Hồi 25 - Lưu Hương Tử Lệnh - Cổ Long
Biến động Lưu Hương Cốc
Thấy thái độ bất thường của Vệ Tinh Cô, Lưu Hương Cốc
Chủ cau mày:
- Vệ hiền điệt, có chuyện chi thế?
Vệ Tinh Cô vòng tay:
- Khai bẩm Cốc Chủ, vừa rồi trước Thiên Tâm Bình có
hai tên gian tế, họ đột nhập và đả thương huynh đệ canh
phòng khá nhiều , hiện thuộc hạ đã bắt giữ chúng lại . Hai
tên gian tế ấy khai rằng chúng đến đây để tìm Tam Cung
Chủ của Ngũ Phượng Môn.
Tôn Phi Loan tái mặt đứng lên:
- Không hay Vệ phó Ðường Chủ có hỏi tính danh và mục
đích của chúng đến tìm tôi có chuyện chi?
Lưu Hương Cốc Chủ lật đật đưa tay:
- Xin Tôn cô nương cứ để tại hạ lo liệu..
Và ông ta quay qua bảo Vệ Tinh Cô:
- Hiền diệt nữ hãy đưa cho hai người ấy vào đây.
Vệ Tinh Cô cúi đầu:
- Thuộc hạ tuân mạng.
Nàng quay ra gọi lớn:
- Hãy dẫn hai tên gian tế ấy vào đây cho ta.
Bên ngoài có tiếng dạ rân và tiếp hiền theo có bốn cô gái
áo xanh, lưng đeo trường kiếm áp dẫn hai lên ăn mày đầu
bù tóc rối vào đại sảnh.
Hai tên tiểu đồng này trông dáng sắc rất tiều tụy, chúng
còn rất nhỏ tuổi, cả hai tên đều có một vài vết thương nhẹ
nơi mình, chúng bị trói cả hai tay và huyệt đạo đã bị khống
chế.
Chính bốn tên tỳ của Vệ Tinh Cô cũng có hai người mang
thương nhẹ, chứng tỏ trước khi bắt được hai tên ăn mày
này, họ đã phải chiến đấu cam go, kể cả Vệ Tinh Cô cũng
hãy còn đẫm mồ hôi, có lẽ vì thế mà nàng tỏ ra khó chịu.
Hai tên ăn mày vừa vào tới đại sảnh là đã quỳ thụp
xuống kêu lên:
-
Tam tiểu thư, nô tỳ là Nã Vân và Cầm Nguyệt .
Tôn Phi Loan sửng sốt:
- Tại làm sao các ngươi lại đến đây và tại làm sao lại cãi
tranh như thế ấy?
Nã Vân nói :
-
Nhị Cung Chủ bắt chúng tiểu tỳ giam cầm hành hạ,
chúng tiểu tỳ tìm cách thoát thân.
Tôn Phi Loan gật gật đầu và quay qua nói với Vệ Tinh
Cô:
-
Vệ Phó Ðường chủ, chúng nó là tiểu tỳ của tiểu muội,
không biết Phó Ðường Chủ có thể cho phép cởi trói được
chăng?
- Tam Cung Chủ có thể bảo đảm chúng không phải là gian tế hay không?
Tôn Phi Loan mím miệng:
-
Tiểu muội hiện tại không còn phải là Tam Cung Chủ
của Ngũ Phượng Môn , thêm nữa, chúng là tỳ nữ theo cận
bên mình, tiểu muội đã nhiều năm, tiểu muội có thể bảo
đảm chắc chắn như thế.
Vệ Tinh Cô cười nhạt:
- Cô nương mà cũng còn có thể bảo đảm cho người khác
nữa sao?
Câu nói của Vệ Tinh Cô tuy không rõ ràng, nhưng ai cũng
nghe biết rằng nàng muốn nói chính bản thân của Tôn Phi
Loan còn chưa có gì bảo đảm thì làm sao mà bảo đảm
được ai?
Tôn Phi Loan tái mặt, nàng đứng phắc lên:
-
Xin Vệ Phó Ðường Chủ nên thận trọng, chính tôi đang
tôn kính một vị Phó Ðường Chủ của Lưu Hương Cốc.
Vệ Tinh Cô bĩu môi:
- Nếu không tôn trọng thì sao. Xin nhớ cho rằng nơi đây
không phải là Tổng Ðàn của cô nương tại Giang Nam đâu
nhé .
Thật không ai hiểu được tại sao Vệ Tinh Cô lại có vẻ khó
chịu trước sự có mặt của Tôn Phi Loan, nếu tinh ý, người ta
nhận ra ngay ra là không phải đến bây giờ vì có chuyện
"gian tế" thì nàng mới khó chịu ra mặt, mà từ lúc Tôn Phi
Loan song song với Giang Hàn Thanh vào đây là nàng tỏ ra bất mãn.
Thấy hai cô gái có vẻ bất hòa, Lưu Hương Cốc Chủ lật
đật đưa tay can thiệp:
-
Vệ hiền diệt; Tôn cô nương là tân khách của Lưu Hương
Cốc hiền diệt nữ không nên thất lễ.
Một mặt ông ta ra hiệu cho bọn nữ tỳ:
- Hãy mở trói cho hai người ấy.
Bốn tên tỳ nữ của Vệ Tinh Cô không dám cãi lịnh, chúng
lật đật mở trói cho Nã Vân và Cầm Nguyệt.
Tôn Phi Loan vẫn còn giận dữ,nàng đứng lên vòng tay nói
với Lưu Hương Cốc Chủ :
- Tiểu nữ không biết đã đắc tội với Vệ Phó Ðường Chủ
chỗ nào nhưng từ khi đặt chân vào Lưu Hương Cốc, tiểu nữ
cảm thấy Vệ Phó Ðường Chủ đối với tiễu nữ không có
chút nào thiện ý, tiểu nữ thật tình không muốn làm tổn
thương hòa khí, vì thế kính xin cho tiểu nữ cáo từ.
Lưu Hương cốc chủ lật đật khoác tay :
-
Xin Tôn cô nương bớt giận, Vệ điệt nữ của tại hạ vốn
quan tính như thế ấy, xin Tôn cô nương vì thể diện của tại hạ mà bỏ qua cho
và không đợi có phản ứng, ông ta quay qua nói luôn với
Vệ Tinh Cô :
-
Hiền điệt nữ, Tôn cô nương vì đại nghĩa mà đến với ta,
chúng ta cảm kích và hoan nghiệt không hết lời , hiền diệt
nữ không nên làm như thế. Thôi, hãy vào đây, vào đây để
cho thúc thúc thay hai cô rót một chén hòa giải.
Vệ Tinh Cô vẫn lừ lừ mắt về phía Ton Phi Loan cười
nhạt:
- Cô nương vì đại nghĩa. như thế là tôi đã làm sai từ bấy
lâu nay..
Và nàng quay qua nói với bốn tỳ nữ:
-
Ði .
Không cần chào hỏi một ai, nàng dẫn bốn tên tỳ nữ đi
thẳng ra ngoài.
Lưu Hương Cốc Chủ cau mày im lặng nhìn theo.
Nhưng chỉ một thoáng qua, ông ta quay ngay lại nói với
Tôn Phi Loan:
- Xin Tôn cô nương bỏ qua cho, Vệ diệt nữ vốn mất cha
từ ngay còn bé, nó được Thái Quân nuôi dưỡng cưng yêu,
vì thế nên đã quen tính háo thắng, ganh tỵ, xin cô nương để
tại hạ trình lại với Vệ Thái Quân và lựa lời dạy bảo.
Tôn Phi Loan chưa kịp nói gì, chợt nghe có nhiều tiếng
bước chân dồn dập và tiếng binh khí tuất ra khỏi vỏ .
Tổng Vụ Ðường Chủ Âu Dương Nguyên lao mình ra hô
lớn:
-
Các vệ sĩ hãy khóa cửa Thiện Tâm Bình lại..
Bên ngoài có một giọng rốn trọng vọng vào:
- Âu Dương Ðường Chủ bây giờ cũng gọi lão phu là địch nửa à? Nhớ có khách đây
nghe.
Sau câu nói là một chuỗi cười ha há, Giang Hàn Thanh
nhổm dậy, hắn nhận ra ngay giọng cười của sư phụ Trúc
Kiếm tiên sinh
Quả nhiên sau câu nói ấy, từ ngoài bước vào một lão già
râu tóc hoa râm, nhưng sắc mặt hồng hào và đặc biệt hơn
hết là trên vai đeo thanh Trúc Kiếm.
Theo bên ông ta là một vị đạo sĩ mặt trắng râu đen, mình vận áo xanh, dung mạo
cực kỳ uy vũ.
Hồng Liễm Phán Quan Nghiêm Hữu Tam đứng dậy rời
bàn tiệc mừng rỡ kêu lên:
- Tần đại ca!
Mọi người nhận ra rằng người đi theo Trúc Kiếm tiên sinh đó chính là Tần Nhân
Khanh, Giang Tây Thái Bình Bảo
Chủ người đã được coi như mất tích từ lâu.
Tần Tố Trân chạy ra ôm lấy rơi nước mắt:
- Cha!!
Nàng nghẹn ngào nói không ra tiếng.
Lưu Hương Cốc Chủ cũng bước ra khỏi tiệc:
- Tần lão ca đệ xin kính mừng.
Trúc Kiếm tiên sinh cười lớn:
-
Khoan, xin cho giới thệu đây là Lưu Hương Cốc Chủ
chính là "Kim Lăng" Giang Thượng Phong đại huynh, còn
đây là Tần Nhân Khanh, Thái Bình Bảo Chủ..
Mọi người kinh ngạc đứng lên,ai nấy thảy đều mừng rỡ.
Nhất là hai anh em họ Giang như từ trên trời rơi xuống, họ
không ngờ cha mình còn sống mà lại là Lưu Hương Cốc
Chủ
Giang Hàn Thanh chạy ra quì thụp trước Trúc Kiếm tiên sinh:
- Ân sư, gia phụ đây sao?
Bây giờ đến lượt Trúc Kiếm tiên sinh ngơ ngác, ông ta
nhìn Lưu Hương Cốc Chủ :
- Ủa ,sao thế ? Giang huynh chưa nói chuyện nầy sao?
Lưu Hương Cốc Chủ mỉm cười:
-
Ðáng lý đệ đã nói ra, nhưng nghĩ rằng cho đến ngày
nay, Ngũ Phượng Môn vẫn không biết lai lịch của đệ, vì
thế đệ nghĩ cũng nên nán lại cho họ vì nghi nghi ngờ ngờ
mà đâm ra không dám buông lung, nhưng nay đạo huynh
đã nói ra thì cũng chẳng hề chi..
Vừa nói, ông ta vừa đưa tay lột màn mặt giả, rõ răng vì
Lưu Hương Cốc Chủ bây giờ chính là "Kim Lăng" Giang
Ðại tiên sinh.
Giang Bộ Thanh, Giang Hàn Thanh quì xuống trước mặt
cha nghẹn ngào:
-
Cha, quả nhiên chuyện nghi ngờ của chúng con rất
đúng.
Lưu Hương Cốc Chủ ngạc nhiên:
-
Như vậy là hai con cũng đã biết chuyện cha trá tử hay
sao?
Giang Bộ Thanh lắc đầu:
- Không, trước kia chúng con cũng vẫn tin rằng cha đã
tuyệt thế nhưng vừa rồi nghe tiếng cười của cha, chúng
con bắt đầu ngờ vực, nhưng vì nơi đây không dám thật tình
bày tỏ thế thôi..
Lưu Hương Cốc Chủ cười :
- Ðúng, ai biết cha cho bằng con, chỉ vì không gặp, chứ
một khi đã gặp thì cho dầu có cải trang cách nào thì nhất
định các con cũng sẽ khám phá ra ngay.
Hai anh em Giang Bộ Thanh đứng dậy, nhưng khi quì
xuống vì quá vui mừng nên Giang Hàn Thanh quên cả vai
đau nên khi đứng dậy bỗng nhăn mặt và mồ hôi tuôn ra ướt áo.
Trúc Kiếm Tiên Sinh cau mặt :
-
Ðồ nhi con làm sao thế?
Giang Hàn Thanh nói:
- Ðệ tử bị Ngũ Cung Chủ của Ngũ Phượng Môn dùng Âm Thủ Bế Huyệt .
Trúc Kiếm tiên sinh cau mày:
-
Thế sao con không nói sớm vì có Thần Phiến Tử đạo
huynh. .
Thần Phiến Tử nói thêm:
-
Lão huynh nói ra càng thêm hổ thẹn, bần đạo đã nghiên
cứu mấy mươi năm nay về môn bế huyệt, thê mà bây giờ
đành phải bó tay..
Trúc Kiếm tiên sinh kinh ngạc:
-
Sao lại có chuyện như thế nhỉ?
Và ông ta quay qua hỏi Thanh Phong đạo trưởng:
- Ðạo huynh cũng không nhận ra thương thế của tệ đồ
sao?
Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu:
- Theo thương thế thì giống như Âm Thủ Bế Huyệt . Nhưng khi đã thông thì không hiệu quả, bần đạo chưa từng
thấy hiện tượng như thế bao giờ.
Lưu Hương Cốc Chủ vội nói:
- Ðệ đã có nghe về thương tích của Hàn Thanh rồi, nhưng
bây giờ chưa có teh nghiên cứu được đâu, xin !am gác lại
ngày mai, bây giờ chúng ta hãy lo chuyện tẩy trần đối với
Tần Nhân huynh sau mấy năm xa cách đã chứ.
Chưa ai nói gì thì từ bên ngoài có một tên tỳ nữ hớt hãi
chạy vào bẩm báo:
- Khải bẩm Cốc Chủ , Vệ Phó Ðường Chủ đã dẫn bốn tỳ
nữ ra đi khỏi sơn cốc.
Âu Dương Nguyên hội hỏi:
- Vệ Phó Ðường Chủ có nói là đi đâu không?
Tên tỳ nữ nói:
-
Cứ theo lời lẽ giận dữ của Vệ Phó Ðường Chủ thì hình
như người định đến Hàng Châu.
Lưu Hương Cốc Chủ mỉm cười :
-
Thôi cứ để cho nó đi, về đó rồi Vệ Thái Quân sẽ cho nó
một trận.
Tên tỳ nữ vừa lui ra thì chợt nghe bên ngoài Thiên Tâm
Bình có nổi chuông báo động.
Âu Dương Nguyên cau mặt :
-
Tại sao lại có kẻ đã theo mình.
Ngay lúc đó, bên ngoài đã nghe tiếng binh khí khua văng
vẳng
Âu Dương Nguyên vòng tay nói với Lưu Hương Cốc Chủ:
-
Thuộc hạ xin ra ngoài đối phó.
Bên ngoài vụt nổi lên một giọng lanh lảnh:
-
Ta không muốn giết người vô tội. các ngươi hãy vào
thỉnh Cốc Chủ ra cho ta nói chuyện.
Tiếng nghe còn xa lắm nhưng thanh âm rất rõ ràng, chứng
tỏ con người đó có một nội lực phi thường.
Âu Dương Nguyên gằn giọng:
- Ðúng là bọn cuồng đồ, đến nơi nầy mà lại còn dám giở giọng buông lung.
Hắn dợm bước ra thì Lưu Hương Cốc vội khoác tay:
- Âu Dương Ðường Chủ hãy nán lại, người ấy đã đến tận
nơi đây, lại còn gọi đích danh tại hạ, vậy chúng ta cùng ra
một lượt thử xem họ muốn nói gì.
Tôn Phi Loan tái mặt bước lên:
- Cốc Chủ, người đến đây chính là đại sư thư của tiểu nữ
tên là Biên Phi Phượng..
Lưu Hương Cốc Chủ hỏi:
-
Nghĩa là Ðại Cung Chủ của Ngũ Phượng Môn?
Tôn Phi Loan đáp:
-
Vâng, đúng là người ấy.
Tây Ly Tử cười nói :
- Ðại Cung Chủ đến tận Thiên Tam Bình thì quả là một
chuyện hay, bần đạo chính đang muốn xem thử "Thiên
Phượng Tam Thức" Cốc Chủ nhớ khi lâm trận thì hãy để
người ấy cho bần đạo.
Lưu Hương Cốc Chủ gật đầu:
- Xin chư vị huynh đệ hãy tạm ngồi đây đàm đạo, để tại
hạ ra đó xem sao
Nói xong ông ta vòng tay chân mọi người rồi bước thẳng
ra ngoài.
Trúc Kiếm tiên sinh hất hàm nói với Thần Phiến Tử:
- Mình cũng nên ra xem thử.
Thần Phiến Tữ gật đầu:
Ðúng roi chúng ta đi.
Hứa Kính Bá nói:
-
Có đi thì cũng đi cho vui, chứ làm gì mà lẻ tẻ như thế?
Tất cả mọi người trong tiệc cùng đứng dậy đi theo.
Tại Thiên Tâm Bình đã đứng chờ sẳn bảy người.
Ðứng đầu là một trung niên hán tử, da mặt vàng bệt
nhưng mắt phượng mày ngài, mình vận cẩm bào lưng đeo
trường kiếm: Ðại Cung Chủ Biên Phi Phượng.
Bên trái Nhị Cung Chủ Kinh Phi Sơn và bên phải là Ngũ Cung Chủ Yên Phi Quỳnh.
Ðứng bên trái về phía sau, gồm có Xà Cô Bà , Phi Cảnh
đại sư và sư độ là Huyền Cảnh.
Phía bên phải còn có một lão già mình vận áo đen, tay
cầm thiết trượng, đó là Hắc Trượng ông, người đứng ngang
hàng với Chu Tiềm, rất giỏi về khoa dụng đốc. Hiện đảm
nhiệm chức vụ Ðàn Chủ Huyền Võ Ðàn của Ngũ
Phượng Môn.
Bên ngoài bảy người ấy là một vòng rào vệ sĩ của Lưu
Hương Cốc, Có nhiều người đã mang thương tích nhưng vẫn
giữ chặt vòng vây.
Lưu Hương Cốc Chủ đảo mắt một vòng và khoác khoác
- Các ngươi hãy lui ra.
Bọn vệ sĩ dạ rân lên nhột tiếng, họ cùng dạt ra ngoài,
nhưng bằng một cách rất qui củ, họ dạt ra nhưng thế trận vẫn còn đủ tiềm năng
khống chế.
Ðại Cưng Chủ ngẩng mặt nhìn Lưu Hương Cốc:
- Tôn giá là Lưu Hương Cốc Chủ?
Lưu Hương Cốc Chủ gật đầu:
-
Ðúng, các hạ là Ðại Cung Chủ Biên Phi Phượng?
Biên Phi Phượng lạnh lùng:
- Ðúng.
Lưu Hương Cốc Chủ cười:
-
Ðến tận nhà người, làm mang thương ưch khá nhiều
người. chắc Ðại Cung Chủ không nghĩ nơi đây còn những
ai nữa chứ?
Biên Phi Phượng hất mặt:
- Ai cản đường ta là chết, nhưng hôm nay vì nể thể diện
Cốc Chủ,nên ta chưa giết một ai.
Lưu Lươn g Cốc Chủ cười :
- Nếu đúng như thế thì tại hạ phải cảm ơn Ðại Cung Chủ
đã lưu tình.
Biên Phi Phượng nói:
- Ta đã ra lịnh cho thủ hạ, trước khi gặp mặt Cốc Chủ,
không được sát hại bất cứ một ai.
Lưu Hương Cốc Chủ cười:
- Nếu sau khi đã gặp mặt?
Biên Phi Phượng đáp:
-
Cái đó còn tùy ở thái độ của Cốc Chủ rồi tại hạ mới có
thể định sau.
Lưu Hương Cốc Chủ gật gật đầu :
-
Tốt lắm, Ðại Cung Chủ đến Thiên Tâm Bình bằng một lộ trình xa xôi dịu vợi, vậy
nếu có điều chi dạy bảo, lão
phu xin rửa tai để xin nghe.
Biên phi Phượng nới;
-
Cốc Chủ nói thật khéo quá, tại hạ thật đang có chuyện
muốn thỉnh giáo Cốc Chủ.
Lưu Hương Cốc Chủ gật đầu:
- Xin Ðại Cung Chủ cứ nói.
Biên Phi Phượng hỏi:
- Tại hạ xin hỏi. chẳng hay Kim Lăng Giang nhị công tử
đã đến quí Cốc?
Lưu Hương Cốc Chủ gật đầu:
- Ðúng, Giang nhị công tử hiện đang có mặt tại đây.
Biên Phi Phượng hỏi:
- Ðồng hành với Giang nhị công tử côn có một người con
gái tên Tôn Phi Loan phải chăng cũng đang có mặt nơi
đây ?
Lưu Hương Cốc Chủ gật đầu:
- Ðại Cung Chủ nói đúng, Giang nhị công tử cùng với
Tôn cô nương cùng đang làm tân khách của tệ cốc.
Biên Phi Phượng nói:
-
Hay lắm, nếu Cốc chủ không muốn đạo nghĩa giang hồ
sứt mẻ thì xin giao hai người ấy lại cho tại hạ .
Lưu Hương Cốc Chủ vuốt râu cười:
- A..như vậy Ðại Cung Chủ vì hai người ấy mà đến đây?
Biên Phi Phượng gật đầu:
- Ðúng như thế.
Lưu Hương Cốc Chủ hồi:
- Thế còn Tôn cô nương?
Biên Phi Phượng gằn lại:
- Cốc Chủ định giả vờ hay là không biết thật?
Lưu Hương Cốc Chủ nói :
- Nếu Ðại cung Chủ không nói thì tại hạ làm sao biết
được?
Biên Phi Phượng gật đầu:
-
Tốt, vậy tại hạ xin nói, Tôn Phi Loan vốn là phản đồ của
bản môn, sao? Cốc chủ thấy thế có đủ chưa?
Lưu Hương Cốc Chủ mỉm cười:
- Nếu như thế quả là câu chuyện có hơi khó khăn rồi đấy.
Biên Phi Phượng hỏi:
- Chẳng hay Cốc Chủ có điều chi khó khăn?
Lưu hương Cốc Chủ nói:
-
Ðừng nói chi tới Giang nhị công tử, chỉ nói riêng về Tôn
cô nương thôi cũng đả là khó xử rồi. Chuyện phản đồ hay
phản loạn thuộc về chuyện của quí môn, tại hạ không có
quyền can thiệp, nhưng hiện tại Tôn cô nương vốn là tân
khách của bản cốc, chuyện đó trên đạo nghĩa giang hồ,
chắc Ðại Cung Chủ cũng thừa biết, một khi đã là khách
của mình, không một ai có thề làm cái chuyện mang trao
cho người khác.
Biên Phi Phượng cười nhạt:
-
Nhưng nếu tại hạ dùng sức mạnh đem cả hai người ấy
đi thì Cốc Chủ liệu ra sao?
Lưu Hương Cốc Chủ cười lớn :
-
Ðại Cung Chủ nói chuyện mà hãy còn quên đi một
chuyện.
Biên Phi Phượng hỏi:
- Tại hạ quên chuyện chi?
Lưu Hương Cốc Chủ nói:
- Nơi đây là Thiên Tâm Bình, Tổng Ðàn của Lưu Hương
Cốc .
Biên Phi Phượng nói:
- Không, tại hạ không quên, tại hạ thừa biết đây là Lưu
Hương Cốc, nhưng tại hạ tin rằng không một ai giữ được
hai người ấy một khi Ngũ Phượng Môn muốn mang đi.
Lưu Hương Cốc Chủ gật gù :
- Căn cứ theo khẩu khí của Ðại Cung Chủ thì bản cốc
không giao hai người ấy thì nhất định là không được.
Biên Phi Phượng nói:
-
Tôi khuyên Cốc Chủ nên giao hai người ấy là tốt hơn
cả .
Lưu Hương Cốc Chủ hỏi :
- Nếu như không giao thì sao?
Biên Phi Phượng nói:
-
Nếu không thì Lưu Hương Cốc mặc nhiên trở thành đối
địch với Ngũ Phượng Môn:
Lưu Hương Cốc Chủ cười lớn:
- Tại sao Ðại Cung Chủ lại đặt Lưu Hương Cốc vào một
vị trí quá muộn như thế ? Vì đạo nghĩa giang hồ, vạn bất
đắt dĩ Lưu Hương Cốc đã tự động đặt mình vào hàng đối
địch với Ngũ Phượng Môn từ lâu rồi chứ đâu phải đến
ngày nay.
Bộ mặt của Biên Phi Phượng chợt rắn lại một cách dễ sợ,
giọng nàng gằn mạnh:
- Nếu Cốc Chủ buộc tại hạ phải ra tay thì tại hạ sợ e rằng
thuộc hạ của Quí Cốc khó mà tránh khỏi một trường tai
kiếp!
Nhìn vào sát khí xông đầy lên mặt của Biên Phi Phượng,
Lưu Hương Cốc Chủ tặc lưỡi lo thầm.
Cho dầu nàng là một kẻ cầm đầu một bang phái, nhưng
bản chất căn bản nàng là một người đàn bà. Nếu với cung
cách như thế mà nàng trường tồn trong giang hồ, tai ách
nàng gây ra cho võ lâm sau này còn gấp mười lần hơn Ngư
Mụ..
Ông ta nhìn thẳng vào mặt Biên Phi Phượng rồi cười nói:
- Khẩu khí của Ðại cung Chủ hơi to đấy, tại hạ nghĩ rằng
câu nói ấy cho dầu chính miệng của lệnh sư cũng chưa
dám nói ra như thế.
Biên Phi Phượng cau mặt:
- Cốc Chủ có biết gia sư không?
Lưu Hương Cốc Chủ nói :
- Không những biết mà trong số chúng tôi có mặt tại đây. Ít nhất cũng có đến ba người là bạn ngày xưa của lệnh sư.
Biên Phi Phượng cười nhạt:
-
Sư phụ của tại hạ hùng cứ võ lâm,bá chủ thiên hạ, từ
trước đến nay không hề có một người bạn nào cả.
Lưu Hương Cốc Chủ cười:
- Nếu không phát là bằng hữu thì có thể là địch nhân.
Biên Phi Phượng nhếch nhếch môi:
-
Cốc Chủ bảo những người ấy có mặt tại đây thế sao
không để cho họ ra mặt để tại hạ được chiêm ngưỡng dung
nhan?
Bởi vì lúc Lưu Hương Cốc Chủ ra mặt nói chuyện với
Biên Phi Phượng thì chỉ có Hành Lệnh Ðường Chủ Ðơn
Hiểu Thiên và Tổng Vụ Ðường Chủ Âu Dương Nguyên.
Ngoài bốn tên thư đồng mang kiếm theo hầu thì không có
một ai nơi đó cả .
Khi Biên Phi Phượng nói dứt câu ấy thì chợt nghe phía
trong có một giọng nói như chuông gióng:
- Có đây bần đạo tức là địch nhân của lệnh sư đây.
Từ trong đại môn cũng theo tiếng nói, Tây Linh Tử chậm
rãi bước ra, dáng đi của ông ta thật chậm và chắc nịch từng
bước một.
Tiếp theo sau, Trúc Kiếm tiên sinh, Thần Phiến tử , Thanh
Phong đạo trưởng, Ðộc Tẩu Chu Tiềm, Hứa Kính Bá,
Tần Nhân Khanh. Lý Quang Trí, Nghiêm Hữu Tam và số
nam nữ thiếu hiệp Giang Bộ Thanh, Giang Hàn Thanh , Lý
Duy Năng, Hứa Trinh Tường, Nghiêm Tú Hiệp, Tôn Phi Loan, Chu long Chu, Hứa Doanh
Doanh, và Tần Tố Trân .
Ngoài ra còn có Quản Thiên Phát, Yên Sơn Song Kiệt
Khang Văn Huy và Dương Sĩ Kiệt.
Hết Hồi 25 - Lư Hương Tử Lệnh - Cổ Long -- Thương Lan Dịch Thuật
4vn.net Ðánh máy lại từ bản phóng ảnh của Thiên Long
Ðăng ở http://www.chass.utoronto.ca/%7ebanguyen/
Xem Hồi 26