Hồi 15 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh
Huỳnh y nữ một gái phi thường
Căn nhà đại sảnh này tuy rộng lớn nhưng bày rất nhiều bàn ghế, Thiết Quải Bà Bà
tiến gần lại mấy thước rồi không dám tiến thêm một cách khinh xuất. Mụ biết tay
mình cầm thiết trượng dài rất vướng víu để thiếu niên áo trắng dễ bề hạ thủ, mà
để gã tiến gần mình thì cũng khó lòng ngăn cản được những chiêu kiếm độc địa.
Vì hình thế hạn chế khiến cho 2 bên vẫn giữ mực quân bình. Thiết trượng không
thể tiến xa hơn, mà thiếu niên áo trắng cũng không dám mạo hiểm tới gần.
Thiếu niên áo trắng đứng bên ngoài phạm vi uy hiếp của cây thiết trượng, hắn cố
nghĩ lấy một biện pháp để cố phá vỡ trượng pháp của đối phương, nhưng nghĩ mãi
vẫn không ra được kế gì
Bỗng hắn để mắt tới cây quải trượng mà thanh bào lão nhân bỏ lại liền nghĩ thầm:
- Chi bằng ta lượm lấy cây quải trượng kia thẳng thần chiến đấu với mụ vài chiêu
xem sao.
Nghĩ vậy gã liền lùi lại phía sau.
Lúc ấy bọn Ðới Côn, Bàng Phi, cha con họ Từ đều ngồi ở bên bàn, vừa thấy thiếu
niên áo trắng lùi lại thì không khỏi ngấm ngầm kinh hãi. Ai cũng cho là gã không
có cách nào xông qua làn bóng trượng dày đặt của Thiết Quải Bà Bà, nên trút giận
lên đầu họ và sắp xoay tay lại tập kích. Họ liền nhảy tránh sang một bên.
Ðới Côn là người đầu tiên quát to một tiếng, tay phải gã vừa giơ lên, ba luồng
bạch quang bay vụt ra.
Thiếu niên áo trắng chỉ muốn lượm quải trượng, không để ý đến mấy người tập
kích. Gã vừa thấy Ðới Côn ném ám khí ra bất giác trong lòng nổi giận, tằng hắng
một tiếng, xoay trường kiếm lại .
Những tiếng leng keng vang lên một hồi, ba mũi ám khí đều bị thanh trường
kiếm của thiếu niên áo trắng gạt rớt.
Trương Tử Thanh lớn tiếng quát:
- Tên hung thủ này tính đa sát, các vị đã thù nghịch với gạ thì chẳng khi nào gã
dung tha đâu!
Sao ta không nhân cơ hội này xông cả vào diệt trừ tên man mọi hung dữ? Các vị
bất tất phải ý kỵ gì nữa .
Hắn nói xong phóng chưởng ra đầu tiên.
Trương Tử Thanh ẩn cư trong Thiết Hoa Bảo. Một mặt hắn cho xây dựng cơ quan bố
trí kiên cố chẳng khác tường đồng vách sắt, một mặt hắn luyện hai môn tuyệt kỹ
để chuẩn bị đối phó với cường địch. Phát chưởng cách không này là một trong 2
tuyệt kỹ đó. Một luồng ám kình rất mãnh liệt ào ào xô tới.
Ngờ đâu luồng ám kình này mạnh quá, khiến cho thiếu niên áo trắng bị hất lùi trở
lại một bước.
Anh em họ Ngụy thấy chưởng lực của Trương Tử Thanh hùng hậu hất lùi được thiếu
niên áo trắng thì nghĩ thầm trong bụng :
- Trương Tử Thanh đã có Thiết Quải Bà Bà giúp sức, bữa nay hắn chắc có thể nắm
được phần thắng, mình dại gì mà không trợ lực cho hắn?
Hai anh em nghĩ vậy đưa mắt nhìn nhau, đồng thời thò tay vào bọc rút binh khí
ra.
Tay phải hai gã rung lên một cái vọt ra một cây nhuyễn tiên. Những cây nhuyễn
tiên nay có 13 đốt va dài tới hơn trượng.
Anh em họ Ngụy quát lên một tiếng thật to rồi vung cây ngân lượng đến 13 đốt
lên. Ánh bạc lấp loáng chia 2 bên tả hữu đánh tới thiếu niên áo trắng.
Thiếu niên áo trắng từ lúc đụng vào chưởng lực cách không của Tử Thanh trong
lòng kinh hãi vô cùng.
Gã lẩm bẩm :
- Thằng giặc già này công lực ghê gớm như vậy, muốn giết chết hắn không phải
chuyên dễ...
Gã còn đang ngẫm nghĩ thì 2 đầu roi của anh em ho Ngụy đã chia 2 bên tả hưu đánh
tới nơi .
Thiếu niên áo trắng liên múa tít thanh trường kiếm lia sang hai bên, kiếm
chạm roi bật lên những tiếng chang chang, nhuyễn tiên bị trường kiếm hất ra.
Trương Từ Thanh lại quát lên một tiếng phóng chường cách không từ đàng xa đánh
lại.
Chưởng lực hùng hồn đi theo với tiếng kiếm rít lên.
Thiếu niên áo trắng vừa hất được cặp nhuyễn tiên ra thì chưởng lực Trương Tử
Thanh đánh tới bắt buộc gã phải nhảy vọt lên trên để tránh đòn.
Phát chưởng này Trương Tử Thanh đã vận dụng toàn lực, chỉ mong thiếu niên áo
trắng đón lấy thì dù chẳng đả thương được đối phương, ít ra cũng làm cho gã giảm
nhuệ khí và anh em họ Ngụy mới có thể thừa cơ được.
Ngờ đâu thiếu niên áo trắng lần này không chịu tiếp chưởng lực mà nhảy vọt lên
để tránh.
Trương Tử Thanh không thu chưởng lực về kịp để xô vào cái bàn cây.
Bỗng nghe những tiếng đổ vỡ ầm ầm. Ðĩa bát trên bàn bị chường lực của Trương Tử
Thanh hất ra bốn phía, bao nhiêu rượu thịt , canh rau , tung bay khắp nhà.
Ðới Côn phóng hai lần ám khí liền đều bị thiếu niên áo trắng vung trường kiếm
đánh rớt thì trong lòng ngấm ngầm kinh hãi, tự nhủ :
- Gã múa kiếm nhanh quá ! ám khí không thể đả thương được mà ta đã kết mối thâm
thù với gã rồi...
Hắn còn đang ngẫm nghĩ chợt thấy Trương Tử Thanh cùng anh em họ Ngụy nhất tề
động thủ, bất giác trong lòng hứng khởi, hấn thấy thiếu niên áo trắng vọt lên,
liền ném lên bốn mũi ám khí
Thiếu niên áo trắng bốn mặt đều có cao thủ vây đánh, gã cảm thấy mình phải
chuyên chú hết sức mới ứng phó được.
Gã nhảy vọt lên tránh chưởng thế rồi, người vừa hạ xuống, ám khí của Ðới Côn lại
đánh tới, gã vội khuya kiếm lên gạt rớt được hai mũi, mũi còn lại lướt qua bên
mình làm rách cả tay áo.
Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, hai cây lượng ngân nhuyễn tiên của anh
em họ Ngụy đang vùng vẫy như một đôi rồng chia ra hai mặt đánh ập vào.
Kiếm thuật của thiếu niên áo trắng tuy tinh diêu vô song, nhưng những tay cao
thủ trong sảnh đường đều phòng bị nghiêm mật để đối phó với gã. Chẳng một ai
chịu xông vào gần để tỷ đấu.
Nếu không huy động binh khí từ xa đánh vào thì cũng phóng chưởng cách không hoặc
bắn ám khí, thủy chung không tiến vào gần.
Tình trạng này khiến cho thiếu niên áo trắng không có cách nào phát huy được
những món sở trường.
Nhắc lại thiếu niên áo trắng vung kiếm lên gạt đôi roi của anh em họ Ngụy. Gã
toan xông tới giết hai người này đi tức khắc khiến cho đối phương phải nhụt nhuệ
khí, không ngờ ám khí của Ðới Côn lại đến sau lưng.
Bốn điểm hàn tinh bay trước bay sau bay tới rất nhanh.
Thiếu niên áo trắng xoay kiếm gạt rớt được hai mũi trước chưa thu trường kiếm về
kịp thì hai mũi sau lại tới nơi. Gã đành uốn cong mình ngửa người lên, tụ tập
công lực vào hai chân rồi lăn mình đi một vòng tránh khỏi hai mũi ngân thoa đến
sau.
Trương Tử Thanh thấy có dịp tấn công liền quát lên một tiếng phát chưởng cách
không, đồng thời anh em hô Ngụy khoa roi vụt tới.
Thiếu niên áo trắng bị Thiết Quải Bà Bà dùng thế "Lôi Ðình Vạn Quân" đánh xuống,
gã đã mất tiên cơ lại bị Trương Tử Thanh phóng chưởng đánh lại, anh em họ Ngụy
dùng cặp tiên và Ðới Côn phóng ám khí nhất tề thừa cơ tập kích khiến cho gã lâm
vào thế bí không tài nào phản kích được. Những bàn ghế cùng cột sảnh đường
nguyên trước có lợi cho thiếu niên áo trắng
khiến cây thiết trượng của Thiết Quái bà bà khó nổi tung hoành, nhưng lúc này
lại hạn chế hành động của gả.
Thiếu niên áo trắng vừa ngồi dậy thì chường lực mãnh liệt của Trương Tử Thanh xô
tới rất gấp .
Gã bị kìm chế nhiều mặt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Gã vung tay trái đón
tiếp chưởng lực của Trương Tử Thanh. Chưởng lực hai bên đụng nhau, thiếu niên áo
trắng đang ngồi bị hất tuột về phía sau ba thước.
Cặp tiên nhà họ Ngụy đánh tới dùng sức quá mạnh song thiếu niên áo trắng lùi lại
phía sau dĩ nhiên tránh được đòn này.
Lực đạo hai cây nhuyễn tiên hùng hậu vô cùng. Nguyên anh em họ Ngụy đã tưởng
thiếu niên áo trắng sẽ vung kiếm lên gạt thì tất bị tê chồn, không ngờ chưởng
lực của Trương Tử Thanh đánh tuột thiếu niên áo trắng về phía sau mà cặp tiêu
của anh em họ Ngụy thất thế đi rất mạnh không thu lại kịp thành ra đập mạnh
xuống nền gạch đánh sầm một tiếng.
Cây nhuyễn tiên đánh xuống gạch khiến cho nhuyễn tiên tung bay đi mà gạch lát vở
luôn mấy phiến.
Ðới Côn đảo mắt nhìn cha con họ Từ cùng Bàng Phi lạnh lùng hỏi:
- Sao hai vị lại không ra tay ?
Từ Thiên Hưng đáp:
- Khí giới trong tay cha con ta ngắn quá không thể đánh được.
Ðới Côn lại vung tay ném một nắm cát độc. Một làn mây bay vào lại đánh thiếu
niên áo trắng.
Ðồng thời hắn lớn tiếng hỏi:
- Chẳng lẻ các vị không biết dùng ám khí hay sao ?
Thiếu niên áo trắng tuy võ công cao cường nhưng không dám lơ là chút nào. Gã vội
nhảy tung lên lạng mình đi lùi đến góc nhà đại sảnh.
Ban đầu gã phóng ra chiêu kiếm đã trấn áp được toàn trường kiến cho bao nhiêu
người hiện diện đều phải lác mắt. Nhưng từ lúc Thiết Quải Bà Bà xuất hiện ngăn
cản thế công của gã, trong sảnh đường quần hào cũng ra tay phản kích làm cho gã
lâm vào tình trạng kém thế.
Trương Tử Thanh vận dụng toàn lực phóng chưởng luôn mấy lần. Tuy hắn đã nhọc mệt
vô cùng song hắn chẳng bỏ một cơ hội nào có thể đả thương được thiếu niên áo
trắng. Bây giờ hắn thấy Ðới Côn tung độc sa ra bức bách thiếu niên áo trắng phải
lùi đến góc nhà đại sảnh, lập tức hắn đề tụ chân khí lại phóng ra một phát
chưởng cách không.
Một luồng ám kình cuốn lấy một đám độc sa hất về phía thiếu niên áo trắng.
Thiếu niên áo trắng trước tình thế bức bách đành phải phóng chưởng phản kích.
Tay trái gã phay huy một luồng nội lực, còn người gã từ trong góc sảnh đường vọt
nhanh như sao đổi ngôi.
Làm độc sa bị chưởng lực của gã chắn lại. Gã liền lướt nhanh qua đám độc sa chỉ
cách chừng hai tấc là bị đánh trúng.
Thiếu niên áo trắng tránh được độc sa rồi lửa giận bốc lên ùn ùn, Gã quát một
tiếng thật to, khoa trường kiếm lên, Rồi cả người lẫn kiếm nhảy xổ về phía Ðới
Côn.
Thiếu niên áo trắng quan sát nhanh toàn trường thì ngoài thế trượng nặng tới
ngàn cân của Thiết Quải Bà Bà, sự uy hiếp của Ðới Côn lớn hơn cả, vì họ Ðới
phóng ám khí không ngớt và bất cứ lúc nào cũng có thể đã thương gã được.
Ðới Côn liệng một nắm độc sa rồi lại thò tay vào bọc lấy bốn mũi Tý ngọ thấu cất
đinh toan ném ra thì gả áo trắng cả người lẫn kiếm xổ tới. Trường kiếm chém
xuống, bạch quang lóe lên !
Ðới Côn đã trông thấy thiếu niên áo trắng đã thương Thanh bào lão nhân cùng
Huỳnh thiếu đường liền tự biết sức mình không thể đón tiếp kiếm của đối phương.
Hắn vội vọt lên lạng người đến bên Thiết Quải Bà Bà.
Thế nhảy của thiếu niên áo trắng thần tốc ghê gớm .
Ðới Côn vèo người đi tránh mà
còn bị lưỡi kiếm của đối phương chém rách vạt áo vào tới da thịt bả vai. Máu
tươi chảy ra như suối.
May ở chỗ gả biết trước nên thương thế không đến nỗi nặng lắm.
Thiếu niên áo trắng vừa hạ mình xuống đất liền xoay mình nhảy về phía anh em họ
Ngụy.
Anh em họ Ngụy cũng đả liệu trước vung cặp tiên lên. Hai làn biến thành một màn
bóng tiên đánh tới.
Thiếu niên áo trắng buông tiếng cười lạt, giơ trường kiếm lên ra chiêu Dã Hỏa
Siêu Thiên.
Kiếm quang lấp loáng.
Hai tiếng chong chong vừa bật lên, cặp roi của anh em họ Ngụy đã bị thế kiếm của
thiếu niên áo trắng chém trúng.
Thiếu niên áo trắng gạt được cặp tiên của đối phương rồi, chân bước xuống đất mà
tiến. Gả huy động thế kiếm chia ra đâm vào hai người.
Anh em họ Ngụy phóng tiên ra chưa ngăn chặn được thiếu niên áo trắng liền biết
là nguy rồi.
Chúng lại hít một hơi chân khí nhảy lù về phía sau tám thước.
Thiếu niên áo trắng buông tiếng cười lạt nhảy xổ lại. Gả đang tức giận đến cực
điểm, mặt đầy sát khí, khoa thanh trường kiếm thành hai điểm hàn quang đâm vào
yếu huyệt hai gả.
Giữa lúc ấy phía sau thiếu niên áo trắng có tiếng gió rít lên. Bốn điểm hàn
quang vọt tới tập kích.
Nguyên Ðới Côn bị thương chẳng lấy chi làm nặng, gả thấy thiếu niên áo trắng tập
kích anh em họ Ngụy, liền phóng ra bốn mũi Tý ngọ thấu cốt đinh.
Lần nầy gã phóng ám khí không rít lên những tiếng vù vù mà thủ pháp cực kỳ hiểm
độc. Hai mũi tới trước nhằm xuyên vào hai vai còn hai mũi sau nhằm đâm vào cạnh
sườn thiếu niên áo trắng.
Thiếu niên áo trắng xoay mình gạt được hai mũi trước thì hai mũi sau lại tới
nơi. Gã muốn vung kiếm gạt nữa thì đã không kịp. Trong lúc hoang mang, gã vội đề
khí nhảy tránh sang bên.
Bỗng nghe hai tiếng "xẹt xẹt". Một mủi Tý Ngọ Thấu Cốt Ðinh lướt qua bên mình
đánh rách vạt áo cạnh sườn của thiếu niên áo trắng.
Ðới Côn thấy mủi Thấu Cất Ðinh của mình đánh rách thiếu niên áo trắng thì chắc
là đã quệt vào da thịt gã liền cười lạt nói:
- Tý Ngọ Thấu Cốt Ðinh của tại hạ đã bôi thuốc kịch độc! Bất luận là ai, công
lực thâm hậu đến đâu mà trúng phải cũng không chịu nổi chất kịch độc đó. Chỉ
trong vòng nửa giờ, chất độc phát tác, chỗ bị thương nứt ra mà chết. Sở dĩ nó
mang tên Tý Ngọ Thấu Cốt Ðinh vì người trúng phải nó không qua được từ giờ tý
đến giờ ngọ hay từ giờ ngọ đến giờ tý.
Thiếu niên áo trắng từ ngày bôn tẩu giang hỗ chưa từng bị cái nhục như thế bữa
nay bao giờ, mà cũng chưa gặp trường hợp nào nguy hiểm thế nầy. Gã hít mạnh một
hơi chân khí vào huyệt đan điền đứng nguyên tại chỗ để chờ cơ hội hành động.
Ðới Côn tưởng uy hiếp thiếu niên áo trắng để bức bách gã phải xin mình buông
tha. Ngờ đâu thiếu niên áo trắng vẫn không tỏ thái độ mềm dẻo.
Lúc ấy Trương Tử Thanh vì phóng luôn mấy phát chưởng cách không đã kiệt lực
không thể chống đỡ được nữa. Hắn ngấm ngầm vận khí điều tức chờ cơ hội để lại ra
tay.
Thiết Quải Bà Bà sau khi bức bách thiếu niên áo trắng phải lui lại, mụ không ra
tay nữa, cứ đứng nguyên chỗ cầm ngang cây trượng, theo dõi cuộc đấu.
Cuộc chiến đấu kịch liệt đột nhiên dừng lại Hai bên ở vào anh trạng giằng co.
Ðới Côn gọi luôn mấy tiếng nhưng thiếu niên áo trắng không thưa, gã cũng không
gọi nữa.
Tình thế trong sảnh đường đầy vẻ huyền bí. Trương Tử Thanh đã ngẩm ngầm hiểu
hết. Thiết Quải Bà Bà không đến đây để giúp mình. Chỉ vì thiếu niên áo trắng quá
ngông cuồng mới thành ra kẻ địch của mụ. Trước tình hình này hắn không tiện hỏi
chủ tâm của mụ dện đây làm gì? Hắn cũng không nghĩ cách trêu chọc cho hai bên
quyết đấu, đành nhẫn nại chờ đợi để coi biến
chuyển.
Thiếu niên áo trắng sau một lúc điều tức, đã phục hồi lại công lực. Gả đảo mắt
nhìn quanh nhà đại sảnh một lược chẳng thấy Huỳnh thiếu Ðường đâu nữa. Gã cho là
hắn đã nhân lúc mấy người ác đấu trốn ra khỏi nhà đại sảnh. Nộ khí bốc lên, mặt
đầy sát khí, gã lạnh lùng lên tiếng:
- Tại hạ quyết chí báo thù rửa hận cho song thân, tuyệt không có ý tranh hơn
thua với võ lâm cũng không muốn dương danh với đời. Như vậy chẳng có gì ơn oán
với các vị. Không ngờ các vị lại đứng ra bảo vệ kẻ thù của tại hạ. Vì tình thế
bắt buộc, tại hạ phải ra tay quyết đấu. Bắt đầu từ lúc nầy ai còn ngăn cản tại
hạ, chớ trách lưỡi kiếm vô tình.
Gã dứt lời cầm thanh kiếm đặt ngang trước ngực, từ từ tiến về phía Trương Tử
Thanh.
Cha con họ Từ đứng gần thiếu niên áo trắng nhất, vừa thấy gã đi gần tới bên
mình, liền lùi lại phía sau.
Bàng Phi thấy cha con họ Từ thối lui cũng lập tức lùi lại.
Thiếu niên áo trắng đi thêm ba bước tới gần anh em họ Ngụy.
Anh em họ Ngụy đưa mắt nhìn nhau rồi cũng nhảy lùi ra tám bước. Nhưng hai người
nầy huy động tay phải vung cặp tiêu ra tập kích thượng bàn và hạ bàn thiếu niên
áo trắng.
Thiếu niên áo trắng thấy song tiên vung ra liền hạ tay mặt xuống dựng thanh
trường kiếm lên phong tỏa đường roi phía dưới. Người gã đột nhiên xô vào phía
trong.
Anh em họ Ngụy thấy thiếu niên áo trắng xô tới bên mình; trong lòng cực kỳ khủng
khiếp, hấp tấp lùi lại phía sau.
Thiếu niên áo trắng đã nổi sát khí khi nào còn để hai người trốn thoát gã vung
trường kiếm lên chém luôn hai phát.
Anh em họ Ngụy vừa rú lên vừa lùi lại.
Mọi người ngưng thần nhìn ra khi thấy hai cánh tay và hai cây nhuyễn tiên rớt
xuống đất.
Nguyên hai nhát kiếm của thiếu niên áo trắng đã chém đứt hai cánh tay của anh em
họ Ngụy.
Thiếu niên áo trắng luôn luôn bị uy hiếp đã mất lòng tự tin. Nhưng sau khi đả
thương anh em họ Ngụy, tĩnh tâm lại phục hồi. Gả cười lạt một tiếng xoay mình về
phía Trương Tử Thanh.
Trương Tử Thanh va Ðới Côn thấy thiếu niên áo trắng rất hung tàn biết gả mà tới
gần tất mình phải bị thương, trong lòng rất lấy làm khủng khiếp, bất giác đều
lùi lại đứng ẩn phía sau Thiết Quải Bà Bà.
Thiết Quải Bà Bà dường như cũng bị thế kiếm kỳ bí khôn lường của thiếu niên áo
trắng làm cho nao núng. Mụ đứng nhìn thiếu niên áo trắng nhơ ngẩn xuất thần.
Thiếu niên áo trắng còn cách Thiết Quải Bà Bà chừng năm thước thì dừng bước lại
nói:
- Lão tiền bối đã là chỗ quen biết với gia sư, vãn bối không dám vô lễ chỉ mong
lão tiền bối ra khỏi chốn thị phi nầy, đừng dúng tay vào làm chi.
Thiết Quải Bà Bà trầm ngâm một chút rồi chẩm rải đáp:
- Lão thân đã nói rồi quyết không canh cải.
Thiếu niên áo trắng hỏi gại:
- Vậy lão tiền bối nhất định can thiệp hay sao?
Thiết Quải Bà Bà lạnh lùng đáp:
- Thời gian ba ngày chẳng qua như một giấc nhủ có chi đáng kể? Ngay lệnh sư ở
đây cũng còn nể mặt lão thân mà nhận lời yêu cầu. Người nhứt định tự ý hành động
không coi lão thân vào đâu thì thật là quá tệ.
Thiếu niên áo trắng thủng thẳng đáp:
- Câu chuyện có đầu đuôi, hành động có sau trước. Tại hạ không hiểu vì lẽ gì lão
tiền bối cứ khăng khăng một mực o bế Trương Tử Thanh va Huỳnh Thiếu Ðường, bắt
vãn bối phải hoãn lại ba ngày ? Tiền bối có biết đâu vãn bối phải chịu trăm cay
nghìn đắng mới đến nơi đây trước lão tiền bối.
Thiết Quải Bà Bà nói:
- Ba ngày nữa ngươi sẽ giết bọn họ để báo thù nhà hay là giết ngay bây giờ phỏng
có khác gì? Còn lão thân mà để người giết họ trước, thì sau khi họ chết rồi lão
thân còn hỏi bọn họ thế nào được về một câu chuyện mà lão thân cần biết.
Thiếu niên áo trắng biến sắc hỏi:
- Lão tiền bối trở ngại hành động của vãn bối, tiền bối có biết là sẽ làm hư
việc lớn của vãn bối không?
Thiết Quải Bà Bà hỏi lại:
- Việc gì mà hư ?
Thiếu niên áo trắng đáp:
- Huỳnh thiếu Ðường đã thừa cơ lão tiền bối ngăn trở trốn ra khỏi nhà đại sảnh
rồi. Vãn bối còn e rằng hắn đem gia quyến đi thật xa khó mà tìm thấy.
Thiết Quải Bà Bà đảo mắt nhìn lại thì quả nhiên không thấy Huỳnh Thiếu Ðường đâu
nữa.
Mụ chau mày trầm giọng hỏi Trương Tử Thanh:
- Huỳnh thiếu Ðường đi đâu rồi?
Trương Tử Thanh cười rồi đáp:
- Gã bị đứt một cánh tay, chắc là đi buột thuốc.
Ðột nhiên bóng người thoáng qua Ðới Côn thi triển thân pháp rất mau lẹ ra cửa
sảnh đường.
Thiếu niên áo trắng cười lạt nói:
- Nếu lão tiền bối còn ngan trở nữa e rằng Trương Tử Thanh cũng chuồn nốt.
Bỗng nghe Thiết Quải Bà Bà lớn tiếng quát:
- Tuyết nhi! Chặn hắn lại!
Một thanh âm trong trẻo vang lên đáp:
- Bà bà hãy khoan tâm! Hắn khôn trốn được đâu mà ngại.
Té ra Thiết Quải Bà Bà đã bố trí người canh gác bên ngoài.
Tiếp theo là tiếng gọi cùng tiếng rú vang lên. Ðới Côn vừa chạy ra khỏi nhà đại
sảnh đột nhiên đựng mặt quay trở lại.
Dưới ánh đèn sáng, ai cũng nhìn rõ máu tươi lọt qua khe ngón tay nhỏ xuống.
Biến diễn nầy khiến cho Trương Tử Thanh chấn động tâm thần tự nghĩ:
- Ðới Côn há phải là hạng võ công kém cỏi? Không hiểu Tuyết nhi là ai mà trong
một cái cất tay đã bức bách y phải quay về đại sảnh?
Hắn còn đang ngẩn nghĩ thì cửa sảnh đường lay động, một thiếu nữ, xiêm áo màu
vàng tươi, giắt trường kiếm sau lưng, khoan thai tiến vào.
Thiết Quải Bà Bà hỏi:
- Tuyết nhi! Vừa rồi còn một người nửa trốn ra, ngươi có chặn lại không ?
Thiếu nữ áo vàng giơ tay lên vuốt mái tóc mỉm cười hỏi lại:
- Phải chăng người đó đã cụt một tay?
Thiếu niên áo trắng ngắt lời:
- Phải đấy! Hắn bị chặt một tay và mình mặc áo bào tía.
Thiếu nữ áo vàng tên gọi Tuyết nhi kia cười mát đáp:
- Bà bà ơi ! Sao bà bà không kêu tiểu nữ ngăn chặn hắn? Tiểu nữ thấy hắn bị chặt
một cánh tay, tình trạng rất đánh thương, nên không ngăn cản bỏ mặc hắn đi rồi.
Thiết Quải Bà Bà chau mày:
- Tuyết nhi! Ta đã bảo người rồi không phải ư? Ngươi giữ cửa sảnh đường bất luận
là ai chạy ra cũng phải ngăn lại kia mà ?
Thiếu nữ áo vàng vẫn tươi cười hỏi lại:
- Tiểu nữ có biết đâu là giữ cả người bị thương mà không buông tha?
Quần hào trong sảnh đường nghỉ đến vụ Huỳnh y nữ chỉ cất tay một cách đã đánh
bật Ðới Côn phải trở lại, đều kinh hãi vô cùng. Ai cũng ngưng thần chú nhìn
Huỳnh y nữ, nhưng nàng thản nhiên như bên mình chẳng có ai, cười nói cửa động
không úy ky mà cũng không bẽn lẽn.
Thiết Quải Bà Bà giơ cây thiết trượng lên trỏ vào Trương Tử Thanh nói:
- Vị nầy là Trương Tử Thanh, Trương bảo chúa. Cái mà chúng ta đang cần là do y
thu cất.
Thiếu niên áo trắng vẫn yên trí là Thiết Quải Bà Bà có y muốn trợ thủ cho bọn
Trương Tử Thanh mới đến đây. Bây giờ gã nghe mụ nói vậy mới biết là mụ mưu đồ
chuyện khác.
Huỳnh y nữ nghểnh đầu lên ngó Trương Tử Thanh hỏi:
- Sao bây giờ không bảo y lấy cho đi?
Thiết Quải Bà Bà đáp:
- Một vậy trân quí như vậy khi nào hắn chịu đưa ra một cách khinh xuất?
Huỳnh y nữ hỏi:
- Như vậy thì làm thế nào mới bảo y đưa ra được?
Thiết Quải Bà Bà đáp:
- Chúng ta phả.i mất khá nhiều thì giờ để phân tách đường lợi hại cho y nghe mới
xong.
Huỳnh y nữ nói:
- Hiện giờ không có việc gì khẩn yếu, chúng ta có phải nán lại mấy ngày cũng
chẳng sao.
Thiết Quải Bà Bà lắc đầu nói:
- Mình đợi được nhưng có người không cho mình đợi mới thật rầy rà !
Thiết Quải Bà Bà cùng Huỳnh y nữ đối đáp với nhau, người nào cũng để y nghe mà
chẳng hiểu mối liên quan giữa hai người này thế nào?
Bổng nghe huỳnh y nữ hỏi:
- Ai thế Tại sao họ không cho chúng ta đợi!
Thiết Quải Bà Bà đáp:
- Người ta đòi giết Trương Tử Thanh ngay, ai mà ngăn trở là họ khiêu chiến.
Hết hồi 15 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh
Xem hồi 16