Hồi 7 - Ma Hoàn Lãnh Nhân - Ngọa Long Tiên Sinh
Người Say Kẻ Tỉnh
Dương Châu Thành
Thiên Phong rảo bộ đi qua cổng tòa thành sừng sững. Chàng dừng bước trước một
tòa trang viện đóng cửa im ỉm. Nhìn cánh cửa đóng kín như muốn cách ly tòa trang
viện với cảnh sống tấp nập hối hả bên ngoài của các cư dân thành Dương Châu,
Thiên Phong thoạt lưỡng lự.
Chàng bước qua gian cửa hiệu đối diện với tòa trang viện.
Từ trong cửa hiệu, một gã hán nhân vận trường y theo lối trang phục của những
thương nhân bước ra. Gã nhìn Thiên Phong :
- Khách nhân cần chi ?
Thiên Phong ôm quyền xá :
- Tại hạ mạn phép xin được hỏi tôn giá chủ nhân của tòa trang viện bên kia...
Gã đại hán thương nhân rối rít nói :
- Khách nhân muốn hỏi lão Tôn gù ?
Thiên Phong gật đầu.
Gã đại hán rối rít nói :
- Lão Tôn gù đang ở trong đó đó. Lão này kỳ hoặc lắm, tự dưng đóng cửa không
tiếp một ai nữa kể từ ba con trăng.
Thiên Phong ôm quyền xá gã :
- Đa tạ tôn giá.
Gã khoát tay :
- Không có chi. À... Tôi có nghe lão Tôn gù đóng cửa để chờ người nào đó. Người
đó tên là Cát Thiên Phong thì phải.
Thiên Phong mỉm cười :
- Không giấu gì tôn giá, tại hạ chính là Cát Thiên Phong.
Gã reo lên :
- A, thì ra là Cát huynh đây.
Gã xúm xít :
- Mời vào... Mời vào...
Thiên Phong không tiện từ chối liền theo gã bước vào cửa hiệu.
Gã đại hán thương nhân hối thúc bọn gia nô pha trà thết khách. Y dẫn Thiên
Phong vào gian thư phòng khá tươm tất.
Gã tự giới thiệu :
- Tôi họ Điền, tên Lã Trung .
Thiên Phong ôm quyền xá :
- Hân hạnh được bái kiến Điền huynh.
Điền Lã Trung bưng trà rót ra chén. Y vừa rót vừa nói :
- Cát huynh đừng thủ lễ như vậy, Điền Lã Trung này áy náy lắm.
Y bưng chén trà trao qua tay Thiên Phong :
- Mời Cát huynh.
- Đa tạ Điền huynh !
Thiên Phong nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống bàn.
Điền Lã Trung nhìn Thiên Phong, nói :
- Lão Tôn gù có nói với tôi về Cát huynh. Vừa gặp Cát huynh ngoài cửa tôi đã ngờ
ngợ huynh chính là Cát Thiên Phong, người mà lão Tôn gù đang chờ.
- Tại hạ đến Dương Châu lần này mục đích tìm lão Tôn gù cũng chỉ vì một người
bằng hữu thủ túc.
Điền Lã Trung xoa tay nói :
- Cát huynh cứ yên tâm, chỉ cần tôi gõ cửa thì lão Tôn gù sẽ xuất hiện ngay.
Điền Lã Trung nhấp một ngụm trà, lấy giọng nói tiếp :
- Lần đầu tiên Điền Lã Trung mới được hạnh ngộ với Cát huynh. Tôi có nghe lão
Tôn gù nói, Cát huynh là người võ lâm với ngoại danh Song Hoàn Lãnh Nhân, mà bất
cứ người nào trong giang hồ cũng đều biết.
- Điền huynh đừng tin vào những lời của lão Tôn gù. Tại hạ chưa từng gặp qua
lão Tôn gù lần nào.
- Nếu lão Tôn gù nói sai, thì phong thái của Cát huynh cũng nói cho Điền Lã
Trung này biết huynh là một bậc đại hiệp trong giới võ lâm.
- Tại hạ không như Điền huynh nghĩ đâu.
Thiên Phong uống cạn số trà rồi nhìn Điền Lã Trung, nói :
- Tại hạ mạn phép phiền Điền huynh gọi giùm lão Tôn gù, chủ nhân tòa trang viện
đối diện.
Điền Lã Trung gật đầu :
- Tất nhiên rồi. Tôi phải giúp Cát huynh chứ. Thật ra lão gù đã nhờ tôi làm điều
đó mà. Nếu như Cát huynh không nhờ tôi thì có gọi đến khản cổ cũng không ai mở
đâu. Chỉ có tôi mới biết được ám hiệu mà thôi.
- Sao lão Tôn gù lại nhờ đến Điền huynh ?
Điền Lã Trung nhún vai :
- Chuyện này thì tôi cũng không biết nữa. Có lẽ lão Tôn gù giở chứng muốn
đóng cửa không tiếp xúc với người lạ mà chờ Cát huynh.
Điền Lã Trung đứng lên :
- Dể tôi qua gọi lão vậy.
- Thật phiền đến Điền huynh.
- Ây... Việc cỏn con mà phiền gì. Cát huynh khách sáo quá.
Hai người rời cửa hiệu bước qua tòa trang viện.
Điền Lã Trung nắm chiếc vòng sắt khện vào cửa hai tiếng.
Cộp... Cộp...
Y chờ một lúc lại phện tiếp hai tiếng, rồi nhìn lại Cát Thiên Phong :
- Lão Tôn gù sẽ ra ngay thôi.
Quả đúng như Điền Lã Trung nói, chỉ một lúc sau thì cánh cửa im ỉm của tòa trang
viện hé mở. Một khuôn mặt nhú ra. Khuôn mặt có những nét khắc khổ và cau có.
Lão Tôn gù nói :
- Lão Điền có gì mà gọi ta vậy ?
Điền Lã Trung hất mặt nói :
- Người lão chờ đã đến rồi nè, sao không thỉnh Cát huynh vào ?
Lão Tôn gù nhìn Cát Thiền Phong bằng ánh mắt xét nét.
Chàng nhìn lão, từ tốn nói :
- Tại hạ là Cát Thiên Phong, tam đệ của Kim Trang đại phủ trang chủ.
Lão Tôn gù hơi nghiêng đầu ngắm Thiên Phong :
- Công tử là Song Hoàn Lãnh Nhân Cát Thiên Phong ?
Chàng khẽ gật đầu.
Lão Tôn gù trang trọng nói :
- Lão chưa từng gặp tôn giá lần nào.
- Tại hạ cũng chưa từng gặp tôn giá.
- Thế tôn giá có gì minh chứng thân phận của mình không ?
Thiên Phong mỉm cười :
- Tôn giá không tin tại hạ chính là Cát Thiên Phong ?
- Không phải không tin, nhưng lão muốn biết thật chính xác.
Thiên Phong mỉm cười :
- Tôn giá muốn tại hạ minh chứng ?
Lão Tôn gù gật đầu.
Thiên Phong xòe hai bàn tay đến trước :
- Tôn giá hãy nhìn kỹ.
Chàng khẽ lắc cổ tay, ngay lập tức từ trong ống tay áo đôi Ma Hoàn nhỏ xíu cở
hai đồng tiền kẽm thoạt lướt ra nằm gọn trong đôi bản thủ của Cát Thiên Phong,
rồi lại nhanh chóng biến mất khi chàng lắc cổ tay lần nữa.
Lão Tôn gù nhướn mày nói :
- Đúng rồi. Đúng là Song Hoàn Lãnh Nhân Cát đại hiệp.
Lão vừa nói vừa mở rộng cánh cửa hơn một chút :
- Mời Cát đại hiệp !
Thiên Phong lẩn vào trong tòa trang viện Đến lúc này chàng mới có thể thấy rõ
chiếc lưng gù cửa lão Tôn, trên lưng là khối gù to cở một quả dưa, chễnh chệ nằm
ngay gần gáy. Khối gù đó như muốn đè chiếc lưng của lão Tôn phải khòm xuống sâu
hơn.
Chờ cho Thiên Phong vào, lão Tôn gù mới nói với Điền Lã Trung :
- Lão gù đa tạ Điền huynh !
Điền Lã Trung khoát tay :
- Hê... Lão đừng khách sáo như vậy chứ.
Lão Tôn gù từ tốn nói :
- Tối nay lão Tôn mời Điền huynh qua đây chén thù chén tạc với Cát đại hiệp.
- Lão không mời thì Điền Lã Trung này cũng qua mà.
Y nhìn Thiên Phong :
- Đêm nay Điền Lã Trung này sẽ bồi tiếp Cát huynh đó.
- Tại hạ xin được bồi tiếp Điền huynh.
Chàng ôm quyền xá Điền Lã Trung :
- Hẹn tái kiến !
- Hẹn.
Lão Tôn gù đóng sập cửa lại khi Điền Lã Trung vừa quay lưng. Lão hối hả quay qua
Cát Thiên Phong :
- Cát đại hiệp... Lão gù này đã chờ ngươi lâu lắm rồi. Chờ đến mỏi cả cổ.
- Tại hạ chỉ mới được tin kiếp nạn của Nhị ca Kim Trang trang chủ.
Lão Tôn gù buông một tiếng thở dài rồi nói :
- Lão nô cũng không ngờ kiếp nạn lại đổ sập xuống đầu chủ nhân.
Lão nhìn Thiên Phong :
- Mời Cát đại hiệp vào trong.
- Lão Tôn đừng gọi Thiên Phong khách sáo như vậy. Chúng ta là người nhà với
nhau.
- Lão bộc không dám.
Thiên Phong lắc đầu :
- Lão Tôn cứ gọi tại hạ là Thiên Phong được rồi.
- Vậy cũng được.
Lão Tôn gù đưa Thiên Phong đến gian thư phòng.
Thiên Phong vừa yên vị đã hỏi :
- Lão Tôn... Thiên Phong muốn gặp Khán Như.
Lão Tôn gù bưng vò rượ đặt xuống trước mặt chàng :
- Thiên Phong muốn gặp Khán Như ngay bây giờ à ?
- Không có gì bất tiện đối với Khán Như chứ ?
Lão Tôn gù buông một tiếng thở dài, rồi ngồi xuống đối diện với chàng. Lão chống
tay lên bàn, tựa vào cằm như đở lấy thủ cấp, nếu không sợ rằng cục gù trên lưng
sẽ đè thân lão nằm móp xuống bàn.
Lão từ tốn nói :
- Tất nhiên để Khán Như gặp Thiên Phong tôn giá không có bất tiện rồi, nhưng 1ão
chỉ ngại...
- Lão Tôn có gì ngại ?
- Khán Như đã nghe hung tin về kiếp nạn của thân phụ chủ nhân. Nó lúc này rất
buồn phiền, nên lão đã cho người đưa Khán Như đi du sơn ngoạn cảnh trên Hoàng
Thạch Cương.
Thiên Phong cau mày :
- Hoàng Thạch Cương ?
Lão Tôn gù gật đầu :
- Trên Hoàng Thạch Cương, Khán chủ nhân có một hoa viên rất đẹp mà không một nơi
nào có. Lúc sinh thời Khán chủ nhân thường đến Hoàng Thạch Cương nghỉ ngơi khi
tiết trời lập đông. Nay lão Tôn để cho Khán Như lên hoa viên Hoàng Thạch Cương
nghỉ ngơi, hy vọng phong thủy của hoa viên Hoàng Thạch Cương khiến cho Khán Như
tiểu thư vơi được nỗi phiền muộn trong lòng.
Lão Tôn gù rót rượu ra chén :
- Mời tôn giá !
- Đa tạ lão Tôn.
Chàng bưng chén rượu nhưng không uống.
Lão Tôn gù nói :
- Tôn giá biết rượu gì trong chén chứ ?
Thiên Phong mỉm cười :
- Lúc Nhị ca còn sinh thời, tại hạ và Nhị ca thường đối ẩm, chén thù chén tạc,
mà rượu thường uống là Thổ Phồn tửu.
Lão Tôn gù nhướn mày nhìn Thiên Phong.
Thiên Phong nhìn lão Tôn gù :
- Rượu trong chén lão Tôn đưa cho Thiên Phong không phải là Thổ Phồn tửu của Nhị
ca uống hồi nào.
- À... Thiên Phong tôn giá thật là tinh tường. Rượu trong chén quả không phải là
Thổ Phồn tửu của chủ nhân.
Thiên Phong thở dài :
- Trước đây Nhị ca có nói, Thổ Phồn tửu của Kim Trang đại phủ có thể thết đãi
trăm người uống say trong ba tháng vẫn không hết. Thế mà nay chỉ sau ba con
trăng, rượu Thổ phồn cũng không còn.
Lão Tôn gù tất tả đứng lên :
- Thiên Phong tôn giá miễn thứ !
- Tại hạ không bắt lỗi lão Tôn đâu. Nhị ca viên tịch thì ắt phải có sự thay đổi
trang Kim Trang đại phủ chứ.
- Đa tạ Thiên Phong tôn giá đã lưu tình. Nghe tôn giá nói lão luôn rất thẹn.
- Tại hạ đã nói không trách tôn giá.
Lão Tôn gù ngồi trở lại :
- Không có Thổ Phồn tửu của chủ nhân, nhưng rượu trong chấn tôn giá là hảo tửu
độc nhất vô nhị của đất Dương Châu đó. Lão Tôn gù phải ra tận Ô Đầu Quan, mua
của Túy Tiên lầu đem về đây chờ đợi tôn giá.
- Thiên Phong có nghe danh Túy Tiên lầu và Túy Tiên tửu nhưng chưa có dịp quá
vãng qua.
- Nếu tôn giá lưu lại đây lâu lão Tôn sẽ tự mình đưa tôn giá đến Túy Tiên lầu. Ở
Túy Tiên lầu có trang giai nhân tuyệt sắc lên là Mộc Thanh Thanh cũng với hảo
tủu Túy Tiên tửu mà không có thứ rượu nào sánh bằng.
- Nhất định tại hạ sẽ đến đó.
Lão Tôn gù đứng lên :
- Tôn giá đi đường xa đã mệt hãy nghỉ ngơi. Ngày mai lão Tôn sẽ đưa tôn giá lên
Hoàng Thạch Cương gặp Khán Như. Thiên Phong tôn giá có gì cần cứ gọi 1ão Tôn.
Lão thoạt nhếch cánh môi cố nặn một nụ cười với chàng, nói tiếp :
- Cuối cùng lão Tôn cũng gặp được Thiên Phong. Lão tưởng chừng như vừa trút được
một gánh nặng oằn vai.
Lão ra đến ngưỡng cửa thư phòng, dừng bước quay lại :
- Lão sẽ ra chợ mua ít thực phẩm về làm thức ăn khoản đãi tôn giá.
- Lão Tôn đừng bày vẽ quá.
Lão Tôn gù lần bước ra ngoài rồi khép cửa thư phòng lại.
Còn lại một mình trong thư phòng, Thiên Phong ngồi suy tưởng. Mục đích của chàng
đến Dương Châu lần này không ngoài việc tìm Khán Như, nhưng tìm đến nơi thì Khán
Như lại đi Hoàng Thạch Cương.
Bưng chén rượu trong tay, Thiên Phong cảm thấy bồn chồn. Một cảm giác lo lắng mơ
hồ xâm chiếm tâm tưởng chàng. Cảm giác đó buộc chàng buông một tiếng thở dài.
Thiên Phong bưng chén rượu đứng lên bước về phía khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân
hoa viên. Chàng miên man nghĩ về Khán Như.
Cạch.
Lão Tôn gù đã quay trở lại. Trên tay lão là một vò rượu được niêm cẩn thận. Lão
nhìn Thiên Phong, nói :
- Lão nô tìm được vò rượu duy nhất còn sót lại trong hầm. Chắc chắn đây là thứ
rượu mà chủ nhân đã từng đối ẩm với tôn giá, nên vội vã đem lên để tôn giá
thưởng lãm.
- Lão Tôn quá khách sáo rồi đó.
Lão Tôn gù đặt vò rượu lên bàn, mở nắp niêm phong, mùi hảo tửu bốc lên thơm ngào
ngạt.
Thiên Phong bước lại bên cạnh lão.
Lão Tôn gù nhìn chén rượu trên tay chàng :
- Tôn giá vẫn chưa dùng rượu à ?
Thiên Phong mỉm cười :
- Tại hạ nghĩ còn Thổ Phồn tửu của Nhị ca nên chưa vội uống chén rượu này.
- Tôn giá đúng là người nặng tình nặng nghĩa.
Lão Tôn gù nhận lại chén rượu của Thiên Phong, bước đến cửa sổ đổ nó đi rồi quay
trở lại.
Lão tự tay rót rượu từ trong vò ra chén rồi kính cẩn nói :
- Thiên Phong thử uống xem có ngon không ?
Thiên Phong đón chén rượu :
- Thiên Phong phải mời Tôn trưởng lão trước mới đúng.
Lão Tôn gù khoát tay :
- Lão Tôn đâu dám... Đâu dám thất lễ với tôn giá. Lão Tôn uống trước chẳng khác
nào xem thường Khán chủ nhân. Thiên Phong dù sao cũng là bằng hữu thủ túc của
Khán trang chủ. Nay Khán trang chủ đã viên tịch thì tôn giá có thể thay người mà
ra lịnh cho lão bộc.
- Lão Tôn đã nói vậy thì tại hạ không ép Tôn trưởng lão nữa.
Thiên Phong dốc chén rượu uống cạn rồi đặt chén xuống bàn. Chàng rót rượu ra
chén :
- Đến lượt Tôn trưởng lão. Nếu tại hạ có thể thay Nhị ca thì Tôn trưởng lão chắc
không nở từ chối chén rượu này ?
Lão Tôn gù lưỡng lự :
- Khó quá ?
- Sao lại khó ?
- Lão Tôn chỉ sợ mình thất lễ với Thiên Phong tôn giá mà Khán chủ nhân chết
không yên lòng.
- Một chén rượu, Nhị ca không nỡ trách Tôn trưởng lão đâu.
- Nhưng lão Tôn không dám uống.
Thiên Phong mỉm cười :
- Tôn trưởng lão sợ thất lễ với tại hạ ?
Lão Tôn gù lắc đầu :
- Không phải lão sợ thất lễ với Thiên Phong tôn giá.
- Thế thì lão sợ gì ?
- Lão sợ chết !
Chân diện của Thiên Phong sa sầm lại.
- Chẳng lẽ vì một chén rượu này mà có người giết Tôn trưởng lão sao ?
- Không có ai giết lão Tôn gù này hết, mà vì trong rượu có độc.
Thiên Phong tròn mắt :
- Trong rượu có độc ?
Chàng vừa nói vừa ngồi trở lại chiếc đôn của mình. Thiên Phong nhìn lão Tôn gù
trang trọng hỏi :
- Sao trong rượu lại có độc ?
- Chính tay lão Tôn hạ độc.
Thiên Phong nhìn lão Tôn gù rồi nhìn lại vò rượu trên bàn.
- Tôn giá hạ độc vào vò rượu này ?
Lão Tôn gù gật đầu.
- Chính lão Tôn hạ độc.
- Tôn trưởng lão hạ độc vào rượu để đầu độc Cát Thiên Phong ?
Lão Tôn gù gật đầu.
Từ ngoài cửa tiếng của Điền Lã Trung cất lên :
- Công này không chỉ một mình lão Tôn gù đâu, mà còn có cả Điền mỗ nữa đấy.
Thiên Phong nhìn Điền Lã Trung :
- Điền các hạ cũng muốn giết Cát Thiên Phong ư ?
Điền Lã Trung lắc đầu :
- Điền mỗ đâu muốn hạ tử Cát Thiên Phong Song Hoàn Lãnh Nhân.
- Các hạ không muốn giết sao đòi công với Tôn trưởng lão ?
- Nếu không có vò Thổ Phồn tửu mà Điền Lã Trung giữ lại thì lão Tôn gù đâu hạ
độc được Song Hoàn Lãnh Nhân ?
Thiên Phong gật đầu :
- Các hạ nói ất đúng.
Chàng nhìn lại lão Tôn gù :
- Tôn trưởng lão sao lại hạ độc Cát Thiên Phong ?
- Ngươi còn hỏi nữa. Một khi ngươi tìm đến đây tất đã tìm ra bí mật cổ vật Long
Cốc.
Thiên Phong lắc đầu :
- Tại hạ tìm Khán Như chứ không có bí mật nào cả.
- Thiên Phong... Ngươi vờ không biết ư ? Hãy nói cho lão phu biết, ngươi tìm con
nhóc nha đầu Khán Như để làm gì ? Phải chăng nó giữ bí mật cổ vật Long Cốc ?
- Khán Như chẳng hề biết gì đến cổ vật Long Cốc. Nhưng nếu Tôn trưởng lão muốn
biết thì Thiên Phong có thể thố lộ với Tôn trưởng lão. Nhưng với một điều kiện.
Lão Tôn gù hất mặt :
- Điều kiện gì ?
- Tôn trưởng lão phải trả lời những câu hỏi của tại hạ.
- Ngươi đã bị lão hạ độc sắp chết rồi còn hỏi làm gì nữa ?
- Người sắp chết thì muốn biết nhiều thứ lắm. Nếu không biết hết sẽ trở thành
một oan hồn vất vưởng khó đi đầu thai được .
- Nếu lão Tôn trả lời hết những câu hỏi của ngươi thì ngươi sẽ thố lộ bí mật cổ
vật Long Cốc cho lão Tôn chứ ?
Thiên Phong gật đầu :
- Tất nhiên. Người chết thì chẳng cần giữ bí mật nào cả.
Lão Tôn gù hứng khởi hẳn lên :
- Thế thì ngươi hỏi lão đi.
- Khán Như giờ đang ở đâu ?
- Con nhóc nha đầu đó đã được lão quỉ bang chủ Cái Bang Khất Tổ Tổ đưa đi rồi.
Thiên Phong cau mày :
- Đi đâu ?
- Làm sao lão Tôn này biết được chứ, ngươi cứ xem như Khán Như đã chết rồi.
Chẳng lẽ con nhóc nha đầu kia giữ bí mật cổ vật Long Cốc hay sao mà ngươi quan
trọng như vậy ?
- Khán Như không liên can đến những việc của võ lâm.
- Nha đầu không liên can thì ngươi cứ xem như nó đã chết rồi.
- Vậy cũng được.
Lão Tôn gù hất mặt :
- Ngươi còn hỏi gì nữa không ?
- Còn.
- Thế thì hỏi gấp đi, kẻo ngươi chết lại không kịp thố lộ bí mật cổ vật Long Cốc
với lão Tôn.
Thiên Phong nghiêm mặt hỏi :
- Ai sai lão hạ độc Cát Thiên Phong ?
Lão Tôn gù tròn mắt :
- Ơ... Cái này... Điều này...
Lão lưỡng lự.
Thiên Phong nói :
- Đối với kẻ sắp chết mà Tôn trưởng lão cũng không nói được à ?
Lão Tôn gù nhìn qua Điền Lã Trung :
- Lão nói được chứ ?
Điền Lã Trung tỏ ra lưỡng lự. Y nhìn Thiên Phong :
- Ngươi đang sắp chết thật đấy chứ ?
- Tại hạ đang bị chất độc tàn phá lục phủ ngũ tạng.
Chàng thốt xong câu nói đó thì rùng mình liên tục. Cùng với những lần rùng mình
đó thì toàn thân xuất hạn mồ hôi. Những hạt mồ hôi rịn ra to bằng hạt đổ động
khắp khuôn mặt mỹ nam tử của Cát Thiên Phong.
Điền Lã Trung nhìn qua lão Tôn gù, nói :
- Đúng rồi. Cát Thiên Phong đang sắp chết. Lão nói cho y biết đặng y có biến
thành ma cũng không theo mình mà sớm đi đầu thai vậy.
Lão Tôn gù nhìn Thiên Phong :
- Ngươi nghe cho rõ đây.
Lão Tôn gù rít một luồng chân ngươn căng phồng lồng ngực, tưởng như muốn dụng
luồng chân ngươn đó để có thêm dũng lược nói ra người đã sai khiến lão.
Lão Tôn gù tằng hắng :
- Ngươi muốn biết ai sai ta hạ độc ngươi chứ gì ?
- Tại hạ rất muốn biết.
- Lão Tôn nói ra rồi ngươi thố lộ bí mật cổ vật Long Cốc ?
- Tại hạ sẽ nói.
- Ngươi hứa với lão Tôn này chứ ?
- Tại hạ sẽ nói.
Lão Tôn gù lại tằng hắng, rồi lấy giọng thật trang trọng nói :
- Kẻ muốn lão Tôn hạ độc ngươi là...
Lão nói đến đây thì miệng chợt há hốc như một con cá ngão, hai mắt dựng ngược.
Thiên Phong bật người đứng phắt dậy :
- Lão Tôn gù...
Chàng chỉ kịp nghe được mỗi một tiếng thét sau cùng của lão Tôn gù :
- N... À... N... G...
Lão Tôn gù đổ sập tới trước, hồn lìa khỏi xác.
Thiên Phong vươn trảo thộp về phía Điền Lã Trung, nhưng gã họ Điền cũng chẳng
khác gì lão Tôn gù, ngã ngữa ra sau, miệng há hốc như con cá ngão bị mắc cạn. Y
còn đạp chân một cái trước khi trút bỏ phần hồn ra khỏi phần xác.
Lão Tôn gù và Điền Lã Trung bị ám toán ngay trước mặt Cát Thiên Phong một cách
bất ngờ mà chính chàng cũng không kịp phát hiện hung thủ ra tay vào lúc nào và
thậm chí chẳng hề thấy hành tung của người đó. Nhưng Thiên Phong chỉ thoáng qua
có thể đoán biết hung thủ sát tử lão Tôn gù và Điền Lã Trung từ bên ngoài hoa
viên.
Chàng lắc vai thi triển khinh thuật siêu phàm thoát qua khung cửa sổ, băng ra
bên ngoài hoa viên.
Thiên Phong phát hiện người kia đang lướt đi trên mái ngói với bộ pháp thần kỳ.
Mặc dù khoảng cách khá xa nhưng Thiên Phong có thể nhận ra dáng của một nữ nhân.
Chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi, người kia đã mất hút khỏi tầm mắt của chàng.
Thiên Phong quay trở lại thư phòng, chàng lật xác lão Tôn gù mới nhận ra lão
chết bởi một mũi châm mỏng như lông ngựa ghim đúng vào tử huyệt Thiên Linh Cái.
Chàng nhìn xác lão Tôn gù nhẩm nói :
- Nếu lão chết chậm một chút, thì Thiên Phong đã có thể biết ai là thủ phạm sát
tử lão mà đi đòi nợ giùm lão.
Nói dứt câu đó chợt vô hình trung bầu rượu Túy Tiên tửu đập vào mắt chàng :
- Kẻ say thường u mê tăm tối.
Hết 07 - Ma Hoàn Lãnh Nhân - Ngọa Long Tiên Sinh
Xem hồi 08