Hồi 86 - Xác Chết loạn Giang Hồ - Ngọa Long Sinh
Ám toán không thành lại chết oan
Tiêu Lĩnh Vu mục quang sắc bén dĩ nhiên đã nhìn ra người kia chính là tổng
thủ lãnh Mã Văn Phi của bốn tỉnh Dự, Ngạc , Trương , Cấn .
Mã Văn Phi đột nhiên gia tăng cước bộ lướt tới trước một hán tử chắp tay
noi:
- Bành huynh đệ . Xin huynh đệ giới thiệu tại hạ với Trung Châu Nhị Cổ .
Y đảo mắt nhìn quanh chợt phát giác ra Tiêu Lĩnh Vu liền sửng sốt hỏi :
-
Tiêu huynh cũng đến đây ư ?
Tiêu Lĩnh Vu mỉm cười đáp :
- Chắc Mã huynh ngạc nhiên lắm .
Chàng trỏ vào Thương Bát nói :
- Ðể tiểu đệ giới thiệu cho . Hai vị này là Trung Châu nhị cổ Thương Bát và
Ðỗ Cửu .
Mã Văn Phi chắp tay nói :
-
Tại hạ nghe hiệp danh hai vị đã lâu , bữa nay được hội kiến thật là hân hạnh.
Thương Bát cười khanh khách đáp :
- Anh em tại hạ là người buôn bán , ít khi qua lại cùng đổng đạo giang hồ .
Vừa rồi vô tình mạo phạm đến oai hùm của Tổng thủ lãnh mong rằng Mã tổng thủ
lãnh miễn trách cho.
Mã Văn Phi nói :
- Bọn thuộc hạ vô tri nói năng có điều bất lịch sự . Xin hai vị vì tiểu đệ mà
đừng chấp với chúng.
Y nói xong chấp tay xá dài .
Thương Bát cười nói :
-
Chuyện không may mà lại hóa may là được gặp tổng thủ lãnh . Mã tổng thủ
lãnh đủ tài hướng dẫn đồng đạo võ lâm trong bốn tỉnh quả nhiên có phong độ
quân
tử ít người bì kịp .
Mã Văn Phi hỏi :
-
Thương huynh quá khen rồi . Tiểu đệ gánh trọng trách không nổi nhưng nể
lòng anh em không tiện khước từ . Trong rạp hiện có rượu nhắm . Mời các vị
đồng
ẩm một chung được chăng ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
-
Bọn tiểu đệ đến đây cất để chiêm ngưỡng oai phong của Mã huynh .
Mã Văn Phi xoa tay nói :
- Xin mời các vị .
Bành Vân đi trước dẫn đường . Trung Châu nhị cổ cùng Tiêu Lĩnh Vu và hai
cô nữ tỳ theo sau .
Mã Văn Phi nhìn hai cô thi lễ cười nói :
-
Hai vị cô nương lúc nào cũng đi kèm Tiêu đại hiệp , không dời nửa bước.
Nhị tỳ chỉ mỉm cười chứ không trả lời .
Ði vào sâu chừng năm trượng hình thể đột nhiên biến đổi . Những ván gỗ
ghép lại thành cái phù đài . Ðèn lửa sáng trưng , trên đài có khá đông người.
Tiêu Lĩnh Vu đảo mắt nhìn qua đã ước lượng được hai chục nhân vật .
Chỗ cửa vào thắp hai cây hồng chúc sáng tỏ , hể bọn Tiêu Lĩnh Vu vừa qua
cửa là bao nhiêu người trong trường đều đã nhìn rõ .
Thương Bát ngưng nhìn thấy trong đống chăn bạt bằng vải đen liền nghĩ
ngay đến đây là họ có ý không muốn ánh sáng lọt ra ngoài bất giác khen thầm :
-
Mã Văn Phi bố trí thật chu đáo . Ðúng là một nhân tài .
Ðột nhiên có tiếng kim phong rít lên như xé bầu không khí vọng lại .
Kim Bàn Toán Toán Bàn Thương Bát vừa nghe tiếng gió rít đã biết ngay là có ám khí
phóng tới . Hắn đảo mắt nhai ra đã thấy Tiêu Lĩnh Vu tay trái đón được một cây
ngân thoa . Miệng chàng ngậm một mũi đoản kiếm . Tay mặt nắm một cây kim liên
hoa .
Chớp mắt, chàng sử dụng cả miệng lẫn hai tay đón được ba thứ ám khí . Thủ
pháp mau lẹ và chuẩn xác của chàng khiến quần hào toàn trường đều kinh hãi
thán
phục .
Mã Văn Phi biến sắc dõng dạc cất tiếng hỏi :
- Vị nào đã ngấm ngầm tập kích đó ? Xin xuất hiện để cùng nhau đàm luận .
Tiêu Lĩnh Vu liệng ám khí trong tay mỉm cười gạt đi :
- Xong rồi . Có lẽ vị nào đó muốn giỡn tiểu đệ. Mã huynh đừng cho là chuyện
thật .
Mã Văn Phi đưa mắt ngó về phía Tây phù đài thấy chỗ này có một lão già chòm râu dài bạc phơ và một thiếu nữ áo xanh vẻ mặt trang nghiêm . Ðồng thời y
lên tiếng :
- Tiêu tam trang chúa là người đại lượng muốn bỏ vụ này đi không cứu xét.
Tiêu Lĩnh Vu chau mày muốn nói lại thôi .
Thương Bát bụng bảo dạ :
- Mã Văn phi tuy chưa lớn tuổi nhưng xử sự ra một tay già dặn . Câu đầu y
nói huỵch tẹt lai lịch cùng thân thế đại ca để quần hào trong trường khỏi sinh
lòng
ngờ vực . Câu thứ hai lại nói bỏ vụ ám toán không cứu xét mà trút trách nhiệm
lên
mình đại ca . Thế là chẳng ai trách y được nữa . Hai câu vừa lịch sự , vừa
cảnh cáo ,
vừa nhún nhường mà chiếm hết tiện nghi .
Bành Vân đảo mắt nhìn toàn trường một lượt không thấy một người Cái
Bang nào trong lòng lấy làm kỳ tự hỏi :
- Những người bản bang chịu hết mọi sự gian khổ . Nào bắt cầu nào canh gác
.
Vậy mà những người tham dự đại sự lại không có một người Cái Bang nào ?
Bổng thấy Mã Văn Phi nhìn Tiêu Lĩnh Vu chắp tay thi lễ hỏi :
-
Tam trang chúa đã tìm đến đây đủ rõ tai mắt cực kỳ minh mẫn khiến tiểu đệ
khâm phục vô cùng ! Người ta thường nói "vui đâu chầu đó" Tam trang chúa đã
tới đây xin ngồi uống với nhau chung rượn được chăng ?
Tiêu Lĩnh Vu biết Mã Văn Phi hiểu lầm mình , chàng toan giải thích thì Ðỗ
Cửu đã cất tiếng lạnh lùng hỏi lại :
- Mã tổng thủ lãnh . Cách tiếp khách của Tổng thủ lãnh không khỏi bá đạo
thái quá ư ?
Mã Văn Phi cười lạt đáp :
- Tiểu đệ vẫn một lòng kính trọng Trung Châu nhị cổ . Không ngờ hai vị thân
thế tôn cao mà lại qui đầu Bách Hoa Sơn Trang .
Ðỗ Cửu tức giận nói :
-
Mã Văn Phi . Ngươi nên ăn nói cẩn thận một chút .
Quần hào trong trường đều đứng phắt dậy , tới tấp rút binh khí ra khỏi võ ,
chỉ còn đợi Mã Văn Phi hạ lệnh một tiếng là lập tức xông lại tấn công. Cục
diện biến
đổi cực kỳ khẩn trương.
Thương Bát cười ha hả nói :
- Các vị nóng nẩy như vậy không khỏi hồ đồ. Tiểu huynh đệ làm nghề thương
mại bao giờ cũng tính toán . Nếu việc gì lỗ vốn tất nhiên không làm . Nếu bọn
tiểu
đệ vì việc giúp Bách Hoa Sơn trang mà tới đây thì có lý nào lần vào trong hang
cọp
lại không đề phòng .
Bành Vân vội lên tiếng :
- Xin Mã huynh hãy nghe một lời của tiểu hóa tử .
Bổng có thanh âm dõng dạc cất lên :
-
Ðệ tử Cái Bang toàn người trung hậu . Nhất trận phong Bành Vân lại càng
được đồng đạo võ lâm kính mộ , không ngờ cũng chỉ là con người tham sanh quí
tử ,
vì muốn bảo toàn tính mạng cho mình mà bán rẻ chính nghĩa võ lâm . Thật khiến
cho người ta phải than tiếc cho Thân bang chúa đã dung dưỡng hạng đệ tư vô tư
cách này .
Bành Vân quay đầu nhìn lại thì kẻ nhục mạ gã là một thiếu niên chừng ba
chục tuổi tay cầm tay cầm trường kiếm đã rút ra khỏi vỏ . Nhưng người đứng bên
cạnh thiếu niên là một tay lừng lẫy tiếng tăm Bí Hiệp Thường Ðại Hải . Gã đoán
thiếu
niên kia chắc là môn hạ của lão .
Bành Vân toan biện bạch thì đột nhiên một âm thanh lạnh lẽo vọng lên :
- Thưa các vị tiền bối võ lâm . Vãn bối đã đến một tòa tửu lâu trong thành
Qui Châu toan đâm chết Chu Triệu Long liền bị người này ngăn trở làm cho mối
thù bảy năm chưa rửa sạch được . Bữa nay hắn đã lần mò vào trong cuộc đại hội
của chúng ta thì không thể nào buông tha được . Hắn mạo danh Tiêu đại hiệp qua lại giang hồ , mập mờ đánh lận con đen để người nghe danh khó phân biệt
gian
ngay . Xin các vị bá bá thúc thúc đừng mắc mưu hắn .
Mấy chục con mắt nhìn chằm chập vào Tiêu Lĩnh Vu và chiếu ra những tia
phần hận .
Thương Bát thấy quần hào kinh động khó bề kìm hãm không khỏi kinh hãi
nghĩ thầm :
-
Những người ở đây số đông là nhân vật thành danh trên chốn giang hồ . Nếu
xảy ra cuộc ác chiến thì chưa biết bên nào thắng bên nào bại cũng đưa đến máu
nhuộm phủ đài, cảnh tượng thê thảm không nở nhìn vào .
Tiêu Lĩnh Vu trong lòng có trăm nghìn lời giải thích mà lúc này chàng chẳng
biết nói từ đâu . Chàng thấy số đông tay cầm binh khí từ từ tiến lại thì trong
lòng
nóng nẩy , biết tình thế rất nguy cấp . Chỉ một tiếng hô là quần hào lập tức
động thủ
tình thế đã rõ rệt bên chàng khó nổi cự đương.
Kim Lan , Ngọc Lan đứng hai bên chàng , mà võ công của hai cô khó lòng
chống nổi một đòn tấn công từ bốn mặt đưa tới .
Chàng khẻ bảo :
- Ngọc Lan , Kim Lan . Các cô hãy lùi lại đứng đằng sau ta .
Nhị tỳ tự biết bản lãnh mình không chống nổi thế công liền theo lời lùi lại
đứng đằng sau Tiêu Lĩnh Vu .
Trung Châu nhị cổ từng quen gặp đại địch lẳng lặng quan sát tình thế chia
nhau đứng hai bên Tiêu Lĩnh Vu để bảo vệ cho chàng thành thế ỷ dốc .
Nhất trận phong Bành Vân đứng ở phía trước Tiêu Lĩnh Vu cách xa chừng
bảy tám thước sẽ là người tiếp xúc đầu tiên với quần hào .
Nhưng quần hào trước nay vẫn kính trọng Thân bang chúa ở Cái Bang . Giả
tỷ có tên đệ tử nào bán rẻ quần hào thì rồi đây Thân Bang chúa sẽ trừng trị
gã.
Mặt khác Cái Bang người nhiều thế lớn không ai muốn gây thù kết oán .
Vì thế mà quần hào đều đi quanh không đụng chạm vào Nhất trận phong
Bành Vân .
Lúc này trên phù đài quần hào đã toàn bộ xuất động chia ra ứng kép , đi
quanh tránh Bành Vân bao vây mặt trước . Cả mặt sau cũng tiến gần lại khiến
Bành
Vân không rãnh chiếu cố cả hai mặt .
Mã Văn Phi vẫn đứng yên chưa cử động . Y không lên tiếng ngăn trở mà cũng
không ra lệnh cho quần hào động thủ .
Trên phù đài yên lặng như tờ mà bầu không khí ngột ngạt tưởng chừng nghẹt
thở .
Ðột nhiên bóng người thấp thoáng . Một thiếu nữ áo xanh xông vào tấn công
Tiêu Lĩnh Vu trước . Cô vung bàn tay ngọc đánh ra một chưởng.
Chưởng lực thiếu nữ rất trầm trọng làm chấn động người Tiêu Lĩnh Vu.
Ðỗ Cửu cười lạt nói :
- Con tiểu nha đầu này thật là lớn mật .
Hắn vung tay mặt đánh xéo lại .
Tiêu Lĩnh Vu vội đưa tay ngăn cản Ðổ Cửu . Chàng cười mát nói :
-
Cô nương đánh tại hạ một chưởng cũng đã đỡ giận một phần rồi .
Thiếu nữ áo xanh sắc mặt nghiêm lộ , vẻ bâng khuâng hỏi :
-
Sao ngươi không trả đòn ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
-
Ngày trước tại hạ đã ra tay ngăn cản cô nương báo thù . Tuy đó là chuyện
vô tình , nhưng cô nương ôm hận trong lòng . Hỡi ôi ! Thực ra dù tại hạ không
ra
tay thì cô nương phóng ám khí cũng chẳng đả thương được Chu Triệu Long.
Lúc Ðỗ Cửu động thủ quần hào bốn mặt đã lăm lăm xông vào nhưng thấy
Tiêu Lĩnh Vu cản đòn của Ðỗ Cửu ai nấy đều ngạc nhiên tự động dừng lại .
Bổng nghe thiếu nữ áo xanh lạnh lùng hỏi :
-
Còn Chu Triệu Long giết gia gia ta. Bức tử mẫu thân ta . Mối thù sâu tựa bể
đó có nên trả không ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Mối thù giết cha chẳng đội trời chung dĩ nhiên phải báo .
Thiếu nữ áo xanh nói :
- Vậy mà người ngăn trở khiến ta phải chờ lâu lắm mới có cơ hội . Mối hận
trong lòng ta chuyển sang mình ngươi cũng không quá đáng.
Tiêu Lĩnh Vu bình tỉnh đáp :
- Xin cô nương nghĩ kỹ lại tình trạng hôm ấy . Tỷ dụ tại hạ không ta tay ,
liệu
cô có đả thương được Chu Triệu Long không ?
Thiếu nữ áo xanh ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp :
- Tình trạng lúc ấy ta không nhớ rõ mà chỉ nhớ ngươi đã ra tay ngăn cản ta.
Bổng nghe tiếng lão già nói :
- Hài nhi ! Gã nói đúng đó . Dù gã chẳng ra tay để ngươi tự do phóng ám khí
cũng không thể đả thương được Chu Triệu Long.
Người nói câu này mắt hổ , mặt vuông . Chính là Bát Thủ Thần long Ðoan
Mộc Chính , một tay nổi tiếng về phóng ám khí .
Ðột nhiên có tiếng rên phá bầu không khí trầm tịch trên phù đài . Tiếp theo
một đại hán té huỵch xuống đất.
Tiêu Lĩnh Vu sắc mặt nghiêm trọng quay lại ngó đại hán . Chàng thở phào
một tiếng rồi há miệng thổ ra một búng máu tươi .
Nguyên đại hán này thấy Tiêu Lĩnh Vu chịu hứng một chưởng mà không trả
đòn thì nghĩ thầm trong bụng :
- Thiếu nữ sức yếu , chưởng lực có hạn không đả thương nổi gã. Nếu ta phóng
chưởng đánh chết gã hay gây trọng thương tất đồng đạo võ lâm sinh lòng kính
trọng.
Gã liền ngấm ngầm vận Thiết sa chưởng lực lên tiến lại gần phóng chưởng
đánh ra.
Tai mắt Tiêu Lĩnh Vu cực kỳ linh mẫn . Lúc đại hán tiến lại gần mình chàng
đã phát giác , nhưng bụng bảo dạ :
- Hiện giờ quần hào đang kích động mà mình xử trí lỗ mãng tất gây nên một
trường ác chiến . Ta đến đây đã cần người trợ lực mà gây ra thảm trạng đỗ máu
thì vĩnh viễn không được võ lâm lượng thứ.
Chàng liền ngấm ngầm vận dụng chân khí hộ thân ngoài mặt lờ đi không biết .
Chàng cũng không ngờ đại hán này đã luyện thiết sa chưởng .
Thương Bát tuy cũng nhìn thấy rồi nhưng hắn biết trong mình Tiêu Lĩnh Vu
có cương khí hộ thân . Hắn để đại hán lén lút tập công chẳng hề quang minh
phải
nếm mùi đau khổ cho đáng đời nên hắn cũng giả vờ không trông thấy .
Ðại hán phóng chưởng ra tưởng Tiêu Lĩnh Vu chưa phát giác trong lòng khấp
khởi mừng thầm tự nhủ :
- Ta đã đến ngày hên vận , đánh một đòn mà nổi tiếng .
Hắn liền vận toàn lực đánh ra .
Khi chưởng thế vừa đụng vào người Tiêu Lĩnh Vu hắn biết ngay là hỏng rồi .
Bổng gã cảm thấy một luồng phản lực mãnh liệt phi thường đẩy ngược lại. Khí
huyết nhộn nhạo cả lên , gã rên lên một tiếng rồi ngã ra chết giấc.
Luồng cương khí trong mình Tiêu Lĩnh Vu hãy còn nông cạn mà đối phương
dùng thiết sa chưởng lực tan bia vỡ đá đánh tới . Chàng cảm thấy máu nóng trồi
lên
, nội phủ chấn động thổ ra một búng máu .
Diễn biến này làm chấn động toàn trường.
Kim Lan , Ngọc Lan kêu lên :
- Tướng công !
Hai cô đưa tay đỡ Tiêu Lĩnh Vu .
Tiêu Lĩnh Vu ngấm ngầm vận chân khí đè huyết dịch xuống , cười mát nói :
- Không hề chi . Các cô cứ buông ra .
Tiêu Lĩnh Vu móc khăn lụa đưa cho thiếu nữ áo xanh nói :
- Tại hạ làm dơ áo của cô nương . Xin cô nương thứ lỗi .
Nguyên Tiêu Lĩnh Vu không kiềm chế được thổ máu tươi trúng vào vạt áo
thiếu nữ .
Thiếu nữ áo xanh ngẩn người ra nhìn đại hán nằm lăn dưới đất . Cô nhận biết
đại hán là Thoái Bị Thử Vương Nghĩa lừng tiếng giang hồ về môn Thiết Sa chưởng
,
cô không khỏi ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ :
- Ðúng là gã có ý nhường nhịn ta nên vừa rồi ta đánh một chưởng mà không
gặp sức phản chấn của gã . Chưởng lực của Vương Nghĩa mạnh gấp mấy lần ta mà
còn bị trọng thương .
Cô cúi đầu nhìn xuống vạt áo thấy vết máu lớn , trong lòng bất tất, liền cúi
đầu xuống không dám nhìn Tiêu Lĩnh Vu miệng khẻ đáp :
-
Không hề gì ! Tướng công bất tất phải để tâm .
Rồi len lén lùi lại đứng sau Bát Thủ Thần Long Ðoan Mộc Chính .
Mã Văn Phi bước tạt ngang hai bước đến bên Vương Nghĩa đưa tay khẻ lay
người gã khẻ hỏi :
- Vương huynh thương thế có nặng lắm không ?
Tai , mắt ,mũi miệng Vương Nghĩa đều chảy máu . Ðây là biểu hiện nội phủ
đã lệch lạc hết, tâm mạch cũng bị đứt đoạn . Dù có linh đan diệu dược cũng
chẳng
thể nào cải tử hồi sinh được .
Bổng thấy Vương Nghĩa mở mắt ra nói :
-
Trong người hắn . . . có luồng cương khí hộ thân ,
Lúc gã nói câu này da thịt rung động dường như vận hết tàn lực để phát
ngôn.
Gã chưa dứt lời đã tắt thở chết .
Mã Văn Phi từ từ đặt thi thể Vương Nghĩa xuống nhìn quần hào..vẩy tay nói:
- Xin các vị hãy tạm về chỗ ngồi .
Cái chết của Toái Vị Thủ Vương Nghĩa khiến cho tâm tình quần hào đang
kích động bình tỉnh trở lại . Mọi người nghe Mã Văn Phi hô câu này liền lục
tục trở
về nguyên vị .
Mã Văn Phi nhìn Tiêu Lĩnh Vu lạnh lùng hỏi :
- Tiêu huynh giá lâm có điều chi dạy bảo ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tại hạ đã thoát ly Bách Hoa sơn trang .
Mã Văn Phi lộ vẻ giận dữ ngắt lời :
- Theo chỗ tại hạ biết thì Thẩm Mộc Phong sai khoái mã đi mời những tay
kiêu hùng trong võ lâm đến ăn mừng việc Tiêu huynh gia nhập Bách Hoa Sơn Trang
, chứ chưa nghe ai nói chuyện Tiêu huynh thoát ly Bách Hoa Sơn trang .
Tiêu Lĩnh Vu chau mày hỏi :
-
Có chuyện đó ư ?
Mã Văn Phi đáp :
- Ða số những nhân vật hiện diện tại đây đều biết rõ vụ này . Khi nào tiểu đệ
dám bịa chuyện nói càn !
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :
- Nếu ta đem thực tình nói rõ thì được quần hào hiểu cho mình nhưng song
thân ta bị hãm ở Bách Hoa Sơn trang bị nguy đến tính mạng .
Trong lúc nhất thời chàng trầm ngâm chưa quyết định được thế nào .
Kim Bàn Toán Thương Bát liền đỡ lời :
- Tại hạ có câu chuyện cơ mật không tiện nói chuyện ở dương trường muốn
trình bày với Mã huynh được chăng ?
Mã Văn Phi trầm ngâm một chút rồi xoay mình đi về góc phù đài.
Thương Bát rảo bước theo ra . Hai người nói khẽ với nhau một hồi .
Mã Văn Phi sắt mặt nghiêm trọng chập chạp trở về chỗ cũ khẻ nói :
-
Xin mời Tiêu huynh.
Y vươn tay trái ra dắt Tiêu Lĩnh Vu đến ngồi một chỗ ở mé Ðông .
Tiêu Lĩnh Vu chưa hiểu Thương Bát đã nói gì với Mã Văn Phi nhưng cũng đi
theo y .
Trong góc phù đài vắng vẻ . Mã Văn Phi đảo mắt ngó quần hào chung quanh
một lượt khẻ nói :
-
Vừa rồi tiểu đệ chưa hiểu rõ mục đích của Tiêu huynh đến đây nên có điều
mạo phạm .
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tiểu đệ đến đây một cách đột ngột đi nhiên khiến cho Mã huynh và quần
hào phải chấn động thì còn trách Mã huynh thế nào được .
Mã Văn phi nói :
- Ðêm nay tuy tiểu đệ được quần hào cử làm chủ sự nhưng tự biết mình tài
năng kém cỏi , dù nguyện ý bảo đảm cho Tiêu huynh nhưng e rằng quần hào mới
gặp lần đầu chưa chịu tâm phục .
Tiêu Lĩnh Vu nhíu cặp lông mày nghiêm nghị hỏi :
-
Mã huynh có điều chi dạy bảo xin nói rõ cho hay . Nếu sức tiểu đệ làm được
nguyện đem toàn lực thừa hành .
Mã Văn Phi nói :
-
Hiện giờ trong Bách Hoa Sơn Trang đang phô trương mở cuộc khánh hạ
Tiêu huynh gia nhập Bách Hoa Sơn trang . Tin này những người tham dự đến đây
đều biết cả . Dù tiểu đệ hết sức khuyên giải cho Tiêu huynh cũng khó lòng trấn
an
dư luận . Tiêu huynh có thể tạm thời rút khỏi nơi đây để tiểu đệ thủ tín với
quần hào,
rồi sẽ phái thủ hạ đến nghinh thỉnh Tiêu huynh sau có được chăng ?
Tiêu Lĩnh Vu đến đây cốt để yêu cầu quần hào giúp mình cứu thoát song thân
nhưng coi tình hình trước mắt thì nếu chàng còn ở lại chẳng những vô ích mà
còn
có hại . Chàng liền đáp :
- Tiểu đệ đã không được quần hào lượng giải , vậy xin cáo thoái .
Chàng chấp tay vái chào rồi trở gót ra đi .
Thương Bát , Ðỗ Cửu , Ngọc Lan , Kim Lan theo sau chàng .
Bành Vân đột nhiên tung mình nhảy lại ngăn cản hỏi :
- Tiêu đại hiệp định đi đâu ?
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
-
Tiểu đệ chưa được quần hào lượng giải , tình thế không tiện tham dự hội
nghị cơ mật nên xin rút lui .
Bành Vân than thầm :
- Tiểu khiếu hóa Bất Tài không được quần hào tín nhiệm , cũng chẳng còn
mặt mũi nào ngồi lại nữa .
Mã Văn Phi nói :
-
Bành huynh . Xin Bành huynh đừng hiểu lầm . Tiếng hào hiệp của Bành
huynh lừng lẫy võ lâm . Những người hiện diện tại đây chẳng ai không kính
nhường
. Còn Tiêu đại hiệp trước khi trừng thanh được thực trạng không tiện tham dự
đại
hội . Ðại giá lệnh sư chưa tới , hiện giờ chỉ có một mình Bành huynh lại rút
lui thì
Cái Bang không một người nào tham dự hay sao ? Vụ này quan hệ đến đại cuộc
mong rằng Bành huynh nghĩ kỹ cho .
Tiêu Lĩnh Vu cũng nói :
- Mã tổng thủ lãnh nói thế là phải . Bành huynh không nên vì việc nhỏ mà làm
hỏng đại sự .
Bành Vân ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp .
-
Hiện nay quần hào đều sợ sệt Bách Hoa Sơn Trang mà thành dỡ dang thế
này . Tiểu đệ hèn mọn nói không đủ cân lạng thật lấy làm hổ thẹn.
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Băng đóng đã dầy ba thước há phải một ngày rét lanh gây nên .
Bành huynh hãy trân trọng. Tiểu đệ xin cáo biệt.
Rồi chàng trở gót bước mau.
Bành Vân nói :
- Ðể tiểu đệ đưa các vị xuống thuyền .
Rồi không chờ Mã Văn Phi trả lời đã rảo bước theo Tiêu Lĩnh Vu .
Ði hết con đường vào gác vẫn chưa thấy có thuyền . Ðỗ Cửu tức giận cất
tiếng mắng :
-
Thằng lỏi đó thật là khả ố ! Ðã không cho mình tham dự đại hội lại không
để thuyền chở đi. Không hiểu hắn có dụng ý gì ?
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Ta chắc đây đã có sự xếp đặt. Ðỗ huynh đừng nóng nảy .
Ðỗ Cửu nhìn Thương Bát nói :
- Thương lão đại . Lão cùng thằng lỏi đó nói chuyện gì ? Chúng ta vì họ hăm
dọa mà phải rút lui há chẳng mất mặt Trung Châu Nhị Cổ ?
Thương Bát mỉm cười nói :
- Trước nay tiểu huynh làm ăn chưa từng bị lỗ vốn . Lão đệ cứ yên tâm .
Bành Vân nói :
- Những người chở thuyền số đông là đệ tử Cái Bang . Tiểu khiếu hóa này đã
là người ở Cái Bang sẽ gọi chúng đem thuyền đến là xong .
Hết Hồi 86 - Xác Chết Loạn Giang Hồ - Ngọa Long Sinh
Chép Lại Từ http://vietkiem.com
Xem Hồi 87