Hồi 19 - Thượng Ngươn Kiếm Pháp - Ngọa Long Sinh
Ái Tình Di Hận
Lão Ngương Nhi gần như bị lũ bướm độc phong tỏa mọi hướng tiến thối.
Lũ bướm toan kết thúc cuộc vây bắt bằng cách chụp thẳng vào mặt lão Ngương
Nhi.
Mặc dù có bộ pháp phi ma độn hình kỳ tuyệt nhưng lão Ngương Nhi lại hoàn toàn
bị động bởi lũ bướm đông đúc này Chính vào lúc đó thì Thiên Hải đã lướt tới,
ngọn đuốc trên tay chàng bùng cháy Với ngọn đuốc đó, Thiên Hải chẳng khác nào
ngọn đèn to để lũ bướm độc thiêu thân.
Tiếng sáo vi vu thổi lên điều khiển lũ bướm độc bay tản ra xa.
Lão Ngương Nhi phấn khích nói :
- Thiếu hiệp ! Hay lắm...
Lũ bướm đi rồi, hai người mới đảo bộ đứng trước gian chính sãnh. Lão Ngương
Nhi cao giọng nói :
- Du Mạn Ngọc ! Không được di hại Bội Như, nó đã bị tật nguyền rồi. Muốn gì
thì tính sổ với lão phu nè.
Thiên Hải nhìn lão Ngương Nhi, nghĩ thầm :
- Lão Ngương Nhi biết người khiến lũ bướm độc, xem chừng lão với người này có
ân oán với nhau .
Thiên Hải đang suy nghĩ thì từ trong nhà một nữ nhân đeo mặt nạ bướm, trang
phục được may cũng chẳng khác gì một cánh bướm, thong dong bước ra. Đôi mắt
sáng lóng lánh của Du Mạn Ngọc nhìn lão Ngương Nhi rồi từ từ định về phía
Thiên Hải.
Thiên Hải nhìn Du Mạn Ngọc, nghĩ thầm rằng :
- Hẳn là mụ này tức giận mình lắm. Bởi vì mình đã đốt lũ bướm độc của mụ.
Du Mạn Ngọc nhìn lão Ngương Nhi, nói thật chậm rằng :
- Bổn thần pháp có chức trách đưa Bội Như về Hoạt Thần giáo. Lão có ý cản Bổn
thần pháp không ?
Thiên Hải thấy lão Ngương Nhi lúng túng, bối rối nhưng lại không dám nói.
Chàng nhìn Lão Ngương Nhi, nghĩ thầm :
- Hoạt Thần giáo là giáo phái gì mà xem chừng lão Ngương Nhi lại e dè, không
dám phản kháng. Chẳng lẽ đã sống ngoài trăm tuổi, mà lão lại sợ chết ư ? Chẳng
biết Diêm Vương và Hoạt Thần giáo thì mèo nào cắn mỉu nào đây ?
Ý niệm đó khiến Thiên Hải lên tiếng :
- Du cô nương định đưa Bội Như tiểu thư đi à ?
Mạn Ngọc dời mắt nhìn Thiên Hải bằng ánh mắt sắc như bảo đao, bảo kiếm :
- Ngươi đã đốt bầy bướm của Bổn thần pháp, Bổn thần pháp sẽ tính sổ với ngươi.
Thốt dứt câu, Du Mạn Ngọc toan động thủ nhưng Thiên Hải đã khoát tay cản lại :
- Hê ! Chuyện đâu còn có đó, chưa gì cô nương đã toan động thủ tại hạ. Bộ bất
cứ chuyện gì xảy ra cũng phải dùng đến vũ lực sao ? Cô nương không nghĩ mình
là thân phận nhi nữ à ?
Thiên Hải nói tiếp :
- Chẳng lẻ cô nương buộc tại hạ cứ phải đứng yên, để cho lũ bướm độc của cô
xơi thịt mình sao ? Thế thì ác độc và bất công nữa.
Du Mạn Ngọc hừ một tiếng :
- Ngươi đã xen vào chuyện riêng của Bổn thần pháp, thì Bổn thần pháp phải
trừng trị ngươi.
- Nếu cô nương là tại hạ thì sao ? Chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn ư ? Lão
Ngương Nhi đã ngoài trăm tuổi, chỉ có mỗi một Dao Bội Như tiểu thư để hủ hỉ,
chăm sóc trong lúc tuổi gìa xế bóng, thế mà cô nương lại bắt Bội Như đi. Hành
động dị kỳ của cô nương, chẳng lẽ tại hạ khoanh tay đứng nhìn.
Lời còn đọng trên miệng Thiên Hải thì Du Mạn Ngọc bật cười sang sảng. Nàng vừa
cười, vừa nói :
- Ngươi là ai, mà tự cho mình làm một trang hảo hán, ra tay giúp đời, lại còn
dám chen vào chuyện của Hoạt Thần giáo.
- Tại hạ họ Chu, tên Thiên Hải.
- Họ Chu, tên Thiên Hải. Có phải ngươi là kẻ đã san bằng trại lục lâm trên
Đoạn Hồn sơn ?
Thiên Hải lắc đầu. Chàng nghĩ thầm :
- Việc làm của mình mới đây thôi đã lan khắp giang hồ rồi, đến Hoạt Thần giáo
cũng biết. Tin đồn nhanh thật.
Thiên Hải vừa nghĩ, vừa lắc đầu nhìn Du Mạn Ngọc, nói :
- Tại hạ đâu có san bằng Đoạn Hồn sơn, mà chỉ giải tán trại lục lâm kia thôi.
- Một mình xông lên Đoạn Hồn sơn, chứng tỏ bản lĩnh của ngươi không phải tầm
thường.
Nghe Mạn Ngọc nói, Thiên Hải buột miệng nói theo nàng :
- Nếu bản lĩnh của Thiên Hải tầm thường, thì không dám đứng trước mặt Du cô
nương.
Nghe Thiên Hải thốt ra câu này, lão Ngương Nhi bất giác lõ mắt nhìn chàng.
Lão nhỏ giọng, nói với Thiên Hải :
- Thiếu hiệp đừng cao ngạo với Thần pháp Hoạt Thần giáo.
- Lão tiền bối sợ Mạn Ngọc cô nương à ?
Lão Ngương Nhi cúi đầu nhìn xuống, tránh ánh mắt của Thiên Hải. Chàng nhìn lại
Mạn Ngọc, từ tốn nói :
- Lão tiền bối lo cho Bội Như tiểu thư mà nể mặt cô nương, còn tại hạ thì
không đâu. Nếu cô nương quyết tâm đưa Dao tiểu thư đi thì đã buộc tại hạ rồi
đó.
Du Mạn Ngọc thét lên :
- Kiêu ngạo !
Cùng với tiếng thét đó, nàng chớp động thân pháp. Chỉ có một cái chớp động
thân ảnh đó thôi mà Mạn Ngọc đã áp sát đến Thiên Hải. Song thủ của nàng vùn
vụt đánh ra một lúc hai chiêu. Nàng vừa xuất thủ, vừa nói :
- Ngươi không phải là đối thủ của Bổn thần pháp đâu.
Tả thủ của Mạn Ngọc dùng trảo công vào thượng đẳng, còn hữu thủ thì lòn xuống
dưới công vào đan điền.
Thiên Hải thi triển Phi ma độn hình thoắt về sau nhanh hơn chớp mắt.
Mạn Ngọc thu hồi trảo công, nhìn Thiên Hải :
- Ngươi vừa thi triển Phi ma độn hình ?
- Cô nương đã nhận ra à ? Biết tại hạ dùng thuật phi ma độn hình. Cô nương
nghĩ có thể đánh trúng tại hạ được không ?
Mạn Ngọc lườm Thiên Hải rồi quay lại đối mặt với lão Ngương Nhi :
- Lão Ngương Nhi ! Lão đã truyền thủ thuật Phi ma độn hình cho gã này ?
- Ơ ... Ơ...
Lão Ngương Nhi chưa kịp thốt lời nào thì Mạn Ngọc gằn giọng nói tiếp :
- Lão đã phạm vào điều cấm kỵ của Hoạt Thần giáo.
Lão Ngượng Nhi :
- Ơ...
Mạn Ngọc khoát tay :
- Lão đừng nhiều lời biện hộ. Đến nước này thì lão phải đối mặt với sự trừng
phạt của Hoạt Thần giáo.
Lão Ngương Nhi bối rối, rống lên :
- Tiểu tử kia ! Ngươi hại lão phu rồi.
Du Mạn Ngọc không màng đến tiếng rống của lão Ngương Nhi, mà quay bước vào
trong, túm lấy Dao Bội Như.
Lão Ngương Nhi quỳ hẳn xuống đất, khẩn thiết nói :
- Lão phu xin Bổn thần pháp có trừng trị thì xin trừng trị lão phu. Còn Dao
Bội Như chẳng có can hệ gì.
Thấy lão Ngương Nhi quá sợ hãi đối với Mạn Ngọc, Thiên Hải bực tức nói :
- Làm gì lão tiền bối phải cầu lụy như thế.
Chàng nhìn lại Mạn Ngọc.
- Mạn Ngọc cô nương, nếu như có bản lĩnh thì đấu với tại hạ. Nếu thắng thì đem
Bội Như đi, bằng ngược lại thì để Bội Như ở lại với lão tiền bối đây Nàng có
dám không ?
Mạn Ngọc đặt Bội Như xuống, nhìn Thiên Hải nói :
- Ngươi dám giao đấu với Bổn thần pháp.
- Đúng... Nàng sợ tại hạ ư ?
- Hừ ! Bổn thần pháp chẳng có gì phải sợ ngươi. Nhưng ngươi phải hứa không
dùng đến thuật Phi ma độn hình.
- Được. Tại hạ không dùng đến thuật Phi ma độn hình, nhưng ngược lại cô nương
có giữ lời hứa với tại hạ không.
- Bổn thần pháp thua ngươi thì sẽ ra đi ngay.
- Tốt lắm.
Thiên Hải bước đến bẻ luôn một cành cây trước mặt, hất mặt nói :
- Tại hạ thỉnh giáo Du cô nương.
Thấy Thiên Hải dùng cành cây làm binh khí, Mạn Ngọc cau mày nói :
- Ngươi xem thường Bổn thần pháp quá rồi đó.
- Tại hạ chẳng có binh khí nào cầm vừa tay, nên tạm mượn cành cây này thôi,
chứ nào có ý xem thường Du cô nương.
- Ngươi đã dùng cây thay kiếm thì Bổn thần pháp cũng chẳng thèm dùng binh khí.
- Hảo anh thư. Đáng mặt là đối thủ của Chu Thiên Hải.
- Ngươi nghĩ ngươi là Độc cô cầu bại ư ?
Thiên Hải lắc đầu :
- Độc cô cầu bại là ai, tại hạ không biết nhưng tại hạ chỉ muốn là Độc cô cầu
thắng thôi.
Lão Ngương Nhi bối rối nói :
- Thiếu hiệp ! Chịu thua đi. Ngươi không phải là đối thủ của Thần pháp Hoạt
Thần giáo đâu.
Không màng đến lời của lão Ngương Nhi, Thiên Hải quyết định dùng Thượng Ngươn
kiếm pháp, bởi trong đầu đã có ý niệm không xem thường võ công của Du Mạn
Ngọc.
Thiên Hải nói :
- Du cô nương hãy đở cây của tại hạ.
Thiên Hải thi triển Thượng Ngươn kiếm pháp thì Mạn Ngọc sẽ biến thành một khối
thịt bầy nhầy bởi lẽ khi dụng đến kiếm pháp này thì Thiên Hải hoàn toàn bị
kiếm khống chế, không thể nào kiềm chế được tâm thức mình.
Khi vùng ánh côn biến mất, Thiên Hải quỳ một chân dưới đất, tay chỏi cành cây,
mắt đờ đẩn nhìn Mạn Ngọc. Cảm giác bần thần lại trỗi lên, khiến mắt hoa, đầu
ù.
Thiên Hải vội vã lấy một hoàn Não thần đơn cho vào miệng.
Bên kia, Du Mạn Ngọc đứng thừ người ra, gần như không chớp mắt. Chiếc mặt nạ
bướm trên mặt nàng biến mất, cùng với trang phục rách nát tơi tả.
Nàng rùng mình buột miệng nói :
- Dị kiếm !
Lão Ngương Nhi thì cứ há hốc ra nhìn Thiên Hải, rồi nhìn Mạn Ngọc. Lão không
ngờ kiếm pháp của Thiên Hải thần kỳ và cao thâm như vậy.
Thiên Hải từ từ đứng lên nhìn Mạn Ngọc. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng đập vào
mắt chàng, vẻ đẹp tuyệt hảo của Du Mạn Ngọc khiến Thiên Hải buột miệng thốt :
- Ồ...
Mạn Ngọc buông một tiếng thở dài :
- Ngươi đã thắng.
- Cô nương không chết là may mắn rồi. Giữ được mạng sống, Du cô nương đã là
một hảo cao thủ.
Mạn Ngọc đỏ mặt, gằn giọng hỏi :
- Dị kiếm khách là sư tôn của ngươi ?
Thiên Hải lắc đầu :
- Chu Thiên Hải chẳng biết Dị kiếm khách là ai cả.
Mạn Ngọc lườm Thiên Hải :
- Hoạt Thần giáo sẽ tìm ngươi. Đa tạ ngươi đã để lại cho ta một cái mạng.
Mạn Ngọc nói xong, thi triển khinh công lướt thẳng ra ngoài trang viên.
Mạn Ngọc đi rồi, lão Ngương Nhi mới bước đến dỡ Dao Bội Như :
- Bội Như ! Con có sao không ?
Lão vừa nói, vừa bế xốc Bội Như vào trong nhà.
Thiên Hải bước theo lão. Chàng phát hiện hai chân Bội Như khô đét như hai cây
que, với nước da tái nhợt.
Thiên Hải đến bên Bội Như :
- Dao tiểu thư không sao chứ ?
Nàng nhìn Thiên Hải, từ tốn nói :
- Nếu như không có huynh, chẳng biết Bội Như gìơ ra sao nữa.
- Hê ! Tiểu thư đừng khách sáo.
Chàng quay lại lão Ngương Nhi :
- Lão tiền bối ! Vãn bối thiết nghĩ lão tiền bối và Bội Như tiểu thư không thể
ở đây được nữa, hai người phải tìm nơi khác ẩn cư thôi.
Lão Ngương Nhi nhìn lại Thiên Hải :
- Còn thiếu hiệp, lão phu nghĩ Hoạt Thần giáo sẽ không bỏ qua cho thiếu hiệp
đâu.
- Tiền bối đừng lo. Vãn bối khuấy động giang hồ một thời gian, rồi cũng tìm
đường theo lão tiền bối mà.
Lão Ngương Nhi đặt Bội Như nằm xuống :
- Bội Như ! Con nằm xuống nghỉ ngơi đi.
- Con muốn ngồi để bồi tiếp Chu huynh.
Thiên Hải khoát tay :
- Xin tiểu thư đừng ngại. Tại hạ và lão tiên sinh đây là những kẻ cùng hội
cùng thuyền.
Lão Ngương Như nhìn Bội Như :
- Con nằm nghỉ đi. Nội tổ có chuyện muốn nói riêng với Chu công tử.
Bội Như nhìn Thiên Hải, hai cánh môi điểm một nụ cười, rồi nhỏ giọng nói :
- Khi nào Chu huynh lại rời nơi đây ?
- Khi nào đi Thiên Hải sẽ vào cáo biệt tiểu thư.
Nàng khẻ gật đầu rồi nằm xuống.
Thiên Hảo và lão Ngương Nhi rời thư phòng của Bội Như trở ra ngoài gian chính
sãnh.
Chàng nhìn lão Ngương Nhi, nói :
- Vãn bối và tiền bối tiếp tục đối ẩm chứ ?
Lão Ngương Nhi quay sang nhìn chàng :
- Đến lúc này mà thiếu hiệp vẫn còn bình thản đối ẩm với lão chủ được ư ?
- Có gì mà không được ?
Chàng vừa nói, vừa nhướng cao cặp chân mày lưỡi kiếm.
Lão Ngương Nhi buông tiếng thở dài, lắc đầu nói :
- Thiếu hiệp không nghĩ mình vừa mới gieo họa vào thân sao ?
- Vãn bối chẳng có gì phải e ngại cả.
- Lão phu nghĩ Hoạt Thần giáo chẳng bỏ qua chuyện này cho thiếu hiệp đâu. Họ
sẽ tìm thiếu hiệp.
- Thì cứ để cho họ tìm.
Thiên Hải xoa tay :
- Tiền bối bỏ chuyện đó đi... Suy nghĩ làm gì cho mệt. Cái gì đến thì nó đến.
Còn bây gìơ là lúc chúng ta một gìa một trẻ đối ẩm với nhau.
Lão Ngương Nhi khẻ gật đầu . Lão ra cỗ xe, đem thức ăn và rượu vào bày ra bàn.
Hai người lại tiếp tục đối ẩm, nhưng mặt lão Ngương Nhi thì cứ đăm đăm có vẻ
trầm tư mặc tưởng.
Thiên Hải hỏi :
- Lão tiền bối lo lắng điều gì đó ?
- Lão hủ chẳng làm sao yên tâm được.
Thiên Hải bưng chén rượu dốc vào miệng rồi nói :
- Có gì mà không yên tâm với yên tâm. Lão tiền bối hẳn lo lắng cho Dao tiểu
thư ?
Chàng rót rượu vào chén.
- Này nhé... Với số ngân lượng mà vãn bối lấy được của gã Bạch Thừa Kim thì
lão tiền bối có thể đưa Dao cô nương đến một nơi nào đó mà ẩn dật mai danh.
Chỉ cần lão tiền bối đừng dụng đến thuật Phi ma độn hình để sinh nhai thì Hoạt
Thần giáo ba đầu sáu tay cũng chẳng phát hiện ra tiền bối ở đâu mà mò đến.
- Lão phu đã nghĩ đến điều đó. Nhưng còn thiếu hiệp ?
- À ! Đừng lo cho vãn bối. Vãn bối chẳng sống được bao nhiêu lâu đâu. Cho dù
Hoạt Thần giáo có uy lực thế nào, thì cũng chẳng thế nào sánh bằng với Diêm
Vương môn.
- Vương Diêm Môn là gì của thiếu hiệp ?
- Họ cũng như Hoạt Thần giáo, rất muốn cái mạng của Chu Thiên Hải.
Lời vừa thốt dứt trên miệng Thiên Hải thì chiếc chén trên tay lão Ngương Nhi
tuột khỏi tay lão rơi xuống đất.
Xoảng...
Thiên Hải ngớ người :
- Ơ ! Tiền bối sao vậy ?
- Thiếu hiệp gây thù chuốc oán với cả Diêm Vương môn ?
- Thế thì sao nào ? Thiên Hải vẫn ngồi uống rượu với lão tiền bối.
Chàng bưng chén rượu chìa đến trước :
- Chén của tiền bối bể toang rồi, uống chén rượu của vãn bối đi.
Lão Ngương Nhi đón lấy chén rượu của Thiên Hải, ngập ngừng hỏi :
- Tại sao thiếu hiệp lại gieo thù chuốc oán với Vương Thiên Môn.
- Có thù oán gì đâu. Tự dưng họ muốn giết vãn bối thôi. Mặc kệ... Nếu vãn bối
có yểu số thì đi tong rồi. Ai cũng có số mà, nhưng theo Thánh Nữ nương nương
thì vãn bối đây có cái số làm minh chủ võ lâm đó. Cũng dám vì cái số đó mà vãn
bối liên tục gieo oán này, đến nợ khác trên cõi giang hồ.
Chàng khoát tay :
- Không bàn đến chuyện đó nữa.
Lão Ngương Nhi nhìn Thiên Hải một lúc rồi trút rượu trong chén vào miệng mình.
Lão buông một tiếng thở dài đặt chén xuống bàn.
Thiên Hải nhìn lão :
- Còn lão tiền bối đã làm gì mà Hoạt Thần giáo lại truy bức đến cùng ?
Lão Ngương Nhi lưỡng lự một lúc rồi nói :
- Lão hủ trước đây cũng là một Bổn thần pháp của Hoạt Thần giáo. Vì Bội Như mà
lão từ bỏ Hoạt Thần giáo.
- Chuyện như thế nào ?
- Lão chủ có một vị bằng hữu tình thâm như thủ túc. Y đã đắc tội với Hoạt Thần
giáo chủ, nên mới bị xử hình. Y chết để lại Dao Bội Như. Lão phu đã liều mạng
đem Bội Như rời khỏi Hoạt Thần giáo lưu lạc trên khốn giang hồ. Những tưởng...
Không ngờ Hoạt Thần giáo chủ vẫn truy ra tông tích của lão và Bội Như.
- Vị bằng hữu của là tiền bối là cha của Bội Như ?
Lão Ngương Nhi gật đầu.
Thiên Hải bật cười khăng khắc.
Thấy chàng cười, lão Ngương Nhi buột miệng hỏi :
- Có gì mà thiếu hiệp cười ?
Thiên Hải nhìn thẳng vào mặt lão Ngương Nhi, cười tủm tỉm rồi nói :
- Niên kỷ của lão tiền bối nay cũng đã trăm tuổi, vị bằng hữu thì xuýt xoát
thì cũng đã chín mươi, Dao tiểu thư thì chỉ lên mười bẩy mười tám. Ai chà. Hèn
chi Hoạt Thần giáo chủ không tức giận.
Lão Ngương Nhi khoát tay :
- Hừ ! Thiếu hiệp đừng nghĩ vậy Bằng hữu của lão hủ nếu còn sống thì năm nay
chỉ ngoài bốn mươi thôi.
Thiên Hải cau mày :
- Lạ vậy ?
- Tại tính của lão chủ thích rong ruổi kết bạn đấy mà.
- Thế mà vãn bối cứ tưởng... Bằng hữu của lão tiền bối tên gì ?
- Dị kiếm khách.
Lão Ngương Nhi bỏ lửng câu nói.
Thiên Hải hỏi :
- Còn tên...
- Y là một đại quan đương triều... Hình như là Ngự tiền thị vệ thì phải.
- Biết rồi, chẳng lẻ tiền bối lại không biết tên ư ?
- Lão phu có hỏi, nhưng y không nói, chỉ nói là mình họ vương. Y là kiếm thủ
vô địch trong thiên hạ.
Thiên Hải rót rượu vào chiếc chén không. Chàng vừa rót rượu, vừa nói :
- Tiền bối đúng là vị đại trượng phu vì nghĩa, vị tình như lão tiền bối mới
đúng là hảo hán chứ. Thế Dị Kiếm khách đã đi đâu mà để lão tiền bối phải cưu
mang tiểu thư ?
Lão Ngương Nhi vuốt râu :
- Lão phu chỉ thấy y trở về kinh thành phụng chỉ Hoàng thượng rồi bặt vô âm
tín. Sau đó, nghe nói y đã bị Diêm Vương môn ám hại tại Sanh Tử Bình.
- Sanh Tử Bình ?
- Chuyện đó, lão hủ chỉ nghe nói thôi.
- Chuyện như thế thì làm gì Hoạt Thần giáo chủ lại hận bằng hữu của tiền bối ?
- Chuyện éo le lắm.
- Éo le thế nào ? Ái chà ! Câu chuyện của Vương thị vệ khiến cho vãn bối tò mò
đó.
- Ơ... Thế nàyvương thị vệ được Hoạt Thần giáo chủ sủng ái, nhưng lại chẳng
trao tình mà lại trao cho... Cho...
Thiên Hải cướp lời lão :
- Cho ai ?
- Y lại yêu muội muội của Hoạt Thần giáo chủ. Đó là Tử Hà Băng Cơ.
- Thì y yêu ai thì yêu, cớ gì mà Hoạt Thần giáo chủ lại hận chứ ?
- Thiếu hiệp chẳng hiểu gì về nữ nhân. Một khi họ đã yêu thì yêu cuồng nhiệt,
không được đáp tình, họ sẽ hận. Hận đến thấu xương tủy .
Thiên Hải bưng chén rượu trút vào miệng, rồi nói :
- Tiền bối thấy vậy, chứ vãn bối thấy khác.
- Khác như thế nào ?
- Vãn bối thấy nữ nhân chỉ yêu ngoài mặt thôi, còn nam nhân mới yêu như một kẻ
điên.
Lão Ngương Nhi nheo mày :
- Hình như thiếu hiệp nói đúng. Tử Hà Băng Cơ nếu so với Hoạt Thần giáo chủ
thì đâu thể nào sánh bằng, nhan sắc đã không bằng mà lại còn tật nguyền nữa.
Thế mà Vương thị vệ lại yêu. Mối tình đó để lại cho đời một Dao Bội Như.
- Hê ! Vương thị vệ họ Vương, mẹ là họ Tử mà sao Bội Như tiểu thư lại mang họ
Dao ?
- Chẳng qua do lão phu đặt để tránh tai mắt của Hoạt Thần giáo chủ.
- Giờ thì mọi chuyện đã vở lỡ. Tiền bối có định sửa lại họ của tiểu thư không
?
Lão Ngương Nhi gật đầu :
- Hẳn lão phu phải sửa lại cho Bội Như rồi.
Thiên Hải khoát tay :
- Không, không. Vãn bối nghĩ lại rồi. Cho nàng cái họ Chu của vãn bối đi.
Lão Ngương Nhi gật đầu :
- Vậy cũng được.
Lão Ngương Nhi nhìn Thiên Hải :
- Nếu không có thiếu hiệp, lão Ngương Nhi chẳng biết sự thể như thế nào.
- Hê ! Đã là người tốt thì ông trời cũng giúp đở mà. Nhất thời, lão tiền bối
cứ đưa Dao tiểu thư lên đường ẩn cư ngay trong đêm nay Khi nào vãn bối trở
thành võ lâm minh chủ, sẽ hóa giải hận tình cho Vương thị vệ và Hoạt Thần giáo
chủ.
Chàng chợt ngưng lời, nhìn sững lão Ngương Nhi :
- Hê ! Vậy Hoạt Thần giáo chủ là nữ nhân à ?
- Một trang giai nhân tuyệt sắc.
Thiên Hải nhăn mặt :
- Nhưng hẳn bây gìơ chẳng còn đẹp nữa. Ai mà giữ được sự xinh đẹp tươi trẻ của
mình với thời gian chứ.
- Hoạt thần giáo chủ thì khác đó.
Thiên Hải bật cười rồi nói :
- Nếu Hoạt Thần giáo chủ yêu thương Vương thị vệ quá thì nói với bà ta chui
đại xuống âm ty xum vầy với người tình. Bằng như cứ ở dương thế, thì sao hội
ngộ với tình lang.
- Thiếu hiệp...
Thiên Hải khoát tay :
- Tiền bối ! Nếu gặp Hoạt Thần giáo chủ, vãn bối sẽ nói ý nàycòn nếu như bà ta
khăng khăng không chịu, thì để vãn bối tìm cho bà ta một đấng nam tử khôi ngô
tuấn tú . Thế thì bà ấy chẳng còn gì để hận thù Dao tiểu thư.
Lão Ngương Nhi lắc đầu :
- Thiếu hiệp nghĩ đơn giản quá, nhưng con người thì chẳng đơn giản như vậy.
- Cái gì cũng làm cho to chuyện phức tạp thì chẳng chuyện gì ra chuyện gì.
Thiên Hải rót rượu ra chén rồi tự bưng uống.
Lão Ngương Nhi nhìn chàng uống rượu, buột miệng nói :
- Thiếu hiệp rất hao hao giống một người.
- Ai ?
- Vương thị vệ...
- Vậy ư ? Thế thì tốt rồi. Nếu vãn bối giống Vương thị vệ, thì có thể thay y
mà gá nghĩa với Hoạt Thần giáo chủ.
Chàng nói xong, bật cười sang sảng. Thiên Hải vừa cười, vừa nói :
- Nói thế, chứ vãn bối không chịu đâu. Thiên hạ sẽ cười vào mũi Thiên Hải mất.
Vẻ phóng khoáng của Thiên Hải khiến lão Ngương Nhi chẳng tự chủ với hoàn cảnh
của mình nữa. Lão cười theo Thiên Hải. Vừa cười vừa nói :
- Hồi còn trai trẻ, lão hủ cũng giống như thiếu hiệp.
Lão nói xong bưng cả vò rượu tu ừng ực. Đặt vò rượu xuống bàn, lão Ngương Nhi
hỏi :
- Lão phu ra đi rồi, làm cách gì để gặp lại thiếu hiệp ?
- Tiền bối đừng có lo là không gặp. Nếu vãn bối và tiền bối có duyên với nhau
thì sẽ gặp thôi. Không chừng khi vãn bối trở thành Minh chủ võ lâm, sẽ tìm lại
tiền bối đó.
Thiên Hải đứng lên :
- Còn bây giờ, để vãn bối sắp xếp mọi thứ, đặng tiền bối và Dao tiểu thư sớm
lên đường.
- Lão phu thấy thời gian qua nhanh quá Thế mới có câu : Thời gian như bóng câu
qua cửa sổ.
Lão Ngương Nhi buông tiếng thở dài :
- Ra đi chuyến này, chẳng biết bao gìơ lão hủ mới gặp lại thiếu hiệp.
- Thế nào tiền bối sẽ gặp lại vãn bối mà.
- Lão phu có thứ này xin tặng lại thiếu hiệp.
Lão cúi xuống, rút trong ống giầy ra ngọn trủy thủ sáng ngời, đặt lên bàn :
- Đây là ngọn trủy thủ, báu vật gia truyền của lão, sắc bén vô ngần lại cứng
hơn cả thép. Lão hủ tặng cho thiếu hiệp.
- Nó cần cho lão tiền bối hơn.
- Lão hủ không cần đến nó nữa.
- Sao lại không cần ?
- Lão hủ đã có số kim ngân mà thiếu hiệp lấy của Bạch Thừa Kim, đủ để làm của
hồi môn cho Bội Như rồi, nên không cần đến ngọn trủy thủ này để hành nghề đạo
chích nữa.
Thiên Hải nhướng mày :
- Lão tiền bối dùng ngọn trủy thủ này để đi đào tường khoét vách à ?
- Nó có thể làm được chuyện đó đó. Đây là tấm lòng thành của lão hủ, mong
thiếu hiệp đừng từ chối.
Thiên Hải đón lấy ngọn trủy thủ rồi nói :
- Chỉ khi nào cần thiết lắm, vãn bối mới dùng đến nó.
Lão Ngương Nhi mỉm cười nói :
- Mất Vương thị vệ, lão hủ lại tìm được một Vương thị vệ khác chẳng thua kém
gì người quá cố.
- Lão tiền bối quá khen vãn bối khiến cho vãn bối hổ thẹn đó. Chu Thiên Hải
làm sao có thể sánh với bằng hữu của lão tiền bối.
- Lão hủ thì lại thấy đúng như lão nghĩ.
Đêm đó Thiên Hải lưu lại trang viên của lão Ngương Nhi cho đến sáng. Chàng chờ
cho lão Ngương Nhi và Bội Như lên đường mới rời trang viện.
Suốt đoạn đường đi, Thiên Hải không làm sao quên được ánh mắt đầy nét thắm
đượm của Dao Bội Như trong lúc chia tay với mình.
Thiên Hải nghĩ đến Bội Như mà buông tiếng thở dài :
- Tội nghiệp cho Bội Như.
Hết 19 - Thượng Ngươn Kiếm Pháp - Ngọa Long Sinh
Xem hồi 20