Hồi 7 - Tiếu Ngạo Giang Hồ - Nguyên Tác : Kim Dung
Lâm Chấn Nam Khám Phá Tồi Tâm Chưởng
Mọi người trong lòng phiền muộn chẳng ai muốn nói năng gì. Họ lặng lẽ ngồi uống rượu giải sầu.
Chẳng bao lâu, mấy người say quá lăn ra ngủ.
Sáng sớm hôm sau, mấy nhà trồng trọt ở trong làng mé tây gánh
rau đưa đến cho tiêu cục.
Phước Oai tiêu cục nhiều người, nguyên về rau dưa, mỗi ngày ăn
hết hai gánh lớn mới đủ. Trước nay Phước Oai tiêu cục đều
lấy rau của những người này. Hai người đến bán rau lấy tiền
rồi cáo từ ra về. Mọi người trong tiêu cục không ai nói gì, đứng
tụ tập ở cổng sau để coi động tĩnh. Họ thấy hai nhà nông
quẩy gánh không về ra khỏi cổng vài chục bước vẫn chưa xảy
ra chuyện gì khác lạ thì bụng bảo dạ:
- Câu "Ra khỏi cổng mười bước là phải chết" chuyên để
đối với người trong tiêu cục, không ai can dự đến người ngoài.
Hai người bán rau đi lẫn vào với bọn khách qua đường. Ðột
nhiên có người la hoảng. Rồi những người đó tới tấp tránh
đi.
Mọi người trong tiêu cục xa xa trông thấy hai người bán rau đã
té nhào xuống đường. Hai chiếc đòn gánh vứt bỏ một bên.
Trường hợp này xảy ra nữa, Phước Oai tiêu cục mang tiếng là tòa
nhà khủng khiếp đồn đại khắp phủ Phúc Châu.
Từ đây cả tòa tiêu cục rộng lớn không một ai dám bén
mảng tới nữa.
Nửa đêm hôm ấy, bỗng nghe tiếng vó ngựa lộp cộp vang lên.
Mấy người kỵ mã ở trong tiêu cục đã chạy đi.
Lâm Chấn Nam mở cuộc điều tra thì đó là năm tên tiêu sư
thiếu nhẫn nại trước cục diện nguy hiểm, không từ biệt mà
bỏ đi.
Lâm Chấn Nam lắc đầu thở dài nói:
- Lúc gặp đại nạn ai nấy tìm đường mà chạy. Lâm mỗ này không
đủ lực lượng chiếu cố cho anh em. Vậy ai muốn đi đâu thì đi.
Ðám tiêu sư còn ở lại mồm năm miệng mười mạt sát năm tên
tiêu sư vừa bỏ đi là những hạng người không nghĩa khí.
Dè đâu chiều hôm ấy, năm con ngựa lại đeo năm xác chết về. Năm
tên tiêu sư muốn thoát ly hiểm địa lại hóa ra những người đi
nộp mạng trước tiên.
Lâm Bình Chi nhìn xác chết năm tên tiêu sư, căm phẫn vô cùng. Chàng
cầm trường kiếm xông ra ngoài cổng, đứng ngoài đường máu ba
bước lớn tiếng nói:
- Bậc đại trượng phu mình làm mình chịu. Gã họ Dư nào đó người
ở Tứ Xuyên chính do tay Lâm Bình Chi này hạ sát, không can thiệp
gì đến người khác. Muốn báo thù thì cứ ra đây, dù Lâm mỗ có
bị phân thây ra làm muôn đoạn cũng chẳng oán hận gì. Bằng
bọn mi sát hại những người lương thiện thì đâu phải là anh hùng
hảo hán? Bọn mi thẳng thắn ra đây giết Lâm Bình Chi đi là
phải còn không dám chường mặt ra thì chỉ là những quân trộm cướp
vô liêm sỉ, hay là loài rùa đen đê tiện.
Chàng la mỗi lúc một lớn tiếng. Sau chàng cởi áo phanh ngực ra
vỗ bụng nói:
- Ta đây đường đường tấm thân nam tử coi cái chết tựa như lông
hồng. Bọn mi đâm cho ta một nhát đao có hay hơn không? Can chi mà
sợ hãi đến nỗi không dám nhìn mặt ta? Bọn mi thật là quân chó
má, giống tiểu súc sinh.
Những người đi đường thấy chàng hai mắt đỏ mọng vừa vỗ
ngực vừa la hét, nên chẳng ai dám lại gần tiêu cục, chỉ đứng
đường xa mà nhìn.
Vợ chồng Lâm Chấn Nam nghe cậu con la hét đều chạy ra ngoài
cổng. Mấy bữa nay hai ông bà vừa buồn rầu vừa căm phẫn không
biết đến đâu mà kể, tưởng chừng như tức đến bể bụng. Bây
giờ thấy Lâm Bình Chi gọi địch nhân ra khiêu chiến, hai người
cũng lớn tiếng thóa mạ.
Bọn tiêu sư ngơ ngác nhìn nhau. Ai nấy đều ngấm ngầm bội
phục gan dạ của ba người. Họ nghĩ thầm:
- Trước nay tổng tiêu đầu vốn là bậc anh hùng, phu nhân cũng là
nữ trung hào kiệt, cái đó đã đành. Nhưng thiếu tiêu đầu được
nuôi dưỡng chiều chuộng lại nhỏ tuổi mà cũng không biết sợ
trời đất, kêu địch nhân ra mà thóa mạ mới thiệt là ghê
gớm.
Bọn Lâm Chấn Nam ba người giơ tay dậm chân chửi bới hàng nửa
ngày mà bốn bề vẫn yên lặng như tờ.
Lâm Bình Chi lại gầm lên:
- Bọn mi nói cái gì ra khỏi cổng mười bước là phải chết?
vậy ta ra thêm mấy bước nữa, thử xem các ngươi có làm gì được
không?
Dứt lời chàng lại tiến thêm ra ngoài mấy bước nữa. Chàng
cầm ngang thanh trường kiếm đứng ngạo nghễ nhìn bốn mặt. Vương
phu nhân nói:
- Những quân cẩu cường đạo kia! Bọn mi chỉ quen khinh khi người
hiền lành mà khiếp sợ kẻ hung dữ. Chắc bọn mi không dám gây
chuyện với con ta.
Bà kéo tay Lâm Bình Chi vào trong cổng.
Lâm Bình Chi tức giận đến độ toàn thân run bần bật. Chàng vào
phòng nằm rồi nhưng không nhẫn nại được, úp sấp mặt xuống
giường khóc hu hu.
Người ta thường nói: biết con chẳng ai bằng cha. Lâm Chấn Nam
biết cậu con vừa rồi ra cổng kêu địch nhân thóa mạ là nhân
sự căm phẫn bồng bột trong lúc nhất thời, nhưng dầu sao chàng
cũng còn nhỏ tuổi chưa hết tính con nít. Ông xoa đầu chàng nói:
- Hài nhi gan dạ không nhỏ, chẳng hổ là con trai nhà họ Lâm. Ðịch
nhân không dám chường mặt ra thì chúng ta biết làm thế nào được?
Hài nhi hãy ngủ đi một giấc đã.
Lâm Bình Chi khóc một hồi rồi thần trí lơ mơ đưa hồn vào cõi
mộng. Tối hôm ấy ăn cơm chiều xong, chàng nghe phụ thân nói
chuyện khẽ với mẫu thân về mấy tên tiêu sư trong tiêu cục có
kiến kỳ dị muốn đào đường hầm theo ngả sau mà chuồn. Ðường
hầm họ định đào ra ngoài giới tuyến mười bước là thoát
chết. Chúng cho là nếu còn ở tiêu cục thì sớm muộn gì cũng đến
lượt họ phải uổng mạng.
Vương phu nhân cười lạt nói :
- Nếu họ đào được đường hầm thì kệ họ. Chỉ sợ... chỉ
sợ...
Tuy bà chưa dứt lời, nhưng cha con Lâm Chấn Nam cũng biết bà
muốn nói chỉ sợ chúng cũng mất mạng như năm tên tiêu đầu đã
được ngựa đem xác về, nghĩa là tự đem tính mạng dâng cho địch
nhân.
Lâm Chấn Nam trầm ngâm một chút rồi nó
- Ta thử ra coi nếu có đường lối đó mà thoát được thì để
bọn họ đi hết cũng phải.
Ông ra ngoài một lúc rồi quay vào phòng nói:
- Bọn người đó nói cho vui miệng mà thôi, thực tình cũng chẳng
một ai dám ra tay đào hầm.
Ðêm hôm ấy ba người đi ngủ sớm. Mọi người trong tiêu cục đều
phó thác cho mệnh trời, chẳng ai dám đi tuần phòng canh gác
nữa.
Lâm Bình Chi ngủ đến nửa đêm bỗng thấy có người khẽ vỗ
vai mình. Chàng ngồi nhổm dậy, thò tay rút lấy trường kiếm ở
dưới gối. Bỗng nghe tiếng mẫu thân nói:
- Bình nhi! Ta đây mà!
Lâm Bình Chi nghe mẫu thân lên tiếng, chàng mới yên dạ cất
tiếng gọi:
- Má má!
Vương phu nhân khẽ nói:
- Gia gia ngươi ra đi hàng nửa ngày mà không thấy trở về. Chúng
ta phải đi kiếm y coi.
Lâm Bình Chi giật mình kinh hãi hỏi:
- Gia gia đi đâu vậy?
Vương phu nhân đáp:
- Ta cũng không biết.
Hai người tay cầm binh khí lén lén ra khỏi phòng. Trước hết ngó
vào sảnh đường thấy đàn lửa sáng trưng. Mười mấy tên tiêu
sư đang ngồi đánh bạc. Mấy ngày liền lúc nào họ cũng hồi
hộp trong lòng. Sau họ thấy chẳng làm gì được liền không nghĩ
tới chuyện sống chết nữa.
Vương phu nhân giơ tay ra hiệu cho Lâm Bình Chi rồi trở gót đi
luôn.
Hai mẹ con tìm kiếm khắp nơi, thủy chung vẫn không thấy tăm tích
Lâm Chấn Nam đâu cả thì trong lòng mỗi lúc một thêm kinh hãi.
Hai mẹ con Lâm Bình Chi lẹ bước đi tìm kiếm khắp nơi mà không
dám lên tiếng vì sợ mọi người trong tiêu cục đang lúc hoang
mang mà bây giờ lại nghe tin tổng tiêu đầu mất tích tất họ náo
loạn lên, khó bề vãn hồi được. Vương phu nhân hỏi cậu con:
- Bình nhi! Lúc sau cùng ngươi còn thấy gia gia ở đâu?
Lâm Bình Chi toan trả lời thì đột nhiên trong gian phòng chứa binh
khí ở mé tả có tiếng lách cách vang lên. Trên chấn song cửa
sổ còn có ánh đàn sáng lọt ra. Chàng vội vọt đến bên cửa
sổ, chọc thủng giấy dán nhìn vào trong.
Bỗng chàng mừng quá cất tiếng gọi:
- Gia gia! Té ra gia gia ở trong đó.
Lâm Chấn Nam đang cúi lom khom, quay mặt vào vách, nghe tiếng gọi
liền ngoảnh đầu ra. Lâm Bình Chi thấy vẻ mặt phụ thân cực
kỳ khủng khiếp thì lòng chàng hồi hộp vô cùng. Nét mặt đang
hớn hở vui mừng lập tức ngay thuỗn ra. Miệng há hốc mà không
thốt nên lời.
Vương phu nhân đẩy cửa tiến vào thì thấy máu chảy chan hòa đầy
mặt đất. Trên ba tấm ghế kê liền vào nhau có một người
nằm, toàn thân trần như nhộng. Ngực và bụng đều bị mổ
ra.
Bà nhìn lại nét mặt tử thi thì nhận ra là Hoắc tiêu đầu.
Nguyên ban ngày Hoắc tiêu đầu đã cùng bốn vị tiêu đầu nữa cưỡi
ngựa trốn đi rồi sau ngựa lại đưa xác về.
Lúc này Lâm Bình Chi cũng đã chạy vào phòng chứa binh khí. Chàng
xoay tay đóng chặt cửa phòng lại.
Lâm Chấn Nam móc trong ngực xác chết lấy ra một trái tim đầm đìa
những máu rồi nói:
- Trái tim này bị chấn động vỡ thành tám, chín mảnh. Quả nhiên
là... Quả nhiên là...
Vương phu nhân nói tiếp:
- Quả nhiên là "Tồi tâm chưởng" của phái Thanh Thành.
Lâm Chấn Nam gật đầu rồi không nói gì nữa.
Bây giờ Lâm Bình Chi mới hiểu rõ là một mình phụ thân lẻn vào
phòng kín này mổ tử thi để điều tra nguyên nhân cái chết của
người bị hại.
Lâm Chấn Nam lại nói:
- Họ nói là những ma quỷ gì quấy nhiễu, ta vẫn không tin. Bây
giờ xem tới trái tim này là sự thực trăm phần trăm, chẳng còn
nghi ngờ gì nữa.
Ông gói tử thi vào trong tấm vải dầu đã chuẩn bị từ trước.
Ðoạn ông xách gói lên liệng vào góc tường, bụng bảo dạ:
- Trong tiêu cục đã chết nhiều người lắm rồi thì dù có thấy
một xác chết bị mổ bụng cũng chẳng có chi là lạ. Ðoạn ông
lau tay vào vải dầu cho cho sạch vết tích rồi cùng vợ con trở
về phòng ngủ.
Lâm Chấn Nam hỏi vợ:
- Nương tử! Kẻ đối đầu với mình đúng là tay cao thủ phái
Thanh Thành rồi. Theo nương tử thì ta nên làm thế nào
Lâm Bình Chi trong lòng căm phẫn đáp ngay:
- Vụ này do hài nhi gây ra. Sáng mai hài nhi lại ra khiêu chiến,
quyết một trận sống mái với kẻ thù. Nếu hài nhi không địch
nổi hắn thì để hắn giết chết đi là xong chuyện.
Lâm Chấn Nam lắc đầu nói:
- Người này phóng ra chưởng mà làm bể trái tim đối thủ thành
bảy, tám miếng mà ngoài thân thể kẻ bị nạn không để lại
một chút dấu vết nào. Vậy võ công của hắn cao cường không
biết đến đâu mà kể. Chắc phải là nhân vật số nhất số
nhị của phái Thanh Thành. Nếu hắn định giết người thì đã
giết rồi, bất tất phải chờ đến ngày nay. Ta xem chừng chỗ
dụng tâm của địch nhân còn thâm độc tàn ác hơn thế. Quyết
hắn không chịu đem ba người nhà ta giết chết một cách mau lẹ
đâu.
Lâm Bình Chi hỏi:
- Vậy gia gia tính thế nào?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Quân cẩu tặc mặt giầy khác nào mào già bắt được chuột
rồi. Hắn còn hành tội đủ thứ để giỡn chơi kỳ cho đến khi
con chuột phải nát tim vỡ mật rồi sợ quá mà chết, hắn mới
vừa lòng.
Lâm Bình Chi tức giận nói:
- Nếu hắn nắm chắc được chúng ta thì ra hắn coi Phước Oai tiêu
cục của mình không vào đâu hay sao?
Lâm Chấn Nam thở dài đáp:
- Quân chó má này quả là coi Phước Oai tiêu cục không vào đâu.
Lâm Bình Chi lại hỏi:
- Không chừng hắn sợ một trăm lẻ tám đường "Phiên thiên
chưởng" của gia gia. Nếu không thì sao thủy chung hắn chẳng
dám xuất đầu lộ diện giao thủ một cách đường hoàng mà chỉ
nhắm lúc người ta không phòng bị để ngấm ngầm hại người?
Lâm Chấn Nam lắc đầu đáp:
- Bình nhi! "Phiên thiên chưởng" của ta chuyên dùng để đối
phó với những quân trộm cướp trong hắc đạo thì có thừa, nhưng
so với công phu "Tồi tâm chưởng" thì thực tình còn cao hơn
ta gấp mười. Ta... trước nay chẳng chịu phục ai, song thấy trái
tim Hoắc tiêu đầu thì... hỡi ôi!
Lâm Bình Chi thấy phụ thân lộ vẻ ưu phiền khác hẳn lúc bình
thường, chàng không dám nói gì nữa.
Vương phu nhân nói:
- Bậc đại trượng phu cần biết đường lui tới. Kẻ đối đầu
đã lợi hại như vậy thì chúng ta hãy tạm lánh đi là hơn.
Lâm Chấn Nam gật đầu nói:
- Ta cũng tính thế.
Vương phu nhân nói:
- Vậy chúng ta khởi hành đi Lạc Dương ngay đêm nay. Hay ở chỗ mình
đã biết rõ lai lịch địch nhân. Người quân tử sau mười năm hãy
trả thù cũng chưa muộn.
Lâm Chấn Nam nói:
- Ðúng thế! Nhạc trượng kết bạn khắp thiên hạ, nhất định
sẽ tìm được quyết định cho chúng ta. Bây giờ hãy thu thập ít
đồ tế nhuyễn rồi lập tức đăng trình.
Lâm Bình Chi hỏi:
- Gia gia! Chúng ta đi rồi thì bao nhiêu người trong tiêu cục như
rắn không đầu biết làm thế nào?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Ðịch nhân không thù oán gì với họ. Vậy chúng ta đi rồi thì
mọi người trong tiêu cục lại được thái bình vô sự.
Lâm Bình Chi bụng bảo dạ:
- Gia gia nói vậy thật là đúng lý. Sở dĩ địch nhân sát hại
bấy nhiêu người trong tiêu cục thực ra cũng chỉ vì một cá nhân.
Ta mà bỏ đi cho thoát thân thì địch nhân quyết không làm khó
dễ đến bọn tiêu sư và bọn chạy cờ nữa. Chàng liền quay về
phòng mình thu thập đồ tế nhuyễn. Từ thuở nhỏ, Lâm Bình Chi
chưa bao giờ ra khỏi nhà, chàng nghĩ bụng:
- Phen này đi Lạc Dương, không chừng địch nhân cho một mớ lửa
đốt cháy sạch Phước Oai tiêu cục thì bao nhiêu quần áo cùng đồ
chơi của mình cũng ra tro hết.
Chàng tiếc rả những thứ này không chịu bỏ lại, thứ kia cũng
muốn mang đi. Chàng nhét đầy đồ vật vào hai cái bao lớn mà
thấy trong phòng mình hãy còn rất nhiều món. Tay trái chàng vớ
lấy con ngựa bằng ngọc đặt trên bàn, tay phải cuốn lấy tấm
da báo hoa mà chính chàng đã đánh chết được rồi lột da lấy.
Lưng chàng đeo bọc chạy đến phòng song thân. Vương phu nhân trông
chàng không khỏi bật cười hỏi:
- Ðây là chúng ta tạm thời lánh nạn chứ có phải dọn nhà đi
chỗ khác đâu, mang làm chi nhiều cho mệt?
Lâm Chấn Nam buông một tiếng thở dài, miệng lẩm bẩm:
- Mình đây tuy là nhà võ học gia truyền, nhưng con được nuôi dưỡng
sung sướng từ thuở nhỏ. Ngoài chuyện hắn học được chút ít
võ công thì chẳng khác gì con em những nhà phú quý thông thường.
Bữa nay thốt nhiên gặp đại nạn, gã ứng biến một cách hoang
mang thì trách gã thế nào được .
Bất giác ông nổi lòng thương yêu, bảo chàng:
- Bên ngoại tổ ngươi thứ gì cũng có, bất tất phải mang đi
nhiều đồ vật. Chúng ta chỉ cầm đem theo ít vàng bạc cùng châu
báu đáng tiền.
Ở đây đi Giang Tây, Hồ Nam đều có phân cục, lo gì dọc đường
không có cơm ăn? Vậy những bọc đem theo càng nhẹ càng tốt.
Trong mình nhẹ được phần nào thì lúc động thủ tiện lợi
phần ấy.
Lâm Bình Chi không sao được đành bỏ bao xuống.
Vương phu nhân hỏi:
- Chúng ta cưỡi ngựa qua cổng chính đi đàng hoàng hay là đi cửa
sau lén lút ra ngoài?
Lâm Chấn Nam ngồi trên ghế thái sư. Hai mắt nhắm lại, ông kéo
một hơi thuốc dài bằng cán điếu kêu ro ro một hồi thật lâu
rồi mở mắt nói:
- Bình nhi! Ngươi bảo đi báo tin cho mọi người trong tiêu cục
từ trên xuống dưới để họ thu xếp đến sáng mai nhất tề
rời khỏi nơi đây. Ðồng thời ngươi bảo thủ quỹ lấy tiền
bạc phân phát cho hết thảy mọi người. Chờ bao giờ hết tai
nạn ôn dịch ai nấy lại trở về.
Lâm Bình Chi tuy trong miệng vâng lời phụ thân mà trong lòng rất
lấy làm kỳ. Chàng không hiểu tại sao phụ thân đột nhiên thay
đổi chủ . Vương phu nhân hỏi :
- Lang quân bảo cả nhà tản đi hết thì lấy ai mà trông nom tiêu
cục?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Không cần để ai hết. Nơi đây đã có ma quỷ hung dữ quấy
nhiễu thì còn ai dám vào đây chịu chết nữa? Vả lại ba chúng
ta đi rồi thì còn ai chịu ở lại?
Lâm Bình Chi liền ra khỏi phòng đi báo tin. Lập tức mọi người
trong tiêu cục đều nhốn nháo cả lên.
Lâm Chấn Nam chờ cho cậu con ra khỏi phòng rồi bảo vợ:
- Nương tử! Cha con ta đổi y phục thành những tên chạy cờ. Còn
nương tử thì cải trang làm một tên bộc phụ. Ðến sáng, hơn
một trăm người đều chùm dúm ra đi. Bên địch những kẻ võ công
cao cường bất quá chỉ một hai người thì họ biết đuổi ai?
Vương phu nhân vỗ tay nói:
- Kế ấy tuyệt diệu!
Rồi bà đi lấy hai bộ áo chạy cờ dơ bẩn. Bà chờ Lâm Bình Chi
trở về phòng đưa cho hai cha con mặc vào. Còn bà tự mình mặc
bộ quần áo vải xanh đầu quấn một tấm khăn vải hoa mầu lam.
Trừ nước da trắng nõn rõ ràng bà biến thành một mụ bộc phụ
quê kệch.
Lâm Bình Chi thấy mình mặc bộ quần áo lem luốc hôi hám thì
trong lòng rất khó chịu nhưng cũng không làm sao được. Trời
vừa hửng sáng, Lâm Chấn Nam sai mở cổng lớn rồi nhìn mọi người
nói:
- Năm nay trời vận mình bất lợi, trong tiêu cục quỷ sứ hoành hành.
Vậy anh em hãy tạm lánh một thời gian. Vị nào muốn theo đi bảo
tiêu thì qua phủ Hàng Châu, hoặc phủ Nam Xương quy đầu phân
cục Triết Giang, Giang Tây. Lưu tiêu đầu, Dịch tiêu đầu ở
những nơi đó tất hoan nghênh các vị. Chúng ta đi thôi.
Thế là dư một trăm người đang đứng cả ở ngoài sân lục
tục lên ngựa chạy thẳng ra cổng lớn.
Lâm Chấn Nam khóa cổng lại rồi hô lên một tiếng. Mười mấy
con ngựa nhảy vọt qua đường máu. Số đông làm nên mạnh dạn,
chẳng một ai sợ hãi gì hết. Ai cũng nghĩ rằng rời xa tiêu cục
sớm được lúc nào an toàn lúc ấy.
Vó ngựa dồn dập lao thẳng về phía cửa Bắc. Số đông bọn này
không tính toán gì cả, thấy người chạy về hướng Bbắc thì cũng
chạy theo.
Lâm Chấn Nam ra đến đầu đường liền đưa tay ra hiệu cho phu nhân
cùng Lâm Bình Chi dừng lại. Ông khẽ bảo hai người:
- Ðể cho họ chạy về phía Bắc rồi chúng ta quay xuống phía Nam.
Vương phu nhân hỏi:
- Mình đi Lạc Dương sao lại chạy về phía Nam?
Lâm Chấn Nam đáp:
- Ðịch nhân tất đoán biết chúng ta sang Lạc Dương, họ nhất định
chận ngoài cửa Bắc. Chúng ta vờ chạy về phía Nam rồi sẽ vòng
quay trở lại phía Bắc thành. Ðường vòng thật xa để cho bọn
cẩu tặc kia có chẹn đường cũng uổng.
Lâm Bình Chi lên tiếng:
- Gia gia!
Lâm Chấn Nam hỏi:
- Có chuyện chi vậy?
Lâm Bình Chi không trả lời, sau một lúc chàng lại gọi:
- Gia gia!
Vương phu nhân hỏi:
- Ngươi muốn nói gì sao không nói đi?
Lâm Bình Chi nói:
- Hài nhi muốn đi thẳng ra cửa Bắc. Quân chó má kia đã sát hại
bấy nhiêu người của chúng ta. Mình không cùng hắn liều một
phen sống chết thì sao hả được nỗi căm giận này?
Vương phu nhân nói:
- Thù lớn dĩ nhiên phải báo. Nhưng cái bản lĩnh nhỏ mọn của
ngươi chống làm sao lại được "Tồi tâm chưởng" của
địch?
Lâm Bình Chi hằn học đáp:
- Nhiều lắm chẳng qua cũng như Hoắc tiêu đầu là cùng. Mình để
hắn đánh bể trái tim thì thôi chứ sao?
Lâm Chấn Nam sắc mặt xám xanh nói:
- Ba đời họ Lâm nhà ta nếu ai cũng nói "cái dũng của kẻ
thất phu' như ngươi thì Phước Oai tiêu cục chẳng cần chờ đến
người gây hấn, tự mình cũng tan vỡ rồi.
Lâm Bình Chi thấy phụ thân nổi giận, không dám nói nữa, lặng
lẽ đi theo song thân đi về phía Nam. Ba người ra khỏi cửa thành
rồi rẽ sang ngả Tây Nam. Sang sông Giang Mân rồi qua Nam Ðài, Nam
Tự, vượt núi Cát Linh đến vịnh Vinh Thái. Suốt một ngày trời
dong ruổi ngựa không dừng vó. Khi tìm đến một nhà khách điếm
để ngủ trọ thì ba người đã mệt nhoài. May dọc đường không
xảy ra sự gì.
Ăn cơm tối xong, Lâm Chấn Nam mới thở phào một cái khẽ nói:
- Bây giờ có thể thoát khỏi tay ác tặc rồi.
Vương phu nhân nhìn Lâm Bình Chi nói:
- Hài nhi! Mình không đè nén được phẫn khí thì sao phải là
hảo hán. Mối thù này không trả được càng không phải là hảo
hán.
Lâm Bình Chi nói:
- Ðúng thế! Hài nhi thấy rõ chúng vẫn sợ hãi gia gia. Nếu không
thì sao thủy chung chúng vẫn không dám kéo đến nhà khiêu chiến?
Lâm Chấn Nam lắc đầu đáp:
- Tiểu hài tử! Ngươi không biết trời cao đất dày là gì? Ngủ
đi thôi!
Sáng sớm hôm sau ba người trở dậy rồi. Lâm Chấn Nam lên tiếng
gọi:
- Ðiếm gia! Ðiếm gia!
Nhưng trong khách điếm yên lặng như tờ không một tiếng động,
ông lại ra cửa gọi:
- Ðiếm gia! Ðiếm gia...
Hết Hồi 7 - Tiếu Ngạo Giang Hồ - Nguyên Tác : Kim Dung
Chép Lại Từ http://hello.to/kimdung
Xem Hồi 8