Hồi 12 - Ma Hoàn Lãnh Nhân - Ngọa Long Tiên Sinh
Thiết Phiến Thư Sinh
Công Tôn Cửu trong bộ trường y nho sinh may bằng gấm tơ tầm, thứ gấm nổi
tiếng của Hàng Châu, trên tay là cây quạt với những nan hoa được mạ vàng sáng
ngời. Mặc dù tự cho mình làmột công tử phong lưu nho nhã nhưng bộ dáng bề ngoài
Công Tôn Cửu chẳng nho nhã chút nào. Y chỉ cao độ ba bộ, mà bề ngang lại quá bề
thế, phối hợp cùng bộ trường y bằng gấm thêu hoa, trông lại càng lùn và càng
mập.
Ngồi hầu hai bên Công Tôn Cửu là hai gã gầy nhom, vận hắc y võ phục bó chẽn,
kiếm giắt sau lưng, mặt lúc nào cũng khằm khằm ra vẻ làmột sát thân giết người
không gớm tay.
Bình Nhi vừa bước ra, Thiết Phiến Thư Sinh Công Tôn Cửu đã vội vã đứng lên, vồn
vã bước đến đối diện với nàng. Y trịnh trọng ôm quyền xá Bình Nhi :
- Công Tôn Cửu công tử hạnh ngộ bái kiến Thánh Cô Bình Nhi !
Nghe gã Công Tôn công tử xưng, Bình Nhi chỉ chực bật cười, nhưng nàng kịp nén
tiếng cười vào trong để không mất vẽ nghiêm khắc vốn đã có trên dung diện.
Bình Nhi từ tốn nói :
- Công Tôn công tử từ đất Tô Châu, quá vãng đến Giản Hoa thiền viện chẳng hay có
chuyện chi ?
Công Tôn Cửu xoa tay nói :
- Ở Tô Châu, tại hạ đã nghe danh tiếng Thánh Cô.
Bình Nhi cướp lời Công Tôn Cửu :
- Thiên hạ ở Tô Châu nói về tôi như thế nào ?
Công Tôn Cửu chắc lưỡi :
- Thiên hạ nói rất nhiều về Thánh Cô Bình Nhi.
Gã ngập ngừng một lúc rói nói tiếp :
- Thiên hạ đồn đãi Thánh Cô làmột giai nhân mình hạc sương mai..
Bình Nhi khoát tay :
- Đa tạ Công Tôn công tử, nhưng Bình Nhi không thích nghe những lời lẽ sáo rỗng
đó.
- Ơ.. Ơ.. Đúng rồi. Tại hạ biết một người như Thánh Cô cần gì phải nghe những
lời sáo mòn như vậy. Thiên hạ không cần nói mà tại hạ đây chỉ gặp Thánh Cô một
lần ở Tô Châu thì không thể không đến Trung Châu để được hạnh ngộ lần thứ hai.
Đôi chân mày vòng nguyệt của nàng thoạt nhìu lại. Bình Nhi nhìn Công Tôn Cửu :
- Công Tôn công tử từ Tô Châu tìm đến Giản Hoa thiền viện cốt chỉ để nói những
lời này sao ?
Công Tôn Cửu xoa tay, toét miệng cố rặn một nụ cười cầu duyên. Bộ dạng gã trông
chẳng khác gì một con lật đật.
Công Tôn Cửu nói :
- Ấy.. Tại hạ không chỉ đến thăm Thánh Cô bằng những lời nói xuông mà còn bằng
tấm lòng thành thật nữa.
Công Tôn Cửu nói :
- Lòng thành thật của Công Tôn công tử biểu hiện như thế nào ?
- Ậy.. Ậy.. Thánh Cô nói rất đúng.
Y vỗ tay vào trán ra chiều suy ngh4 mông lung.
- Ái chà.. Không biết bao nhiêu đây có đủ nói hết lòng thành của Công Tôn Cửu
đối với Thánh Cô hay không ? Tại hạ xem chừng nó cũng quá ít, chưa nói hết đặng.
Nhưng gã càng làm dáng lại càng giống một tên hề. Y vừa làm dáng vừa nói :
- Nói ra thật hổ thẹn, nhưng tại hạ phải nói. Tại hạ.. Tại hạ gặp Bình Nhi Thánh
Cô liền đem lòng nhớ thương.
Gã nhăn nhó bộ mặt núc ních như một kẽ đang gặp cảnh khốn nạn :
- Tại hạ.. Tại hạ đã yêu Thánh Cô
Rồi. Nếu Thánh Cô ưng thuận thì.. Thì tại hạ.. Sẽ đem toàn bộ gia sản ở Tô Châu
dâng lên Thánh Cô.
Nói xong vội vả nhìn ra ngoài cứ như muốn tránh né ánh mắt khắt khe nghiêm nghị
của Bình Nhi.
Hai gã sai nô của Công Tôn Cửu khiêng vào một chiếc rương đặt xuống trước mặt
gã.
Công Tôn Cửu chỉ chiếc rương gài khóa cẩn thận, nói với Bình Nhi :
- Đây chỉ là chút lễ mọn để Công Tôn Cửu thổ lộ tình yêu với Thánh Cô. Tại hạ
cung thỉnh Thánh Cô đoái tưởng đến lòng ngưỡng mộ thành kính của Công Tôn Cửu
thư sinh mà nhìn qua.
Y mở nắp rương, cúi mình soạn ra từng thứ để ra bên ngoài. Y vừa soạn vừa nói :
- Đây là tơ Hàng Châu, thứ tơ mà không một nơi nào có được. Nó vừa đẹp vừa bền,
nếu Thánh Cô dùng để may xiêm y thì sắc đẹp không một giai nhân nào sánh bằng.
Còn đây làmiếng ngọc bội cực kỳ quí giá, nó có thể kỵ hàn khí xâm nhập vào cơ
thể. Nếu Bình Nhi Thánh Cô đeo nó thì chẳng còn hàn khí nào có thể hại được
nàng, còn đây là chiếc hòm trong có chứa trăm nén vàng ròng, tại hạ mong Thánh
Cô hãy nhận lấy, để tại hạ được tỏ lòng ngưỡng mộ Thánh Cô.
Công Tôn Cửu vừa nói vừa soạn các đồ vật trong rương, thái độ của gã thật là
kiêu hãnh, huênh hoang, và nhứt nhứt chú nhãn vào chiếc rương mà không nhìn
chung quanh.
Công Tôn Cửu soạn xong ngẫng mặt nhìn lại, Bình Nhi chẳng còn đứng ở đó nữa.
Nàng đã bỏ đi vào trong từ lúc nào mà Thiết Phiến Thư Sinh Công Tôn Cửu chẳng hề
hay chẳng hề biết.
Công Tôn Cửu ngơ ngơ ngác ngác nói :
- Ơ.. Ơ.. Thánh Cô đâu rồi nhỉ ?
Công Tôn Cửu nhìn ra ngoài cửa. Đập vào mắt Công Tôn Cửu bây giờ không chỉ có
hai gã thuộc hạ với bộ mặt như hung thần mà còn có thêm bốn gã đại hán vận thanh
y võ phục đứng án ngữ ngay cửa tiền sãnh Giản Hoa thiền viện.
Công Tôn Cửu bực dọc :
- Hai ngươi không thấy gì à !
Hai gã thuộc nhân ngơ ngẩn nói :
- Công tử Chúng tôi thấy gì ?
- Bốn con khỉ kia vào bất thình lình nên Thánh Cô bỏ đi. Hai ngươi thật là vô
dụng !
Hai gã thuộc nhân của Công Tôn Cửu quay lại.
Một gã hất mặt nói :
- Các ngươi là ai ?
Lời còn đọng trên hai vành môi của gã thì ánh kiếm ngay lập tức xuất hiện. Chỉ
có thể nói ánh kiếm thoát ra tạo thành một chiếc cầu vồng sáng ngời ánh sắc bạc
rồi nhanh chóng biến mất.
Ánh kiếm biến mất nhưng gã thuộc nhân của Công Tôn Cửu hồn đã lìa khỏi xác.
Đường kiếm vừa rồi của Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn đâm thủng trái tim gã thuộc
nhân của Công Tôn Cửu.
Gã thuộc nhân còn lại vội thối bộ đến bên Công Tôn Cửu.
Công Tôn Cửu tròn mắt nhìn Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn. Y ngập ngừng một lúc
rồi nói :
- A.. Các hạ chính là Mạc Lịnh Cẩn với ngoại danh là Ma Kiếm Vô Nhân.
Mạc Lịnh Cẩn nhìn Công Tôn Cửu :
- Biết ta là Ma Kiếm Vô Nhân, sao lũ sâu bọ các ngươi còn chưa cút xéo đi, hay
đợi Mạc mỗ tống tiễn hồn các ngươi về chầu diêm chúa ?
Công Tôn Cửu xòe thiết phiến phe phẩy nói :
- Ái cha ! Mạc kiếm thủ nói hay quá hay quá.
Y nhướng mày, tiếp :
- Mạc kiếm thủ không biết Công Tôn Cửu đang.. Đang..
Mạc Lịnh Cẩn gằn giọng :
- Ta không cần biết ngươi đang làm gì, hãy cút đi !
- Hê, tự nhiên Mạc kiếm thủ lại đuổi ta. Vô lý thật. Vô lý thật. Ở đây là tiền
sãnh của Thánh Cô Bình Nhi chứ đâu phải nhà của Mạc kiếm thủ.
Mạc Lịnh Cẩn nhíu mày tỏ lộ vẻ bất nhăn ra bên ngoài :
- Thằng lùn kia. Ngươi muốn bổn hộ pháp cắt lưỡi ngươi à.
- Ê.. Ngươi đừng nói quá vậy chứ. Bộ ngươi tưởng mang ngoại danh Ma Kiếm Vô Nhân
muốn bắt nạt Công Tôn Cửu này là được hay sao ? Nói cho ngươi biết, ngươi bắt
nạt công Tôn Cửu không dễ đâu. Trên đời này chỉ có Công Tôn Cửu thư sinh bắt nạt
ngươi khác thôi chứ chưa có ai bắt nạt được ta.
Công Tôn Cửu xoa tay :
- Nói cho ngươi biết, đến ngay cả võ lâm minh chủ Đại Chu Thiên cũng phải nể mặt
dòng họ Công Tôn ở Tô Châu.
Công Tôn Cửu phẩy chiết thiết phiến :
- Thôi, các ngươi đi đi !
Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn sa sầm mặt. Y dấn đến một bộ :
- Mạc mỗ xem thử ngươi có bản lĩnh như thế nào mà đòi lên mặt với Mạc mỗ chứ.
Mạc Lịnh Cẩn vừa nói vừa thi triển một thế kiếm, tạo ra ba đóm sáng hình chữ
phẩm công thẳng vào vùng phương vị của Công Tôn Cửu.
Bộ dạng lùn tịt, lật đật của Công Tôn Cửu ngỡ đâu chỉ là chiếc bị thịt để Ma
Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn thử kiếm.
Nhưng thật không ngờ, khác hẳn với bộ tạng ục ịch đó, Công Tôn Cửu lại có bộ
pháp vô cùng nhanh nhẹn.
Khi ba điểm sáng tạo hình chữ phẩm ập tới tập kích, thì gã Thiết Phiến công tử
khẽ rùng mình Thân ảnh của gã như thu nhỏ lại hơn nữa và nhanh như một con sóc
lòn qua ánh kiếm của Mạc Lịnh Cẩn chẳng chút khó khăn gì.
Y vừa tránh được thế kiếm liền phản công bằng một thế điểm cực kỳ lợi hại tàn
khốc.
Ngọn thiết phiến trong tay Công Tôn Cửu chập lại, điểm tới ngay tam tinh Ma Kiếm
Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn. Thế điểm này của gã vừa nhanh vừa chính xác và lợi đụng
vào thế công của đối phương.
Nếu như trúng thế điểm của Công Tôn Cửu, thì tam tinh của Ma Kiếm Vô Nhân Mạc
Lịnh Cẩn chắc chắn sẽ vổ toang.
Vừa công hụt đối phương Mạc Lịnh Cẩn kịp thời nhận ra đối phương của mình không
phải tầm thường như gã nghĩ mà làmột đại cao thủ chuyên dụng những thế điểm cực
kỳ ảo diệu, nên vừa nhác thấy bóng ngọn thiết phiến liền liền thi triển thế Hoài
Long Quá Bộ, ngã người ra sau, còn trường kiếm thì biến chiêu thành một thế phạt
ngang đở ngọn thiết phiến.
Choang..
Kiếm và quạt chạm thẳng vào nhau tóe ra những tia lửa li ti.
Công Tôn Cửu buột miệng thốt :
- Hay lắm.. Xứng đáng làmột kiếm thủ vô song.
Miệng thì thốt lời khen nhưng tay thì liên thủ dụng thiết phiến công kích Ma
Kiếm Vô Nhân. Phải công nhận thủ pháp điểm huyệt của Công Tôn Cửu vô cùng kỳ ảo
và linh hoạt.
Trong khi Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn chủ động công kích trước, đáng lẽ phải
chiếm thế chủ công, nhưng sau khi công hụt đối phương một chiêu thì y nhanh
chóng rơi ngay vào thế bị động bởi những thế điểm liên hoàn bất tận của Công Tôn
Cửu.
Thủ pháp dụng thiết phiến điểm vào các tử huyệt của đối phương hợp cùng bộ pháp
thần kỳ, chỉ trong không đầy một tuần trà mà Công Tôn Cửu đã thi thố được năm
mươi thức điểm. Tất cả những thế điểm của gã đều buộc đối thủ không sao rãnh tay
phát triển thế công lấy lại sự quân bình ban đầu.
Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn tưởng chừng như mình rơi vào một trận đồ phải đối
phó với trăm cao thủ, mà người nào cũng dụng thiết phiến với những thức, chiêu
như thần, nhứt nhứt đều có thế công vào tử huyệt của gã.
Mạc Lịnh Cẩn vốn làmột kiếm thủ lẫy lừng đất Giang Đông và được Đại Chu Thiên
trọng dụng giao trọng trách hộ pháp võ lâm tổng đàn, thế mà giờ đây đối phó với
Công Tôn Cửu, một con người có bộ tạng vừa lùn vừa mập, dáng thì ì ạch, lại lúng
túng và khó khăn vô cùng.
Từ lúc khởi đầu cuộc đầu cho đến lúc này, Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn tuyệt
nhiên chỉ biết đón đở những thế điểm bất tận của gã Thiết Phiến Thư Sinh mà
không sao phản công được.
Ma Kiếm Vô Nhân xuất hạn mồ hôi vì không ngừng đở những thế điểm của đối phương.
Y bắt đầu cáu giận, quát lớn :
- Ta giết ngươi !
Trong lúc tức giận, Ma Kiếm Vô
nhân Mạc Lịnh Cẩn bất kể đến thế điểm của đối phương mà dồn nội lực vào thanh
trường kiếm đâm thẳng tới vùng chân tâm của Công Tôn Cửu, mặc nhiên để cho ngọn
thiết phiến công vào tam tinh mình.
Chiệu thức này Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn khởi phát từ sự tức giận nên muốn cả
hai cùng đoạn tử một chỗ.
Khi Mạc Lịnh Cẩn vừa khởi phát
chiêu kiếm chí mạng đó, Công Tôn Cửu như đọc được ý niệm trong đầu của đối
phương. Y không thu thiết phiến về mà chỉ khẽ xoay nghiêng một chút, tả thủ điểm
vào lưỡi kiếm, đẩy bật qua một bên, trong khi ngọn thiết phiến vẫn điểm tới tam
tinh của họ Mạc.
Tình hế của Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn chẳng khác nào chỉ mành treo chuông bởi
chiêu thức quá huyền ảo và tân kỳ của gã công tử vừa lùn vừa mập.
Ma Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn chỉ kịp nghĩ :
- Thế là hết !
Ý nghĩ đó vừa lướt qua trong đầu Ma
Kiếm Vô Nhân Mạc Lịnh Cẩn thì một âm thanh khô khốc vang lên ngay trước mặt gã.
Chát !
Ngọn thiết thiến bị đẩy bật qua một gang, đâm xướt lướt sát bên mang tai Ma Kiếm
Vô Nhân Mạc Lịnh C.
Một giọng nói đầy uy lực cất lên ngay bên ngoài cửa tiền sãnh của Giản Hoa thiền
viện
- Dừng tay !
Công Tôn Cửu nhanh hơn một con sóc thoát trở về vị trí cũ. Y định nhãn về hướng
tiền sãnh.
Đại Chu Thiên trong bộ trường y võ lâm minh chủ từ bên ngoài chắp tay sau
lưnghước vào. Nếu vừa rồi Đại Chu Thiên không dùng tuyệt kỹ thi triển ám tiển
đẩy ngọn thiết phiến dịch qua khỏi tử huyệt của Mạc Lịnh Cẩn thì có lẽ giờ đây
họ Mạc đã là cái xác không hồn bởi những thế điểm của Thiết Phiến Thư Sinh Công
Tôn Cửu.
Công Tôn Cửu vừa thấy Đại Chu Thiên liền liền ôm quyền xá :
- Hạnh ngộ.. Minh chủ quang lâm thật là hạnh ngộ cho Công Tôn Cửu.
Mạc Lịnh Cẩn cùng ba gã kia đồng
loạt quì một chân xuống sàn tiền sãnh, xướng lên :
- Minh chủ quang lâm !
Đại Chu Thiên nhìn họ trầm giọng đầy uy quyền, nói :
- Các ngươi đứng lên !
Mạc Lịnh Cẩn cùng ba người kia
đồng loạt đứng lên.
Đại Chu Thiên bước đến trước mặt Công Tôn Cửu. Y từ tốn nói :
- Võ công của dòng họ Công Tôn quả là danh bất hư truyền, bổn tọa ngưỡng mộ..
Ngưỡng mộ.
- Minh chủ quá khen. Nhưng võ công của dòng họ Công Tôn sao có thể sánh với võ
công của người đứng đầu võ lâm. Công Tôn Cửu không dám nhận lời khen tặng đó.
Những thế điểm của dòng họ Công Tôn so với võ công của Đại Chu Thiên minh chủ
chỉ có thể nói lão đại múa rìu qua mắt thợ.
- Công Tôn công tử quá khiêm tốn,
làm bổn tọa áy náy. Nếu võ công của dòng họ Công Tôn không có sự huyền vi siêu
phàm thì Mạc hộ pháp đâu dã lúng túng đến suýt mất mạng.
Công Tôn Cửu xoa tay :
- Minh chủ quá khen, chứ những thế điểm kia đâu đáng để minh chủ nhìn tới.
Đại Chu Thiên mỉm cười vuốt râu. Y nhìn Công Tôn Cửu nói :
- Công Tôn công tử quá khiêm tốn chứ từ lâu bổn tọa đã ngưỡng mộ võ công của
dòng họ Công Tôn là đã có lần thân hành đến Tô Châu thỉnh thị Công Tôn Mộ Dung
lão gia, cùng gánh vác trọng trách với bổn tọa.
Đại Chu thiên thở dài :
- Bổn tọa vô cùng tiếc. Nếu được Công Tôn Mộ Dung hỗ trợ thì võ lâm tổng đàn có
thể có một kỳ hiệp hành đạo vì chính nghĩa.
Công Tôn Cửu nhún vai nói :
- Minh chủ không biết đó thôi, chứ Công Tôn lão nhân gia nghĩ minh chủ nhờ có
Song Hoàn Lãnh Nhân Cát Thiên Phong trợ thủ nên mới có dịp chễm chệ ngồi trên
ghế võ lâm minh chủ. Chính vì lẽ đó mà lão nhân gia không phục mà không ra trợ
thủ với minh chủ đó.
- Bổn tọa thật là hỗ thẹn khi nghe những lời vừa rồi của Công Tôn công tử.
Công Tôn Cửu toét miệng cười. Y vừa cười vừa nói :
- Nếu như minh chủ có thể phá được những thế điểm tuyệt luân của dòng họ Công
Tôn thì nhất định lão nhân gia sẽ tâm phục khẫu phục mà ra giang hồ cùng với
người gánh vác trọng trách võ lâm.
Phá được những thế điểm thần kỳ của dòng họ Công Tôn thì quả là khó có người
nhất là phải đối đầu với Công Tôn Mộ Dung đại hiệp.
Đại Chu Thiên nhìn Công Tôn Cửu :
- Hổ phụ sinh hổ tử. Bổn tọa thấy cyu thi triển những thế điểm của dòng họ công
tôn mà càng thêm ngưỡng mộ dòng họ công tôn ở tô châu.
Công Tôn Cửu xoè quạt phe phẩy :
- Trên giang hồ không biết có mấy ai chịu được những thế điểm Thuận Thủy Thôi
Châu của dòng họ công tôn ?
Y nhìn lại Đại Chu Thiên :
- Minh chủ đở được mấy chiêu ?
Đại Chu Thiên mĩm cười :
- Bổn tọa không dám thi thố với công tôn mô dung đại hiệp, nhưng với công tử thì
bổn tọa có thể chịu được hai mươi thế điểm mà tuyệt nhiên không di dời thân
pháp.
- Vậy ư ?
Công Tôn Cửu hất mặt :
- Nếu minh chủ chịu được hai mươi thế điểm của Công Tôn Cửu thì gã thư sinh này
sẽ dập đầu theo minh chủ. Thậm chí còn khẫn cầu lão nhân gia phò trợ cho minh
chủ.
- Công tử nói thật đấy à ?
- Tất nhiên là thật rồi.
Công Tôn Cửu vừa dứt lời bất ngờ lạng bộ đâm mủi thiết phiến điểm vào tam tinh
của Đại Chu Thiên.
Thế điểm của gã công ra thật bất ngờ và nhanh như một cái chớp mắt.
Đại Chu Thiên như thầm đoán được thâm ý của Công Tôn Cửu ên khi gã vừa xuất thủ
thì cũng cong chỉ điểm vào đầu ngọn thiết phiến.
Coong !
Ngọn thiết phiến bật ngược trở lại trong khi hai chân Đại Chu Thiên không hề
nhích động.
Công Tôn Cửu thoáng sững sờ bởi chỉ pháp vô cùng chính xác và dũng mãnh của Đại
Chu Thiên. Nhưng y vẫn chưa phục liền thi triển bộ pháp di hình chạy vòng quanh
Đại Chu Thiên.
Công Tôn Cửu thi triển bộ pháp thần kỳ chẳng mấy chốc tạo thành một con trốt vây
quanh Đại Chu Thiên mà chẳng còn thấy bớig dáng của gã đâu nữa.
Đại Chu Thiên vẫn bình thản đứng chôn chân mặc nhiên với con trốt vần vũ cuốn
quanh thân hình lão.
Xẹt..
Ngọn thiết phiến gần như sắp chạm vào đại huyệt Thiên Linh Cái của Đại Chu Thiên
thì lại bị chỉ khí của lão đánh bật ra.
Chỉ trong không quá một tuần trà, thế mà Công Tôn Cửu đã xuất thủ được hai mươi
mốt thế điểm nhưng tuyệt nhiên không sao chạm được vào tử huyệt trọng yếu của võ
lâm minh chủ.
Đại Chu Thiên nói :
- Công tử đã xuất thủ quá một chiêu đó.
Công Tôn Cửu buột miệng thốt :
- Lão thật là lợi hại !
- Nếu bổn tọa chỉ dựa vào một tam đệ Song hoàn Lãnh Nhân thì chiếc ngai võ lâm
minh chủ đã có thể thuộc về một người khác. Người đó không chừng lại chính là
Công Tôn Mộ Dung đại hiệp.
Đại Chu Thiên mỉm cười :
- Công tử giữ lời hứa với bổn tọa chứ ?
- Ơ.. Để.. Để.. Công Tôn Cửu về hỏi lại lão nhân gia.
Công Tôn Cửu vừa nói vừa quay lưng bước nhanh ra bên ngoài.
Đại Chu Thiên nói theo :
- Công Tôn công tử về nói lại với Công Tôn Mộ Dung đại hiệp, minh chủ võ lâm Đại
Chu Thiên sẽ đến thăm người.
Công Tôn Cửu dừng bước, nghe xong mấy lời của Đại Chu Thiên, ôm quyền xá :
- Cáo từ. Tại hạ sẽ nói lại với Công Tôn lão nhân gia.
Dai Chu Thiên mỉm cười :
- Cho bổn tòa gởi lời thăm hỏi ân cần đến Công Tôn Mộ Dung đại hiệp.
- Tại hạ sẽ chuyển lời !
Công Tôn Cửu cùng với gã thuộc hạ còn lại nhanh chân rảo bước ra ngoài.
Khi Công Tôn Cửu đã bỏ đi hẳn rồi, Bình Nhi với Chỉ Ngọc mới từ hậu điện gian
tiền sãnh bước ra. Nàng bước đến trước mặt Đại Chu Thiên, kính cẩn ôm quyền xá :
- Minh chủ quang lâm Giản Hoa thiền viện, Bình Nhi không kịp nghinh tiếp, thật
đắc tội.
Trong khi nàng nói thì ba gã thuộc nhân của Mạc Lịnh Cân khiêng xác gã thuộc hạ
của Công Tôn Cửu đem ra ngoài.
Đại Chu Thiên nhìn nàng, ôn nhu nói :
- Cát Thiên Phong Tam đệ đưa Nghiêm Lệ Hoa, Nhị đệ phu nhân đến Giản Hoa thiền
viện của Thánh Cô. Bổn tọa muốn đưa Nghiêm Lệ Hoa về tổng đàn võ lâm.
- Minh chủ nói có đúng có sai. Song Hoàn Lãnh Nhân Cát Thiên Phong có đến đây và
đã đi, đây chẳng có Nghiêm phu nhân nào cả.
Đại Chu Thiên cau mày :
- Thánh Cô nói thật đấy chứ ? Bổn tọa đã thấy cỗ xe mà Cát Thiên Phong đưa
Nghiêm Lệ Hoa đi để ở bên ngoài Giản Hoa thiền viện.
Bình Nhi từ tốn đáp lời Đại Chu Thiên :
- Bình Nhi lập Giản Hoa thiền viện, mục đích cưu mang những kẻ thất cơ lỡ vận,
chứ chẳng hề tỏ ý tranh đọat, hay tham dự vào những chuyện võ lâm. Mong minh chủ
hiểu cho !
- Bổn tọa chỉ muốn gặp Nghiêm Lệ Hoa.
- Nghiêm phu nhân không có ở đây.
Đại Chu Thiên cau mày :
- Thánh Cô nói thật đó chứ ?
- Quả là như vậy..
- Nếu như Nghiêm Lệ Hoa có ở đây thì sao ?
- Bình Nhi vốn chẳng hề biết võ công nên đâu dám ngụy ngôn với minh chủ. Ngụy
ngôn với minh chủ chẳng khác nào Bình Nhi tự chuốc họa vào thân, và Giản Hoa
thiền viện này sẽ chẳng còn chỗ đứng trên đất Trung thổ.
Đại Chu Thiên chắp tay sau lưng nhìn Bình Nhi. Ánh mắt của võ lâm minh chủ thật
khe khắt và nghiêm lạnh.
Đại Chu Thiên tằng hắng rồi nói :
- Thánh Cô đã nói vậy thì bổn tọa tạm tin. Mai này bổn tọa sẽ không phải thất,
vọng về những lời của Thánh Cô hôm nay. Cáo từ !
- Đa tạ minh chủ.
Đại Chu Thiên rảo bước bỏ ra ngoài.
Lão dừng bước ngay ngưỡng cửa gian tiền sãnh, bâng quơ nói :
- Nếu không gặp được Nghiêm phu nhân thì vụ huyết án của Kim Trang đại phủ bổn
tọa buộc phải xử Cát Thiên Phong.
Đại Chu Thiên nói xong bõ đi luôn cùng với Mạc Lịnh Cẩn.
Chỉ Ngọc nhìn Bình Nhi, hỏi :
- Thánh Cô.. Chúng ta tính sao giờ ?
- Chỉ Ngọc hãy đưa Nghiêm phu nhân xuống mật thất, rồi ta sẽ sắp xếp.
- Thưa vâng !
Hết 12 - Ma Hoàn Lãnh Nhân - Ngọa Long Tiên Sinh
Xem hồi 13