cứng mình mà
chết .
Chính lúc tại Yên Tử Cơ tôi cũng bị hắn đánh lén một lần.
Chu Long Chu hỏi:
- Nhưng có lẽ lần đó thương thế của công tử cũng không
nặng lắm?
Giang Hàn Thanh nói:
Hắn thừa lúc bất phòng, đánh trúng ngay vào " Nhập Ðộng Huyệt " của tôi
.
Nhập Ðộng Huyệt là một huyệt đạo tập trung thần kinh của cơ thể con người, nếu bị trúng vào nơi ấy thì không
làm sao cứu nổi, chính vì thế nên khi nghe Giang Hàn
Thanh nói là Chu Long Chu giật mình gặn lại:
- Thế thì công tử lúc đó làm sao trị được?
Giang Hàn Thanh cười:
- Lúc nhỏ tại hạ đã luyện thuần dương công phu, vì thế nên Âm
Cực Chỉ tuy lợi hại song cũng không thể làm hại
được.
Như nhớ lại một chuyện gì đó, Giang Hàn Thanh chợt thở phào:
-Bị chỉ phong tối độc của hắn đánh trúng, tại hạ nghĩ rằng
Thiên Cơ Ðan cũng khó mà chữa được.. tôi nghĩ có thể
dùng thuần dương công phu để làm cho hàn khí dạt ra
ngoài.
Chu Long Chu nghiến răng:
- Tôi đang lạnh quá ,. , công tử.. cứ đẩy hàn khí ra ngoài
được không.. mau đi , lạnh chết.... lạnh chết..
Giang Hàn Thanh ngồi lại gần hơn và nói :
- Xin cô nương xoay người lại, phải quay lưng về phía tại
hạ thì muốn cho nhập thuần dương công phu thì phải bắt từ
Linh Ðài trước nhất.
Chu Long Chu chầm chậm quay mình lại , nhưng vừa mới
nhỏm mình lên thì nàng vụt rên mấy tiếng nho nhỏ và ngả
ngửa vào lòng Giang Hàn Thanh.
Bằng vào phản ứng tự nhiên, Giang Hàn Thanh dầu không
muốn nhưng hắn vẫn vòng tay ôm chặt thân nàng.
Hương thơm người con gái từ trong người nàng tơát ra làm
cho hắn hơi ngây ngất loạng choạng.
Hắn giật mình đẩy nhẹ nàng ra, nhưng cũng không dám
đẩy mạnh lắm, một phần vì sợ nàng té và tự ái.
Chu Long Chu hình như lạnh quá làm cho cô gái này
không nghĩ đến chuyện tỵ hiềm, nàng cứ co rút dựa
nghiêng vào lòng hắn.
Nàng vừa ngã vào vừa run bần bật, hai hàm răng khua
nghe cầm cập.
Bất cứ người đàn ông nào cũng đều có một tâm lý như
nhau là đối với bất cứ một người con gái nào dầu không
đáng cho họ yêu đương, họ vẫn không hề có thái độ cự
tuyệt một cách thẳng thừng, huống chi đây là trường hợp
đối với một người con gái đang mang thương tích vào.
Giang Hàn Thanh chẳng những không muốn xô nàng ra
mà trái lại, hắn thận trọng vòng tay ôm thân thể mềm mại
của người con gái nầy.
Thật ra trong lòng hắn cũng chưa có chút chi gọi là tà niệm, hắn chỉ thương hại cho nàng,
nhất là với một người
con gái vốn là bạn chứ không phải là kẻ thù . Tâm địa của
Giang Hàn Thanh là thế, giá như gặp một kẻ thù trong trường hợp đó, nhất định hắn không có thái độ phũ phàng.
Chu Long Chu càng run nhiều hơn nữa, toàn thân nàng gần
như không còn tự chủ , nàng dựa hắn vào lòng hắn để mặc
cho hắn làm gì tùy ý.
Trong tay ôm thân hình cô gái, bất cứ người thanh niên
nào, cho dầu chân chính đến đâu cũng không thể tự nhiên.
Giang Hàn Thanh cũng thế, hắn không có chút gì gọi là tà
niệm, nhưng hắn cũng cảm thấy xao xuyến lạ thường.
Hắn cố gắng nói với nàng:
- Chu cô nương, xin cô nương hãy ngồi ngay ngắn lại, tại
hạ bắt đầu ra ngoài .
Chu Long Chu ừ ừ trong miệng và vụt hỏi:
- Nhị công tử, công tử có biết tại sao tôi luôn bao mặt
hay không?
Giang Làn Thanh lắc đầu:
- Không biết.
Chu Long Chu hỏi bằng một giọng thật dịu dàng:
- Nhị công tử có muốn nhìn mặt thật của tôi không?
Giang Hàn Thanh đáp:
- Tại hạ chỉ biết Chu cô nương là ...Chu cô nương cũng đã
rõ rồi
Giọng Chu Long Chu vụt buồn buồn.
- Tôi theo gia phụ xông xáo giang hồ, chưa bao giờ cởi bỏ
chiếc khăn bao mặt, cha tôi cũng có nói, khi nào gặp được
người vừa ý thì hãy lột khăn cho người ấy thấy được gương
mặt thật.
Giang Hàn Thanh cười:
- Bây giờ thương thế của cô nương đang lúc hoành hành,
xin cô nương đừng nên nói chuyện nhiều, vì như thế có thể
làm cho hao sức.
Chu Long Chu chầm chậm ngẩng mặt lên:
- Tôi muốn.. tôi muốn công tử hãy cởi dùm chiếc khăn
bao mặt của tôi ra ..
Giang Hàn Thanh nói :
- Tôi thấy cô nương cứ để y như thế cũng không sao .
Hai tay của Chu long Chu vẫn ôm choàng lấy Giang Hàn Thanh, nàng nói :
- Chẳng lẽ công tử không thích nhìn mặt tôi sao?
Sợ nàng hiều lầm nên Giang Hàn Thanh dịu giọng:
- Xin cô nương đừng nghĩ không hay về tại hạ, thật tình thì bây giờ tâm trí của tại hạ đang tập trung cốt làm sao
cho thương thế của cô nương chóng giảm mà thôi..
Chu Long Chu lại run lên và giọng nàng như nghẹn lại:
- Tôi biết..tôi biết công tử chỉ vì thương hại tôi chứ không
có chút cảm tình nào với tôi cả . tôi không cần sự thương
yêu ấy đâu , tôi chỉ cần công tử nhìn vào mặt tôi thôi.
Hết Hồi 11 - Lư Hương Tử Lệnh - Cổ Long -- Thương Lan Dịch Thuật
4vn.net Ðánh máy lại từ bản phóng ảnh của Thiên Long
Ðăng ở http://www.chass.utoronto.ca/%7ebanguyen/
Xem Hồi 12