Hồi 31  -  Ðông Châu Liệt Quốc

Tấn Huệ-Công căm gan giết tướng
Giới Tử-Thôi cắt thịt nuôi vua

Công Tôn-Chi can :
- Chẳng nên nước Tần là một cường quốc, nay bắt Tấn-hầu cầm tù cũng đã quá lắm rồi, huống chi giết đi thì mối thù ấy khó phai, sau nầy ắt xảy ra binh-biến.

Công-tử Trí nói :
- Ấy chẳng phải tôi muốn giết chúa Tần, mà là định đem Công-tử Trùng-Nhĩ về thế vị , giết kẻ dử, lập người hiền, dân nước Tấn mang ơn không hết, lẽ đâu lại oán ?

Công Tôn-Chi đáp :
- Công-tử Trùng-Nhĩ thuở nay được tiếng là người hiền , lẽ đâu nay chịu làm vậy sao ?

Tần Mục-Công nói :
- Vậy trong ba điều : Một là đuổi đi, hai là cầm tù, ba là cho phục quốc, ta phải theo điều nào ?

Công Tôn-Chi đáp :
- Cầm tù không lợi, đuổi đi phải lo lập người thế vị , vậy nên cho phục-quốc là hay hơn cả.

Tần Mục-Công nói :
- Công ta chịu khó bấy lâu, nay bỏ hết sao ?

Công Tôn-Chi đáp :
- Chúa-công chưa rõ ý tôi, nếu cho phục-quốc thì phải bắt Tấn chịu những điều kiện nầy :
1. Phải trả năm thành đất Hà-Đông lại cho Tần.
2. Phải để Công-tử Ngữ làm con tin bên đất Tần. Nước Tấn bị hai điều ấy tất không dám mưu nghịch.

Tần Mục-Công nói :
- Ngươi thật là kẻ sáng suốt.

Rồi truyền giải Tấn Huệ-Công qua núi Linh-Đài ở, cho một ngàn quân thay phiên canh giữ.

Nhưng xảy có bọn nội thị mặc tang phục kéo đến tâu :
- Phu-nhân chúng tôi có nói : Thuở nay Tấn-Tần hai nước thâm giao, nay đã ra cừu nghịch. Tấn-hầu bị sanh cầm, người rất đổi hỗ ngươi. Nếu Tấn-hầu có bề gì chắc phu-nhân phải thác. Vậy xin Chúa-công tha tội cho Tấn-hầu cũng như tha tội cho phu-nhân vậy .

Tần Mục-Công cả kinh hỏi :
- Hiện giờ phu-nhân làm gì ở trong cung ?

Nội-thị tâu :
- Từ khi phu-nhân nghe Tấn-hầu bị bắt . Phu-nhân dắt Thế-Tử lên Sùng-Đài cất nhà tranh ở, lại dạy chất củi và bổi khô cao hơn mười tầng. Mỗi khi lên dâng cơm nước cho phu-nhân phải đi lên đống bổi ấy rất khó khăn. Phu-nhân nói chờ khi nào Chúa-công điệu Tấn-hầu về trào, phu-nhân sẽ nỗi lửa thiêu mình cho trọn niềm cốt nhục.

Tần Mục-Công than :
- Nhờ có Công Tôn-Chi khuyên ngăn không thì phu-nhân đã thác rồi còn gì.

Liền dạy nội-thị thay tang phục ra, mà về báo cùng Mục-Cơ :
- Nay mai Tấn-hầu sẽ được về nước.

Mục-Cơ được tin ấy mới chịu rời Sùng-Đài trở về cung.

Nội-thị quỳ hỏi :
- Tấn-hầu vì lợi quên nghĩa đã bội-ước lại phụ lời phu-nhân ủy thác. Nay mang thân tù-tội là đáng lắm, cớ sao phu nhân còn thương xót làm chi ?

Mục-Cơ đáp :
- Dầu người có lỗi, cũng là nghĩa bà con , nếu giận mà bõ nghĩa ta đâu đành lòng.

Nội-thị nghe qua thảy đều kính phục.


Lại nói Tấn Huệ-Công bị giam giữ nơi Linh-Đài sơn, lúc nào cũng tưởng Mục-Cơ oán mình, không dè Mục-Cơ là người trọng nghĩa .

Bèn nói với Hàn-Giản :
- Thuở trước tiên-vương ta , khi định làm sui với Tần, có biểu quan Sứ-tô bói một quẻ, trong quẻ ấy nói Tây-Lân bất lợi . Phải chi tiên-vương ta theo quẻ ấy mà làm, ngày nay ta đâu có bị nạn như vầy .

Hàn-Giản thưa :
- Tại ta vô phước mới xảy ra cớ sự, chớ đâu phải tại thông-gia. Nay Chúa-công được đối đãi như vầy là nước Tần rộng lượng lắm rồi, đã đỗi cừu ra nghĩa, mà lại cho Chúa-công về nước, ấy là lòng tốt đó, xin Chúa-công xét lại.

Tấn Huệ-Công đổi buồn làm vui.


Chẳng bao lâu Tần Mục-Công sai Công Tôn-Chi qua Linh-Đài sơn bàn tính chuyện cho Tấn Huệ-Công về nước.

Công Tôn-Chi nói với Tấn Huệ-Công :
- Tất cả triều thần đều quyết ý giữ hiền-hầu ở lại, không muốn cho hiền hầu về phục-quốc. Duy có Chúa tôi khác ý, không muốn phu-nhân phải buồn, vì sự thông gia bị chia rẽ. Vậy khi trước hiền-hầu hứa dâng năm thành, nay xin thu xếp mà giao, và đem Thế-Tử Ngữ qua làm con tin, mới có thể về nước được.

Lúc ấy Tấn Huệ-Công mới biết Mục-Cơ là người trọng nghĩa, lòng rất cảm phục.
Liền sai Khước-Khất về nước bảo Lã Di-Sanh sắp đặt các việc.

Lã Di-Sanh được tin tức-tốc đem họa-đồ năm thành sang Tần dâng nạp và rước Tấn Huệ-Công về .

Thấy không có Thế-Tử Ngữ, Tần Mục-Công hỏi :
- Thế-Tử cớ sao chẳng đến ?

Lã Di-Sanh đáp :
- Bởi trong nước chẳng yên, nên chưa đi đặng. Xin cho Chúa-công tôi về nước thì Thế-Tử sẽ đến.

Tần Mục-Công hỏi :
- Nước Tấn có việc gì mà chẳng đặng yên ?

Lã Di-Sanh tâu :
- Dân trong nước tôi có hai hạng người : quân-tử và tiểu-nhân. Người quân-tử thấy cách cư xử ân đức của Tần nên cảm phục, còn hạng tiểu-nhơn cho đó là mối thù, cần phải trả nên cứ lo báo cừu mãi, vì vậy sanh ra mối bất đồng.

Tần Mục-Công hỏi :
- Họ có tin Chúa ngươi được về hay không ?

Lã Di-Sanh đáp :
- Hạng quân-tử thì tin, nên muốn đem Thế-Tử làm con tin đặng hứa với Tần còn bọn tiểu-nhân không nghĩ thế, họ cố lập Thế-Tử lên ngôi để chống Tần. Riêng ngu-ý thì quí-quốc cầm giữ chúa tôi, trừ ác là để lấy oai, sau lại tha đặng lấy đức, vì oai đức gồm đủ, xứng đáng một cường quốc. Là người quân-tử có ai hơn thua làm gì với đứa tiểu-nhơn. Quí quốc lẽ đâu nghĩ điều nhỏ mọn.

Tần Mục-Công cười đáp :
- Lời ngươi rất hiệp ý ta.

Liền sai Mạnh-Minh (con Bá Lý-Hề) qua xem xét năm thành. Phân định ranh giới và cắt quan coi giữ. Lại dạy thả Tấn-hầu ra công quán, đãi theo lễ thượng khách.

Đến hôm Tấn Huệ-Công về nước, Tần Mục-Công ban thưởng trâu bò, dê , heo rất nhiều và khiến Công Tôn-Chi thay mặt đưa ra khỏi thành.

Tấn Huệ-Công cùng các tôi thần đồng bái tạ Tần Mục-Công mà về, duy có một mình Quách-Xạ chết tại Tần vì bạo bệnh, song cũng được chôn cất tử tế.

Khi nghe Tấn Huệ-Công được tha về, Ngô-Tích nói cùng Khánh-Trịnh :
- Ngài là tôi thần triều Tấn thấy chúa bị nạn không lo cứu , lại nói gạt Hàn-Giản để vua còn bị bắt ngày nay chúa được thả về, tánh mạng ngươi chắc chẳng còn, sao ngài không lo tìm phương đào tị ?

Khánh-Trịnh đáp :
- Chiếu theo binh-pháp, hễ để binh thua vô cớ là đại tội, gặp giặc không giết bị tử-hình. Huống chi gạt quân nhà để Chúa-Công mang nhục với ngoại bang, tội nặng bằng trời, thoảng như Chúa-công không về ta sẽ đem gia-quyến qua Tần liều chết rửa nhục cho chúa, nay Chúa-công về được, lẽ nào ta lại trốn sao ? Có tội mà trốn đó mới là nhục. Còn nhận tội đâu phải nhục !


Chẳng bao lâu Tấn Huệ-Công cùng đoàn tùng giá về đến địa giới .

Thế-Tử Ngữ đem các quan ra nghinh tiếp.

Tấn Huệ-Công thấy Khánh-Trịnh, lòng giận-dử kêu lại hỏi :
- Khánh-Trịnh ! Ngươi không xấu hỗ sao ? Lại dẫn xác ra đây nữa .

Khánh-Trịnh quì xuống thưa :
- Nếu nghe lời tôi, Chúa-công chịu hòa cùng Tần-quốc tránh khỏi điều nhục, nghe tôi bõ con ngựa tiểu-tứ đi thì đâu đến nỗi bị thua. Ấy chẳng qua Chúa-công không nễ lời tôi nên phải mang xấu-hỗ, thế thì việc gì tôi lại không dám thấy mặt Chúa-công ?

Tấn Huệ-Công lại hỏi :
- Nay còn điều gì ngươi muốn nói cùng ta không?

Khánh-Trịnh đáp :
- Xét ra tôi có ba tội lớn : Đem lời trung mà nói Chúa-công không nghe là một tội . Quẻ ứng điềm tôi phải đi Xa-hữu mà chẳng đặng Chúa-công dùng là hai tội . Đi kêu tướng cứu giá không kịp để Chúa-công bị nạn là ba tội. Nay tôi xin chịu chết vì ba tội ấy.

Tấn Huệ-Công làm thinh không đáp đặng lời nào.

Lương Do-Mỹ nói :
- Khánh-Trịnh ! Ngài luận tội như thế thật là lầm, tôi luận lại cho ngài nghe : Chúa bị sa lầy kêu ngài , ngài làm lơ là một tội. Tôi gần bắt đặng Tần chúa, ngài lại kêu biểu đi cứu chúa là hai tội . Nghe chúa bị bắt, lén bõ về một mình là ba tội. Ba tội ấy đáng chết .

Khánh-Trịnh đáp :
- Dẫu lời luận của ngài hay của tôi , kết quả tôi vẫn chịu chết, lại tranh nhau làm gì ? Vậy xin Chúa-công chém kẻ bất tài nầy.

Nga-Tích can :
- Khánh-Trịnh chịu chết mà không sợ, đó là nghĩa dõng, có tội dám nhận tội đó là can trực, xin Chúa-công vì người can-trực tha cho để va đoái công chuộc tội.

Lương Do-Mỹ nói :
- Ta bị bại trận vì đứa thất phu, nếu không giết đi ngoại bang cười chê nước ta thiếu uy-quyền.

Gia Bộc-Đồ can :
- Khánh-Trịnh mắc ba tội trên cũng đáng chết. Nhưng xin Chúa-công khoan dung, vì thuở nay va là một trung thần, nay lỡ lầm nhứt thứ.

Tấn Huệ-Công không nghe lời can, hạ lịnh gia hình.

Khánh-Trịnh ngữa cổ chịu chết không hề sợ-sệt.
Khánh-Trịnh bị chém, trời đất tối xầm, các quan cảm mến rơi lệ .

Nga-Tích bước ra xin thây về chôn cất.

Tấn Huệ-Công về đến triều, liền đòi Thế-Tử Ngữ đến, sai theo Công Tôn-Chi qua Tần ở làm con tin và khiến người qua Tần xin thây Đồ Ngạn-Di đem về chôn cất theo đại lễ. Lại phong cho con cháu nối chức Trung Đại-phu.


Một hôm, Tấn Huệ-Công nói với Khước-Nhuế :
- Ta bị cầm ở Tần ba tháng, chỉ sợ Trùng-Nhĩ về cướp ngôi. Nay mới an lòng.

Khước-Nhuế tâu :
- Trùng-Nhĩ còn là một mối lo ngại lớn nhất đối với Chúa-công. Nếu trừ được người ấy mới dứt hậu-hoạn.

Tấn Huệ-Công hỏi :
- Có ai dám thay ta bắt Trùng-Nhĩ chăng ? Việc nầy dẫu tốn bao nhiêu ta cũng không tiếc.

Khước-Nhuế nói :
- Trước kia Bột-Đề đánh Ấp Bồ bắt Trùng-Nhĩ có cắt được vạt áo này, Bột-Đề sợ Trùng-Nhĩ về nối ngôi ắt bị tội. Vậy Chúa-Công sai Bột-Đề làm chuyện đó mới xong.

Tấn Huệ-Công cho đòi Bột-Đề đến bàn chuyện ấy.

Bột-Đề tâu :
- Trùng-Nhĩ trú ngụ nơi Địch-quốc đã trên hai mươi năm. Trước đây, người Địch đi chinh phạt mọi Cao-Như, bắt đặng hai người con gái tên Thúc-Ngỡi và Quí-Ngỡi. Cả hai đều có sắc đẹp, Quí-Ngỡi gả cho Trùng-Nhĩ, Thúc-Ngỡi gả cho Triệu-Thôi, ăn ở đến nay đã có con . Chúa tôi nó rất tương đắc. Nay tôi điểm binh đến đó đánh, ắt vua Dịch can thiệp chi bằng chọn vài tên võ-sĩ lén đến đó chờ cơ hội thuận-tiện ám sát Trùng-Nhĩ là hơn.

Tấn Huệ-Công nói :
- Kế ngươi bàn đó rất hay.

Bèn cho Bột-Đề trăm nén vàng ròng, dạy đi tìm lực sĩ mà thu-dụng, hạn trong ba hôm phải khởi hành.

Trong trào có quan Đại-phu Hồ-Đột là một lão thần, lại là tay trong của Trùng-Nhĩ, nghe tin vội sai người báo cho Trùng-Nhĩ biết .


Ngày kia Trùng-Nhĩ đang cùng với vua nước Dịch săn bắn tại mé sông Vị có Hồ-Mao, Hồ-Yến theo phò, xãy thấy một người rẽ đám đông đi vào nói có thơ Hồ-Đột gởi đến.

Hồ-Mao, Hồ-Yến đều nghĩ thuở nay cha ta không có tin tức, nay chắc có điều chi quan hệ.

Bèn tới lấy thư giở ra xem, trong thư có mấy hàng vắn-tắt : "Tấn-Công dụng mưu giết Công-tử Trùng-Nhĩ, nay đã sai Bột-Đề đi rồi, hai con phải báo cho Công-tử biết và bảo Công-tử phải đi nơi khác lánh thân chớ ở lâu có hại.

Anh em Hồ-Yến cả kinh, đem thư đến trình với Công-tử Trùng-Nhĩ.

Trùng-Nhĩ nói :
- Nay gia quyến, nhà cửa ta đều ở nơi đây, ta biết lánh thân về đâu ?

Hồ-Yến đáp :
- Ta đến đây không với ý lập nghiệp, chỉ tạm-trú mà thôi, nay Bột-Đề mưu sát, chúng ta lánh đi nơi khác là phải hơn.

Trùng-Nhĩ hỏi :
- Đi đến đâu bây giờ ?

Hồ-Yến nói :
- Duy có nước Tề là lánh thân được. Vả lại Tề quốc đang cần người giúp nước. Công-Tử đến đó chắc được yêu dùng , lần hồi ta sẽ nhờ Tề giúp đỡ , tìm cơ hội phục nghiệp.

Trùng-Nhĩ khen phải về kêu vợ là Quí-Ngỡi nói :
- Nay vua Tấn sợ ta chiếm ngôi, sai người đến giết, ta phải tìm một cường-quốc lánh thân để mưu đồ phục-nghiệp. Nàng ở lại thay ta nuôi con khôn lớn nếu trong hai mươi lăm năm nữa ta không trở lại, nàng sẽ lấy chồng khác mà nương thân.

Quí-Ngỡi khóc nói :
- Nay thiếp đã hai mươi lăm tuổi rồi, thoảng chờ chàng hai mươi lăm năm nữa, thì thiếp đã năm mươi tuổi, còn lấy chồng gì nữa ?
Vả lại, chí nam-nhi bốn phương vùng-vẫy thiếp đâu dám cản bước tiến của chàng. Xin chàng cứ yên tâm. Thiếp quyết ở vậy nuôi con để chờ chàng phục-quốc.

Trong khi đó Triệu-Thôi cũng giã từ Thúc-Ngỡi.


Rạng ngày Trùng-Nhĩ khiến Hồ-Thúc và Đấu-Tu sửa soạn xe cộ tiền bạc và hành trang đà lo khởi hành.

Hồ-Yến , Hồ-Mao hơ hải chạy đến nói :
- Cha tôi thấy Bột-Đề đi rồi, e Công-tử chưa đi, nên sai người đến thúc-hối, vậy chớ nên chậm trễ mà mang hại.

Trùng-Nhĩ kinh hãi nói :
- Bọn nó ắt gần đến rồi. Ta phải đi gấp mới kịp .

Nói rồi lật-đật cùng Hồ-Mao, Hồ-Yến ra khỏi thành.

Hổ-Thúc thấy Trùng-Nhĩ đi rồi, vội-vã đánh chiếc xe bò theo cho Trùng-Nhĩ ngồi còn các người khác đều đi bộ.

Không thấy Đấu-Tu, Trùng-Nhĩ hỏi :
- Vậy chớ Đấu-Tu đâu chẳng thấy ?

Có người đáp :
- Lúc nãy Đấu-Tu lấy vàng bạc gói vào một gói cầm tay, mà không biết đi đàng nào ?

Thảm thương thay ! Trùng-Nhĩ gặp lúc bỉ cực, vợ con xa cách, đem thân bôn ba đi khắp nơi lánh nạn. Rủi gặp tên tớ bất chính nên-phải mang thân khốn khổ, không còn lấy nén bạc để hộ thân.



Trong lúc đó Bột-Đề vâng lệnh Tấn Huệ-Công đến bắt Trùng-Nhĩ và tin chắc sẽ thành công.

Không ngờ qua đến nước Dịch, tìm mải không gặp trùng nhĩ.

Vua Dịch lại ra lịnh không cho ai giúp đỡ Bột-Đề cả. Túng cùng Bột-Đề phải trở về bảo cho Tần Huệ-Công rõ.



Trùng-Nhĩ cùng đoàn tùng-nhơn thẳng đến nước Tề. Nhưng muốn qua Tề phải qua ngang nước Vệ.

Một hôm, tới địa-giới Vệ-quốc gặp quan giữ ải kêu lại xét hỏi.

Triệu-Thôi đáp :
- Chúa ta là Công-tử Tấn-quốc đi tị-nạn. Nay muốn qua Tề, xin quí-quốc cho mượn đường.

Quan giữ ải rước vào thành, đoạn sai người báo với Vệ Văn-Công hay .

Vệ Văn-Công nói :
- Thuở nay, Vệ và Tấn không có tình giao-hảo, nay Trùng-Nhĩ là bậc Thân-vương mà trốn tránh như vậy, cũng có phạm tội chẳng không. Vậy truyền quan giữ ải đuổi ra, không cho nhập thành.

Trùng-Nhĩ túng thế phải đi vòng sau thành nước Vệ.

Ngụy-Thù và Diêu-Hiệt đồng nói :
- Vua Vệ rất vô lễ, sao Công-tử lại làm thinh được ?

Trùng-Nhĩ đáp :
- Lúc thất-thế, dẫu lời nói phải cũng chẳng ích chi !

Ngụy-Thù và Diêu-Hiệt nói :
- Nếu Vệ cư xử với ta như thế, thì ta vào làng xóm cướp giựt mà kiếm ăn cũng chẳng tội lệ gì !

Trùng-Nhĩ đáp :
- Cướp phá là quân đạo tặc, thà chết đói còn hơn.


Tôi chúa đi cả buổi mới đến đất Ngư-Lộc, ai nấy đều đói bụng. Xảy thấy trên gò cao có một bọn nông-dân đang ngồi nơi gốc cây ăn-uống.

Trùng-Nhĩ khiến Hồ-Yến đến xin cơm ăn.

Bọn nông-dân hỏi :
- Các người ở đâu đến đây ?

Hồ-Yến đáp :
- Chúng tôi là người đất Tấn đi lỡ đường, lương thực đều hết xin các người ra ơn giúp một bữa.

Bọn nông phu nói :
- Các người ăn mặc như thế lại đi xin bọn ta. Chúng ta là kẻ làm ruộng, tay làm hàm nhai có dư đâu bố-thí.

Hồ-Yến lại nói :
- Nếu không có gạo, xin cho mượn đồ nấu.

Bọn nông-phu lấy cục đất đưa cho Hồ-Yến mà trêu :
- Ta không có nồi, hãy lấy đất nầy mà nặn cũng được.

Ngụy-Thù nỗi xung, giựt đồ nấu cơm đập bể, hét và mắng :
- Thất phu ! Sao dám khinh ta.

Trùng-Nhĩ cũng giận rút roi muốn đánh.

Hồ-Yến lật đật can :
- Cơm dễ đặng, đất khó tìm. Nay họ dâng đất cho Công-tử, sao Công-tử không lấy ấy là trời mượn tay nông-phu dâng đất cho Công-tử. Vậy Công-tử hãy xuống xe tạ ơn trời.

Trùng-Nhĩ khen phải, liền xuống xe quì lạy tạ ơn.

Bọn nông-phu không hiểu chi, nhìn nhau cười lớn, nói :
- Thật là một bọn điên !

Trùng-Nhĩ và tùy-tùng lại ra đi. Đi chừng mười dậm nữa, ai nấy đều đuối sức phải ngồi tựa lưng vào thân cây bên đường mà nghỉ.

Hồ-Mao nói :
- Triệu-Thôi còn mang một nồi cháo đi sau.

Ngụy-Thù đáp :
- Nồi đó đủ miệng va, có đâu tới ta.

Rồi xúm nhau hái rau trai nấu ăn đỡ.

Trùng-Nhĩ không ăn được, đành chịu đói.

Bỗng đâu Giới Tử-Thôi bưng đến một tô thịt nóng dâng cho Trùng-Nhĩ.

Trùng-Nhĩ tiếp lấy, ăn rất ngon lành.

Ăn xong kêu Giới Tử-Thôi hỏi :
- Thịt ở đâu có vậy ?

Giới Tử-Thôi đáp :
- Ấy là thịt đùi của tôi đấy, vì thấy Công-tử yếu quá, sợ có bề gì e nghiệp cả không thành nên tôi cắt thịt đùi cho Công-tử đỡ dạ.

Trùng-Nhĩ rơi lệ, ngồi than thở :
- Biết đến bao giờ ta đáp đặng nghĩa trọng nầy .

Giới Tử-Thôi nói :
- Tôi chỉ mong sao nghiệp cả chóng thành, nhân dân đặng hạnh phúc, chớ đâu đám chịu ơn.

Giây lát, Triệu-Thôi đến, mọi người hỏi :
- Sao đi chậm vậy?

Triệu-Thôi đáp :
- Vì dẫm phải gai nên đi chậm.

Đoạn giở lấy cháo dâng cho Trùng-Nhĩ.

Trùng-Nhĩ hỏi :
- Sao ngươi không ăn đi, nhịn đói sao ?

Triệu-Thôi đáp :
- Bụng tôi đói lắm, song phải lo Công-tử trước. Tôi đâu dám quên chúa mà lo cho mình ?

Hồ-Mao day lại nói với Ngụy-Thù :
- Phải mà để anh mang bị ấy, cháo chắc không còn ?

Ngụy-Thù hỗ ngươi bõ đi nơi khác.

Trùng-Nhĩ lấy nước hòa thêm với cháo cho lỏng, chia đều mỗi người một ít.


Chẳng bao lâu, chúa tôi tới địa-giới nước Tề.

Tề Hoàn-Công từ lâu mến danh Trùng-Nhĩ, nay nghe đến lật đật sai quan nội-thị ra rước vào công quán đãi đằng.

Giữa tiệc, Tề Hoàn-Công hỏi :
- Chẳng hay gia-quyến Công-tử đâu chẳng thấy ?

Trùng-Nhĩ đáp :
- Một thân lo chưa đủ, dám đâu dẫn vợ theo.

Tề Hoàn-Công nói :
- Vậy cần phải có một người để nâng khăn sửa túi mới đặng.

Liền lựa con gái trong dòng tôn-thất mà gả cho Trùng-Nhĩ và truyền quan giữ kho thực phẩm mỗi ngày phải dâng rượu thịt, lại ban ngựa xe, mũ áo đầy đủ.

Trùng-Nhĩ nghĩ thầm :
- Thuở nay nghe Tề chúa chiêu hiền đãi sĩ , nay thật đúng như tới đồn.


Tề Hoàn-Công lúc đó đã già, các việc quan-trọng đều giao cho Bảo Thúc-Nha coi sóc.

Song từ lúc nghe lời Bảo Thúc-Nha đuổi Thụ-Điêu, Dịch-Nha và Khai-Phương đi rồi, Tề Hoàn-Công mất vui-vẻ, mặt lúc nào cũng tư lự.

Trưởng Vệ-Cơ thấy vậy tâu :
- Từ hôm Chúa-công cách chức bọn Thụ-Điêu đến nay, thiếp trông thấy Chúa-công kém vui, ấy chắc là thiếu người hầu-hạ, xin Chúa-công triệu Thụ-Điêu, Dịch-Nha và Khai-Phương về.

Tề Hoàn-Công đáp :
- Thiệt ta cũng nhớ họ làm, nhưng đã đuổi rồi lẽ đâu đòi lại làm trái ý Bảo Thúc-Nha.

Trưởng Vệ-Cơ nói :
- Bảo Thúc-Nha đâu dám trái ý Chúa-công. Chúa-công đã già rồi lẽ nào chịu buồn vậy mãi sao?

Tề Hoàn-Công nghe theo lời đòi bọn Thụ-Điêu về, giao cho coi việc Ngự thiện.

Bảo Thúc-Nha vội can :
- Chúa-Công há quên lời trối của Trọng-phụ sao ?

Tề Hoàn-Công đáp :
- Ba người ấy có ích cho ta, mà không hại cho quốc-gia. Lời Trọng-phụ quá nghiêm khắc.

Nói xong liền triệu bọn Thụ-Điêu, Dịch Nha và Khai-Phương đến.

Bảo Thúc-Nha cản ngăn không được, uất-ức, lâm bịnh từ trần.
 

Hết Hồi 31  -  Ðông Châu Liệt Quốc
Xem Hồi 32