Hồi 21 - Thượng Ngươn Kiếm Pháp - Ngọa Long Sinh

Cao Tăng Trong Cổ Động


- Hòa thượng thúi ! Có nghe gã tiểu tử kia nói gì không ? Y chửi lũ trọc Thiếu Lâm tự của lão là lũ người bất chính, bất nghĩa, bất minh đó. Lão phu bị xiềng xích trong này, quả là hàm oan rồi.

Thiên Hải lắng nghe, nhủ thầm :
- Nếu trong này còn một người nữa, ngoài một vị tiền bối kia, hẳn là một vị cao tăng Thiếu Lâm.

Thiên Hải vừa nghĩ, vừa liếc mắt nhìn về phía phát ra giọng nói ồm ồm không có thiện cảm.
Trong bóng tối như hũ nút, Thiên Hải thấy hai bóng sáng xanh rờn, mà có thể đoán ra đó là thần nhãn của tội nhân kia.

Lão vị nhân kia vừa thốt dứt câu thì có tiếng phật hiệu cất lên ngay phía sau đầu Thiên Hải.

- A Di Đà Phật. Bất Giới hòa thượng.
Ngươi đừng giữ tà ý với Phật môn. Nẻo Phật mênh mông từ bi, quãng đại, nhưng không phải người xuất gia nào cũng nhận được chính quả.

- Lão hòa thượng thúi còn dạy đời ta nữa à ? Ta không còn là hòa thượng của Thiếu Lâm đâu. Đầu của ta đã mọc tóc rồi và tóc lại dài nữa.

Thiên Hải nghe tiếng gãi đầu sồn sột.

Bất Giới hòa thượng vừa gãi đầu, vừa nói :
- Lũ chấy rận làm ngứa đầu lão phu. Hừ ! Nếu thoát khỏi đây, ta thề sẽ bắt lũ trọc nuôi lũ chấy rận trên đầu ta.

Ánh mắt đầy nội lực xanh rờn của Bất Giới hòa thượng hướng về phía Thiên Hải.
Y trầm giọng nói :
- Tiểu tử ! Ngươi sao lại bị lũ trọc Thiếu Lâm đẩy vào cái động thối tha này ?

- Vãn bối làm ơn mắc oán đấy thôi. Không ngờ bị Tri Giới hòa thượng cho uống nhục tán, gìơ đã thành phế nhân. Vãn bối từ xưa đến nay, chưa từng nghe cao tăng Thiếu Lâm dụng độc bao giờ, bởi đó là hành động tà quái của hắc đạo, nhưng không ngờ nay Thiếu Lâm lại dụng độc hãm hại vãn bối.

Bất Giới hòa thượng dời mắt nhìn về phía trên đầu Thiên Hải, dè bỉu nói :
- Lão trọc thúi, nghe tiểu tử kia nói không ?

Giọng nói trầm ấm của vị cao tăng phát ra :
- A Di Đà Phật. Bần tăng vô cùng hổ thẹn bởi hành động dùng độc của tri tăng đường.

Bất Giới hòa thượng hừ nhạt một tiếng rồi nói :
- Lũ trọc của lão thì ai chẳng vậy.

Y hừ nhạt một tiếng rồi nói tiếp :
- Ngoài lão trọc thúi ra, trên Thiếu Lâm, ta chẳng phục một tên nào cả.

Bất Giới hòa thượng cười khàn :
- Nhưng xét cho cùng lão trọc cũng chẳng tốt lành gì, nên mới bị giam vào đây cùng với ta. Lão trọc thúi giam ta thì người khác cũng giam lão. Ác gỉa ác báo mà. Có như thế, lão trọc thúi mới sáng mắt ra.

Thiên Hải nghe tiếng thở dài của vị cao tăng bị xích phía trên mình, Thiên Hải không khỏi não lòng. Chàng buột miệng hỏi :
- Nhị vị tiền bối sao lại bị giam trong hang động này ?

Bất Giới hòa thượng lên tiếng trước :
- Ta bị lão trọc thúi kia giam vào đây, còn lão thì bị sư đệ của lão giam. Thế mới nói. Ông trời có mắt.

- A Di Đà Phật. Bần tăng không hề có chút đố kỵ nào để hãm hại sư đệ cả. Chỉ vì sư đệ không giữ giới luật của Phật môn, lại quá háo sắc, có thể gây ra những chuyện thị phi, nên sư huynh mới buộc phải giam sư đệ lại, để sư đệ có thời gian tu tỉnh, sớm nhận ra chánh quả niết bàn.

Bất Giới hòa thượng gầm lên :
- Lão im cái miệng thúi của lão lại đi. Ta đâu có cần lão lo lắng như vậy.

Bất Giới hòa thượng rít giọng nói :
- Lão càng nói, ta càng thấy lão đáng nhận sự trừng phạt, bị móc mắt và giam vào đây. Mà tại sao lão cứ sống dai như vậy nhỉ ? Người như lão hẳn đã phải sớm về chầu niết bàn rồi mới phải.

- A Di Đà Phật. Sư huynh chưa về chầu Phật tổ, bởi nghiệp chướng còn quá nặng chưa trả hết được. Khi nào hết nghiệp chướng, tự khắc bần tăng sẽ viên tịch về chầu trời.

Bất Giới hòa thượng buông một tiếng thở dài :
- Ta nghe lão nói mà muốn nôn mửa, nhưng cũng tội nghiệp cho lão đó.

Bất Giới hòa thượng ngưng nói một lúc rồi hỏi Thiên Hải :
- Tại sao ngươi bị tên Tri Giới hòa thượng kia giam vào trong này vậy ?

- Vãn bối bị Tri Giới hòa thượng hiểu lầm.

- Hắn hiểu lầm ngươi điều gì ?

- Tri Giới hòa thượng nghĩ vãn bối đã tráo đổi báu vật mà người ta ủy thác cho vãn bối đem đến giao cho Giác Chân đại sư, Phương trượng chùa Thiếu Lâm.

Thiên Hải nói xong, bật cười, trong khi vị cao tăng bị xích lại niệm Phật hiệu :
- A Di Đà Phật.

Bất Giới hòa thượng nói :
- Sao tiểu tử cười ? Ngươi cười cái gì. Bộ bị giam, ngươi hết hy vọng sống rồi hay sao mà cười như vậy ?

- Vãn bối không hết hy vọng sống đâu, nhưng nghĩ lại chuyện này, quả là không thể nhịn cười nổi. Càng nghĩ, càng thấy tiền bối nói không sai về các hòa thượng của Thiếu Lâm tự.

- Ta nói thì chẳng bao gìơ sai rồi.

- Ngươi nghe tiểu tử nói chứ, hòa thượng thúi.

Bất Giới hòa thượng nhìn lại Thiên Hải, cao hứng nói :
- Tiểu tử. Nếu ngươi nói cho ta nghe câu chuyện cười của ngươi thì ta sẽ truyền cho ngươi một thứ thần công cực kỳ lợi hại. Với thần công của ta, ngươi có thể trở thành vua trong hậu cung đó.

Thiên Hải cau mày hỏi :
- Thần công của tiền bối là thần công gì mà lợi hại quá vậy ?

- Thần công của ta có tên là Tục Hoàng công, hay lắm. Ta bị lũ trọc Thiếu Lâm giam ở đây suốt hai mươi năm, buồn bực quá nên mới chế tạo ra thứ võ công có một không hai này.

- Thần công của tiền bối có thể giúp vãn bối trở lại bình thường được không ?

- Chuyện đó thì ta không chắc, nhưng cứ thử học thần công của ta, chắc chắn ngươi sẽ có lợi. Ta rất muốn nghe câu chuyện cười của ngươi..

- Vãn bối không tiếc lời với tiền bối đâu. Có bao gìơ tiền bối nghe người ta nói, hay biết đến một lão gìa lưng thì khòm, chân đi không vững phải chống gậy, mắt mở không lên, lỗ tai thì điếc đặc chẳng nghe được gì, thế mà được một mỹ nữ đẹp nhất Bách Hoa lầu để mắt trao trâm giao tình.

- Lão gìa đó là ai vậy ?

- Nói ra sợ tiền bối không tin, nhưng lão gìa đó là Giác Chân Phương trượng Thiếu Lâm tự.

Bất Giới hòa thượng bật cười vang động cả cổ động Thiên Luân. Tràng tiếu ngạo của Bất Giới hòa thượng ngập tràn nội lực, khiến cho cả tòa động ngỡ như rung rinh, bụi đá ào ào trút xuống.

Lão vừa cười, vừa nói :
- Tiểu tử ! Nói cho lão phu nghe. Ta nghe lọt lỗ tai, sẽ ban truyền cho ngươi nửa phần nội lực.

- Tại sao tiền bối lại có nhã ý đó ?

- Bởi vì chuyện Giác Chân đại sư, ta thích nghe lắm.

Trong khi Bất Giới hòa thượng phấn khích nói thì vị cao tăng lại niệm phật :
- A Di Đà Phật.

Bất Giới hòa thượng dời mắt về phía vị cao tăng Thiếu Lâm :
- Hòa thượng thúi, nghe tiểu tử này kể chuyện lão Giác Chân kìa.

Thốt dứt câu, Bất Giới hòa thượng lại cất tiếng cười sang sảng, gã cười với sự hể hả tột cùng.

Vị cao tăng chờ cho Bất Giới hòa thượng dứt tràng tiếu ngạo, mới lên tiếng :
- Bất Giới hòa thượng...

- Hòa thượng thúi muốn nói gì ?

- A Di Đà Phật. Bần tăng hỏi ngươi có giữ lời với vị thí chủ kia không ?

- Hừ ! Bất Giới hòa thượng ta nói là giữ lời, chứ không như lũ đầu trọc Thiếu Lâm của lão dâu.

- A Di Đà Phật. Nếu bất Giới hòa thượng giữ lời với thí chủ, thì bần tăng cũng có phần dành cho tiểu thí chủ đó, nếu nghe lọt lỗ tai.

Cặp mắt sát thần của Bất Giới hòa thượng chớp liên tục, rồi cất tiếng ôn hòa :
- Hòa thượng thúi định cho tiểu tử kia món quà gì ?

- Món quà bần tăng cho tiểu thí chủ kia, hẳn nhiều hơn phần của Bất Giới hòa thượng.

- Lão hòa thượng thúi chắc chứ ?

- A Di Đà Phật. Kẻ xuất gia chẳng bao gìơ nói hai lời.

- Tiểu tử không chừng ngươi vào cổ động này đã may mắn gặp kỳ duyên rồi đó. Ngươi kể cho ta và lão hòa thượng thúi nghe chuyện Giác Chân đại sư đi.

Thiên Hải mỉm cười với những ý nghĩ suy diễn của mình. Chàng chậm rãi thuật lại chuyện mình giao ước với Minh Nguyệt đem cành trâm đến Thiếu Lâm giao tận tay Giác Chân đại sư. Thiên Hải kể theo lối suy nghĩ của mình.

Chàng kể đến đâu, Bất Giới hòa thượng cười to đến đấy. Thiên Hải nghe Bất Giới hòa thượng cười, những tưởng lão có thể bị đứt ruột, hoặc tràng tiếu ngạo của lão có thể khiến cho tòa cổ động sụp xuống.

Thiên Hải kể xong, buông một tiếng thở dài :
- Vãn bối không biết lão Giác Chân đại sư lọm khọm kia làm thế nào mà được một mỹ nữ ở Bách Hoa lầu lưu tâm tặng trâm. Chuyện như thế, có nói ra tiền bối cũng không tin.

Bất Giới hòa thượng bật cười khăng khắc. Lão vừa cười, vừa nói :
- Ta tin tiểu tử... Ta tin tiểu tử... Trên không nghiêm, dưới mới loạn. Nghiệp quả của lão Giác Chân gây ra quá lớn, Thiếu Lâm khó có thể đứng vững trên đỉnh Thiên sơn này.

Bất Giới hòa thượng nhìn về phía vị cao tăng :
- Hòa thượng thúi nghe tiểu tử kể rồi chứ. Ta thật không ngờ một Phương trượng Thiếu Lâm, chức cao vọng trọng, lúc nào cũng định tâm, định thân để tu học giới qui Phật môn đặng thoát vòng sinh tử, lại là một kẻ trăng hoa, lăng loàn. Thúi thật rồi... Thúi thật rồi.

- A Di Đà Phật.

Sau tiếng niệm Phật, vị cao tăng buông tiếng thở dài rồi nghiêm giọng nói :
- Bất Giới hòa thượng ! Chuyện của tiểu thí chủ kia kể, bần tăng nghe rất lọt lỗ tai. Để giữ lời hứa, bần tăng và người cùng phối hợp nội lực, cách không truyền khí để trục chất độc Nhục tán trong nội thể của tiểu thí chủ.

- Cách không truyền khí à ?

- A Di Đà Phật. Bất Giới hòa thượng là một đại cao thủ của Phật môn. Bần tăng thiết nghĩ ngươi có thể làm được chuyện đó. Chỉ cần hòa thượng toàn tâm toàn ý.

- Làm như vậy ta sẽ bị hao tổn chân ngươn vô cùng.

- Nếu không dụng cách đó thì ngươi đâu thể thực hiện được lời hứa của ngươi với tiểu thí chủ kia. Bị giam suốt hai mươi năm trong cổ động này, ngươi chưa một lần nào hả hê như lần này mà.

Bất Giới hòa thượng gằn giọng nói :
- Hòa thượng thúi đừng nhiều lời. Lão đã đề nghị, ta sẵn sàng chấp nhận chiều theo ý của lão.

Bất Giới hòa thượng vừa thốt dứt câu thì Thiên Hải nghe tiếng nói vi vu như tiếng muỗi kêu :
- A Di Đà Phật. Bần tăng sẽ vừa vận công phối hợp với Bất Giới hòa thượng trục chất độc Nhục tán trong nội thể thí chủ, vừa đọc khẫu quyết Dịch cân kinh. Thí chủ cứ theo đó mà vận hành chân ngươn nguyên khí.

Thiên Hải ngơ ngác bởi thuật truyền âm nhập mật của vị cao tăng, nhưng chưa kịp lên tiếng thì lại nghe Bất Giới hòa thượng nói :
- Hòa thượng thúi ! Lão sẵn sàng chưa ?

- Bần tăng đã sẵn sàng.

Lời của vị cao tăng vừa dứt thì Thiên Hải thấy từ hai phía có hai vầng hào quang, một xanh một đỏ chụp đến thiên đỉnh mình.
Đầu chàng bất giác nóng hổi.
Cùng lúc Thiên Hải tiếp nhận hai luồng hào quang của Bất Giới hòa thượng và vị cao tăng kia thì tiếng truyền âm nhập mật kia lại rót vào tai chàng.

- Mở Bách Hội, lưu chuyển qua Thiếu Khất, đến Thượng Môn qua Thận Du, qui nạp Đan Điền... Khai thông Nhâm Đốc.

Thiên Hải không kịp nghĩ, mà cứ theo khẫu quyết của vị cao tăng truyền thụ dẫn lưu khí lực. Lúc đầu chàng còn lúng túng, cảm nhận hai luồng khí công của Bất Giới hòa thượng và vị cao tăng chạy loạn khiến cho trong kinh mạch như thể có lửa đốt hoặc nhức nhối, nhưng càng lúc thì sự dẫn lưu của chàng đã thành thục, hướng được hai luồng khí công kia hòa làm một, lưu chuyển linh hoạt trong nội thể mình.


Khi Thiên Hải qui tụ chân ngươn thâu khí vào đan điền, cảm thấy như có sức mạnh kỳ lạ, đồng thời thần trí vô cùng sáng suốt. Chàng lưu dẫn chân ngươn nguyên khí đến hai đại huyệt sinh tử huyền quan nhâm đốc.

Đến lúc này mới có chuyện xảy ra, Thiên Hải có cảm giác khí công bị chặn lại lại bởi một bức tường kiên cố không sao phá vỡ được.
Chàng cố công phá bức tường vô hình kia, nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì càng thất vọng bấy nhiêu, bởi sự ngăn chặn kỳ lạ nơi hai tử huyệt sinh tử huyền quan.
Trong lúc công phá sinh tử huyền quan, Thiên Hải không ngờ toàn thân mình đã xuất hiện một màn kiếm khí càng khôn hộ thể, đồng thời trục luôn chất độc Nhục tán qua đường lỗ chân lông.
Nội lực do Bất Giới hòa thượng và vị cao tăng truyền sang càng lúc càng dồn vào đan điền của Thiên Hải. Mới đầu, Thiên Hải còn cảm thấy không có gì, còn khả dĩ chịu đựng được, nhưng càng về sau thì đan điền của chàng tợ một cái túi chứa chân ngươn, càng lúc càng căng cứng, mà miệng túi thì bị bít chặt bởi bức tường kiên cố ngăn cửa sinh tử huyền quan không cho thoát.
Thiên Hải gìơ cảm thấy bực bội vô cùng với cảm giác trong đan điền như có hỏa diệm sơn bùng cháy, chỉ chực nổ tung.


Thiên Hải nghe tiếng truyền âm nhập mật của vị cao tăng Thiếu Lâm :
- Tiểu thí chủ ! Người phải tập trung tinh thần, trí lực, bằng mọi gía dẫn lưu chân ngươn của bần tăng và Bất Giới hòa thượng khai thông sinh tử huyền quan. Nếu không, thí chủ sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Nghe vị cao tăng Thiếu Lâm thốt ra câu này, Thiên Hải càng cố gắng dẫn lưu khí công công phá sinh tử huyền quan, nhưng càng cố gắng chừng nào thì càng nhận ra sự bế tắc chừng nấy. Nội thể Thiên Hải lúc này tợ một cánh cung căng hết cỡ, nếu không buông thì sẽ đứt.

Chính vào lúc Thiên Hải gần như đứng trong cảnh giới tử thần có thể tẩu hỏa nhập ma thì nghe có tiếng bước chân rầm rập từ bên ngoài vọng tới.

Theo quán tính, Thiên Hải trừng mắt nhìn về phía cửa cổ động rồi bất thình lình rú lên một tiếng, dồn tất cả nội lực quay ngược lại mệnh môn, thi triển kiếm pháp Thượng Ngươn.

Một màn kiếm khí Thượng Ngươn thoát ra từ hai ngón chỉ của Thiên Hải chụp thẳng về phía cửa cổ động.
Những âm thanh nghe tợ bảo đao, bảo kiếm chém vào những thân chuối đổ xuống bình bịch.

Vị cao tăng buột miệng niệm phật :
- A Di Đà Phật.

Cùng với tiếng niệm phật, vị cao tăng thu hồi chân khí cùng lúc với Bất Giới hòa thượng. Cả hai im lặng không nói tiếng nào, trong khi Thiên Hải chỏi tay nhỏm người ngồi lên.


Trục được Nhục tán thoát được cảnh phế nhân, Thiên Hải như người chết được cải tử hoàn sinh, reo lên :
- Nhị vị tiền bối ! Tiểu bối đã trục được độc công và trở lại bình thường rồi.

Thiên Hải vuốt ngực mình, rồi mới quỳ xuống hành đại lễ với Bất Giác hòa thượng và vị cao tăng Thiếu Lâm.

- Thiên Hải thành tâm đa tạ nhị vị tiền bối.

Vị cao tăng chậm rãi niệm phật :
- A Di Đà Phật.

Bất Giới hòa thượng thì nói khác :
- Tiểu tử ! Nội thể của ngươi có tà khí quái dị vô cùng. Tà khí đó vô cùng quái dị và kỳ lạ. Ngươi phải cẩn trọng.

Thoát khỏi cảnh phế nhân, Thiên Hải phấn khích nói :
- Vãn bối đã được hồi phục, gìơ sẽ giải phóng nhị vị tiền bối thoát cảnh giam cầm này.

Vị cao tăng lên tiếng :
- A Di Đà Phật. Tấm lòng của tiểu thí chủ, bần tăng và Bất Giới sư đệ vô cùng cảm kích. Nhưng thí chủ hãy đi đi, đừng bận tâm đến bần tăng và Bất Giới sư đệ.

Thiên Hải ngơ ngác bởi câu nói này của vị cao tăng. Chàng chưa kịp hỏi thì Bất Giới hòa thượng đã lên tiếng :
- Tiểu tử ! Ngươi đừng nghe hòa thượng thúi đó nói. Hãy tìm cách...

Vị cao tăng Thiếu Lâm cướp lời bất Giới hòa thượng :
- A Di Đà Phật. Tuệ Thông ! Trong cổ động này sư đệ sớm tìm được con đường chánh quả, không nên rời khỏi đây.

- Ta không nghe hòa thượng thúi nói đâu. Ta muốn rời khỏi cổ động này lâu lắm rồi.

Y nhìn lại Thiên Hải :
- Tiểu tử ! Ngươi đã nhận được nội lực của ta và lão hòa thượng thúi kia. Thay vì ngươi lạy tạ ơn thì hãy mau phá hủy hai sợi xích kim cương này cho ta.

- Vãn bối sẽ giải phóng cho tiền bối.

- A Di Đà Phật. Bần tăng thỉnh cầu thí chủ đừng làm vậy.

Thiên Hải bất giác lúng túng, khi nghe hai người đối đáp nhau. Chàng không biết phải nên theo ý người nào. Thiên Hải gãi đầu suy tính.

Chàng bước đến gần vị cao tăng, từ tốn nói :
- Đại sư ! Vãn bối đã được tự do, do sự may mắn được đại sư và Bất Giới hòa thượng tiền bối truyền nội công trục Nhục tán, chẳng lẽ gìơ lại khoanh tay thờ ơ trước sự tình của hai vị sao ?

- A Di Đà Phật. Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông phải lưu lại cổ động này. Y có bị giam ở đây thì mới có thể thành chánh quả và chúng sinh không bị vạ lây.

Thiên Hải mím môi thở dài :
- Nhưng vãn bối đã được Tuệ Thông đại sư ra ơn, gìơ phải trả ơn cho người.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông lên tiếng :
- Tiểu tử. Ngươi đừng nghe lão hòa thượng thúi đó nói. Nếu lão có tài có đức thì đâu bị giam vào trong này với ta. Lão chỉ là kẻ cứng ngắt, ương ngạnh mà thôi. Suy nghĩ của ngươi mới đúng là của bậc hảo hán đỉnh thiên lập địa.

- A Di Đà Phật.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông thét lên :
- Lão nói mãi cũng vậy mà thôi. Đừng nói nữa có được không. Tiểu tử ! Hãy đến đây nghe ta nói nè.

Thiên Hải quay lại đứng trước mặt Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông. Chàng không khỏi nao lòng, khi nhận ra tấm thân khô đét, gầy gộc của Bất Giới hòa thượng. Tứ chi của lão đều bị xiềng xích, qua hai mươi năm nên cổ tay và cổ chân đều bị phồng rộp, nổi ghẻ chảy nước vàng.

Thiên Hải lắc đầu.
- Tiền bối ! Ngươi bị khốn khổ như vậy à ?

Tuệ Thông Bất Giới hòa thượng nhìn Thiên Hải, từ tốn nói :
- Cũng tại cái lão hòa thượng thúi tha kia mà lão phu mới ra nông nỗi này.

- Vãn bối sẽ giải phóng cho lão tiền bối.

- Ta muốn như vậy từ lâu rồi, nhưng không có cách gì bứt đứt được bốn sợi xích của lũ trọc Thiếu Lâm.

- Để vãn bối xem.

Thiên Hải nói dứt câu, vận công bứt xích, nhưng lúc này mới nhận ra sự rắn chắc của bốn sợi xích đó.

Lão tăng Thiếu Lâm niệm phật :
- A Di Đà Phật.

Bất Giới hòa thượng nói :
- Tiểu tử chỉ có mỗi một cách giải phóng cho ta mà thôi, đó là phải tìm cho được chiếc chìa khóa trong túi lão Tri Giới hòa thượng.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông im tiếng rồi nhỏ giọng nói :
- Ta sẽ truyền thụ Tục Hoàng công cho ngươi, chỉ cần ngươi hứa với ta sẽ giải phóng cho ta.

- Vãn bối đã hứa thì phải làm cho bằng được.

- Tốt lắm.. Tốt lắm...

Lão vỗ vai Thiên Hải :
- Lão phu biết ngươi là kẻ chính nhân quân tử, không bao gìơ nói hai lời.

Lão thốt dứt câu, ghé miệng vào tai Thiên Hải nói nhỏ khẫu quyết Tục Hoàng công.

Nghe lão nói khẫu quyết đó, Thiên Hải bất giác cất tiếng cười khằn khặc.


Chàng vừa cười vừa nói :
- Tục Hoàng công lạ như vậy à ?

- Lạ chứ sao... Chỉ có ngươi ta mới truyền thụ đó. Đây là tâm huyết của lão phu. Lão phu nói cho ngươi biết, với Tục Hoàng công thì ngươi có thể di chuyển huyệt đạo dễ dàng khiến cho người ta không ngờ được, thứ hai là có thể hóa giải mọi thế điểm bế huyệt của bất cứ người nào.

Lão cười khảy nói :
- Lão phu bị hòa thượng thúi kia điểm huyệt mới ra nông nỗi này. Chính vì thế mà không tiếc bỏ ra tâm huyết để chế tác Tục Hoàng công. Tiểu tử may mắn mới được lão phu truyền thụ đó.

- Vãn bối sẽ sử dụng Tục Hoàng công theo đúng đạo trời.

- Lão phu không cần biết ngươi sử dụng tuyệt thế công phu của ta như thế nào. Nhưng trước tiên, ngươi phải tìm cách giải phóng ta ra khỏi cổ động ôn dịch này.

- Vãn bối sẽ cố gắng hết cách.

Thiên Hải nheo mày suy nghĩ rồi sực nhớ đến ngọn trủy thủ của lão Ngương Nhi.

- Vãn bối có cách rồi.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông phấn khích nói :
- Tiểu tử ! Ngươi có cách gì ?

Thiên Hải cúi xuống rút ngọn trủy thủy dấu trong ống giầy.

Thấy ngọn trủy thủ của Thiên Hải, Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông buông một tiếng thở dài, lắc đầu ngao ngán, rồi nói..
- Tiểu tử định dụng ngọn trủy thủ đó để chặt đứt xích xiềng lão phu à ?

- Vãn bối sẽ thử ngọn trủy thủ này.

- Tưởng cách gì chứ, cách đó ngươi làm lão phu thất vọng quá.

- Sao tiền bối lại thất vọng ?

- Nếu bốn sợi dây xích xiềng lão phu là những sợi xích tầm thường mà đao kiếm có thể chặt đứt thì lão phu đã không chịu bị giam ở đây suốt hai mươi năm.

Bất Giới hòa thượng buông tiếng thở dài nói tiếp :
- Bốn sợi dây xích của lão phu không tầm thường như tiểu tử nghĩ đâu.

Thiên Hải mỉm cười nói :
- Ngọn trủy thủ của vãn bối cũng không tầm thường như tiền bối tưởng đâu.

- Ngươi thử xem rồi biết.

Thiên Hải gật đầu. Chàng thủ ngọn trủy thủ rồi vận công, dụng luôn đến tám thành nội lực vừa mới được Tuệ Thông Bất Giới hòa thượng và vị cao tăng kia truyền thụ. Thét lớn một tiếng, chém vào sợi xích.

Keng...

Lửa bắn tung tóe.
Sợi xích đứt đôi nhưng lưỡi ngọn trủy thủ cũng bị mẻ một miếng to.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông nhìn sững Thiên Hải :
- Lợi hại thật ! Binh khí của tiểu tử quả là có một không hai trên đời này đó. Hãy giúp lão phu đào thoát khỏi cổ động này.

- Tiền bối yên tâm. Vãn bối đã quyết thì phải làm cho bằng được.

Vị cao tăng lên tiếng :
- A Di Đà Phật. Thí chủ hãy dừng tay.

Bất Giới hòa thượng nhìn Thiên Hải, lắc đầu :
- Quân tử đại trượng phu, nhất ngôn phát xuất tứ mã nan truy, ngươi không thể rút lời được. Đừng nghe lão hòa thượng thúi đó nói. Hãy nghe lão phu... Đây là kỳ duyên của ngươi đó.

Thiên Hải nhìn Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông đại sư :
- Tiền bối...

Thấy chàng ngập ngừng, Bất Giới hòa thượng nói :
- Có điều gì khó khăn, tiểu tử cứ nói ra, lão phu sẽ giúp cho ngươi.

Thiên Hải nhìn thẳng vào mặt Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông đại sư :
- Tiền bối phải hứa với vãn bối một điều.

- Điều gì lão phu cũng hứa mà. Tiểu tử nói đi.

- Nếu tiền bối được tư do thì không được ôm hận với Thiếu Lâm. Mọi ân oán giữa người với Thiếu Lâm xem như đã hóa giải.

- Ơ...

- Tiền bối không hứa thì vãn bối...

- Hê ! Lão phu hứa... Lão phu hứa.

- Nếu tiền bối không giữ lời hứa thì sao ?

- Nếu lão phu không giữ lời hứa thì trời tru đất diệt, hoặc biến thành con rùa rút cổ.

- Tiền bối đã thốt ra lời thề độc rồi đấy nhé.

- Lão phu đã thề rồi đó.

Thiên Hải mỉm cười :
- Vãn bối sẽ là người chứng kiến lời thề của lão tiền bối.

Chàng nói xong, vung ngọn truy thủ chém xả vào những sợi xích còn lại.

Keng... Keng... Keng...

Chém đến sợi xích thứ tư thì ngọn trủy thủ bị gảy làm đôi. Lưỡi trủy thủ bay vụt ghim sâu vào vách đá.

Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông được giải phóng khỏi bốn sợi xích xiềng lão suốt hai mươi năm. Quá đổi phấn khích, lão nhìn những chiếc vòng xích còn lại trên cổ tay mình, ngữa mặt cười khanh khách.

Lão vừa cười vừa nói :
- Ông trời còn để mắt tới lão phu...còn nghĩ tới lão phu. Ha ha... Ta đã được tự do rồi. Ta đã được giải thoát rồi.

Tràng tiếu ngạo của Bất Giới hòa thượng Tuệ Thông vừa sảng khoái, vừa tiềm ẩn sự cao ngạo vốn có ở những đại ma đầu khét tiếng trên giang hồ, nên khi đập vào thính nhĩ của Thiên Hải, khiến chàng phải rùng mình, nghĩ thầm :
- Không biết mình có phạm vào sai lầm, khi giải thoát cho lão tiền bối này không ?
 

Hết 21 - Thượng Ngươn Kiếm Pháp - Ngọa Long Sinh
Xem hồi 22