Hồi 5 - Ðông Châu Liệt Quốc
Châu, Trịnh hai nước gởi con tin
Lỗ, Tống một lòng đi chinh phạt
Nhắc lại con trai Thúc-Đoạn là Công Tôn-Hoạt đi viện binh nước Vệ về đến nữa
đường, hay được tin cha mình bị giết, bèn trở lại nước Vệ khóc với Huệ
Hoàn-Công, tỏ bày việc Trịnh Trang-Công giết em, đày mẹ.
Vệ Hoàn-Công nghe nói cả giận, trách Trịnh Trang-Công là vô-đạo bèn hưng binh
đánh nước Trịnh .
Trịnh Trang-Công hay được tin bèn hội quần thần mà thương nghị.
Công-tử Lữ tâu :
- Nhổ cỏ không tận rễ, thường bị nảy chồi. Công Tôn-Hoạt đã trốn thoát lại còn
đem binh nước Vệ về đánh ấy là vì Vệ-Hầu không rõ hành vi của Thúc-Đoạn, nên mới
giúp Công Tôn-Hoạt đó. Xin Chúa-công viết thư gởi cho Vệ-hầu kể rõ cớ sự, ắt
Vệ-hầu phải kéo binh về.
Trịnh Trang-Công khen phải, vội viết thư sai sứ đem qua nước Vệ .
Tiếp được thư, Vệ Hoàn-Công mở ra xem .
Thư rằng :
"Ngộ-Sanh kính dâng Vệ hiền-hầu nhã giám.
Nhà tôi bất hạnh, anh em sát hại lẫn nhau, thật lấy làm xấu hỗ với lân quốc.
Nhưng xét kỷ, em tôi là Đoạn đã lợi dụng lòng hiếu hữu của tôi mà sanh điều phản
phúc. Tôi vì sự nghiệp tiền-nhân, buộc lòng phải chịu cảnh cốt nhục tương tàn .
Mẹ tôi vì quá thương Ðoạn, nên phải tránh ra Dĩnh-Ấp, nay tôi đã cho người rước
về phụng-dưỡng , lẽ ra Công Tôn-Hoạt phải biết tội cha, đem mình sửa lỗi , lại
chạy sang quý quốc viện binh mà phản-loạn . Hiền-hầu không tỏ nên giúp kẻ tôi
loàn. Xét mình chẳng có tội chi, xin Hiền-hầu chớ nghe lời Công Tôn-Hoạt khiến
hai nước bất hòa, sanh việc binh đao , thì thật tôi lấy làm may-mắn !"
Vệ Hoàn-Công xem thư xong, giật mình nói :
- Thúc-Đoạn bất nghĩa, gây nên tai họa. Nay ta lại nghe lời giúp Công Tôn-Hoạt
hóa ra ta giúp kẻ nghịch sao !
Nói rồi lập tức sai người đi rút quân về.
Nhưng lúc đó Công Tôn-Hoạt đã đánh chiếm được đất Lâm-Giêng.
Trịnh Trang-Công nổi giận khiến Cao-Cừ-Di đem ba vạn binh rồng đến đánh.
Công Tôn-Hoạt cô thế lại phải chạy trở lại nước Vệ .
Công-tử Lữ thừa thắng đuổi theo đến tận biên-giới nước Vệ.
Vệ Hoàn-Công thấy thế đem lòng lo lắng, bèn họp quần thần lại thương nghị.
Công-tử Chu-Hu bàn rằng :
- Nước tràn thì lấy đất ngăn, giặc đến thì lấy quân chống , xưa nay đã vậy, lựa
phải bàn bạc làm chi ?
Quan Ðại-phu Thạch-Thác tâu :
- Tâu Chúa-công. sỡ-dĩ quân Trịnh đến đây là vì ta giúp cho Công Tôn-Hoạt đánh
Trịnh. Nay Chúa-công không có ý giúp Công Tôn-Hoạt nữa thì chỉ cần biên thư phúc
đáp mà xin lỗi, quân Trịnh ắt rút về .
Vệ Hoàn-Công khen phải, khiến Thạch-Thác viết thư gởi cho Trịnh Trang-Công.
Thư rằng :
"Hoàn-Công nước Vệ, xin phúc đáp Trịnh Hiền-hầu nhã giám.
Tôi quá nghe lời Công Tôn-Hoạt, ngỡ Hiền-hầu vô đạo, giết em, giam mẹ nên mới
cất quân giúp Hoạt.
Nay được rõ tội ác của Thúc-Đoạn lòng hối-hận vô cùng, tôi đã rút quân về nước.
Nếu Hiền-hầu rộng xét, tôi xin bắt Công Tôn-Hoạt đưa về Trịnh để hai nước được
giao hảo như xưa".
Thư xong, sai người đem đến dâng cho Trịnh Trang-Công.
Trịnh Trang-Công đọc thơ mừng rỡ, nói :
- Vệ-hầu đã biết lỗi ta chớ nên sanh-sự nữa.
Bèn sai người ra biên-ải, bảo Công-tử Lữ rút binh về.
Khương-Thị nghe tin, sợ Trịnh Trang-Công giết Công Tôn-Hoạt, bèn đến năn-nỉ với
Trịnh Trang-Công tha-tội cho Hoạt.
Trang-Công nễ lời mẹ, và thấy Hoạt bị cô thế, không làm gì nổi nữa, nên viết thư
cho phép Công Tôn-Hoạt ở ngay bên nước Vệ để coi việc phụng thờ Ðoạn .
Từ ấy Công Tôn-Hoạt ở bên nước Vệ cho đến trọn đời.
Nói về Châu Bình-Vương đã lâu không thấy Trịnh Trang-Công về triều, nhân lúc
Quách-Công là Kỵ-Phù đến chầu, lại nói năng lưu-loát lấy làm vừa ý phán rằng :
- Bấy lâu cha con Trịnh-bá bỉnh-chánh, nay chẳng biết ý gì không thấy về triều.
Vậy trẫm có ý muốn trao chức Khanh-sĩ cho khanh để lo việc nước, ý khanh thế nào
?
Quách-Công quỳ tâu :
- Trịnh Trang-Công không đến, ắt trong nước có việc. Nếu Bệ-hạ dạy hạ-thần quyền
thế, Trịnh Trang-Công không những oán Bệ-hạ mà còn oán hạ-thần nữa. Hạ thần
chẳng dám vưng mạng.
Châu Bình-Vương ép uổng , nhưng Quách-Công nhứt thiết chối từ và xin về nước.
Trịnh Trang-Công tuy không qua triều Châu, song vẫn có người ở kinh-sư dò la tin
tức. Mỗi việc gì xảy ra , Trịnh Trang-Công đều hay biết .
Bởi vậy, khi nghe được tin, Trịnh-Trang-Công lập tức sửa sang xe giá đến
Lạc-Dương ra mắt Bình-Vương, và tâu rằng :
- Hạ thần đội ơn Bệ-hạ, cha truyền con nối, giữ chức Khanh-sĩ lo việc
quốc-chánh, nay hạ thần xét mình bắt tài, muốn từ chức lui về Trịnh, giữ phận
chư-hầu.
Bình-Vương nói :
- Ðã lâu khanh không vào triều, lòng trẫm trông mong. Nay được gặp khanh chẳng
khác cá gặp nước, sao khanh lại nói thế ?
Trịnh Trang-Công tâu :
- Vì trong nước không may gặp biến, nên bỏ việc đã lâu. Hạ-thần lại được nghe
Bệ-hạ có ý phú việc quốc chánh cho Quách-công . Hạ-thần trộm nghĩ tài đức
hạ-thần không sánh Quách-Công, nếu giữ lấy chức vị, e mang tội với Bệ-hạ.
Bình-Vương nghe Trịnh Trang-Công, lòng hỗ thẹn, vội nói :
- Trẫm nghe nước Trịnh sanh biến, nên nhờ Quách-Công bỉnh-chánh vài hôm để chờ
khanh đến. Nhưng Quách-Công từ chối mãi, vả trẫm cũng đã cho về nước. Khanh chờ
nghi ngờ.
Trịnh Trang-Công tâu :
- Tâu Bệ-hạ, việc nước là của nhà vua không phải việc riêng của kẻ hạ-thần thì
quyền xử-dụng cũng do nhà vua định đoạt. Nay Quách-Công có đủ tài năng giúp
nước, xin Bệ-hạ cứ dùng. Hạ thần sẽ từ chức để khỏi mang tiếng tham quyền cố vị.
Bình-Vương thấy Trịnh Trang-Công nghi kỵ , lòng buồn bã nói :
- Trẫm trao việc nước cho cha con khanh chắp-chưởng đã bốn mươi năm, lẽ ra tình
vua tôi không đến nỗi vì chuyện nhỏ mọn đó mà tổn thương. Khanh cứ nghi nan,
trẫm biết làm sao giải nỗi lòng của trẫm.
Trịnh Trang-Công lòng chưa hả giận, tâu :
- Tâu Bệ-hạ, nhậm chức hay từ chức đó là bổn phận của hạ-thần. Hạ-thần tự xét
mình trước nhiệm vụ chứ đâu dám khinh mạng .
Bình-Vương nói :
- Muốn cho khanh được thấy lòng quý mến của trẫm, trẫm sẽ cho Thái-tử Hổ sang ở
bên nước Trịnh làm con tin.
Trịnh Trang-Công nghe nói, vập đầu tâu :
- Tâu Bệ hạ, xin Bệ-hạ đừng dạy như thế mà hạ thần phải mang tiếng hiếp vua.
Bình-Vương nói :
- Không phải thế ! Vì khanh có tài chính-trị, trẫm muốn cho Thái-tử sang đó du
học để hấp-thụ những phong-hóa tốt lành của nước Trịnh. Nếu khanh từ chối thì
quả lòng khanh đã hờn trẫm đó.
Trịnh Trang-Công nhất định chối từ.
Quần thần thấy thế quỳ tâu :
- Tâu Bệ-hạ, nếu Bệ-hạ không để con tin thì chẳng lấy gì để giải mối nghi ngờ
của Trịnh-bá, còn Trinh-bá nhận con tin thì trái đạo vua tôi. Chi bằng hai bên
cùng giao con với nhau thì tránh được nghi ngờ, mà tiếng tăm cũng trọn vẹn.
Bình-Vương khen phải .
Trịnh Trang-Công mới sai Thế-tử Hốt đến ở làm con tin nhà Châu, còn Thái-tử Hổ
nhà Châu thì lại sang nước Trịnh.
Ðược ít lâu Bình-Vương băng hà.
Trịnh Trang-Công và Châu-Công Hắc-Kiên cùng coi việc nước, bèn cho Thế-tử Hốt về
Trịnh, và rước Thái-tử Hổ về Châu kế vị.
Thái-tử Hổ nghe vua cha mất, trong lòng phiền nảo, tự nghĩ mình không được ở nhà
hầu hạ thuốc men trong lúc lâm chung nên về đền triều phát bịnh nặng rồi tạ thế.
Con Thái-tử Hổ là Lâm lên nối ngôi tức là Châu Hoàn-Vương .
Các nước chư-hầu hay tin đều tựu đến chịu tang và làm lễ chúc mừng tân vương .
Quách-Công Kỵ-Phủ đến trước, lo việc lễ bộ, đâu đó rất đàng hoàng khiến cho mọi
người phải khâm phục.
Hoàn-Vương lên ngôi, nghĩ đến việc cha mình làm con tin buồn bã mà chết, lại
thấy Trịnh Trang-Công gánh vác việc nước, trong lòng nghi hoặc, mới kêu
Châu-Công Hắc-Kiên đến hỏi rằng :
- Trịnh Trang-Công bắt nhà Châu gởi con tin thật có ý khinh vua , lòng trẫm áy
náy không yên , nếu để va bỉnh-chánh lâu ngày ắt sanh họa . Nay trẫm có ý giao
quyền lại cho Quách-công Kỵ-Phủ là người rất lễ độ ý khanh thế nào.
Châu-Công Hắc-Kiên tâu :
- Trịnh Trang-Công là người hà-khắc, ít ra ơn, chẳng phải tôi trung, lẻ ra không
nên dụng. Ngặt vì nhà Châu từ lúc dời đô qua Lạc-Ấp công lao nước Tần và nước
Trịnh rất lớn, nay tước bỏ quyền của Trịnh, tôi e Trịnh-bá đem lòng giận ắt sanh
điều rối nước, xin Bệ-hạ nên xét kỹ đã.
Hoàn-Vương nói :
- Ý trẫm đã tuyệt không thể ngồi ngó Trịnh-bá chuyên chế được.
Hôm sau, Hoàn-Vương lâm triều, kêu Trịnh Trang-Công nói :
- Khanh là cựu thần của Tiên-vương, trẫm không dám ép buộc theo quần-liêu mà làm
nhọc lòng khanh. Vậy khanh chớ cho trẫm bất nghĩa.
Trịnh Trang-Công vừa cười, vừa tâu :
- Nghĩa là Bệ-Hạ bảo tôi trả chức mà về nước ?
Ðoạn bước ra ngoài, nét mặt hầm hầm nói với mọi người :
- Vua trẻ con nầy bội-bạc lắm, không thể giúp đặng !
Nói xong, lên xe trở về nước Trịnh.
Thế-tử Hốt đem các quan ra tận biên thùy tiếp đón.
Trịnh Trang-Công kể công việc vua Hoàn-Vương bạc đãi.
Các quan ai nay đều bất bình.
Quan Ðại-phu Cao Cừ-Di nói :
- Chúa ta giúp nhà Châu đến nay đã hai đời , công trạng rất lớn. Vả lại Thái-Tử
Hỗ ở nước ta chưa có gì thất lễ, nay lại bỏ Chúa-công dùng Quách-Công Kỵ-Phủ,
thật là bất nghĩa. Xin Chúa-công ra binh đánh nhà Châu, phế Hoàn-Vương mà lập
vua khác, như thế các chư-hầu mới kính nễ nước Trịnh.
Dĩnh Khảo-Thúc nói :
- Không nên thế ! Ðạo vua tôi như tình mẹ con. Chúa-công đã không thù mẹ sao lại
thù Chúa được ! Chúa-công nên kiên-nhẫn ít lâu đợi cho Hoàn-Vương hối hận mà
trọng dụng, nếu nóng nẩy e làm mất khí tiết mấy đời của nhà Trịnh.
Tế-Túc tâu :
- Theo tôi tưởng cả hai người đều có lý. Vậy tôi có một ý dung-hòa hơn, là cần
dò xét thái-độ Hoàn-Vương trước đã. Nay đem một đạo binh sang đất nhà Châu lấy
cớ mất mùa , mượn lúa ở Lạc-Ấp và Ôn-Ấp, nếu nhà Châu trách phạt, ta sẽ sanh sự,
bằng không Chúa-công sẽ vào chầu để can gián Hoàn-Vương.
Trịnh-Trang-Công cho là phải, bèn sai Tề-Túc cắt quân kéo đến Ôn-Ấp.
Quan giữ Ôn-Ấp là Ôn Ðại-Phu, thấy thế la hoảng :
- Sao ngài lại làm ngang như thế . Chưa có lệnh Hoàn-Vương tôi không thể nào cho
mượn lúa được.
Tề-Túc nói :
- Hiện nay ở đây lúa mạch đang chín, còn nước ta thiếu lúa ăn, nếu không cho
mượn ta cứ tự tiện gặt lấy.
Nói xong khiến quân đem liềm hái xuống ruộng mà gặt.
Ôn Ðại-Phu thấy quân Trịnh mạnh quá không dám ngăn cản, vội chạy về Lạc-Dương
cấp báo.
Hoàn-Vương nổi giận định hưng binh đánh Trịnh, nhưng Châu-Công Hắc-Kiên can rằng
:
- Tề-Túc gặt lúa trộm ấy chỉ là việc nhỏ ngoài biên đình. Bệ-hạ không nên vì
việc nhỏ mà bỏ việc lớn , xin cứ lấy đại-lượng đối xử Trịnh Trang-Công sẽ ăn-năn
mà hối cải.
Hoàn-Công nhận lời, truyền canh giữ bờ cõi nghiêm nhặt còn việc gặt lúa thì bỏ
qua không nói đến.
Tề-Túc đóng quân trên đất Châu ba tháng, không thấy gì, bèn trở về phục chỉ .
Trịnh Trang-Công thấy thế có ý ăn-năn, hối hận, bèn tính việc qui triều Châu bệ
kiến Hoàn-Vương.
Trịnh Trang-Công sắp lên đường thì bỗng có Tề Hi-Công sai sứ qua mời sang
Thạch-môn phó hội.
Trịnh Trang-Công đã có ý muốn giao-ước với Tề-hầu , nay sẵn dịp bèn lên đường
phó hội .
Khi gặp Tề Hi-Công, Trịnh Trang-Công cùng kết làm anh em sanh-tử, uống máu ăn
thề, hẹn giúp đỡ lẫn nhau trong cơn hoạn nạn.
Tề Hi-Công, sau khi hỏi thăm, biết Thế-tử Hốt chưa định gia thất bèn tỏ ý rằng :
- Tôi có một đứa con gái, tuổi vừa cập kê, tài mạo gồm đũ , như hiền-hầu bằng
lòng tôi sẽ gã cho Thế-tử Hốt.
Trịnh Trang-Công nghe nói rất đẹp dạ. Hai bên giả biệt ra về.
Về đến Kinh-đô, Trịnh Trang-Công thuật chuyện ấy lại với Thế-tử Hốt .
Thế-tử Hốt thưa :
- Việc phối-ngẫu cốt phải cân xứng , nay nước ta nhỏ, nước Tề lớn kết hôn với
nhau đâu phải cách. Ý con tưởng không nên với cao làm gì.
Trịnh Trang-Công nói :
- Ðó là ý kiến của Tề Hi-Công ước muốn chớ đâu phải ý củ cha . Vả lại, kết nghỉa
với Tề, ngày sau có thể tượng-trợ được, sao con lại từ chối ?
Thế-tử Hốt thưa :
- Thân trai bổn phận phải tự lập, lẽ đâu trông mong vào sự bảo trợ của kẻ khác .
Trịnh Trang-Công nghe nói, khen con có chí khí và không ép nữa.
Sau đó, sứ Tề qua Trịnh biết được chuyện Thế-tử Hốt từ chối việc hôn nhơn, trở
về thuật lại với Tề Hi-Công.
Tề Hi-Công khen thầm :
- Nếu vậy thì Trịnh Thế-tử quả là một kẻ can-cường , lại đầy lòng khiêm nhượng.
Nhưng thôi ! Con gái ta nhỏ, việc đó chưa muộn gì.
Một hôm, Trịnh Trang-Công đang thương nghị với quần thần về việc đi chầu
Châu-vương, xảy có tin báo rằng Công-tử nước Vệ là Chu-Hu đã giết vua Vệ
Hoàn-Công mà soán vị.
Trịnh Trang-Công thất kinh, vỗ tay xuống bàn than :
- Thôi rồi ! Chẳng bao lâu nữa nước Trịnh ta xảy ra binh-biến .
Các quan không hiểu, ngơ ngác hỏi :
- Do đâu mà Chúa-công lại tiên-liệu như thế ?
Trịnh Trang-Công nói :
- Chu-Hu là một đứa hung hăng. Nay soán ngôi nước Vệ tất thị oai với các nước
lân-bang. Nước ta trước kia có hiềm khích, chắc là bị va dấy binh đánh trước .
Vậy phải đề-phòng mới được.
Chu-Hu nầy nguyên là con thứ ba của Vệ Trang-Công.
Vệ-Trang-Công trước kia lấy bà Trang-Khương nước Tết rất đẹp mà không con, sau
lại lấy nàng Lệ-Vĩ nước Trần làm thứ, Lệ-Vĩ cũng không con , nên Vệ Trang-Công
lại, lấy em gái của Lệ-Vĩ là Ðài-Vĩ .
Nàng này sanh đặng hai trai là Hoàn và Tân.
Bà Trang-Khương rất tốt tính, không hề biết ghen tương, đem Hoàn về nuôi làm con
, rồi lại dâng cho Vệ Trang-Công một cung nữ.
Người cung-nữ nầy sanh được một trai, tức là Chu-Hu.
Chu-Hu tánh hung-bạo, nhưng Vệ Trang-Công lại rất yêu quý .
Do đó, Chu-Hu mỗi ngày một lộng hành, bất chấp lời giáo huấn.
Thạch-Thác thấy thế đã nhiều lần khuyên Vệ Trang-Công :
- Chúa công cần phải trấn áp Công-tử, kẻo sau nầy khó tránh tai vạ !
Còn Thạch-Thác lại cũng có một đứa con trai là Thạch-Hậu thường giao du với
Chu-Hu, rủ nhau săn bắn, luyện tập võ-nghệ, làm lắm điều nhiễu hại dân chúng.
Thạch-Thác cả giận đánh đập nhiều lần, nên Thạch-Hậu bỏ nhà vào thành ở luôn với
Chu-Hu .
Thạch-Thác cũng đành bó tay trước đứa con ngỗ-nghịch đó .
Sau Vệ Trang-Công mất, Hoàn lên ngôi kế vị tức là Vệ Hoàn-Công.
Vệ Hoàn-Công vốn nhu nhược, không làm được việc lớn.
Thạch-Thác thấy thế cáo-quan không tham dự triều chính nữa.
Lúc bấy giờ Chu-Hu không còn kiêng nễ ai nữa, mưu tính với Thạch-Hậu, toan việc
cướp ngôi.
Rồi gặp lúc vua Bình-Vương nhà Châu mất, Vệ Hoàn-Công sắp sửa đi điếu tang,
Chu-Hu được dịp bàn với Thạch-Hậu.
Thạch-Hậu nói :
- Ðó là dịp tốt. Ngày mai Công-tử bày tiệc tiễn hành đưa Chúa-công. Tôi sẽ cho
quân sĩ phục ở phòng tiệc . Lúc đang ăn uống Công-tử rút gươm ra mà hạ sát
Chúa-công đi thì lo gì không đoạt được ngôi báu .
Chu-Hu cả mừng, làm y kế.
Sáng hôm sau Chu-Hu bày tiệc ở Cung-quán rồi mời Vệ Hoàn-Công đến dự.
Chu-Hu nâng ly rượu nói :
- Nay huynh-hầu đi xa, em xin có ly rượu tiễn hành.
Vệ Hoàn-Công nói :
- Hiền đệ quá nhọc lòng ! Chẳng qua ta đi vắng một tháng rồi lại trở về. Chỉ
mong hiền-đệ trông coi việc quốc-chính cho cẩn-thận là tốt rồi !
Nói xong, Vệ Hoàn-Công rót một chén rượn trao cho Chu-Hu để giã biệt.
Hai người nâng ly vui vẻ. Ðược một lúc Chu-Hu giả say làm rơi ly rượu xuống đất,
rồi cúi xuống lượm ly đi rửa.
Vệ Hoàn-Công không ngờ nên bị Chu-Hu lén ra phía sau lưng rút gươm đâm một nhát
bỏ mạng.
Lúc đó, Thạch-Hậu dẫn năm trăm quân giáp vây chặt Cung-quán, nên không ai đám
trái lệnh.
Giết Vệ Hoàn-Công xong, Chu-Hu lên tức vị , và phong cho Thạch-Hậu làm Thượng
đại-phu.
Còn em ruột của Vệ Hoàn-Công là Tân bỏ trốn qua nước Hình lánh nạn.
Vừa lên ngôi được ba ngày, Chu-Hu nghe dân-chúng bàn tán về việc mình giết anh,
soán ngôi, lòng bực tức, kêu Thạch-Hậu vào hỏi ý-kiến :
- Nay ta mới tức vị, oai-quyền trong thiên hạ chưa được bao nhiêu, muốn cho các
nước nể vì, tất phải hưng binh chinh phạt. Vậy theo ý người nên đánh nước nào
trước ?
Thạch-Hậu tâu :
- Các lân-quốc đều chẳng có thù hiềm chi, duy chi có nước Trịnh trước kia có thù
hiềm với ta việc Công Tôn-Hoạt . Tiên-công đã nhượng bộ cầu hòa trong lúc quân
Trịnh kéo tới bờ cõi, thật là điều quốc nhục. Nay Chúa-công muốn dựng binh, xin
hãy đánh Trịnh trước .
Chu-Hu nói :
- Nước Trịnh vừa lập minh-thệ với nước Tề tại Thạch-môn , nếu nay đánh Trịnh ắt
Tề đem binh giúp, nước ta cự sao nổi ?
Thạch-Hậu tâu .
- Nếu muốn đánh Trịnh, Chúa-công phải sai sứ sang nước Tống, nước Lỗ để cầu họ
ra binh giúp sức. Rồi mượn thêm binh nước Trần, nước Sái hiệp lại mà đánh thì lo
gì chẳng thắng.
Chu-Hu nói :
- Trần và Sái là hai nước nhỏ , xưa nay vẫn tùng-phục nhà Châu, nay nhà Châu
nghịch với Trịnh, thì ta có thể mượn binh hai nước ấy đánh Trịnh được. Duy chỉ
có Lỗ và Tống là hai nước lớn rất khó nài họ giúp mình.
Thạch-hậu tâu :
- Chúa-công chưa rõ, nước Tống xưa Tống Mục-Công nối ngôi anh là Tuyên-Công. Sau
Tống Mục-Công gần thác, muốn báo ơn anh, nên bỏ con ruột là Bằng, truyền ngôi
cho con người anh là Dư-Di. Bằng oán cha và rất ghét Dư-Di nên bỏ sang nước
Trịnh cư ngụ. Nước Trịnh đã chứa Bằng lại có ý giúp Bằng đánh Tống, cướp ngôi
của Dư-Di. Nay nhân việc nầy mà rủ Dư-Di hiệp binh đánh Trịnh, ắt Dư-Di không từ
chối. Còn nước Lỗ thì Công-tử Vận chưởng-quản cả binh-quyền, xem Lỗ-hầu chẳng ra
chi. Nếu đem nhiều tiền của hối-lộ cho Công-tử Vận ắt nước Lỗ hưng-binh ngay .
Chu-Hu nghe nói lòng phấn khởi, lập tức sai sứ sang Lỗ, Trần, Sái .
Còn nước Tống vì phải có một sứ-giả ăn nói bặt-thiệp mới xong nên chưa chọn được
người .
Thạch-Hậu tâu :
- Nay có Ninh-Dực, người đất Trung-Mâu , vốn là một kẻ miệng lưỡi. Xin Chúa-công
sai người ấy đi ắt thành-sự.
Chu-Hu y lời, liền sai Ninh-Dực sang mượn binh nước Tống.
Ninh-Dực bái mạng, lập tức lên ngựa ra đi.
Ðến nơi vào yết kiến.
Tống Tương-Công hỏi :
- Tại sao lại cử binh đánh Trịnh ?
Ninh-Dực tâu :
- Trịnh Trang-Công vô đạo, giết em, đày mẹ, khiến cho Công Tôn-Hoạt trốn sang
nước tôi tỵ-nạn. Trịnh Trang-Công lại mượn cớ ấy xâm lấn bờ cõi, Tiên-vương tôi
vì nhu-nhược mà cầu hòa. Nay Chúa-công tôi quyết hưng binh rửa nhục. Vì nghĩ đến
chỗ chúng ta đều có thù chung với nước Trịnh nên Chúa-công tôi khiến tôi sang
đây mà cầu viện.
Tống Tương-Công nói :
- Ta cùng nước Trịnh xưa nay chẳng có thù hiềm chi , sao ngươi lại nghĩ như thế
?
Ninh-Dực ôn-tồn nói :
- Có lẽ Chúa-công đã không nhớ ngôi vua nầy ai truyền lại cho Chúa-công chăng ?
Tống Tương-Công mỉm cười nói :
- Của Vương-thúc ta là Tống Mục-Công truyền lại.
Ninh-Dực nói :
- Từ xưa nay, hễ cha thác thì truyền ngôi lại cho con là lẽ thường . Tống
Mục-Công tuy có lòng tốt, truyền ngôi lại cho Chúa-công, song công-tử Bằng hiện
nương ngụ nơi đất Trịnh, lăm le mượn binh nước Trịnh về phục nghiệp . Như thế
Chúa-công làm sao yên được. Nay đánh Trịnh là một cơ-hội tốt để cho Chúa-Công
trừ mối hại cho nước Tống sau nầy.
Tống Tương-Công lâu nay đã có ý nghi kỵ Công-tử Bằng , nay Ninh-Dực nói đúng ý,
liền nhận lời giúp Vệ đánh Trịnh.
Lúc ấy có quan Ðại tư-mã, vốn giòng dõi vua Thang, tên Không Phu-Gia thấy Tống
Tương-Công nhận lời giúp Vệ, bèn can rằng :
- Xin Chúa-công chớ nghe lời ngụy-biện của sứ nước Vệ. Nếu bắt tội Trịnh
Trang-Công giết em, bỏ tù mẹ thì Chu-Hu giết anh đoạt ngôi lại không phải tội
sao ? Quên tội mình, kết tội kẻ khác, ấy không phải là lời chân chính .
Tuy-nhiên, Tống Tương-Công vì đã hứa lỡ với Ninh-Dực, nên chẳng nghe lời can
gián, nội ngày ấy hưng binh.
Còn nước Lỗ, Công-tử Vận đã ăn hối lộ của nước Vệ rồi, nên cũng rầm-rộ kéo binh
sang. Trần và Sái cũng đều tề-tựu đủ mặt.
Năm nước họp lại cử nước Tống làm Minh-chủ, Thạch-Hậu làm Tiên-phuông, Chu-Hu đi
hậu đạo, chở theo rất nhiều lương thực , lũ lượt kéo qua cửa Ðông-thành của nước
Trịnh.
Trịnh Trang-Công hay tin, liền họp các quan đại thần lại bàn bạc.
Trong triều người chủ chiến, kẻ chủ hòa, ý-kiến rộn ràng chưa quyết .
Trịnh Trang-Công mỉm cười nói :
- Các quan chưa bàn được gì hay. Nhưng cứ theo thiển-kiến của ta thì Chu-Hu vừa
mới nổi loạn đoạt ngôi anh, dân tình trong nước không phục, nay va mượn oán cũ,
cử binh sang đánh nước ta, chỉ cốt để cho dân nước Vệ sợ đó thôi. Công-tử Vận
thì vì ham tiền hối-lộ mà cử binh sang đánh chứ không phải ý muốn của Lỗ
ân-công. Trần và Sái thì không có oán cừu gì với nước Trịnh , thế thì bốn nước
đó không đáng sợ. Duy chỉ có Tống, ghét Công-tử Bằng trốn tránh trên đất Trịnh,
nên thực lòng quyết đánh . Nay ta đưa Công-tử Bằng ra trú nơi đất Trường-Các,
binh Tống hay tin ắt kéo quân ra đó . Trong lúc ấy, ta khiến Công-tử Lữ dẫn quân
ra cửa Ðông đánh với Chu-Hu, rồi giả thua mà chạy. Chu-Hu vốn làm oai, đã đánh
thắng tất nhiên kéo quân về chứ không dám ở lâu trên đất Trịnh, sợ trong nước có
loạn. Bởi vì hiện nay nước Vệ còn có Thạch-Thác là một tôi trung của Vệ
Hoàn-Công, làm sao chịu khoanh tay ngồi ngó Chu-Hu phản-phúc được ! Tình trạng
Chu-Hu hiện nay lo phận mình chưa đũ , có đâu lại làm hại ta được sao ?
Các quan cận-thần nghe nói đều cho là phải.
Trịnh Trang-Công liền khiến quan Ðại-phu Hà Thúc-Dĩnh đem một đạo quân đưa
Công-tử Bằng qua Trường-Các , rồi lại sai người đến nói với Tống Tương-Công rằng
:
- Công-tử Bằng trốn sang nước tôi, tôi không nỡ giết, nên bắt đày ra Trường-Các
, vậy xin Chúa-công định-đoạt.
Tống Tương-Công hay được tin lập tức kéo đại binh ra vây nơi Trường-Các.
Ba nước Trần, Sái và Lỗ thấy binh Tống đi rồi, có ý chán nản muốn rút binh về,
nên lúc nghe Công-tử Lữ đem quân đánh Vệ ở cửa Ðông cũng không buồn tiếp ứng.
Hết Hồi 5 - Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 6