Hồi 12 - Lưu Hương Tử Lệnh - Cổ Long
Cô Gái và Rắn Ðộc
Cách nói và thái độ của Chu Long Chu làm cho Giang Hàn
Thanh sửng sốt, hắn tặc lưỡi :
- Có chi mà Chu cô nương phải bận tâm như thế.
Hắn nói chưa dứt tiếng thì Chu Long Chu vụt rít lên:
- Lòng dạ của công tử quả là sắt đá .. công tử không phải
là con người .. tôi thù oán công tứ lắm.
Giang Hàn Thanh giật mình, hắn không hiểu tại sao cô gái
họ Chu lại nói những lời như thế.
Nhưng hắn chưa xác định kịp ý nghĩ của câu nói của nàng
thì hắn chợt nghe bên hông hắn tê rần.
Hắn giật mình thét lớn:
- Cô nương..
Từ trong lòng của Giang Hàn Thanh, Chu Long Chu vụt
nhảy phắt lên, nàng cười hăng hắc:
- Giang Hàn Thanh, ngươi đã mắc bẩy ta rồi. ngươi hãy
xem ta là ai đây?
Giang Hàn Thanh ngẩng mặt nhìn lên, hán sửng sốt ngạc
nhiên nhưng rồi lại bật cười gằn:
- Yên Phi Quỳnh !
Cô gái giật chiếc khăn trên mặt và đáp lời:
- Ðúng, Ngũ Cung Chủ Yên Phi Quỳnh.
Giang Hàn Thanh ngồi bất động, đôi lông mày hơi cau lại:
- Ðúng là thứ ám khí vừa độc vừa lợi hại.
Yên Phi Quỳnh xòe ngửa bàn tay, trong lòng bàn tay nàng
có một cây kim thật nhỏ, nàng cười tươi:
- Ðây là Thiên Ty Châm một thứ kim trống ruột của Xà
Cô Bà cho ta, nó chứa đựng chất độc của hà ng trăm con
rắn, chi cần phạm vào da là người sắt cũng không còn. Chỉ
cần trong vài phút nữa, trong lòng ngực của ngươi sẽ bị muôn ngàn con kiến bò
châm chích, ngươi sẽ phát điên lên
và đập banh lồng ngực của ngươi .
Tia mắt nàng nhìn Giang Hàn Thanh cực kỳ oán độc, nàng
chầm chậm nói tiếp:
- Bây giờ thì ngươi đã cảm thấy toàn thân tê cứng rồi đó chứ. Hừ, ngươi đừng vận công vô ích, vì càng vận dụng
công lực, chất độc càng dễ mau vào huyết quản, đã chẳng
có công dụng gì, trái lại càng làm cho ngươi mau chết mà
thôi
Nàng nói mà đôi mất không rời gương mặt của Giang Hàn
Thanh. Ban đầu tia mắt nàng cực kỳ oán độc nhưng lần lần
bộc lộ ra vẻ kinh hoàng.
Giang Hàn Thanh vẫn ngồi bất động.
Yên Phi Quỳnh đứng dậy, đột nhiên thân nàng phát run
khan, đôi mắt căm hờn của nàng vùng tối lại và nước mắt
tuôn ra đầm đìa, nàng quăng cây độc châm trong tay và
nhảy phóc đến ôm Giang Hàn Thanh khóc lớn:
- Giang Hàn Thanh, tại sao? Tại sao ngươi lại không chịu
nói? Có phái ngươi đang căm hận vì ta thừa lúc bất phòng
ám toán phải không? Giang Hàn Thanh, Giang Nhị công tử..
sự thật thì tôi chỉ vì nhất thời tức giận mà thôi..
Giang Hàn Thanh mở mắt, hắn nhìn nàng bằng thái độ
ngạc nhiên và cuối cùng hắn nói:
- Cô có thể đi , tôi không chết đâu.
Yên Phi Quỳnh ràn rụa nước mắt:
- Công tử đã bị " Thiên Ty Châm" đâm trúng vào mình,
bằng vào chất độc của hàng trăm rắn độc trên đời nầy, nó
sẽ làm cho không ai chịu nổi, luôn cả xà Cô Bà chế ra nó
cũng không làm sao giải được.
Giang Hàn Thanh nói :
- Bây giờ chính là lúc tại hạ đang dùng bản thân công lực để chống cự với độc chất, nếu cô nương muốn giết tôi thì
đây là lúc tốt nhất, xin đừng bỏ qua.
Yên phi Quỳnh lấy ống tay lau nước mắt, giọng nàng rưng rức:
- Hôm đó công tử xé toạt thân áo của tôi, làm cho tôi vì
thẹn mà sinh ra oán hận, tôi thề sẽ tự tay giết chết công
tử vì thế tôi đã cố xin ba mũi độc châm.
Giang Hàn Thanh vẫn thản nhiên:
- Lúc đó, tôi không biết người giả mạo Cung Quan Võ là
gái, nên nhất thời ra tay thô lỗ, cứ việc đó làm cho tôi cứ
phải mang mối hậ n trong lòng và chính vì thế cho nên dầu
tôi có phải bị chết bởi tay cô nương thì tôi cũng không hề
oán trách.
Yên Phi Quỳnh nói như khóc:
- Tôi thật tình oán hận công tử , hận đến mức quyết giải
cho được mới nghe, nhưng vừa rồi, khi tôi phóng độc châm
vào mình công tử, tôi mới chợt thấy rằng tôi không có oán
hận công tử như tôi đã nghĩ và không có lòng muốn giết
công tử.
Giang Hàn Thanh mỉm cười:
- Nhưng chuyện cô nương phóng độc châm vào người tôi
thì đúng là chuyện đã có thật rồi..
Yên Phi Quỳnh vội nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi đã nói vì nhất thời khí uất, cho nên
khi nãy.. khi nãy.
Mặt nàng vụt đỏ bừng bừng, giọng nói của nàng cũng hơi thấp xuống:
Tôi muốn cho công tử giở khăn che mặt tôi ra để cho
công tử giật mình, không ngờ. . .. không ngờ. .
Nàng muốn nói chính vì thái độ đứng đắn của Giang Hàn
Thanh làm cho nàng manh nha phát sinh mối yêu đương
thế nhưng nàng không nói hết cạn lời .
Giang Hàn Thanh tuy nội công thâm hậu, thế nhưng đúng
như Yên Phi Quỳnh đã nói, chất độc xâm nhập vào huyết
dịch rồi nên quả nhiên vô cùng lợi hại, càng vận công đề
kháng, chất độc càng thấm vào nhanh .
Chính vì thế cho nên hắn vừa nói dứt câu thì cảm thấy
toàn thân như không còn cảm giác, da thịt tê cứng không
còn biết gì nữa cả, đầu muốn cử động cũng không còn
được nữa.
Hắn âm thầm thở ra và thấp giọng nói với nàng:
- Yên cô nương, nếu quả cô nương không có ý giết tại hạ
thì cô nương hãy đi đi .
Hắn biết giờ phút chất độc hành hạ đã sắp tới rồi, hắn
không muốn có mặt một ai, hắn không muốn ai chứng kiến
cảnh khốn đốn khi chất độc phát ra vì hắn biết sức hắn không làm sao đề kháng nổi .
Yên Phi Quỳnh nhìn hắn bằng con mắt não nề:
- Tại làm sao..tại làm sao công tữ cứ bảo tôi đi hoài như
thế?
Ngọn đèn lồng tuy nhỏ đỏ tim, nhưng ánh sáng vẫn hãy
còn, tuy nhiên khi Yên phi Quỳnh nhìn Giang Hàn Thanh,
nàng cảm thấy gương mặt hắn tối sầm, cái màu u ám của
con người sắp chết .
Nàng thừa biết chất độc đã ngấm vào người hắn,đã ăn
vào huyết quản hắn rồi.
Yên Phi Quỳnh vụt ngồi bệt xuống, hai tay nàng ôm mặt Giang
Hàn Thanh, nước mắt nàng trào ra:
- Công tử vừa nói đang tận dụng nội công để đề kháng
độc chất, thế sao bây giờ độc chất lại phát ra sớm như thế?
Là một cô gái cao ngạo, tính tình lạnh nhạt, thế nhưng bây giờ trước tình cảnh cũa Giang
Hàn Thanh,nàng chợt như thay đổi thành một con người khác hẳn,từ gương mặt
đến giọng nói đều thấy thật thê lương.
Giang Hàn Thanh vẫn thản nhtên:
- Cô hãy đi đi, tôi vẫn có thể vận công để kháng độc chất, nếu cô nương cứ luẩn quẩn nơi đây thì tôi làm sao
còn đủ tinh thần để tập trung vào sự vận công.
Câu nói của Giang Hàn Thanh quả chạm lòng tự ái của cô gái quá
nhiều , nhất là đối với Yên Phi Quỳnh, lòng tự ái
của nàng càng cao hơn ai hết, chính vì thế nên khi hắn nói
vừa dứt câu thì nàng đã tát vào mặt hắn.
Tuy trong cơn giận không dằn được, nhưng cái tát của
nàng vẫn nhẹ và mặc dù nhẹ cũng đũ làm cho Giang Hàn
Thanh nghiêng ngả, vì chất độc đã làm cho hắn không còn ngồi được nữa.
Vừa thấy Giang Hàn Thanh té xuống là Yên Phi Quỳnh đã
bật khóc ré lên:
- Giang Nhị công tử.
Nàng ôm xốc hắn vào lòng, vừa lay vừa gọi:
- Giang Nhị công tử, công tử làm sao thế? Công tử tôi
không cố ý đánh công tử đâu., tôi chỉ ....
Thật đúng là một cô gái dị kỳ, tâm tính của nàng quả là bất thường,đang lúc giận thì đánh người, bất kể là người ấy
đang mang thương tích nặng nhưng khi đánh xong thì lại
hối hận ngay.
Nước mắt nàng tuôn ra như suối .
Có thể nói Yên Phi Quỳnh là một cô gái từ khôn lớn đến giờ không biết chảy nước mắt là gì, thế nhưng bây giờ
không hiểu tại sao từ ìúc phóng độc vào mình Giang Hàn
Thanh rồi thì y như lúc nào nàng cũng rất dễ rơi nước mắt.
Chính nàng cũng không hiểu tại sao, trước mắt một kẽ mà
nàng căm thù tột độ , nàng lại có thể rơi nước mắt một cách
dễ dàng như thế.
Nửa giờ đồng hồ trước đây, chính nàng đã có âm mưu
giết hắn, nhưng chỉ cách một khoảng thời gian rất ngắn thì
nàng lại thấy .. thương tâm.
Bây giờ thì Giang Hàn Thanh không còn cử động gì được
nữa, thế nhưng thần trí của hắn vẫn còn bình tĩnh, hắn
chầm chậm mở mắt ra và nói:
- Tại hạ bây giờ sợ không còn có thể trì chậm lâu hơn
được nữa , xin cô nương hãy đi đi..
Yên Phi Quỳnh phục sát vào lòng Giang Hàn Thanh,
giọng nàng đứt quãng:
- Không. .. tôi không thể để cho công tử chết.. tôi không thể đi tôi không thể
để công tử chết,.một mình .
Giang Hàn Thanh nhìn nàng điềm đạm:
- Sao cô nương lại nói như thế? Chính cô nương đã nói
Thiên Ty Châm là một thứ thuốc độc không có thuốc nào giải được, bây giờ thì tôi
nghe độc chất đã truyền vào huyết quản tôi tự biết nội lực của mình vô hiệu, cô
nương cố nấn ná nơi đây cũng chẳng có ích lợi gì.
Yên Phi Quỳnh ngồi như chết trân một chổ, đôi mắt nàng
đỏ hoe, nàng ngồi như một kẻ thất thần .
Hồi lâu nàng vụt lẩm bẩm, như tự nói với mình:
- Ðúng rồi, tôi phải mang công tử đến tìm Xà Cô Bà .
Nàng không đợi phản ứng của Giang Hàn Thanh nữa mà
ôm xốc hắn lên chạy bay ra cửa miếu.
* *
Gió lạnh cắt da.
Ðêm tối như băng bốn phía .
Giang Hàn Thanh nhờ vào công phu thuần dương đã luyện
tập từ lúc nhỏ, hắn cố dồn lực vào tim khiến cho độc chất
không thể xâm phạm. Chính vì thế cho nên mặc dầu toàn thân hoàn toàn tê liệt nhưng thần trí hắn vẫn minh mẫn như
thường.
Hắn thấy Yên Phi Quỳnh bồng hắn thoát ra cửa miếu thật nhanh .
Nàng tận lực dùng khinh công, chạy như bay theo triền núi.
Giang Hàn Thanh lấy làm lạ nên lên tiếng hỏi:
- Cô nương định mang tôi đến nơi nào?
Yên Phi Quỳnh vừa chạy vừa nói:
- Ðến Mao Sơn.
Giang Hàn Thanh hỏi :
- Cô nương đưa tôi đến Mao Sơn để làm gì?
Yên Phi Quỳnh đáp:
- Ðến đó tìm Xà Cô Bà .
Giang Hàn Thanh tuy rất ít qua lại giang hồ , nhưng hắn nhớ lần gặp Tam
Cung Chủ chính cũng tại một cái am nhỏ
ở Mao Sơn, chính vì thế nên hắn thở đài:
- Tôi thấy cô nương đừng phí công vô ích..
Yên Phi Quỳnh hơi ngạc nhiên và hỏi lại:
- Sao công tử bảo tôi là vô ích?
Giang Hàn Thanh đáp:
- Tôi tự biết được bây giờ chất độc phát ra rồì, tôi chỉ sợ
không còn đến kịp Mao Sơn..
Yên Phi Quỳnh nói:
- Nội công của công tử thâm hậu lắm, công tử cứ vận
công tại tâm mạch, nhất định sẽ còn thừa thì giờ cho mình
đến Mao Sơn..
Yên Phi Quỳnh mang Giang Hàn Thanh vừa chạy vừa nói , nàng vẫn còn đủ sức, nhưng giọng nói đã cho thấy rằng
nàng đang thở dập dồn. .
Tuy thế, có lẽ vì sự quyết tâm nên sức khinh công của nàng không hề
giảm sút.
Nàng ôm Giang Hàn Thanh thật chặt, nàng sợ hắn dao
động và rơi khỏi vòng tay ôm của nàng. Tai hắn nghe rõ
tim nàng đập mạnh.
Giang Hàn Thanh thấy nàng vận dụng khinh công nên bắt đầu cảm thấy cảm động, hắn nói:
- Yên cô nương hãy nghỉ một chút cho khỏe rồi đi tiếp.
Yên Phi Quỳnh hơi chậm lại hỏi:
- Công tử có nghe khó chịu lắm không?
Giang Hàn Thanh lo cho nàng mệt nhọc, nhưng nàng thì
lại lo cho hắn không chịu đựng được vì bị xốc, bây giờ có
lẽ sự an nguy của hắn mới đáng làm cho hắn quan tâm, còn
đối với nàng thì không có gì lo nghĩ cả .
Ðó là một tâm trạng thông thường, bất cứ một cô gái nào
khi đã quan tâm đến một người thanh niên thì hình như họ
không còn kể gì đến mình nữa cả.
Giang Hàn Thanh vội nói:
- Tôi thì không sao cả , chỉ thấy cô nương quá nhọc bởi
đường xa . .
Yên Phi Quỳnh nhoẻn miệng cười :
- Không sao đâu, tôi không nghe mệt nhọc chi cả.
Giọng nói của nàng bây giờ thật dịu, có lẽ cô gái nào
cũng thế, khi trong lòng họ đang vui thích thì bất cứ có
nhọc mệt cách mấy thì giọng nói cũa họ vẫn êm đềm.
Chỉ mấy phú t sau, Yên Phi Quỳnh đã bồng Giang Hàn
Thanh đã chạy tới bờ sông, ngay lúc ấy trước mặt bỗng có bóng người nhoáng lên và tiếp theo có tiếng hỏi:
- Ðàn chủ đã thắng lợi rồi à ?
Yên Phi Quỳnh quát lớn :
- Hãy mau cập thuyền đến Nghiêm Châu.
Tuy bảo cập thuyền nhưng chân nàng đã nhún mạnh và
nhẩy lên thuyền cùng với câu nói và đám thủy thủ gần như
không kịp phản ứng gì cả . Họ lật đật nhổ neo theo lệnh của
nàng
Hình như đám thủ hạ của Ngũ Phượng Môn rất biết tình
tình của Ðàn Chủ kiêm Ðàn Chủ Chu Tước Ðàn của họ .
Thuyền khá rộng, chính giữa đã bày sẳn một cái sạp.
Giang hàn Thanh được đặt nằm lên đó .
Yên Phi Quỳnh nói nhỏ với hắn:
- Hãy nghĩ ngơi đi,
Nàng dặn hắn, rồi nhè nhẹ trở ra sau thuyền, nàng cảm
thấy vừa lo lấng lại vừa khoan khoái.
Chiếc thuyền nầy không nhỏ nhưng là thuộc về loại khinh
thuyền vì thế chỉ mấy phút sau, đám thủy thủ đã cho
thuyền ra khơi kéo buồm dong ruổi.
Yên Phi Quỳnh trở vào trong khoang, nàng rót một chén
trà bưng lại cho Giang Hàn Thanh, nàng nói với hắn thật
nhỏ:
- Chắc công tứ khô cổ lắm, để tôi đở công tử ngồi dậy
uống một hớp nước cho thấm giọng.
Giang Hàn Thanh nghe cổ mình khô đắng, hắn nhìn Yên
Phi Quỳnh và khẽ thở ra:
- Cô nương có lòng đối xử tốt với tôi như thế, thật khiến
cho tôi vô cùng cảm kích.
Yên Phi Quỳnh cười thật dịu:
- Chính tôi đã làm hại công tử cho dầu tôi phải phục vụ
công tử đến mức nào chăng nữa thì cũng không thể chuộc
lại được lỗi lầm được.
Vừa nói, nàng vừa nâng cổ Giang Hàn Thanh ngồi lên kê
chén cho hắn uống từng ngụm nhỏ.
Dáng cách thân thiết lo lắng của nàng y như đối với một người chồng đang đau bệnh.
Giang Hàn Thanh cảm kích lên tiếng:
- Ða tạ cô nương.
Yên Phi Quỳnh đỡ hắn nằm xuống và nói nhỏ:
- Tôi không bằng lòng công tử nói với tôi hai tiếng đa tạ
nữa đó nha..
Thật đúng là thái độ của người vợ đối với chồng.
Thật không ai có thể ngờ được một người con gái kiêu kỳ
lạnh lùng gần như độc ác ấy mà lại cũng có lúc dịu dàng
như thế .
Ðở Giang Hàn Thanh nằm xuống xong, Yên Phi Quỳnh lại
lật đật trở ra sau thôi thúc đám thủy thủ cho thuyền đi thật
lẹ .
Không đầy nửa tiếng đồng hồ sau, chiếc thuyền đã cập
vào bờ.
Yên Phi Quỳnh gọi hai tên đại hán áo xanh bảo đỡ Giang Hàn Thanh dậy và cõng lên bờ.
Hai tên đại hán áo đen không dám chậm trễ, chúng cẩn
thận vào khoang cõng Giang Hàn Thanh lên lưng .
Yên Phi Quỳnh không nói gì cả , nàng cứ âm thầm đi trước
dẫn đường.
Hai tên đại hán áo xanh luân phíên cõng Giang Hàn
Thanh theo sau.
Hai tên đại hán áo xanh vốn khinh thân cũng khá, nhưng
so với Yên Phi Quỳnh thì hãy còn kém rất xa , dầu vậy cả
hai cũng không dám chậm lại sau, chúng cố gắng cõng
Giang Hàn Thanh chạy theo và thở muốn đứt hơi .
Cũng may thỉnh thoảng Yên Phi Quỳnh cũng có hơi chậm
bước. Thêm vào đó , hai tên nhờ thay đổi luân phiên nên
cũng không đến nỗi bị nàng bỏ quá xa .
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ , hai tên đại hán đã thở hồng
hộc, mồ hôi đổ ướt áo ngoài .
Thế nhưng Yên Phi Quỳnh không hạ lệnh nghỉ, thành thử chúng tuy đã mệt đừ nhưng
vẫn cố bước theo ,
thêm một lúc khá lâu, Yên Phi Quỳnh dẫn tới một dốc vắng tênh, càng đi vào càng thấy hoang
vu y như chỗ
không có bước chân người đến bao giờ.
Càng đi vào sâu, bóng tối càng thêm dày đặc, cho dù khinh công trác tuyệt cũng rất khó đi nhanh, huống chi hai
tên đại hán cõng Giang Hàn Thanh đã mệt đừ thành ra
chuyện đi vào sâu thì càng lúc càng thấy khó khăn thêm.
Phía trước,bước chân của Yên Phi Quỳnh có phần . chậm nhưng vẫn không dừng
hẳn, nàng chỉ hơi chầm chậm về
trước.
Quanh qua một eo núi, rồi lại đi vòng theo triền núi một
khoảng xa xa.bây giờ thì hai bên vách núi cao ngút trời
mây, chính giữa có một con đường y như địa đạo.
Cả bọn đi vào một đổi xa xa nữa, chợt thấy vách đá dựng đứng như cánh cổng, bên trên khắc haí chữ Xà Cốc thật
to .
Bên dưới vách đá còn có hàng chữ nhỏ: Trong núi có rắn
độc, cấm không được bước vào.
Ðúng là Xà Cốc của Mao Sơn, nơi đã nổi tiếng là
không người bén mảng.
Giá như dừng chân bên ngoài chú ý nhìn vào trong, tất sẽ thấy từ trong những đường mòn, trong những lùm cỏ,
rắn
độc bò qua bò lại thong dong như khách..nhàn du. Hình như nơi đây chúng là gia chủ.
Tòa Sơn Cốc này địa thế thật rộng, bên trong bằng phẳng
chứ không dốc như triền núi, nhưng những con đường dẫn
vào thì lại nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo.
Có một điều lạ là những con rắn độc này tuy thong dong nhưng chỉ bò quanh theo lùm cây bụi cỏ, theo những con
đường trong cốc chứ không hề bò quá ra ngoài phiến đá giống như khung cổng nhà phía trước
.
Một điều lạ khác là không biết cái tên " Xà Cốc " có trước
rồi mới có rắn do người nuôi sau,hay là vì có rắn rồi nơi đó
được mệnh danh là Xà Cốc . Chỉ có điều nơi đó vốn
hoang vu, từ trước đến giờ không có người lui tới, vì thế
nên không một ai chứng minh được điều đó .
Ðiều người ta có thể biết được là Xà Cô Bà đã ở nơi đây
mười mấy năm nay rồi .
Trong giang hồ chỉ cần nối đến ba tiếng Xà Cô Bà là mọi người thảy thảy đều kinh hồn táng đởm, bởi vì bà này
chuyên dùng độc chất lấy ra từ thứ nước giải của những
con rắn cực độc trong những con rắn độc mà ba ta nuôi
dưỡng.
Ngoài ra bà còn sử dụng bầy rắn độc này làm thuộc hạ
giữ nhà và giúp đở tay chân trong khi giao đấu với kẻ thù.
Nói đến " Xà Cô bà " là nói đến cái gì độc địa ghê gớm
lắm, không một ai dám héo lánh đến Xà Cốc, mà cũng
không một ai dám gây sự với bà ta.
Thêm vào đó, người ta còn biết thêm rằng bất cứ loại rắn
độc nào cắn vào, cho dầu đó là thứ rắn cực độc, chỉ cần
cầu được thuốc giải của Xà Cô Bà thì sẽ khỏi ngay.
Về thuốc thì ngoài thứ giải độc, Xà Cô Bà còn có một thứ
thuốc bổ khác gọi là " Xà đảm Hoàn" , nó là thứ thuốc bổ
cho nội lực, nó rất hữu dụng cho người luyện võ .
Chính vì những môn thuốc thần hiệu ấy cho nên Xà Cô
Bả rất nổi danh trong võ lâm.
Chỉ có điều ai cũ ng biết rằ ng những món thuốc được gọi
là thần dược ấy, phái võ lâm muốn cầu rất khó.
Trừ những người thuộc về đồng bọn, ai muốn được thỉnh
những món thuốc của Xà Cô Bà đều phải có sự đổi chác
bằng muôn vạn lượng hoàng kim.
Nói như thế, không phải không có ai mua được thuốc hay
của bà ta , vì hàng năm đều có những đồ đệ của bà mang
thuốc đến những nơi có bậc thế gia vọng tộc trong võ lâm, hoặc
đến các hiệu thuốc giàu có nhất để trao đổi mua bán,
Xà Cô Bà đã lấy nghề nuôi rắn làm thuốc để làm giàu . Tự nhiên, đối với Xà Cô Bà nầy không bao giờ có chuyện
làm nghĩa hay cứu nhân độ thế .
Nhưng Xà Cô Bà còn có một chuyện coi như kỹ nhất là ngoài chuyện cho nữ đồ đệ mang thuốc ra ngoài bán, còn
không bằng lòng cho bất cứ ai lân la tới Xà Cốc, cho dù cho là hạng bệnh nhân thập tử nhất
sinh hay là hạng bệnh
nhân dám đãi vàng ra để mua cho được thuốc.
Bất cứ ai cho dầu có gánh vàng đến cửa cốc thì bà ta cũng
nhất định không cho bước qua ngưỡng cửa .
* *
Yên Phi Quỳnh bước tới cửa cốc thì dừng lại bảo hai tên
thuộc hạ :
- Hãy buông hắn xuống.
Hai tên đại hán lập tức đặt Giang Hàn Thanh xuống đất.
Yên Phi Quỳnh bồng xốc Giang Hàn Thanh lên tay và bảo
hai tên đại hán thuộc hạ :
- Hãy theo ta
Nàng băng mình đi trước, tay cầm lăm lă m mũí Thiên Ty
Châm.
Hai tên đại hán thuộc hạ tuân ìệnh theo sau .
Xà Cốc vốn là nơi có thể gọi là " tuyệt mạng", nếu
không được Xà Cô Bà cho phép thì không một ai được
phép bước qua khỏi cổng, mặc dầu cửa cổng không có bố
trí chất độc, nhưng nơi đó có bầy rắn ẩn nấp canh phòng.
Cho đầu cao thủ nhất nhì trong chốn võ lâm cũng không một ai qua
khỏi .
Thế nhưng bây giờ thì Yên Phi Quỳnh lại dẫn thuộc hạ
xông vào .
Phía trong khu cữa đó là một cho rậm rạp um tùm, hai
bên thế đất hơi nghiêng, chính giữa có con đường nhỏ
ngoằn ngoèo hun hút.
Ánh trăng lờ mờ làm cho khung cảnh càng thêm rợn lạnh.
rờng làn gió lạnh thổi qua khua động cành lá, bất cứ ai
nghe thấy cũng đều rởn ốc và đều có cảm tưởng như tưng
đàn rắn độc bò quanh.
Yên Phi Quỳnh là một cô gái xem trời bằng vung, nhưng
khi đặt chân vào Xà Cốc, nàng cũng cảm thấy ghê rợn.
Vừa bước vào thì tay chân nàng nghe như mềm rủng,
nàng cắn răng dấn bước mà không dám nhìn quanh.
Vì nàng thừa biết xung quanh, từng cành cây kẻ đá, nơi
nào cũng có một con rắn độc đang chực chờ.
Vừa bước qua khỏi cánh cửa đá bên ngoài, phía sau Yên Phi Quỳnh chợt nghe hai tiếng rú tiếp liền và hai tiếng
người ngã xuống.
Hai người đại hán không kêu được tiếng thứ hai .
Chúng đều bị những tên " quân" giữ cửa của Xà Cô Bà
ngăn cản .
Yên Phi Quỳnh không hề nhìn lại, nàng bước thẳng vào
trong.
Con đường nhỗ dẫn vào trong dài khoảng hơn một dặm,
địa thế càng vào sâu càng thấy rộng ra.
Yên Phi Quỳnh bồng Giang Hàn Thanh đi thẳng vào khu rừng rậm .
Bốn phía đều có núì vây quanh, trong Cốc giống như một
lòng chảo, vừa rộng vừa sấm uất.
Nàng bồng Giang Hàn Thanh đi thằng tới một con suối nhỏ vắt ngang qua một dòng nước có cái cầu bằng đá .
Yên Phi Quỳnh không ngừng lại, hình như nàng nóng vì
bịnh tình của Giang Hàn Thanh,nàng bước lên cầu đá nhỏ
và đi thẳng vào trong.
Ở ngoài nhìn vào thì đó là một khu rừng cũng như bao nhiêu khu rừng khác, nhưng khi vào trong thì cảnh vật biến
đi ngay .
Trong khu rừng đó có hồ nước lớn y như một bãi sông,bên hồ có ba gian thạch thất, bên trong ba gian thạch thất thì
tối bưng bưng y như một dãy nhà hoang.
Bây giờ thì trời đã gần sáng, bên trong mấy gian thạch thất có lẽ mọi người đang ngủ say, chính vì lẽ ấy cho nên
không có một bóng đèn.
Yên Phi Quỳnh bước thẳng vào sát cửa và lên tiếng gọi :
- Cô bà ..Cô bà ..
Bên trong thạch thất có giọng một người đàn bà đáp lại :
- Ai đấy? ai đấy?
Yên Phi Quỳnh lên tiếng:
- Cô bà , tôi đây, tôi là Yên Phi Quỳnh đây.
Tiếng người đàn bà bên trong cười khè khè :
- Ngũ cô nương đấy à? Chờ đó, ta sẽ ra mở cửa ngay.
Ánh lửa được bừng lên, cánh cửa cũng được mở banh ra.
Một người đàn bà vừa mập vừa lùn, tay cầm đèn miệng cười toe toét:
- Ngũ Cô nương đến bao giờ thế .
Ðôi mắt "ba góc" của bà ta liếc nhanh vào Giang Hàn
Thanh mà Yên Phi Quỳnh đang bồng trên tay,bà ta có vẻ
ngạc nhiên khựng lại ..
Vừa thấy Xà Cô Bà , Yên Phi Quỳnh y như nhìn thấy Quan Âm Bồ Tát, nàng lật đật nói
ngay:
- Cô Bà , hãy mau mau cứu giùm hắn với .
Xà Cô Bà cười hăng hắc:
- Ngũ cô nương hình như mệt lắm phải không? Hãy đặt hắn lên giường đi , Ngũ cô nương có mang theo thuốc giải
của tôi ấy mà? Hắn bị thứ rắn gì cắn thế?
Vừa nói bà ta vừa gài cửa lại và quay theo vào.
Yên Phi Quỳnh đặt Giang Hàn Thanh nằm xuống giường
và quay lại nói:
- Cô bà , hắn không cẩn thận nên đã bị Thiên Ty Châm
chạm phải. Cô bà hãy mau mau cứu hắn đi.
Nụ cười trên môi Xà Cô Bà tắt hẳn khi nghe ba tiếng
Thiên Tỵ Châm , bà ta nhìn đăm đăm vào Yên Phi
Quỳnh:
- Ngũ cô nương. . sao? Hắn bị Thiên Tỵ Châm à ?
Yên Phi Quỳnh gật đầu nói nhanh:
- Ðúng rồi không phải tại hắn mà tại tôi vô ý làm trúng
hắn.
Xà Cô Bà nhìn đăm đăm vào Giang Hàn Thanh, đôi mắt
bà ta có nghĩ ngợi, bà ta không lên tiếng.
Yên Phi Quỳnh sốt ruột:
- Cô Bà hắn còn có thể cứu được không?
Xà Cô Bà cầm chiếc đèn rọi vào mặt Giang Hàn Thanh
và hỏi:
- Hắn có bị dị dạng hay không?
Yên Phi Quỳnh chợt nhớ kêu lên:
- Phải rồi, chút nữa tôi quên.
Nàng lấy chiếc khăn tay nhúng nước mang lại lau mặt cho
Giang Hàn Thanh, nàng lau thật lẹ tay như sợ làm rát da
mặt hắn.
Tuy ìà một cử chỉ nhỏ nhặt nhưng dưới mắt của Xà Cô Bà
không làm sao dấu được sự trìu mến thương yêu,sự yêu
thương của một cô gái động tình.
Bởi vì Xà Cô Bà là người hiểu Yên Phi Quỳnh hơn ai hết,
bà ta biết cô ta là một cô gái lạnh lùng tàn nhẫn, một cô
gái không hề biết động lòng trắc ẩn là gì, nếu Giang Hàn
Thanh không phải là một gã thanh niên đã lọt vào mắt xanh của cô ta thì nhất định cô ta không bao giờ chịu khó
không bao giờ có cử chỉ đó đâu.
Nhất là một cô gái đang lứa tuổi dậy thì, dù là bạn thân cách mấy nhưng chỉ là bạn thân suông thì không làm sao
lại có thể dùng khăn tay cúa mình lau mặt cho .
Xà Cô Bà hiểu Yên Phi Quỳnh bằng tia mắt hữu ý và bà
buông một nụ cười thầm .
Yên Phi Quỳnh lau xong mặt Giang Hàn Thanh, bây giờ
tuy mắt hắn nhấm khít nhưng không vì thế mà giảm đi
khuôn mặt tuấn tú khôi ngô, khuôn mặt đó càng làm cho
Xà Cô Bà càng nghi ngờ Yên phi Quỳnh đã thầm yêu trộm
nhớ người thanh niên này.
Bà ta biết chắc rằng cô gái họ Yên này đã mê mệt gã
thanh niên .
Xà Cô Bà vạch mí mắt của Giang Hàn Thanh ra xem,bà ta xem rất kỹ
nhưng không nói năng gì cả.
Yên Phi Quỳnh nổi nóng hỏí:
- Cô Bà,hắn còn có thể cứu được không?
Xà Cô Bà nói:
- Ta đã cho Ngũ cô nương biết trước rồi, Thiên Ty
Châm là thứ ám khí tối độc, độc chất cúa nó là sự hô
trộn rất nhiều nước giải của hàng trăm con rắn độc khác
nhau, mỗi thứ một độc tính đặc biệt, cho dù thuốc tiên cũng
không làm sao trị được hàng trăm con rắn độc như thế..
Yên Phi Quỳnh cảm thấy trái tim mình như bị ai nấm giật
lai,nàng trào nước mất hỏi một câu tuyệt vọng:
- Như thế là không còn cứu được nữa sao?
Xà Cô Bà sững sốt,bà ta đã ngờ rằng Yên Phi Quỳnh đã
phải lòng gã thanh niên nầy, nhưng bà ta không ngờ cô ta
lại nặng tình như thế ..
Bà ta buột miệng hỏi:
- Ngũ cô nương , hắn là ai thế ?
Yên Phi Quỳnh không trả lời, mắt nà ng nhìn vào gương mặt khả ái của Giang
Hàn Thanh và qua một lúc nàng bật
khóc lên:
- Giang công tữ, tôi không có ý giết công tử, nhưng bây
giờ thì mặc nhiên tôi đã hại chết công tử, thôi thì hãy chờ
tôi
Nàng lấy từ trong tay áo một mũi Thiên Tỵ Châm và đâm
ngược vào mình .
Xà Cô Bà hoảng hốt giật mạnh tay nàng đoạt lấy mũi độc
châm và gắt lớn :
- Ngũ cô nương làm gì kỳ cục thế?
Yên Phi Quỳnh vừa khóc vừa nói:
- Cô Bà, tôi không còn muốn sống làm gì nữa.. Cô Bà
hãy để tôi chết..
Xà Cô Bà xúc động khẽ vuốt tóc nàng:
- Cô bé đừng có nói bằng giọng con nít như thế này. Nín
đi hãy cho ta biết hắn là ai thế?
Yên Phì Quỳnh chỉ khóc chứ không lên tiếng.
Xà Cô Bà dịu giọng:
- Nói đi, đừng khóc nữa, từ nhỏ chắc cô nương cũng thừa
biết là ta thương cô nương như con đẽ, đừng khóc nữa xấu lắm .
Yên Phi Quỳnh cúi đầu tức tưởi :
- Hắn đã sắp chết rồi.. tôi . .tôi..
Xà Cô Bà bật cười:
- Thôi đừng khóc nữa, để thong thả tìm cách chứ.
Ánh mắt của Yên Phi Quỳnh vụt sáng lên:
- Cô Bà , Cô Bà bảo là còn cách cứu được hắn phải không ?
Xà Cô Bà lắc đầu :
- Ðâu có , ta đâu có bảo là còn cứu được...
Thấy Yên Phi Quỳnh tái mặt, Xà Cô Bà vội nói tiếp:
- Nhưng cũng không phải hoàn toàn như thế, vì dù sao đi
nữa ta cũng còn có phương pháp mà .
Yên Phi Quỳnh vụt nhoẻn miệng cười , mặt nàng còn ràn
rụa nước mắt nhưng cái cười của nàng thật tươi, đúng là một cô gái dễ cười dễ
khóc.
Xà Cô Bà nói:
- Thật tình thì ta cũng không dám dấu cô nương, Thiên Tỵ
Châm là một thứ chất độc khủng khiếp lắm, không có một
thứ thuốc nào có thể giải được.
Vễ mặt vừa mới tươi vui của Yên Phi Quỳnh chợt như
khựng lại, nàng buột miệng kêu lên thảng thốt:
- Cô Bà như vậy là hắn không còn cứu được?
Xà Cô Bà lắc đầu:
- Cô bé, tại làm sao hôm nay lại biến tính nhanh như thế , ta đâu có nói không cứu được hồi nào đâu? Chẳng lẽ
ngoài thuốc giải ra, không còn cách nào khác hơn để khử
độc hay sao?
Yên Phi Quỳnh nhoẻn miệng cười :
- Cô Bà, hãy mau giải độc cho hắn đi.
Xà Cô Bà nói:
- Khoan, không có gì vội lắm đâu, cô nương hãy cho ta
biết hắn là ai đã .
Bà ta nhìn thẳng vào mặt Yên Phi Quỳnh và hỏi tiếp:
- Hắn là ai và hắn đã quen biết với cô nương đã bao lâu rồi
?
Yên Phi Quỳnh đỏ mặt:
- Bà hỏi chuyện ấy làm chi ?
Xà Cô Bà cười:
- Cô bé nầy tệ thì thôi , cô giấu mụ già này để làm gì
chứ? Chẳng lẽ cô tưởng Cô Bà không thấy tình ý của cô à ?
Yên Phi Quỳnh càng đỏ mặt hơn nữa, nàng gắt:
- Cô Bà thấy cái gì? Tôi vô ý . .làm độc châm phạm vào
mình hắn cho nên..cho nên.
Thấy nàng ngập ngừng, Xà Cô Bà bật cười:
- Cô bé, cô không nói thì ta cũng đoán trúng phóc rồi,
nhất định là hai cô cậu cãi lộn nhau , cô nổi nóng lên phóng
cho hắn một mũi, có phải thế không nào? Hừ, cái thứ ghen
bóng ghen gió rồi cự nhau ấy, hồi thuở nhỏ mụ già nầy
cũng từng rành quá rồi, hồi đó chính ta cũng đã cho con
Bạch Tuyến Xà táp cái tên mắc dịch của ta một cái tưởng
chết luôn rồi đấy.
Yên Phi Quỳnh đỏ mặt dậm chân:
- Cô Bà, cô bà mà còn nói kỳ cục như thế là tôi đi đấy.
Xà Cô Bà cười :
- Thôi thôi ta không nói nữa..nhưng mà cô vẫn chưa cho
ta biết hắn là ai?
Yên Phi Quỳnh nói:
- Hắn họ Giang.. .
Xà Cô Bà cau mặt:
- Hắn là môn hạ của ai thế nhỉ?
Yên Phi Quỳnh nhăn nhó :
- Sao mà Cô Bà hỏi chi kỹ thế?
Xà Cô Bà cười khèn khẹt:
- Cô bé, cái chú nhãi nầy thật không có gì đáng hỏi hay
sao?
Yên Phi Quỳnh biến sắc:
- Cô Bà nghi hắn điều gì?
Xà Cô Bà nhướng mắt:
- Thật thì ta không phải nghi ngờ hắn, nhưng vì khi cô
nương vào đây, đã cố ý để cho hai tên thuộc hạ bị rắn độc
cắn chết. dụng ý ấy rất rõ ràng, chính cô nương muốn làm
thế để diệt khẩu. Vì thế nghĩ tới nghĩ lui, tên tiểu tử nầy
nhất định có chuyện quan hệ trọng đại lắm chứ không phải tầm thường.
Yên Phi Quỳnh rúng động, nàng lật đật nói lấp:
- Bây giờ thì Cô Bà không còn tin tôi nữa phải không?
Xà Cô Bà mĩm cười:
- Không phải là không tin, mụ già này đã nuôi cô nương
từ lúc nhỏ, tại sao lại có chuyện không tin? Nhưng có
điều...
Yên Phi Quỳnh nặng mặt:
- Chỉ có điều như thế nào?
Xà Cô Bà nói:
- Chỉ có điều là khi muốn cứu khỏi Thiên Tỵ Châm là
phải vận dụng nhiều công phu, nhưng nếu hắn quả là phe
địch thì mụ già này làm sao trình lại được với Ðại Cung
Chủ
Yên Phi Quỳnh vội nói:
- Nhưng hắn không phải là phe địch.
- Xà Cô Bà gật đầu:
- Nếu Ngũ cô nương bảo rằng hắn không phải thì ta tin
rằng không phải vậy.
Bà ta cười hì hì nói tiếp:
- Chỉ có điều là ba ngày trước đây, Ðại Cung Chủ nghe
nói có một tên địch đã đột nhập vào bản môn học lén ba
đường tuyệt kiếm, vì thế Kim Lệnh ban xuống cho tất cả là nếu gặp người đó, dầu bắt sống hoặc giết chết cũng phải
chấp hành và nghe đâu tên đó cũng họ Giang.
Yên Phi Quỳnh tái mặt, nhưng nàng cố làm ra vẽ như không .
-
Cô Bà cho rằng người này là hắn à ?
Thấy vị Ngũ cung Chủ nổi nóng, Xà Cô Bà vội cười:
- Sao mà Ngũ cung Chủ giận dữ như thế? Chẳng qua vì
nghĩ đến nên mụ đề cập thế thôi , chứ đâu đã muốn ám chỉ
người này.
Yên Phi Quỳnh hỏi:
- Bây giờ hắn đã trúng độc hôn mê . Cô Bà làm sao cho
hắn tĩnh lại.
Xà Cô Bà đáp;
- Phương pháp thì có , chỉ có điều phải tốn công phu.
Yên Phi Quỳnh định hỏi nhưng Xà Cô Bà đã nói tiếp
ngay:
- Nhất là không phải trong một đôi ngày mà có thể trị
được đâu.
Yên Phi Quỳnh hỏi :
- Phải bao lâu mới trị được?
Xà Cô Bà đáp:
- Phải mất bảy ngày đêm mớì xong.
Yên Phi Quỳnh trố mắt:
- Bảy ngày đêm? Nhưng nếu như thế Cô Bà trị bằng cách
nào?
Xà Cô Bà đáp:
- Chỉ có một cách ìà bỏ hắn vào trong một cái xửng thật
lớn, chưng mãi cho đến bao giờ trục hết độc là được.
Yên Phi Quỳnh ngơ ngác:
- Chưng à, chưng như thế nào?
Xà Cô Bà cười:
- Thì chưng hắn như chưng cá vậy chứ làm thế nào nữa .
Chỉ có điều là phải dùng dấm chua và rượu lâu năm chưng
trọn bảy ngày bảy đêm thì mới trục hết chất độc trong
mình.
Yên Phi Quỳnh la lớn:
- Trời ơi .. chưng đến bẩy ngày đêm lu thì chín " múp" đi còn
gì?
Xà Cô Bà cười :
- Cái gì mà chín múp lận? Nói chưng ở đây là người ta cho lữa
thật nhỏ, làm cho người toát mồ hôi thôi chứ bảo chưng
thật như chưng cá sao mà chín múp? Thật ra thì cũng khốn
đốn lắm, nhưng ngoài phương pháp đó ra thì không còn
thuốc nào cứu được.
Yên Phi Quỳnh cắn môi:
- Ðược rồi, đã không có cách nào khác nữa thì Cô Bà hãy
chuẩn bị, chứ nếu để lâu sợ sẽ vô hiệu chăng?
Xà Cô Bà cười:
- Ðâu có thể làm nhanh được, ít nhất còn phải chuẩn bị
đầy đủ phải có một cái xửng có chân thật lớn, phải có một
cái nồi tương xứng. ở đây tuy có sẳn, nhưng cũng phải cho
rửa lại thật sạch sẽ , nhất là còn phải lo đầy đủ dấm và
rượu, chưng suốt bảy ngày đêm đâu phải là ít.
Yên Phi Quỳnh thôi thúc:
- Vậy Cô Bà hãy lo đi.
Xà Cô Bà cười:
- Cô bé cưng của tôi ơi, cô đừng thôi thúc gì cả, tự nhiên
phải đi lo gặp chứ đâu dám để trễ sao.
Bà ta sửa soạn bước ra ngoài thì chợt nghe có tiếng động
nhẹ và phía trong hóc bò ra một con rắn to bàng cái bắp
chân..
Con rắn trông thật là kinh khiếp, nó không đen không
trắng. Nó là một con rắn nửa xanh nửa vàng và có cái đầu
dẹp lép.
Xà Cô Bà dừng lại lầm bầm:
Lạ nhỉ, " hoàng xà" đến báo tin,. Hay là bên ngoài có
động.
Con rắn thè cái lưỡi đỏ như máu, bò lại gần chân của Xà
Cô Bà và bỗng nhiên nó lăn tròn mấy vòng rồi nằm ngay
bất động.
Xà Cô Bà hơi thất sắc, bà ta ngồi xuống quan sát con rắn và nắm nó đứng lên .
Con rắn mềm mại dịu dàng như không có xương sống.
Xà Cô Bà hoảng hốt kêu lên:
- Kẽ nào to gan thặt. .
Câu nói của bà ta chưa dứt thì cánh cửa bỗng bị đạp tung, tờ bên ngoài ló vào
một lão già có hàm râu quai nón .
Xà Cô Bà giận dữ:
- Hoàng Xà của ta bị ngươi giết có phải không?
Lão già quát lớn:
- Tiểu nữ của ta có phải bị ngươi bắt giữ phải không?
Xà Cô Bà trừng mắt:
- Ngươi nói gì?
Lão già không trả lời mà lại nói:
- Phải, ba con rắn độc của ngươi do ta giết đấy.
Xà Cô Bà lớn tiếng:
- Ngươi giết? Ngươi giết đã bao nhiêu con rồi?
Lão già râu quai nón đáp:
- Trên con đường đi của ta, bết cứ con rắn nào bò ra cản
đường là ta giết hết, không ai rảnh đâu mà đếm.
Câu nói của lão già làm cho Xă Cô Bà tái mặt.
Những con rắn có nhiệm vụ gìn giữ cửa cốc, tuy không
phải là những con rắn độc nhất của bà ta nhưng chúng vẫn
được mệnh danh là " tuần sơn bát tướng" , không phải ai
cung có thể giết chúng được một cách dễ dàng..
Nhưng bây giờ lão già có râu quai nón đã vào tận nơi
đây nhất định là hắn không hề khoác lác, nhất định hắn đã
giết hết những con rắn tiền phong rồi.
Những giọt mồ hôi trên trán của Xà Cô Bà rụng xuống
từng hột, bà ta gằn giọng:
- Hay, thủ đoạn của ngươi cũng được gọi là cao minh đấy..
Lão già râu quai nón hình như hơi ngạc nhiên, ông ta gặn
lại:
- Ngươi biết ta à ?
Xà Cô Bà đáp:
- Ta tuy không biết, nhưng những kẻ thành danh trong
chốn giang hồ là những kề mà có thể cự nổi với bầy rắn
của ta , ít nhất ta cũng nghe danh.
Lão già râu quai nón gật đầu:
- Ta là Ðộc Tẩu Chu Tiềm.
Xà Cô Bà gật gật:
- Như thế là đúng rồi, ta cũng đã có nghe.
Chu Tiềm cũng gật đầu:
- Tốt lắm, biết ta là tốt lắm, thế có phải ngươi bắt con gái
ta không?
Xà Cô Bà gặn lại:
- Ngươi cho rằng ta bắt con gái ngươi à ?
Chu tiềm đáp:
- Ta đến đây là để hỏi ngươi về chuyện ấy đây.
Xà Cô Bà nói:
- Ta vốn có thể trả lời với ngươi là chuyện con gái của ngươi mất tích không liên quan gì đến ta cả , thế nhưng bây
giờ thì khác.
Chu Tiềm hỏi :
- Tại sao khác?
Xà Cô Bà cười sằng sặc.
- Ngươi đã giết " Tuần Sơn bát mảnh" của ta . Tuy nhiên,
ta cũng chưa có ý giết ngươì, ta có thể cho ngươi bình an ra
khỏi Cốc này, thế nhưng bọn thủ hạ của ta . Ta e rằng chúng
không chịu thế.
Hai tiếng " thủ hạ " có lẽ bà ta muốn ám chỉ đám rắn độc
chung quanh.
, "Ðộc Tẩu" Chu Tiềm cười lớn :
- Nếu ngươi chỉ dùng cái số rắn độc nầy để đối phó với ta
thì ta cũng cần cho ngươi biết một điều là không nên phí
công vô ích.
Xà Cô Bà cười gằn:
- Ta vẫn biết ngươi là người chuyên dùng độc chất, tuy
không giống với ta, song cũng có chổ tương đồng. Vì thế ta
cũng không muốn làm thương tổn hòa khí " đồng nghiệp",
thế nhưng bây giờ thì hơi trễ, dầu ta có thiện ý cũng không
làm sao cứu vãn được nữa. .
Bà ta quay lại láy mắt Yên Phi Quỳnh:
- Ngũ cô nương hãy mang hắn ra sau..
Yên Phi Quỳnh biết ý Xà Cô Bà muốn mình ly khai khỏi
nơi nầy đề rảnh rang sử dụng độc xà đối phó với Chu Tiềm
và cũng có thể là cách để kéo dài thời gian dò xét đối
phương vì hình như bà ta thật sự chưa biết được Chu Tiềm
lợi hại đến mức nào.
Hai bên,một người chuyên dùng độc chất mà thành danh
trong thiên hạ, một người lại nhờ vào rắn độc để uy hiếp
võ lâm. Trong trường hợp này có thể gọi là " kỳ phùng địch
thủ " .
Tự nhiên chung quanh một mảnh dất đụng độ của họ toàn là rắn độc và chất độc, người ngoài ở gần đó là cả một vấn
đề thật nguy hiểm.
Yên Phi Quỳnh không trả lời, nàng bước lại bồng xốc
Giang hàn Thanh.
Nhưng ngay lúc đó " Ðộc Tẩu" Chu Tiềm đã quát lên :
- Hãy khoan, có phầi Giang Nhị công tử đó không? Ta
không bằng lòng cho ngươi chạm vào người ấy.
Yên Phi Quỳnh gặn lại:
- Ngươi nói chuyện với ai?
Chu Tiềm gằn giọng:
- Ta nói với ngươi.
Phi Quỳnh nhướng mắt:
- Nhưng tại sao ta lại phải nghe lời của ngươi chứ?
Chu Tiềm nói:
- Ta bảo ngươi không được động đến hắn là ngươi không được động đến nghe chưa.
Yên Phi Quỳnh cười hăng hắc:
- Ngươi tưởng bằng vào cái danh " Ðộc Tẩu" là có thể hù ta được chăng.
Thình lình một giọng nói lạnh lùng như băng tiếp liền :
- Chu tiền bối bảo ngươi đừng động thì không nên động đến,
ngươi phải tuân theo.
Một bóng người mặc áo bạc từ ngoài bước vào cùng một lúc với câu nói ấy.
Yên Phi Quỳnh tái mặt nhưng Xà Cô Bà thì lại hé nụ cười .
Chu Tiềm quay lại nhìn chằm chặp vào người áo bạc:
- Các hạ là ai?
Người áo bạc cười:
- Chu tiền bối chưa gặp tại hạ lần nào thành thử không
biết là ai.
Chu Tiềm gặn lại:
- Chẳng hay lệnh sư là ai ?
Xà Cô Bà cười:
- Ngay đến Nhị Cung chủ của Ngũ Phượng Môn mà ngươi cũng không còn biết nữa thì còn biết cái gì nữa chứ?
Chu Tiềm chớp mắt:
- A, thì ra đây là Nhị cung chủ ?
Nhị cung Chủ gật đầu:
Vãng, tại hạ chính là Kình Phi Sương.
Chu Tiềm cười:
- Tốt lắm, thật là may, lão phu cũng đang muốn thĩnh
giáo với Nhị Cung Chủ đây.
Kình Phi Sương gật đầu:
- Vâng, xin Chu Tiền Bối cứ nói .
Chu Tiềm nói:
- Giang Nhị công tử bị các ngươi bắt nơi đây, như vậy
tiểu nữ của ta chấc chắn đang ở trong tay các ngươi đấy
chứ?
Kinh Phi Sương đáp:
- Chu tiền bối nói đúng, lệnh ái quả thật đã được bản
môn mời đến Tổng Ðàn
Chu Tiềm hỏi :
- Các ngươi bắt con gái ta với mục đích làm gì chứ?
Kinh Phi Sương cười :
- Bản môn nghe danh Chu tiền bối đã lâu, vì thế nên
muốn mời ...
Chu Tiềm chận hỏi:
- Các ngươi định dùng tiểu nữ để uy hiếp lão phu phải
không?
Kinh Phỉ Sương lắc đầu:
- Xin Chu tiền bối đừng híểu lầm như thế .
Chu Tiềm cau mặt: .
- Hiểu lầm? Các ngươi đã bắt con gái cũa ta làm con tin,
thế mà còn nói hiểu lầm cái gì?
Khinh Phi Sương nói:
- Nếu Chu tiền bối nói thế thì tại hạ thật không còn biết
phải nói sao..
Chu Tiềm quát lớn:
- Chuyện này có phảí do ý kiến của lệnh sư không?
Kinh Phi Sương lắc đầu:
Từ lâu gia sư đã phóng kiếm qui ẩn, người đâu còn dính
dáng gì đến chuyện ân oán giang hồ.
Chu Tiềm gặn lại:
- Thế thì chuyện bắt con gái ta là do lệnh của ai?
Kinh Phi Sương đáp:
- Do ý kiến của đại sư huynh tại hạ . Bởi vì đại huynh chúng tôi rất muốn được gặp Chu Tiền Bối .
Chu Tiềm hỏi:
- Con gái của ta bây giờ ở tại đâu?
Kinh Phi Sương đáp:
-Tại hạ đã vâng lệnh đưa lệnh ái đến chổ cúa Ðại sư
huynh chẳng hay Chu tiền bối có thể đi đến đó được chăng?
Chu Tiềm cười ha hả :
- Cho dầu Ngũ Phượng Môn là long đàm hổ huyệt đi nữa, ta cũng
vẫn đến như thường.
Kinh Phi Sương cũng cười:
- Chu tiền nói đã quá lời, cho dầu Ngũ Phượng Môn chúng tôi có xem thường thiên hạ, nhưng riêng đối với lão
tiền bối thì vẫn một lòng kính trọng.
Chu Tiềm lặp lại:
- Sư huynh của ngươi hiện tại ở đâu?
Kính Phi Sương hỏi:
- Như thế nghĩa là Chu tiền bối đã bằng lòng?
Chu Tiềm gật đầu:
- Ðúng, nhưng đây là ta bằng lòng đến gặp sư huynh của ngươi để thử xem các ngươi dám làm gì cha con ta thế thôi.
Kinh Phi Sương vòng tay:
- Bên ngoài đã sẳn sàng xe ngựa,xin thỉnh lão tiền bối lên đường.
Và Nhị Cung Chủ lại quay qua gọi Yên Phi Quỳnh:
- Ngũ sư muội.
Yên Phi Quỳnh trán đượm mồ hôi, giọng nàng đã phát run:
- Nhị sư huynh..
Bình thời, gặp nhị sư huynh hay đại sư huynh đi nữa, Yên
Phi Quỳnh không hề mảy may sợ sệt, nhưng bây giờ thì
nàng cảm thấy toàn thân rúng động, nàng biết chuyện nàng
bảo hộ lo lắng cho Giang Hàn Thanh đã đổ bể rồi..
Kinh Phi Sương cười nhẹ :
- Ðêm nay mừng sư muội đã đập được đại công.
"Ðại Công", tự nhiên câu nói ấy đã ám chỉ rõ ràng về vụ
Giang Hàn Thanh. Tuy nhiên, Yên Phi Quỳnh vẫn nghe
thấy cái giọng khó chịu của người lớn đối với lỗi lầm của
thuộc hạ. Nàng thừa biết hai tiếng đó không phải là hai
tiếng thật tình.
Kinh Phi Sương lại nói :
- Bây giờ cũng đã quá khuya, chúng ta không nên quấy
rầy Xà Cô Bà mãi , vấy Ngũ sư muội hãy sửa soạn lên
đường.
Yên Phi Sương rúng động, nàng ngập ngừng:
- Nhị sư huynh, hắn..
Nàng khựng ngang, không thể nói thêm tiếng nào nữa cả
vì chuyện Giang Hàn Thanh vốn là chuyện mà nàng đã biết
không xong khi Nhị cung Chủ xuất hiện.
Xà Cô Bà cười thâm độc: .
- Phải rồi, Ngũ cung Chủ đã phóng Giang Hàn Thanh một
mũi Thiên Tỵ Châm..
Kinh Phi Sương cười:
- Ðã phóng Thiên Ty Châm thì cũng đâu còn có gì mà bàn nữa.
Nàng quay qua nói vớí Yên Phi Quỳnh:
- Ngũ sư muội, Chu tiền bối đợi đã lâu rồi, sư muội hãy
mang hắn ra xe ngay.
Như đã hạ quyết tâm, Yên Phi Quỳnh ngẵng mặt lên quả
quyết:
- Nhị Sư huynh, xin Nhị sư huynh và Chu tiền bối hãy đi
đi, tiểu muội không đi được.
Kinh Phi Sương cau mặt:
- Tại sao thế?
Yên Phi Quỳnh đáp:
- Giang Hàn Thanh đã bị tiểu muội phóng trúng Thiên Ty
Châm, tính mạng của hắn chỉ còn trong đường tơ kẽ tóc, vì
thế vì thế nên tiểu muội mới mang hắn đến tìm Xà Cô
Bà ..
Nàng nói một câu không dài lắm, nhưng nàng lại toát mồ hôi, hình như nàng phải cố gắng lắm mới nói được tròn câu
ấy .
Xà Cô Bà cười sằng sặc:
- Ðã trúng Thiên Ty Châm thì không còn thuốc chi chữa
được, thế mà vừa rồi Ngũ cung Chủ còn bức bách mụ phải
cứu hắn đấy.
Tự nhiên, Yên Phi Quỳnh biết Xà Cô Bà quyết tâm mét chuyện nàng với Nhị Cung chủ, mặt nàng đỏ bừng
bừng và thoáng chốc lại tái xanh.
Kinh Phi Sương cười:
- Tính tình của Ngủ sư muội vốn như thế ấy, thật ra thì
phóng Giang Hàn Thanh một mũi Thiên Ty Châm cũngkhông có gì đáng nói nữa đâu, vì Ðại sư huynh đã có ban
Kim Lệnh là đối với Giang Hàn Thanh, chĩ cần trừ tuyệt là
xong, bắt sống hay giết chết gì thì công lao cũng ngang
nhau chứ không hề giảm sút.
Yên Phi Quỳnh nói :
- Không, tiểu muội đã thề rằng sẽ bắt sống hắn mang về,
chính tiểu muôi cũng đã có nói cho Xà Cô Bà biết rồi, bây
giờ hãy giải độc cho hắn rồi mới đưa về Tổng Ðàn được,
vậy xin Nhị sư huynh hãy về trước đi .
Xà Cô Bà gật đầu:
- Vâng, quả thật vừa rồi Ngũ cô nương cũng đã có bảo
mụ phải tìm mọi cách giải độc cho Giang Hàn Thanh.
Kinh Phi Sương nhìn Yên Phi Quỳnh bằng tia mắt lạnh
lùng:
- Cô Bà không cần phải nhọc công, chúng ta cứ để như
thế mang đi .
Yên Phi Quỳnh ngẩng mặt, nửa van lơn nửa như tức tối :
- Nhị sư huynh, tiểu muội không khi nào muốn cãi lịnh,
nhưng chuyện Giang Hàn Thanh bị bắt thuộc về nhíệm vụ
phân Ðàn của sư muội, như vậy sư muội có toàn quyền
giải quyết, sư muội cần bắt sống hắn giải về thì ông ta
cũng có cách cứu thoát..
Vì nghĩ thế cho nên cứ đứng yên mà không nói một lời
nào, vì ông ta thừa biết Yên Phi Quỳnh không thể nào
phản lịnh.
Kinh Phi Sương nhìn Yên Phi Quỳnh cười nói:
- Chắc Ngũ sư muội sợ ta tranh công chứ gì ? Không đâu,
chuyện bắt Giang Hàn Thanh dầu đi tới đâu thì vẫn là công
đầu của sư muội đấy mà.
Và giọng của nàng vụt nghiêm lại, đôi mắt thật lạnh như
băng :
- Nhưng cho dầu sư muội có nghĩ như thế nào thì nhất
định cũng phải mang hắn đi ngay về Tổng Ðàn mới được.
Yên Phi Quỳnh tái mặt:
- Tiểu muội đã nói rồi , chờ cho Xà Cô Bà giải xong chất
độc trong người hấn rồi tiểu muội sẽ mang hắn về Tổng
Ðàn, nếu, nhị sư huynh nói thế thì chằng hóa ra không tín
nhiệm tiểu muội nữa hay sao?
Kinh Phi Sương thò tay vào áo lấy ra một lá cờ nhỏ có
thêu hình chim Phượng đưa lên trước mặt và nói bằng một
giọng lạnh lùng:
- Không phải không tín nhiệm sư muội, nhưng hiện nay Ðại sư huynh đã ban Kim lệnh, giao
cho sư huynh toàn quyền
quyết định về chuyện bắt giết Giang Hàn Thanh, đồng thời
ra lệnh cho sư muộí phải lập tức trở lại Tổng Ðàn phục
mạng.
Yên Phi Quỳnh run giọng :
- Nhị sư huynh, tại làm sao thế?
Nàng vừa nói ra câu ấy thì chợt nghe bên tai có giọng
truyền âm nhập mật của một người nào đó:
- Ngũ cung chủ, nếu Ngũ cung Chủ muốn cứu Giang Hàn
Thanh thì tốt hơn hết nên giả đò tuân lệnh, mang Giang
Hàn Thanh ra xe, ta sẽ tiếp ứng cho khi ra đến cửa.
Yên Phi Quỳnh nghĩ nơi đây không còn ai khác ngoài " Ðộc Tẩu" Chu
Tiềm, nàng đưa mắt nhìn qua, nhưng lúc bấy
giờ Chu Tiềm chắp tay sau đít đứng nhìn ra phía ngoài y
như không hề chú ý đến câu chuyện nêng của họ..
Kinh Phi Sương lạnh lùng nỏi tiếp:
- Ngũ sư muội thấy Kim bài Lịnh mà vẫn còn phản kháng
hay sao?
Yên Phi Quỳnh cắn răng gật đầu :
- Vâng, tiểu muội xin tuân mạng .
Vừa nói, nàng vừa quay vào bồng xốc lấy Giang hàn
Thanh bước mạnh ra ngoài.
Kinh Phi Sương ]iếc nhìn nàng và khẽ nghiêng mình nói
với Chu Tiềm:
- Xin thỉnh Chu tiền bối.
Yên Phi Quỳnh bước ra đến cửa, quả nhiên nàng thấy hai
cổ xe có sẳn bên bờ hồ, lòng nàng chợt nghe rung động và
dừng ngay lại .
Nàng còn đang dụ dự thì lại chợt nghe giọng truyền âm
nhập mật khi nãy dội vào tai :
- Cô nương chẳng chịu bồng hắn chạy đi cho kịp, chẳng lẽ
muốn về Tổng Ðàn Ngũ Phượng Môn thật hay sao?
Giọng nói tuy nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lọt vào tai
Yên Phi Quỳnh thật rõ .
Nàng hơi sửng sốt và tự nói lầm thầm:
- Không, ta phải cứu chàng.. ta phải cứu chàng..
Và cũng không biết bằng động cơ "tình yêu" để tăng thêm sức mạnh hay vì một bản
năng nào khác, Yên Phi Quỳnh nghiến răng ôm cứng Giang Hàn Thanh rồi nhún chân
phóng thẳng.
Kinh Phi Sương thét lớn :
- Yên Phi Quỳnh, hãy mau trở lại..
Ðã bước một bước thì không thể nào làm khác nữa được,
mặc cho Kinh Phi Sương kêu réo, Yên Phi Quỳnh vẫn cấm
đầu chạy miết .
Kinh Phi Sương giận dữ thét lên:
- Ngũ a đầu, ngươi dám phản kháng Kim Lệnh của Ðại sư
huynh à?
Vừa thét , chân hắn vừa nhún mạnh, thân ảnh vụt bay lên
như một mũi tên xé gió.
Thân pháp của Kinh Phi Sương thật đáng kinh, chỉ thấy
thân người mới nhón lên thì đã tới sát bìa rừng.
Nhưng ngay khi ấy, từ trong ven rừng, một bóng người vụt
phóng ra .
Bóng người ấy để cho Yên Phi Quỳnh lướt qua là đứng
chận ngay trước mặt Kinh Phi Sương, hai người ấy chắp tay
sau đít đứng một cách thật thong dong y như người ngoạn
cảnh.
Dáng cách của hắn tuy thật chậm rãi, nhưng động tác thật
nhanh, Yên Phi Quỳnh vừa lướt qua là hắn đã chận ngay
phía sau, tỷ như hắn quyết tâm không cho ai lên được .
Kinh Phi Sương kịp dừng chân lại và bây giờ mới thấy rõ
người ấy là một thiếu niên thư sinh mình vận áo xanh .
Kinh Phi Sương nhận ra đó đúng là gã thiếu niên thư sinh
đã cản mình một lần khi cứu Giang Hàn Thanh tại cửa miếu
Nam Bình Sơn, người đã thi triển " Bác Kiếm Thuật" , là thứ kiếm pháp thất truyền trong võ lâm đã mấy mươi năm.
Kinh Phi Sương rúng động, nàng nắm chặt đốc kiếm trầm giọng:
- Lại cũng là ngươi !
Gã thư sinh áo xanh vòng tay cươi:
- Nhị cung Chủ vẫn còn nhớ tại hạ ? Thật là vinh hạnh
cho tại hạ biết bao .
Kinh Phi Sương lạnh lùng:
- Ngươi cản ta với ý định gì?
Gã thư sinh áo xanh vòng tay cười ?
- Ðã cùng một gốc mà ra, sao lạí nỡ bức nhau như thế?
Nhị cung Chủ nỡ đối xử với người sư muội nặng tay đến
thế sao?
Kinh Phi Sương hừ hừ trong miệng:
- Ðó là chuyện riêng của bản môn, ngươi không cần can
thiệp
Gã thiếu niên thư sinh cười:
- Chuyện của quí môn, tự nhiên tại hạ không có quyền
can thiệp, thế nhưng trong tay của nàng lại là người huynh
đệ kết nghĩa với ta, Nhị cung Chũ bảo ta làm sao không
can thiệp?
Sát khí bừng lên trong ánh mất của Kinh Phi Sương, nàng
phóng ra một kiếm và thét lớn:
- Ngươi cho rằng ta sợ ngươi đây à?
Gã thư sinh áo xanh đứng im im, trong tay của hắn có
một ánh sáng lóe lên cùng theo câu nói:
- Ðêm nay tại hạ vốn không muốn cùng Nhị Cung chủ
giao đấu.
Kinh Phi Sương gắt lớn:
- Ngươi cho rằng thanh kiếm trong tay không đủ bén hay
sao?
Gã thư sinh áo xanh cười:
- Không phải thế , tại hạ chỉ muốn trình bày một chiêu thế
để cho Nhị cung chủ xem giải buồn thế thôi..
Câu nói chưa dứt là thân hình hắn đã nhoáng lên tới
trước, tay trái đụng ngay lên phía trên, trong khi mũi kiếm
nơi tay phải của hắn chĩa thẳng vào giữa ngực Kinh Phi
Sương.
Thật là lạ lùng, là một vị Nhị cung chủ của Ngũ phượng
Môn, thế nhưng khi đối phương chỉ thắng mũi kiếm thủ thế
là Kình Phi Sương đã tái mặt....
Nàng bước lui luôn ba bước và thét lớn, giọng bất đầu
run:
- Ngươi.. .ngươi là môn hạ của ai?
Gã thanh niên thư sinh thu thế về một cách chầm chậm và
mỉm cười:
- Làm nhiều chuyện ác thì không thể nào tồn tại, xin Nhị
Cung Chủ nói lại cho Lịnh sư rằng lời nói năm xưa vẫn còn
văng vẳng bên tai..
Nói xong, cũng bằng một thân pháp chậm rãi nhưng thật
nhanh khi cử động, thân ảnh gã thiếu niên thư sinh mất hút
vào rừng.. .
Hết Hồi 12 - Lư Hương Tử Lệnh - Cổ Long -- Thương Lan Dịch Thuật
4vn.net Ðánh máy lại từ bản phóng ảnh của Thiên Long
Ðăng ở http://www.chass.utoronto.ca/%7ebanguyen/
Xem Hồi 13