Hồi 28  -  Ðông Châu Liệt Quốc

Làm hại chúa, Lý-Khắc trừ gian
Cứu nước Tấn, Mục-Công dẹp giặc


Lúc Tuân-Tức lập Hể-Tề lên ngôi, các quan đều có mặt, duy có Hồ-Ðột cáo bịnh không đến.

Lý-Khắc bàn riêng với Phi Trịnh-Phủ :
- Nay chẳng lẽ lập đứa nhu nhược ấy mà bõ rơi Công-tử Trùng-Nhĩ sao ?

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Việc ấy do nơi Tuân-Tức, chúng ta cần thăm dò ý kiến Tuân-Tức xem sao.



Bàn xong, hai người lên xe, ghé qua dinh Tuân-Tức.

Tuân-Tức vội vã rước vào trà nước.

Lý-Khắc nói :
- Chúa-công băng hà, lẽ ra phải rước trưởng Công-tử về mà tôn, ngài lại lập người nhỏ, không hợp với ý muốn của nhân dân, tôi e có biến.

Tuân-Tức nói :
- Ta vâng mạng tiên-quân, lập Hể-Tề thì Hể-Tề là chúa của ta rồi. Nếu ai cản trở, ta liều một thác để đền ơn Tiên-quân .

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Chết vậy nào có ích gì ! Chết vì một việc làm không chính đáng chỉ để tiếng xấu muôn đời.

Tuân-Tức nói :
- Thừa mệnh Tiên-quân giao phó, sao lại không chính đáng ? Mà đầu không chính đáng đi nữa, ta đã hứa làm không nuốt lời đặng !

Hai người khuyên giải một hồi, Tuân-Tức vẫn khăng-khăng một ý. Vì vậy, hai người phải bõ ra về.

Lý-Khắc nói với Phi Trịnh-Phủ :
- Chúng ta vì tình đồng-liêu, đem ý kiến bàn bạc lợi-hại, nhưng Tuân-Tức không nghe, bây giờ liệu làm sao ?

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Tuân-Tức đã vì Hể-Tề , thì chúng ta phải vì Trùng-Nhĩ. Ai có ý nấy, can chi !


Hai người bàn nhau, cho người đổi thay xiêm áo, trà trộn trong đám tang, rồi nhơn lúc Hể-Tề ra tế điếu, lén đâm chết trước linh-cửu .

Ưu Thi trông thấy, xách gươm đến cứu, nhưng cũng bị giết luôn.

Tuân-Tức vừa đến viếng tang, hay được tin, thất kinh, chạy đến ôm thây Hể-Tề khóc rống :
- Ta chiếu mệnh của tiên-quân ủy-thác mà chẳng giữ gìn Thế-Tử được thật đáng tội.

Nói xong, toan đập đầu vào cột tự vận.

Ly-Cơ cản lại nói :
- Linh-cửu Chúa-công còn sờ sờ đó, Ðại phu nỡ nào hủy mình. Nếu mỗi Hể-Tề chết đi thì còn Trác-Tử, người cũng nên giúp đỡ.
 


Tuân-Tức bèn nhóm các quan lại, tôn Trác-Tử lên ngôi.

Lúc đó Trác-Tử mới có chín tuổi.

Lý-Khắc và Phi-Trịnh-Phủ giả đò không biết, không đến dự.

Lương-Ngũ nói :
- Nay Lý-Khắc và Phi Trịnh-Phủ không có mặt, chứng tỏ hai người đã âm mưu hãm hại ấu-quân, xin phải trừng phạt.

Tuân-Tức nói :
- Hai người ấy là cựu thần của nước Tấn, vây cánh mạnh lắm không thể trừ vội được. Bây giờ đợi cử tang xong chúa ta lên chánh-vị sẽ tính kế.

Lương-Ngũ bước ra ngoài nói với Ðông Quan-Ngũ :
- Tuân-Tức tuy trung mà ít mưu, luận việc trễ nải. Lý-Khắc và Phi Trịnh-Phủ tuy là đồng-chí song nếu trừ được Lý-Khắc thì Phi Trịnh-Phủ phải ngã lòng.

Ðông-Quan-Ngũ hỏi :
- Làm cách nào trừ được Lý-Khắc ?

Lương-Ngũ nói :
- Việc ấy có khó chi ! Đợi đến ngày tống táng tiên-quân, nhơn lúc ma chay lộn xộn, ta phục quân giáp-sĩ nơi cửa Ðông mà giết phứt là xong.

Ðông Quan-Ngũ khen hay, lại khoe rằng :
- Tôi có người bạn là Ðồ Ngạn-Di, sức mạnh có thể cử nỗi ngàn cân. Nếu cho va một chút tước lộc, khiến va làm chuyện đó, ắt xong.

Hai người kêu Ðồ Ngạn-Di đến tỏ việc ấy.

Ðồ Ngạn-Di lại có một người bạn rất thân, tên Chuy-Xuyền sau khi bàn xong mưu sự, đến nói với Chuy-Xuyền hay.

Chuy-Xuyền nói :
- Ly-Cơ là kẻ xảo quyệt, gây biến trong triều, mọi người ai cũng ghét. Nay Lý-Khắc và Phi Trịnh-Phủ muốn giết bọn Ly-Cơ để cứu nước là chính đáng, hợp với lẽ trời, hiền-hữu giúp sức cho gian đảng ắt không tránh khỏi tai vạ, để tiếng xấu muôn đời.

Ðồ Ngạn-Di nói :
- Tôi là kẻ nông cạn, không biết xét phải quấy nay đã hứa lỡ lời vậy phải làm sao ?

Chuy-Xuyền nói :
- Nếu hiền-hữu từ chối thì chúng cậy tay kẻ khác, chi bằng hứa chịu rồi trở giáo giết phe nghịch đi, lập công. Như thế đã được tiếng tốt, thuận lòng dân, mà không mất phú-quý.

Ðổ Ngạn-Di nói :
- Ðại huynh dạy rất phải.

Nói xong từ giã bạn ra về.

Chuy-Xuyền đem việc đó thuật lại với Phi Trịnh-Phủ.

Phi Trịnh-Phủ thuật lại với Lý-Khắc.

Hai người sắp đặt đề phòng cho binh phục sẵn, chờ ngày tống táng Tấn Hiến-Công sẽ khởi sự.

 


Ðến ngày ấy, Lý-Khắc cáo bịnh, không đến đưa đám Tấn Hiến công .

Ðồ Ngạn-Di nói với Ðông Quan-Ngũ :
- Các quan Ðại-phu đều có mặt nơi đây, duy có Lý-Khắc không đến dự, ấy là trời dứt mạng nó rồi. Tôi xin ba trăm giáp-sĩ đến vây nhà giết đi rất dễ.

Ðông Quan-Ngũ y lời, điểm ba trăm giáp-sĩ giao cho Ðồ Ngạn-Di.

Ðồ Ngạn-Di kéo giả vây nhà Lý-Khắc.

Lý-Khắc lại cho người cấp báo với Tuân-Tức.

Tuân-Tức không hiểu gì cả, thất kinh cho đòi Ðông Quan-Ngũ đến hỏi duyên cớ.

Ðông Quan-Ngũ nói :
- Tôi nghe đồn Lý-Khắc có ý phản loạn, nên cho người đem binh đến vây giữ. Việc nầy nếu thành công thì công ấy về ngài, còn nếu thất bại cũng chẳng hại chi.

Tuân-Tức lòng sợ sệt, nhưng việc đã lỡ, không biết làm sao, phải sai Lương-Ngũ và Ðông Quan-Ngũ kéo binh đến đó phòng tiếp cứu.

Ðông Quan-Ngũ vừa kéo binh đến, Ðổ Ngạn-Di đón lại giả cách cùng Ðông Quan-Ngũ bàn bạc, rồi thừa cơ, nắm cổ Ðông Quan-Ngũ vật xuống đất chết tươi.

Ba quân cả sợ, chạy tán loạn.

Ðồ Ngạn-Di nói lớn Công-tử Trùng-Nhĩ đem binh về phục nghiệp, hiện đóng ngoài thành, nay ta tuân lệnh Công-tử Trùng-Nhĩ trừ gian, nếu ai muốn theo ta thì hãy nhập vào binh đội.

Quân-sĩ nghe nói đến Công-tử Trùng-Nhĩ, ai nay hớn hở, rũ nhau theo Ðồ Ngạn-Di hết.



Lương-Ngũ hay tin Ðông Quan- Ngũ bị giết, vội chạy về triều để cùng với Tuân-Tức đưa Trác-Tử đi trốn. Nhưng Ðồ Ngạn-Di theo kịp truy cản.

Giữa lúc ấy, Lý-Khắc, Phi Trịnh-Phủ và Chuy-Xuyền cũng đều áp tới.

Lương-Ngũ liệu không thoát nỗi, rút gươm tự vận, nhưng không đủ can đảm đưa gươm vào cổ mình.

Lý-Khắc thấy vậy, chém một gươm rơi đầu.
Giết được Ðông Quan-Ngũ và Lương-Ngũ rồi, Lý-Khắc truyền kéo binh vào cung.

Lúc đó, Tuân-Tức đang bồng Trác-Tử lên ngai, thấy vậy hét lớn :
- Các ngươi muốn dứt dòng máu của Tiên-quân sao ?

Lý-Khắc nói :
- Chúng ta vì Tiên-quân mà trừ loạn. Kẻ nào làm loạn phải đền tội.

Nói xong đưa mắt nhìn Ðồ Ngạn-Di.

Ðồ Ngạn-Di bước đến nắm lấy Trác-Tử đập xuống thềm nát thây.

Tuân-Tức nỗi giận, rút gươm đến đánh với Lý-Khắc, nhưng bị Ðồ Ngạn-Di chém rơi đầu.



Ly-Cơ đang ở trong hậu cung hay tin bõ chạy trốn, nhưng chạy đến đâu cũng bị dân chúng trong thành xua đuổi, cuối cùng phải nhảy xuống hồ nước quyên sinh.

Lý-Khắc sai người vớt xác lên, rồi sả ra nhiều mảnh, lại giết cả nhà Lương-Ngũ, Ðông Quan-Ngũ và Ưu-Thi.


Trừ xong gian đảng, Lý-Khắc hội các quan lại nói :
- Nay Công-tử Trùng-Nhĩ đã nhân đức lại lớn tuổi, ta nên rước về lập lên làm vua .

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Việc nầy phải cậy lo quan Hồ-Ðột đứng ra làm chủ mới được .

Lý-Khắc lập tức sai người đem xe đến rước Hồ-Ðột.

Hồ-Ðột từ chối nói :
- Lão-phu đã có hai con theo phò Công-tử Trùng-Nhĩ rồi. Nay lão-phu đã già xin ủy thác cho các quan định liệu.

Lý-Khắc bèn sai Ðồ Ngạn-Di sang nước Ðịch đón Trùng-Nhĩ về .

Trùng-Nhĩ hay tin Hồ-Ðột từ chối không đứng ra đảm đương việc nước, có ý nghi ngờ.

Ngụy-Thù nói :
- Dầu sao không thể để nước không vua. Nay triều thần đã cho người đến rước, còn suy tính nỗi gì ?

Trùng-Nhĩ nói :
- Nhà ngươi thiếu suy tính. Vã lại các Công-tử còn nhiều người, đâu phải riêng ta . Nay Hể-Tề và Trác-Tử vừa bị giết, đảng phái còn nhiều, nếu ta đã về tất không thể lại đi được nữa. Vận nước còn nhiều biến chuyễn, chỉ lo mình không đủ sức với nhiệm vụ chứ đừng lo bõ lỡ cơ hội.

Hồ-Yến cũng khuyên Trùng-Nhĩ không nên về.

Trùng-Nhĩ liền nói với Ðồ Ngạn-Di :
- Ta là một kẻ có tội, phải đi trốn, lúc thân-phụ ta còn sống, ta không được phụng-dưỡng, lúc thân-phụ ta chết, ta không được trông nom, nay không dám nhân sự biến loạn để về nối ngôi xin các quan chọn người khác.

Ðồ Ngạn-Di trở về báo lại với Lý-Khắc.

Lý-Khắc định sai người đi đón lần nữa.

Quan Ðại-phu Lương Do-Mỹ nói :
- Các Công-tử ai cũng có thể nối ngôi được, sao không đến đón Di-Ngô ?

Lý-Khắc nói :
- Di-Ngô tánh tham lam, thiếu đạo đức, không bằng Trùng-Nhĩ .

Lướng Do-Mỹ nói :
- Nhưng dầu sao cũng còn hơn các Công-tử khác chứ. Nay các quan đều đồng thanh tán thưởng.

Lý-Khắc bất đắc đĩ phải sai Ðồ Ngạn-Di và Lương Do-Mỹ sang nước Lương thỉnh Di-Ngô.

 



Lúc bấy giờ Công-tử Di-Ngô sang trú tại nước Lương, được vua nước Lương gả con gái cho, và đã sinh đặng một người con là Ngữ Di-Ngô .

Di-Ngô ngày đêm cầu mong trong nước có biến, để tìm cơ hội đoạt ngôi. Vì vậy, trước đây nghe tin Tấn Hiến-Công mất lập tức sai Lã Di-Sanh đem quân lén về đánh lấy đất Khuất. Sau đó, Lã Di-Sanh lại hay tin Công-tử Hể-Tề và Trác-Tử đều bị chết, nên về báo lại với Di-Ngô.

Di-Ngô cùng với Quắc-Xạ và Khước-Nhuế thương nghị, định đem quân về cướp ngôi, chẳng ngờ nay lại có tin Ðồ Ngạn-Di đến rước, lòng mừng khấp khởi, nói :
- Như vậy quả lòng trời đã cướp ngôi Trùng-Nhĩ mà ban cho ta đó .

Khước-Nhuế nói :
- Trùng-Nhĩ không về không phải là không muốn nối ngôi. Ðây chắc trong triều có điều gì đáng ngại. Nay muốn chắc chắn, xin liên kết với nước ngoài, mượn binh về phục nghiệp thì mới khỏi lo.

Di-Ngô nói :
- Thế thì ta nên liên kết với nước nào ?

Khước-Nhuế nói :
- Hiện giờ có nước Tần là mạnh nhứt. Ta nên liên kết với Tần là hơn.

Di-Ngô nghe theo, liền viết thư phúc đáp với Lý-Khắc, đồng thời sai sứ sang nước Tần xin giúp sức.


Tần Mục-Công tiếp sứ, rõ được sự tình, bèn hỏi Kiển-Thúc :
- Khi trước ta nằm mộng thấy Ngọc-hoàng phán bảo dẹp loạn nước Tấn. Nay nghe nói Trùng-Nhĩ và Di-Ngô cả hai đều là người hiếu cả. Vậy ta nên giúp ai ?

Kiển-Thúc nói :
- Trùng-Nhĩ ở nước Ðịch, Di-Ngô ở nước Lương, hai nước đều tiếp giáp với nước ta cả, sao Chúa-công không sai người đến đó dò xét tính tình và tài năng của hai người đó để cân nhắc.

Tần Mục-Công y lời, sai Công-tử Trí sang thăm Trùng-Nhĩ trước rồi sang thăm Di-Ngô sau.

Công-tử Trí tuân lệnh ra đi.

 



Khi đến nước Ðịch, Công tử-Trí sai người nói riêng với Trùng-Nhĩ :
- Công-tử nên nhân dịp nầy về nối ngôi, Chúa-công tôi sẽ đem quân đến giúp cho Công-tử.

Trùng-Nhĩ bàn với Triệu-Thôi nói :
- Người ta đón, mình không về, nay lại mượn thế nước ngoài mà về thì còn danh nghĩa gì .

Trùng-Nhĩ cho lời nói đó là phải, liền hội kiến với Công-tử Trí và nói :
- Quí-quốc có lòng giúp đỡ, tôi rất cám ơn, nhưng phụ-thân tôi mới chết, tôi đâu dám nghĩ đến việc ấy.

Nói xong, phục xuống đất khóc.

Công-tử Trí biết là người hiền, khen thầm rồi từ giã ra đi.

 



Ðoạn, đến nước Lương để thăm Di-Ngô.

Di-Ngô nói với Công-tử Trí :
- Ngài phụng mệnh vua Tần đến đây, nếu có gì hay xin ngài chỉ bảo cho.

Công-tử Trí bảo Di-Ngô nên nhân dịp nầy về nước .

Di-Ngô bàn với Khước-Nhuế.

Khước-Nhuế nói :
- Vua Tần cũng chẳng yêu mến gì ta. Nếu có sai người đến đây cũng chỉ để mưu lợi. Xin Công-tử hứa với Tần-hầu, xong việc sẽ cắt đất chia cho Tần ắt Tần sẽ tận tâm giúp đỡ.

Di-Ngô nói :
- Ðất nước là của tổ-tiên để lại nay cắt cho Tần thì nước Tấn ta bị thiệt thòi !

- Nếu Công-tử không được về nối ngôi thì lấy đâu có nước Tấn mà tiếc !

Di-Ngô suy nghĩ một lúc, rồi bước ra nói với Công-tử Trí :
- Nay Lý-Khắc và Phi Trịnh-Phủ đã cho người đến rước tôi về nối nghiệp, nhưng lòng tôi còn nghi ngại không an. Nếu quí quốc có lòng giúp tôi giữ được cơ nghiệp, tôi xin hứa sẽ dâng năm thành cho nước Tần, để đền ơn tri ngộ.

Công-tử Trí mỉm cười, toan từ chối, nhưng Di-Ngô đã nói tiếp :
- Tôi có bốn chục nén vàng, sáu đôi bạch ngọc xin nhờ ngài đem về dâng cho Tần-hầu để làm tin.
 

 


Công-tử Trí nhận lời, trở về nước thuật lại chuyện Trùng-Nhĩ và Di-Ngô cho Tần Mục-Công nghe.

Tần Mục-Công nói :
- Thế thì Trùng-Nhĩ là kẻ hiền đức, đáng được giúp đỡ. Ta nhứt quyết giúp cho Trùng-Nhĩ.

Công-tử Trí hỏi :
- Chúa-Công giúp cho nước Tấn là muốn lo cho nước Tấn được thái bình thịnh vượng, hay muốn lấy tiếng với thiên-hạ ?

Tần Mục-Công nói :
- Nước Tấn là của người dân Tấn, can chi đến ta ? Nếu có giúp đỡ chẳng qua chỉ để được tiếng với các chư hầu.

Công-tử Trí nói :
- Nếu vậy thì cần chi phải chọn người hiền. Dầu lập ai mình cũng vẫn được tiếng vậy. Lập người hiền sau nầy sợ người ta hơn mình, còn lập người thiếu đạo đức, ta khỏi phải lo gì cả. Ðàng nào lợi hơn ?


Tần Mục-Công nói :
- Lời nói của ngươi làm cho ta hiểu thấu được phương-pháp đấu-tranh trong thiên hạ.

Nói xong, liền sai Công-Tôn Chi đem quân giúp Di-Ngô về nước Tần.

 



Vợ Tần Mục-Công là em Thế-tử Thân-Sanh nước Tấn, lúc nhỏ được Giả-Quân vợ thứ của Tấn Hiến-Công nuôi trong cung, nay cảm nghĩa viết thư bảo Di-Ngô khi về nước phải hậu đãi Giả-Quân, lại dặn không được bạc đãi các vị Công-tử khác.

Di-Ngô không dám trái lệnh phải viết thư phúc đáp, và hứa sẽ tuân lời.

Lúc bây giờ Tề Hoàn-Công hay được tin nước Tấn có biến, vội sai Vương-tử Bằng đem quân đến đất Cao-Hương (thuộc nước Tấn) để dò xem tình thế . Nhưng vừa đến nơi nghe tin nước Tần đem quân đưa Di-Ngô về nước, liền hợp binh với Tần bảo vệ Di-Ngô.

Người nước Tấn ai cũng mến yêu Trùng-Nhĩ, mong Trùng-Nhĩ về kế nghiệp, xảy nghe Di-Ngô về làm vua, lòng dân chán-nản.

 



Di-Ngô về nước tức vị xưng hiệu là Tấn Huệ-Công, lập con là Ngữ lên làm Thế-tử, cho Hồ-Ðột, Quắc-Xạ làm Thượng Ðại-phu, Lã Di-Sanh, Khước-Nhuế làm Trung Ðại-phu, Ðồ Ngạn-Di làm Hạ Ðại-phu. Lại sai sứ sang nước Tần và nước Tề để tạ ơn.

Công-Tôn Chi không chịu về nước Tần, quyết ở lại đòi lấy năm thành theo lời Tấn Huệ-Công đã hứa.

Tấn Huệ-Công có ý tiếc, liền họp các quan để thương nghị.

Lã Di-Sanh nói :
- Trước kia vì Chúa-công chưa được lên ngôi nên phải khẩn-khoản với Tần để giúp sức, nay đã lên ngôi rồi, dẫu không theo lời hứa, nước Tần cũng chẳng làm gì ta được.

Lý-Khắc nói :
- Chúa-công mới lên ngôi mà đã thất tín với một lân bang cường-thịnh e không thể giữ được địa vị lâu dài.

Khước-Nhuế nói :
- Nếu mất năm thành là mất nữa nước Tấn rồi. Dẫu nước Tần có giận ta, đem quân sang đánh cũng chưa chắc gì phải sợ mà giao nửa nước.

Lý-Khắc nói :
- Không giữ được lời hứa tức là mình không tự trọng. Mà đã không tự trọng thì ai còn trọng mình. Vã lại, Tiên-quân ta ngày xưa ở đất Khúc-Ốc, một khu đất nhỏ mà biết sửa sang chính-trị, rồi mở mang dần dần thành một nước lớn. Nếu Chúa-công biết sửa sang chính-trị, giao hảo với các nước láng giềng thì sao không mở thêm được đất đai.

Khước-Nhuế hét to :
- Lời của Lý-Khắc không phải vì nước Tấn, không thấy cái nhục cắt đất dâng cho kẻ khác để cầu thân.

Lý-Khắc nói :
- Cắt đất cầu thân là nhục thật, nhưng hứa mà nuốt lời cũng xấu hỗ không kém gì.

Khước-Nhuế không nhịn, trợn mắt nhìn Lý-Khắc.

Phi Trịnh-Phủ lấy cánh tay hẩy nhẹ .

Lý-Khắc hiểu ý không dám tranh luận nữa.

Tấn Huệ-Công nói :
- Bây giờ không giao năm thành cho nước Tần là thất tín, mà giao năm thành thì nước Tấn ta suy yếu ! Hay là giao một vài thành có được chăng ?

Lã Di-Sanh nói :
- Giao một vài thành cũng không gọi là thủ tín được . Ðã thế thì cứ từ chối hẳn còn hơn.

Tấn Huệ-Công y lời, truyền Lã Di-Sanh viết thư trả lời cho nước Tần.

Trong thư đại lược nói :
"Lúc trước Di-Ngô nầy có hứa với quí-quốc nếu được về nước sẽ giao năm thành. Nay cũng muốn giữ lời, nhưng các quan trong triều bàn cãi, quyết không chịu cắt đất của tổ tiên trao cho ngoại bang. Vậy xin phiền quí quốc thư thả để cho tôi định."

Viết thư xong, Tấn Huệ-Công hỏi :
- Ai dám vì ta đem thư nầy đến nước Tần ?

Phi Trịnh-Phủ xin đi.

Tấn Huệ-Công nhậm lời trao thư và khiến Công-Tôn Chi cùng với Phi Trịnh-Phủ lui binh về nước.

 

Ðến nước Tần, Phi Trịnh-Phủ vào yết kiến Tần Mục-Công đệ trình quốc thư.

 

Tần Mục-Công xem thư xong, nổi giận, vỗ án hét :
- Kẻ tiểu nhân không biết trọng lời hứa. Nếu không trừng phạt còn gì uy tín nước ta.

Nói xong truyền dẫn Phi Trịnh-Phủ đem chém.

Công-Tôn Chi thưa :
- Tấn-hầu thất hứa không can gì đến Phi Trịnh-Phủ, xin Chúa-công dung thứ cho.

Tần Mục-Công hơi giận chưa nguôi, hét :
- Người nào đã xui Di-Ngô phản phúc ?

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Xin hiền-hầu cho tôi được phép tỏ lời tâm huyết.

Tần Mục-Công truyền kẻ tả hữu lui ra ngoài, rồi đưa tay bảo Phi Trịnh-Phủ đến gần hỏi :
- Nhà ngươi có lời nào hay chăng ?

Phi Trịnh-Phủ nói :
- Di-Ngô là kẻ thiếu đức, dẫu giao thiệp với ai cũng chưa chắc đã giữ lời . Nay trong triều lại còn có Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế là hai kẻ cậy công, ỷ thế, xin Chúa-công gạt hai người ấy đến đây giết đi , rồi giúp Trùng-Nhĩ về nối ngôi, bấy giờ tôi cùng Lý-Khắc xin làm nội ứng mà đuổi Di-Ngô đi. Có như vậy hai nước Tần, Tấn sau nầy mới giao hảo, nhau tương trợ nhau được.

Tần Mục-Công khen phải, nói :
- Trước đây ta nghe lầm mà lập Di-Ngô thật là tai hại .

Nói rồi khiến quan Ðại-phu Lãnh-Chi theo Phi Trịnh-Phủ sang nước Tần, để lập kế dụ Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế đến giết.

 

Hết Hồi 28  -  Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 29