Hồi 44 - Phi Hồ Ngoại Truyện - Kim Dung
Hồ Phỉ Ðại Chiến Ðiền Quy Nông
Một Vị tưởng công đứng tuổi lưng đeo trường kiếm đi trước mọi người.
Hồ Phỉ thấy nhân vật này mi thanh mục tú, khí vũ hiên ngang. Chính là Ðiền
Quy Nông mà chàng đã gặp mấy năm trước ở Thương Gia Bảo.
Ngày ấy chàng còn là đứa trẻ nít, hiện nay tướng mạo cùng thân hình chàng biến đổi
rất nhiều nên hắn không nhận ra được.
Miêu Nhân Phượng ngửa mặt lên cười ha hả nói:
- Ðiền Quy Nông ! Nếu ngươi không đưa được ta vào đất chết thì vẫn ăn
không ngon ngủ không yên. Bữa nay ngươi đem người đến đông lắm
nhỉ ?
Ðiền Quy Nông đáp :
- Bọn tại hạ là lương dân, chỉ lo bề yên phận giữ mình, khi nào dám hại
mạng người? Bọn tại hạ đến đây chẳng qua là để cung thỉnh Miêu đại hiệp về
tệ xá trò chuyện mấy bữa.
Hắn nói mấy câu một cách hời hợt nhưng vẽ đắc ý lộ ra ngoài mặt. Hiển
nhiên hắn cho là Miêu Nhân Phượng đã lọt vào tay rồi khó lòng thoát chết
được nữa. Cả Chung Thị Tam Hùng khét tiếng vùng Tương Ngạc cũng bị bắt
rồi. Hắn đã toàn thắng. Còn Hồ Phỉ, Trình Linh Tố đứng ngoài cửa, hắn chẳng
coi vào đâu.
Hồ Phỉ thấy địch đông người mà mình ít. Chung Thị Tam Hùng đều bị bắt
sống liền biết đối phương rất nhiều cao thủ. Việc thoái địch cứu người không
phải chuyện dễ.
Chàng đảo mắt quan sát tình thế bên địch thấy đằng sau Ðiền Quy Nông
có hai phụ nữ. Ngoài ra còn một lão già gầy nhom tay cầm Ðiểm huyệt quyết
và một hán tử trung niên tay cầm thiết bài, cặp mắt lấp loáng tinh quang.
Chàng độ chừng đây là hai tay kình địch. Ngoài ra còn bảy, tám hán tử kéo
hai sợi giây lòi tói rất dài và rất nhỏ không hiểu dùng làm gì?
Chàng trầm ngâm một chút đột nhiên tỉnh ngộ lẩm bẩm:
- Phải rồi. Bọn chúng sợ Miêu đại hiệp tuy đui mắt mà vẫn lợi hại vô
cùng. Hai sợi dây lòi tói kia cốt để ngáng chân đại hiệp. Chúng khinh đại hiệp
đui mắt không nhìn thấy vây quanh lại rồi kéo mạnh một cái tất đại hiệp phải
té nhào.
Chàng nhìn Ðiền Quy Nông, lửa giận bốc lên ngùn ngụt mắng thầm:
- Ngươi đã quyến rũ vợ con Miêu đại hiệp là quá rồi sao còn dùng độc kế
bắt người? Không giết ngươi đi không xong.
Thực ra Diền Quy Nông cố nhiên là con người thâm độc nhưng cũng có
chỗ bất đắc dĩ không nói ra được.
Từ ngày hẳn cùng vợ Miêu Nhân Phượng là Nam tiểu thư tư bôn, lúc nào hắn cũng băn khoăn.
Nàng nguyên là vợ của
một tay cao thủ đệ nhất thiên hạ nên ngủ không yên giấc, ăn chẳng ngon mùi.
Mỗi khi gió thổi cỏ động lại lo Miêu Nhân Phượng đến tầm cừu.
Ban đầu Nam Lan say mê hắn đến cực điểm nhưng sau thấy hắn ngày đêm
lo sợ tiền phu của nàng, nàng không khỏi sinh lòng khinh bỉ vì nàng coi Miêu
Nhân Phượng chẳng có chi đáng sợ.
Nàng nhận ra Ðiền Quy Nông trọng tính mạng hắn hơn là tình yêu đối với nàng thì lại càng bực mình.
Nàng đã bỏ chồng
con , bỏ cả danh tiết đi theo hắn mà hắn lại không coi những cái đó là trân quý
nhất đời.
Ðiền Quy Nông vì quá sợ Miêu Nhân Phượng nên coi những môn cầm kỳ
thư họa chẳng lấy gì làm hứng thú nữa, hắn dùng phần lớn thời giờ rèn võ
luyện kiếm.
Nàng vốn là tiểu thư nhà quan, không ưa người động đao kiếm quyền
cước.
Ðiền Quy Nông rất thông minh biết là Miêu Nhân Phượng không chết thì
cuộc mưu đồ của hắn biến thành mộng ảo.
Vì thế mà Miêu Nhân Phượng chẳng trò chuyện gì với Ðiền Quy Nông,
ngoài nét mặt khinh khỉnh , y chưa từng vũ nhục hắn lần nào nhưng hắn cũng
phải cố giết cho bằng được Miêu Nhân Phượng.
Hiện giờ Miêu Nhân Phượng đui mắt, những tay cao thủ trợ lực cho y đều
bị bắt rồi.
Trong nhà đã có năm tên hảo thủ của Ðiền Quy Nông đang chờ hiệu lệnh để ra tay.
Bên ngoài cũng hơn chục cao thủ chuẩn bị ngăn chặn.
Huống chi còn hai sợi dây lòi tói dài lê thê.
Trình Linh Tố đứng tựa bên Hồ Phỉ từ nẫy tới giờ không lên tiếng nhưng
đã nhận rõ tình thế.
Cô từ từ thò tay vào bọc lấy khúc nến cháy dở.
Cô lại lấy
hỏa tập sa, chỉ còn thắp nến là trong khoảnh khắc bao nhiêu người xung
quanh đều trúng độc ngã ra hết.
Cô ngó lại phía sau rồi bật lửa lên châm vào ngọn nến.
Ban đêm thắp nến
là chuyện thường nên chẳng ai để ý.
Không ngờ sau lưng đột nhiên nghe đánh xéo một tiếng. Một mũi ám khí
bắn tới.
Mũi ám khí này phát ra từ chỗ gần đó lại rất chuẩn đích.
Trình Linh Tố không kịp đề phòng.
Khúc nến bị ám khí bắt đứt làm hai đoạn rớt xuống
đất
Trình Linh Tố giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại thấy một cô bé chừng
mười lăm , mười sáu tuổi.
Thị lớn tiếng quát:
- Ngươi đứng cho nghiêm chỉnh, đừng giở trò quỷ gì nữa.
Mọi người đưa mục quang ngó ra và đều lộ vẻ kinh dị.
Trình Linh Tố thấy ám khí là một cây thiết truỳ hững hờ hỏi:
- Làm trò quỷ gì vậy?
Trong lòng cô không khỏi bồn chồn tự hỏi :
Sao con bé kia lại khám phá ra cơ quan của ta . Vụ này khó khăn rồi
đây ?
Ðiền Quy Nông chỉ liếc mắt trông qua chứ không để ý. Hắn hô
:
- Miêu đại ca ! Ðại ca hãy theo bọn tiểu đệ đi thôi.
Một hán tử thủ hạ của hắn đẩy mạnh vào vai Hồ Phỉ quát hỏi:
- Ngươi là ai? Tránh ra ! Ở đây chăng có gì vui mà coi.
Gã thấy tướng mạo của Hồ Phỉ và Trình Linh Tố chăng có gì đáng kinh hãi
liền cho là người ở gần đến coi chứ không dính líu gì tới Miêu
Nhân Phượng.
Hồ Phỉ cũng không trả đòn, giả vờ ngơ ngác tránh ra một bước.
Miêu Nhân Phượng nói:
- Tiểu huynh đệ ! Huynh đệ đi lẹ lên, đừng lo gì đến ta nữa, chỉ cần nghĩ
cách nào cứu thoát Chung Thị Tam Hùng là Miêu Nhân Phượng này vĩnh viễn
không quên ơn đức.
Hồ Phỉ và Chung Thị Tam Hùng nghe y nói trong lòng cảm động nghĩ
thầm:
Miêu đại hiệp quả nhiên danh bất hư truyền. Tuy y lâm vào tuyệt địa mà
chỉ lo cho người ngoài, chẳng kể gì đến mình.
Ðiền Quy Nông động tâm liếc mắt nhìn Hồ Phỉ tự hỏi:
- Chẳng lẽ gã tiểu tử này lại có bản lãnh ghê gớm đến thế.
Hắn hô lớn:
Mời Miêu đại hiệp lên đường.
Câu này vừa hô khỏi cửa miệng, năm hán tử trong nhà đều giơ đao thương
nhằm đâm vào năm yếu huyệt trên mình Miêu Nhân Phượng.
Nhà sảnh đường chập hẹp, xem chừng Miêu Nhân Phượng không còn
đường né tránh.
Không ngờ y vung song chưởng lên xuyên giữa hai người tiến ra.
Cả năm cây binh khí đều đâm vào chỗ không.
Mấy tiếng rắc rắc vang lên. Một cái ghế bị hai thanh đơn đao chém thành
mấy mảnh.
Miêu Nhân Phượng xoay mình lại, thần oai lẫm liệt đứng ngay ở ngoài
cửa. Y xích thủ không quyền, mắt lại băng bó mà đứng vít trước cửa không
cho năm địch nhân trốn đi.
Hồ Phỉ toan xông vào tiếp viện nhưng thấy Miêu Nhân Phượng xoay mình
đứng đó biết là y chẳng sợ hãi gì. Dù không thắng cũng chưa đến nỗi thua
ngay.
Năm hán tử bụng bảo dạ:
Bọn mình năm người liên thủ hiệp lực mà bữa nay không hạ nổi một
người mù thì còn mặt mũi nào bôn tẩu giang hồ?
Miêu Nhân Phượng lại giục :
Tiểu huynh đệ ! Huynh đệ chưa đi thì còn đợi đến bao giờ?
Hô Phỉ đáp :
Miêu đại hiệp cứ yên tâm. Bọn cẩu tặc này không ngăn cản được
tại hạ .
Miêu Nhân Phượng nói:
- Hay lắm Thiếu niên anh hùng . Hậu sinh khả úy !
Y nói mấy câu nay rồi đột nhiên nhảy vào đám đông, vung múa quyền
chưởng tay đấm chân đá, không ai dám chống cự .
Năm hán tử trong nhà dêu là hạng tầm thường thấy chưởng lực của Miêu
Nhân Phượng cực kỳ hùng hậu đều phải lùi lại đứng tựa vào vách để chờ cơ
hội tấn công.
Trong lúc hỗn loạn, bàn ghế nghiêng đổ trong nhà đèn nến tắt hết.
Bên ngoài hai người giơ cao ngọn đuốc tiến lại trước cửa.
Miêu Nhân Phượng hai mắt đui cả, có lửa hay không cũng vậy nhưng năm
hán tử chiếm phần tiện nghi.
Ðột nhiên một người gầm lên vung thương đâm tới Miêu Nhân Phượng
nhằm vào bụng dưới.
Miêu Nhân Phượng khoa chân phải bước tạt ngang vươn tay ra toan bắt
lấy đầu thương.
Không ngờ một người ở góc Tây Nam lén lút mai phục không
một tiếng động hươi đao chém trúng vào đùi Miêu Nhân Phượng đánh
"chát" một tiếng.
Nguyên người này trí kế đa đoan. Hắn biết Miêu Nhân Phượng mắt không
nhìn thấy gì chỉ nghe tiếng gió để đối phó với địch nhân. Hắn nín thở cúi
xuống mà đi.
Miêu Nhân Phượng chiến đấu đang hăng không hiểu hắn ngồi chỗ nào.
Hắn chờ Miêu Nhân Phượng đưa chân tới trước mặt mới vung đao chém
xuống.
Cả người bên trong lẫn bên ngoài thấy Miêu Nhân Phượng bị thương đều
nổi tiếng hoan hô dữ dội.
Chung Triệu Anh quát lên:
- Tiểu huynh đệ . Vào giải cứu Miêu đại hiệp cho lẹ. Chỉ lát nữa là không
kịp đâu.
Giữa lúc ấy vai bên trái Miêu Nhân Phượng lại trúng vào một roi. Y nghĩ
thầm trong bụng:
- Tình thế bữa này rất nghiêm trọng. Nếu tay không binh khí thì khó lòng
phá nổi vòng vây.
Hồ Phỉ cũng đã nhìn rõ cục diện. Chàng tính thầm:
- Nếu mình quăng đơn đao cho Miêu Nhân Phượng thì y mới có cơ thủ
thắng.
Nhưng kình địch ngoài cửa cũng không phải ít mà mình không binh khí thì
đến y ra đến cửa quan tối hậu cũng khó lòng qua được.
Trong lúc nhất thời, chàng hồi hộp không tính được kế gì trọn vẹn cả hai
bề.
Thấy tình thế cấp bách, chàng không kịp suy nghĩ hô lên:
- Miêu đại hiệp đón lấy đao.
Chàng vận nội lực liệng đơn đao vào đánh véo một tiếng .
Luồng lực đạo rất mãnh liệt.
Năm hán tử trong nhà ma vươn tay ra đón
lấy tất bị chặt đứt tay- Chàng tiên liệu chỉ một mình Mlên Nhân
Phượng là
chụp đươc .
Ngờ đâu lúc này Miêu Nhân Phượng giơ cánh tay về phía Tây Nam để dụ
địch, người kia vung đao chém tới, y xoay tay cướp được đao. Y vừa nghe Hồ
Phỉ liệng đơn đao vào, hai sống đao đã đụng nhau đánh choang một tiếng. Tia
lửa bắn tung tóe. Thanh đao liệng vào lại bắn ra.
Miêu Nhân Phượng hô:
- Tiểu huynh đệ hãy đứng đó mà coi ta đui mắt vẫn giết giặc được.
Trong người y bị thương hai chỗ nhưng tay đã có binh khí, tình thế không
giống như trước nữa. Y chém veo véo hai đao bức bách địch nhân lùi lại gián
mình vào tường.
Năm hán tử trong nhà đã biết uy danh Miêu Gia Kiếm nhưng tin rằng
Miêu Nhân Phượng chỉ tinh thông kiếm thuật thì hiện giờ y có đoạt được đơn
đao chưa chắc đã hơn gì tay không.
Mọi người quát to một tiếng xông vào.
Hàn quang lấp loáng ! Người cửa lại liệng vào một thanh đao nhưng liệng
cho hán tử bị đoạt mất binh khí.
Hán tử vươn tay đón lấy. Hắn vừa bị mất đao hổ thẹn vô cùng, cần phải
lập công để vãn hồi thể diện.
Hắn múa đao tấn công nhằm chém tới trước mặt Miêu Nhân Phượng.
Miêu Nhân Phượng đứng yên không nhúc nhích, y nghe rõ trước mặt có đao,
có tiên vẫn không né tránh.
Khi đao, tiên còn cách mình chừng nửa thước y
mới xoay mình chém đánh chát một cái trúng vào cánh tay hán tử sử tiên làm
cho gã gẫy xương.
Cây cương tiên rớt xuống đất.
Người cầm đao sợ giật nảy mình nằm phục xuống lăn người đi để tránh xa
ra.
Hồ Phỉ động tâm tự hỏi:
- Chiêu Kê Tử Phiên Thân Ðao hiển nhiên là Hồ Gia Ðao Pháp sao Miêu
đại hiệp cũng sử được mà có phần tinh diệu hơn ta?
Nguyên ngày trước Miêu Nhân Phượng cùng Hồ Nhất Ðao tỷ võ, hai bên
thương tiếc nhau, khâm phục nhau rồi truyền thụ võ công cho nhau. Miêu
Nhân Phượng được Hồ Nhất Ðao chỉ điểm những chỗ tinh nghĩa về Hồ Gia
Ðao vào lúc căn bản võ công y lại đến trình độ tuyệt vời.
Còn Hồ Phỉ tự mình
học lấy lại thiếu căn bản võ công thì bằng Miêu Nhân Phượng thế nào được?
Trong nhà còn bốn hán tử, một tên la lên:
- Họ Miêu đui mắt cũng biết sử đao.
Ðiền Quy Nông chợt nhảy tới ngay trước Hồ Nhất Ðao và Miêu Nhân
Phượng đã đổi binh khí trong việc tỷ võ , liền hô lớn:
- Y sử Hồ Gia Ðao Pháp đó, khác hẳn Miêu Gia Kiếm pháp anh em
phải cẩn thận.
Miêu Nhân Phượng hừ một tiếng đáp:
- Ðúng rồi! Bữa nay lũ chuột nhắt các ngươi mới biết Hồ Gia Ðao Pháp
lợi hại thể nào.
Y tiến lên hai bước ra chiêu Hoài Trung Bảo Nguyệt xoay đao lại hớt
một cái.
Ðó là hư chiêu. Tiếp theo y sử chiêu Nghinh Bộ Bế Môn Thiết Phiến.
Thanh đơn đao đẩy ra rồi quét ngang. Lại một tên trúng đao vào lưng ngã lăn
xuống đất.
Hồ Phỉ vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, miệng lẩm bẩm:
- Quả nhiên y sử Hồ Gia Ðao Pháp. Té ra hai chiêu này hư thực biến hóa là
thế.
Lại thấy Miêu Nhân Phượng tiếp tục thi triển Hồ Gia Ðao Pháp toàn
những chiêu tinh yếu.
Y vừa quát vừa ra chiêu Sa Tăng Bái Phật. Một người bị chặt đứt tay.
Tiếp theo là chiêu Thương Bộ Trích Tinh Ðao Pháp, lại một người nữa gẫy tay té nhào.
Ðiền Quy Nông la lên:
- Ðiền tứ đệ. Ra đây! Ra đây.
Hắn thấy Miêu Nhân Phượng thần oai lẫm liệt mà lúc này trong nhà chỉ
còn một người sử đao là Ðiền tứ đệ, dù hắn có xông vào viện trợ vị tất đã
thắng địch liền quyết ý dụ Miêu Nhân Phượng ra ngoài rồi dùng giây lòi tói
bắt lấy.
Nhưng Miêu Nhân Phượng đứng chắn bên cửa thì gã họ Ðiền làm sao mà
ra được .
Miêu Nhân Phượng biết Ðiền tứ đệ là hán tử đã dùng thủ pháp thâm độc
để chém chân mình, nên quyết chẳng để gã trốn thoát một cách dễ dàng.
Ðao quang lấp loáng bức bách gã lùi vào góc nhà rồi đột nhiên ra chiêu
Xuyên Thủ Tàng Ðao chém xuống.
Choang một tiếng vang lên. Gã kia tuột mất đơn đao nhưng gã cực kỳ xảo
quyệt liền nhân cơ hội này lăn dưới đất chui vào gầm bàn. Gã cho là Miêu
Nhân Phượng đui mắt không nhìn rõ, chuẩn bị tìm đường trốn ra khỏi nhà.
Miêu Nhân Phượng tiện tay chụp một cái ghế liệng ra thật mạnh.
Ðiền tứ đệ đang lăn ở dưới gầm bàn bỗng nghe đánh rầm một tiếng. Cái
ghế gỗ liệng trúng ngực mà luồng lực đạo rất mãnh liệt. Lập tức cả ghế lẫn
xương sườn của Ðiền tứ đệ đều gẫy hết, rồi gã chết giấc.
Chỉ trong khoảnh khắc, Miêu Nhân Phượng hạ năm người liền. Y biết
những người này hoàn toàn nghe lệnh Ðiền Quy Nông chứ chẳng có thù
oán gì với mình nên y không hạ sát thủ . Y chỉ đánh họ đến bị
trọng tbương mà thôi.
Những người bên ngoài thấy năm tay hảo thủ đều ngã lăn ra không khỏi
khiếp vía nghĩ thầm trong bụng:
- Cha này ngoại hiệu là Ðả Biến Thiên Hạ Vô Ðịch Thủ quả nhiên
ghê gớm.
Nếu hắn không đui mắt thì e rằng bữa nay mình chết chẳng có đất chôn
.
Ðiền Quy Nông cười khanh khách nói:
- Miêu đại ca ! Võ công của đại ca càng ngày càng cao thâm. Tiểu đệ rất
khâm phục. Ra đây! Tiểu đệ dùng Thiên Long Kiếm để lãnh gíao Hồ Gia Ðao
Pháp của Miêu đại ca.
Hắn lại đưa mắt ra hiệu cho bọn hán tử tay cầm dây xiềng lên mấy bước,
còn những người khác lùí cả ra xa.
Miêu Nhân Phượng đáp:
Ðược lắm !
Y cũng tiên liệu Ðiền Quy Nông rất có mưu kế thâm hiểm nhưng không ra
ngoài động thủ không xong.
Hồ Phỉ đột nhiên giơ tay ra cản lại nói:
- Hãy khoan ! Các hạ muốn lãnh giáo Hồ Gia Ðao Pháp hà tất phải Miêu
đại hiệp thân hành động thủ. Tại hạ chỉ điểm mấy đường cũng đủ rồi.
Ðiền Quy Nông thấy thủ pháp chàng vừa liệng đao biết là không phải
hạng tầm thường. Dù sao chàng hãy còn ít tuổi, hắn cũng chẳng quan tâm.
Hắn liếc mắt nhìn chàng cười lạt hỏi:
- Ngươi là ai mà dám lớn mật ăn nói ngông cuồng trước mặt Ðiền đại gia?
Hồ Phỉ đáp :
- Tại hạ là bằng hữu của Miêu đại hiệp. Vừa rồi Miêu đại hiệp thi triển Hồ
Gia Ðao Pháp khiến tại hạ rất khâm phục, liền nhớ lại mấy chiêu muốn diễn
thử chơi một phen.
Ðiền Quy Nông giận xám mặt lại, chưa nói gì Hồ Phỉ đã hô:
- Coi đao !
Chàng ra chiêu Xuyên Thủ Tàng Ðao bổ xuống thật mạnh. Chính là chiêu
số Miêu Nhân Phượng vừa mới sử dụng để đánh rớt binh khí trong tay Ðiền
tứ đệ
Ðiền Quy Nông giơ kiếm lên gạt đánh choang một tiếng. Ðao kiếm đụng
nhau.
Người Ðiền Quy Nông lảo đảo. Hồ Phỉ cũng phải lùi lại một bước.
Ðiền Quy Nông là chưởng môn Thiên Long Môn phe Bắc Tông.
Hắn luyện Thiên Long Kiếm Pháp từ thuở nhỏ đã mấy chục năm, công lực so với Hồ Phỉ thâm hậu hơn nhiều.
Dĩ nhiên Hồ Phỉ phải thua một bực. Nhưng chàng
còn nhỏ tuổi mà tý lực đã hùng hậu đến thế quả là hiếm có.
Ai cũng tưởng nhat kiếm vừa rồi sẽ hất tung đơn đao của chàng và làm
chấn động nội phủ thổ huyết mới phải. Không ngờ chàng chỉ lui
lại một bước ,
sắc mặt vẫn thản nhiên như không , ai nấy đều kinh hải trong
lòng.
Miêu Nhân Phượng đứng ở phía sau cũng nghe rõ Hồ Phỉ tiến lên, tiếp
theo hai người dộng thủ, Hồ Phỉ lùi lại . Y liền nói:
- Tiểu huynh đệ ! Huynh đệ sử chiêu Xuyên Thủ Tàng Ðao không sai trật
một ly nhưng yếu quyết Hồ Gia Ðao Pháp là cần sử chiêu số tinh kỳ chứ
không phải ở chỗ lấy sức chọi sức . Tiểu huynh đệ hãy lùi lại để ta thu thập
hắn.
Hồ Phỉ nói vậy động tâm nghĩ thầm:
- Ðây là Miêu đại hiệp khai thông chỗ tối tăm cho ta đừng lấy sở đoản của
mình để chống với sở trường của địch.
Chàng liền đáp :
- Hãy khoan! Vừa rồi Miêu đại hiệp sử dụng đao pháp, tiểu đệ mới thử
một chiêu còn mấy chục chiêu nữa muốn thử nốt.
Chàng quay lại hỏi Ðiền Quy Nông:
- Các hạ đã biết chiêu Xuyên Thủ Tàng Ðao lợi hại chưa?
Ðiền Quy Nông quát lên:
- Thằng lỏi con kia ! Sao còn chưa cút đi?
Hồ Phỉ đáp :
- Ðược lắm! Các hạ không phục thì tại hạ đem Hồ Gia Ðao Pháp thi triển
từng chiêu , nếu tại hạ sử không đúng đánh không lại các hạ, tại hạ sẽ đập đầu
nhận thua chứ sao.
Ðiền Quy Nông tức giận đầy ruột lại quát:
Ta cũng lạy ngươi nữa.
Hồ Phỉ cười nói:
- Bất tất phải thế. Nếu các hạ không địch lại Hồ Gia Ðao Pháp thì chỉ cần
buông tha Chung Thị Tam Hùng. Ba vị này võ nghệ tinh thâm hơn tại hạ
nhiều. Nếu lấy một chọi một, nhất định các hạ không phải là địch thủ của ba
vị đâu. Các hạ ỷ vào số đông thủ thắng sao đáng mặt anh hùng?
Chàng nói mấy câu này một là để chọc giận đối phương hai là rửa hận cho
Chung Thị Tam Hùng.
Chung thị huynh đệ hay tay bị cột nghe chàng nói vậy cũng vui lòng.
Ðiền Quy Nông trước nay hành động rất ung dung bị Hồ Phỉ châm chọc,
hắn không dằn lòng được, nghĩ thầm:
- Ngươi tưởng thua rồi chỉ lạy ta là xong ư? Bữa nay ngươi đừng hòng
trốn khỏi lưỡi kiếm của ta.
Hắn phất tay áo một cái. Tay phải nắm kiếm quyết bước chênh chếch ba
bước.
Trong lòng hắn tuy nóng giận nhưng không cử động lỗ mãng, sử đúng
kiếm pháp của Thiên Long Môn chính tông.
Mọi người thấy thủ lãnh ra tay liền lùi lại , cầm đuốc giơ
cao lên thành một
vòng tròn sáng rực.
Hồ Phỉ hô:
- Hoài Trung Bảo Nguyệt nguyên là hư chiêu. Tiếp theo đến chiêu
Nghinh Môn Bộ Bế Môn Thiên Phiến.
Miệng chàng hô tay chàng phóng đơn đao rồi quét ngang giống hệt như
Miêu Nhân Phượng vừa rồi.
Ðiền Quy Nông nghiêng người đi né tránh, quét kiếm đâm tới.
Hồ Phỉ lại lớn tiếng hỏi:
- Miêu đại hiệp ! Chiêu dưới làm sao? Tại hạ đối phó không xong rồi.
Miêu Nhân Phượng nghe chàng hô " Hoài Trung Bảo Nguyệt " và "Nghinh Môn Bộ bế Môn Thiết Phiến " là tên hai chiêu cũng chẳng có chi quái
dị vì Hồ Gia Ðao Pháp coi bề ngoài về chiêu số cũng chẳng khác gì mấy các
đường đao pháp trong võ lâm, nó chỉ hay ở chỗ biến hóa kỳ diệu. Trong công
có thủ, trong thủ có công khiến người ngoài không thể lường được.
Bây giờ y nghe Hồ Phỉ hỏi gấp, y chau mày hô:
- Sa Tăng Bái Phật !
Hồ Phỉ theo lời vung đao chém tới.
Ðiền Quy Nông hươi trường kiếm đâm xéo lại vào cổ tay Hồ Phỉ.
Miêu Nhân Phượng lại hô:
- Diêu Tử Phiên Thân Ðao !
Y chưa dứt lời, Hồ Phỉ đã sử chiêu Diêu Thủ Phiên Thân Ðao chém tới.
Ðiền Quy Nông giật mình kinh hãi vội lùi một bước. Xẹt một
tiếng áo trường bào bị lưỡi đao cắt đứt một góc.
Mặt đỏ lên, hắn phóng liền ba kiếm veo véo cực kỳ thần tốc và tự nhủ:
- Chẳng lẽ Miêu Nhân Phượng còn chỉ điểm kịp cho ngươi?
Miêu Nhân Phượng la thầm:
- Hỏng bét.
Lại nghe Hồ Phỉ cười hỏi:
- Tại hạ đã tránh khỏi ba kiếm, bây giơ phản kích bằng cách nào?
Hết Hồi 44 - Phi Hồ Ngoại Truyện - Kim Dung
Chép Lại Từ http://hello.to/kimdung
Xem Hồi 45