Hồi 32 - Ðông Châu Liệt Quốc
Án Nga-Nhi thủ tiết chết theo
Tề Công-tử tranh ngôi nổi loạn
Từ lúc Tề Hoàn-Công triệu Dịch-Nha, Thụ-Điêu và Khai-Phương trở về dùng, Bảo
Thúc-Nha can không được uất lên mà chết, cả ba người không còn kiêng nể ai
nữa, thông đồng nhau tính việc chuyên quyền.
Lúc bấy giờ có một người nước Trịnh tên Trần-Hoãn, tự Việt-Nhân, đến trú ngụ
nơi đất Lư-Thông, thuộc nước Tề, làm thuốc giỏi lắm, nên mọi người gọi là
Lư-y.
Sau đó một thời gian, Trần-Hoãn có mở một nhà quán-xá.
Một hôm có khách lạ đến ở nhờ. Người khách lạ ấy tên Trường Tranh-Quân, vốn là
một dị nhân.
Trần Hoãn biết được, đối đãi rất tử-tế, lại không lấy tiền trọ.
Trường Tranh-Quân cảm cái ơn ấy cho Trần-Hoãn uống một viên thần-dược, tự
nhiên đôi mắt của Trần-Hoãn sáng lên như gương, trông thấy cả ma quỉ, dầu đứng
cách bên kia tường cũng thấy được, vì vậy lúc xem mạch Trần-Hoãn có thể thấy
được ngũ tạng, lục phủ trong người, thành ra nỗi tiếng là lương-y đệ nhất.
Người ta ví Trần-Hoãn với Biển-Thước thời xưa , và gọi Trần-Hoãn là Biển-Thước
tiên sinh.
Biển-Thước (tức Trần-Hoãn) sang chơi nơi nước Quắc, gặp lúc Thế-tử nước Quốc
ngộ cảm mà chết. Biển-Thước bèn vào yết kiến vua Quắc xin chữa bệnh.
Vua Quắc hỏi :
- Thế-tử đã chết rồi mà còn chữa được sao !
Biển-Thước nói :
- Chữa bệnh cho người sống là thường ! Chữa cho người chết sống lại mới giỏi !
Vua Quắc nhậm lời.
Biển-Thước sai người học trò là Dương-Lệ đem cây kim đá chích cho Thế-tử, tự
nhiên Thế-tử tỉnh lại.
Kế đó, Biển-Thước cho uống tiếp mấy chén thuốc nữa, Thế-tử nước Quắc khỏi hẳn.
Từ đấy, Biển-Thước nỗi tiếng là một danh y có thể cải tử hoàn sanh được.
Biển-Thước đi chu du khắp thiên hạ cứu sống mạng người cũng nhiều.
Một hôm đi đến Lâm-Tri, vào yết kiến Tề Hoàn-Công và tâu :
- Chúa-công có bệnh ở thịt, nếu không chữa thì thành bệnh nặng.
Tề Hoàn-Công nói :
- Ta chẳng có bệnh gì cả !
Biển-Thước lui ra.
Cách năm ngày sau lại vào yết kiến và tâu :
- Nay bệnh Chúa-công phát sanh nơi huyết mạch rồi, thế nào cũng phải chữa mới
được.
Tề Hoàn-Công không trả lời.
Sau đó năm ngày, Biển-Thước lại vào yết kiến nữa, và tâu :
- Hôm nay bệnh Chúa-công đã vào đến ruột và dạ-dày rồi, không chữa không xong.
Tề Hoàn-Công lắc đầu, không đáp.
Đến khi Biển-Thước đi rồi, Tề Hoàn-Công ngước mặt lên trời :
- Than ôi ! Thấy thuốc chỉ là kẻ vẽ vời, để kiếm ăn ! Ta đã không có bệnh chi,
mà cứ đòi chữa.
Qua năm ngày nữa Biển-thước lại vào yết-kiến.
Vừa trông thấy Tề Hoàn-Công, Biển-Thước bõ chạy.
Tề Hoàn-Công lấy làm lại sai người gọi lại hỏi .
Biển-Thước thưa :
- Bây giờ bệnh Chúa-công đã vào tận xương tủy rồi ! Bệnh ở da thì còn xoa
thuốc được, bệnh ở huyết mạch thì còn chích thuốc được bệnh ở ruột và dạ đày
thì còn uống thuốc được, nay bệnh đã đến xương tủy thì dẫu trời cũng không
chữa nỗi, vì vậy tôi phải chạy.
Sau đó năm ngày quả nhiên Tề Hoàn-Công đau nặng, vội sai người để triệu
Biển-Thước.
Người nhà Biển-Thước nói :
- Thầy tôi đã bõ đi năm hôm rồi .
Tề Hoàn-Công hối hận vô cùng.
Nguyên Tề Hoàn-Công trước kia có ba vợ là Vương-Cơ, Từ-Cơ và Sái Cơ cả ba đều
không con.
Vương-Cơ và Từ-Cơ chết sớm . Còn Sái-Cơ thì bị đuổi về nước Sái.
Sau đó, Tề Hoàn-Công lấy thêm sáu vợ nữa, mỗi người đều có một con trai.
1. Trưởng Vệ-Cơ sinh Công-tử Vô-Khuyết.
2. Thiếu Vệ-Cơ, sinh Công-tử Nguyên sau là Tề Huệ-Công.
3. Trịnh-Cơ sinh Công-tử Chiêu sau là Tề Hiền-Công
4. Cát-Oanh, sinh Công-tử Phan sau là Tề Chiêu-Công.
5. Mật-Cơ sinh Công-tử Thương-Nhân sau là Tề Ý-Công.
6. Tống Hoa-Tử, sinh Công-tử Ung.
Còn những tỳ-thiếp rất nhiều, nhưng không được kể vào số sáu vị phu-nhân ấy.
Trong số sáu vị phu-nhân vừa kể, có Trưởng Vệ-Cơ là hầu hạ Tề Hoàn-Công lâu
hơn, và Công-tử Vô-Khuyết là lớn tuổi hơn cả.
Trưởng Vệ-Cơ thông mưu với bọn Thụ-Điêu, Dịch-Nha muốn lập Công-tử Vô-Khuyết
lên Thế-tử, nhưng Tề Hoàn-Công thấy Công-tử Chiêu là người hiền, trước kia đã
đem gởi gắm cho Tống Tương-Công rồi, nên hai mẹ con rất hậm-hực.
Công-tử Phan thì lại chơi thân với Khai-Phương, gắm ghé mưu thâm cho mình.
Còn Công-tử Thương Nhân thì hay bố thí kẻ nghèo, nên nhiều người yêu mến, lại
nhân ngãi mẹ được Tề Hoàn-Công yêu cũng có ý muốn tranh ngôi cho mình.
Nói chung trong sáu vị Công-tử ấy, chỉ có Công-tử Ung lả biết thủ phận, còn
năm vị kia đều lập bè đảng riêng, mưu việc tranh lập.
Tề Hoàn-Công tuy là một anh-quân, nhưng lúc tuổi già, bệnh hoạn, không còn
tự-chủ được nữa, cho nên không có thái-độ quyết đoán.
Khi Dịch-Nha và Thụ-Điêu thấy Biển-Thước từ chối không chữa bệnh, biết Tề
Hoàn-Công chẳng sống được lâu, bèn bàn với nhau, rồi giả cách phụng mệnh Tề
Hoàn-Công, yết thị ngoài cửa cung là ta đang bệnh, không muốn nghe tiếng người
nói. Dẫu ai có việc gì cũng không được vào cung. Truyền cho Thụ-Điêu nghiêm
giữ cửa cung. Dịch-Nha đem quân tuần phòng trong thành, bao nhiêu chính-sự
trong nước đợi ta mạnh sẽ xét đến .
Thụ-Điêu và Dịch-Nha chỉ cho Trưởng Vệ-Cơ và Công-tử Vô-Khuyết được ra vào
trong cung mà thôi, còn các Công-tử khác, dầu muốn hỏi thăm cũng không được
vào.
Ba ngày qua, Tề Hoàn-Công chưa chết, Thụ-Điêu đuổi hết cả thị-vệ ra ngoài, lại
đắp một bức tường cao ba trượng, xung quanh giường bệnh của Tề Hoàn-Công, chỉ
chừa một lỗ nhỏ dưới chân tường, để sớm tối dò xem Tề Hoàn-Công đã chết hay
chưa mà thôi.
Tề Hoàn-Công nằm không cựa quậy nỗi. Nhưng bỗng một tối mở mắt ra, không thấy
kẻ hầu hạ, lòng buồn, rên lên mây tiếng.
Nơi cửa sổ có một người ghé đầu vào.
Tề Hoàn-Công nhìn kỹ mới biết đó là nàng tỳ-thiếp Án Nga-Nhi.
Tề Hoàn-Công nói :
- Ta thấy đói ! Ngươi lấy cháo cho ta.
Án Nga-Nhi thưa :
- Bây giờ không thể lấy cháo ở đâu được.
Tề Hoàn-Công nói :
- Thế thì lấy cho ta một chậu nước nóng !
Án Nga-Nhi nói :
- Nước nóng cũng không thể lấy ở đâu được.
Tề Hoàn-Công hỏi :
- Tại sao thế ?
Án Nga-Nhi thưa :
- Dịch-Nha và Thụ-Điêu làm loạn, nghiêm cấm nơi cửa cung. Lại đắp tường cao ba
trượng trong ngoài ngăn cách, không trao thông với nhau được, vì vậy không thể
nào tìm được thức ăn, nước uống.
Tề Hoàn-Công thở dài hỏi :
- Còn ngươi làm sao mà vào đây được ?
Án Nga-Nhi đáp :
- Thiếp chịu ân Chúa-Công thương đến, nay đánh liều trèo qua tường vào đây để
được thấy mặt Chúa-công lúc lâm chung.
Tề Hoàn-Công hỏi :
- Thế-tử Chiêu đâu ?
Án Nga-Nhi thưa :
- Thụ-Điêu và Dịch-Nha ngăn cấm không cho ai lọt vào đây được, các vị Công-tử
đều ở ngoài dinh.
Tề Hoàn-Công than :
- Trước bởi ta không nghe lời Thúc-Nha và Trọng-phụ nên mới đến cơ hội nầy.
Nói xong, kêu lên một tiếng, rồi hộc-máu chết.
Án Nga-Nhi thấy Tề Hoàn-Công đã tắt thở, nằm lăn xuống đất than khóc một hồi
rồi đập đầu vào cột chết theo.
Chiều hôm ấy, Thụ-Điêu sai một nội-thị vào thăm chừng.
Người nội-thị vừa hé cánh cửa sổ thấy một cái thây nằm vật dưới đất máu tuôn
lai láng, thất kinh vội chạy ra báo với Thụ-Điêu :
- Chúa-công đã đập đầu tự vận rồi !
Thụ-Điêu không tin, cùng với thị-vệ vào xem, mới biết đó là nàng tỳ-thiếp Án
Nga-Nhi.
Còn Tề Hoàn-Công thì cũng đã chết tự bao giờ rồi.
Thụ-Điêu trở ra, bàn với Dịch-Nha về việc phát tang.
Dịch-Nha nói :
- Hãy khoan ! Phải tôn Công-tử Vô-Khuyết đã, rồi sẽ phát-tang. Như thế mới
tránh được việc tranh lập.
Thụ-Điêu khen phải. Hai người đến thương nghị với Trưởng Vệ Cơ :
- Chúa-Công nay đã mất rồi ! Cứ theo thứ bậc thì Công-tử Vô-Khuyết là lớn,
đáng được nối ngôi. Nhưng trước kia Chúa-công đã đem Công-tử Chiêu ủy-thác cho
nước Tống lập Thế-tử, việc nầy các quan ai cũng biết. Theo ý chúng tôi nên đem
binh giết Công-tử Chiêu đi, rồi tôn Công-tử Vô-Khuyết lên kế vị.
Trưởng Vệ-Cơ nói :
- Ta là đàn bà, biết gì mà mưu tính việc lớn, nhờ hai ngươi liệu định.
Thụ-Điêu và Dịch-Nha liền đem quân đến đông-cung đế bắt Thế-tử Chiêu.
Tối hôm ấy, Thế-Tử Chiêu lòng buồn bã, vì không được vào thăm cha, nên ngồi mơ
màng trước án. Bỗng thấy một người đàn bà đến nói :
- Thế-Tử không đi ngay thì tai vạ sắp đến nơi ! Thiếp là Án Nga-Nhi,
phụng-mệnh Chúa-công đến báo cho Thế-tử biết.
Thế-tử Chiêu giật mình thức dậy, mới biết chiêm bao, liền vội vàng mở cửa sau
sang nhà quan Thượng-khanh là Cao-Hồ thuật lại giấc mộng vừa rồi.
Cao-Hồ nói :
- Chúa-Công lâm bịnh đã hơn nửa tháng rồi, lại bị đứa gian thần làm cho trong
ngoài ngăn cách, nay Thế-tử chiêm-bao thấy như vậy ắt có việc chẳng lành, nên
trốn đi là phải.
Thế-tử chiêu nói :
- Bây giờ biết trốn đi nơi nào ?
Cao-Hồ nói :
- Trước kia, Chúa-công đã ủy-thác Thế-tử cho nước Tống. Nay Thế-tử sang Tống
thì thế nào vua Tống cũng giúp đỡ. Lẽ ra tôi phải theo phò Thế-tử mới phải,
song bổn phận tôi còn phải ở lại cán đán việc nước. Vậy tôi có một người nhà
tên Thôi-Yển hiện đang làm chức giữ chìa khóa nơi cửa Ðông-môn. Vậy để tôi sai
người bảo nó mở cửa thành đưa Thế-tử đi.
Cao-Hồ nói vừa dứt lời, xảy có tin Thụ-Điêu đem quân vây phủ đông-cung.
Thế-tử Chiêu biến sắc vội vã thay hình đổi dạng ra cửa Đông-môn, tìm Thôi-Yển
bảo mở cửa thành, rồi cùng với Thôi-Yển lên ngựa trốn đi.
Thụ-Điêu và Dịch-Nha đem quân vây Đông-cung không tìm thấy Thế-tử Chiêu đâu
cả.
Lúc bây giờ trống đã điểm canh tư, Dịch-Nha bàn với Thụ-Điêu :
- Thế-tử Chiêu đã bỏ trốn, chúng ta nên trở về tôn Công-tử Vô-Khuyết lên ngôi,
nếu chậm trễ các Công-tử khác tranh giành thì hỏng việc.
Thụ-Điêu nói :
- Tôi cũng nghĩ như vậy.
Hai người cùng thu quân trở về.
Các quan Đại-phu hay tin Thụ-Điêu và Dịch-Nha kéo quân đến vào Đông-cung, liền
họp nhau đến trước cửa cung bàn bạc.
Tất cả đều nhao nhao muốn đi cứu Thế-tử Chiêu.
Bỗng thấy Thụ-Điêu và Dịch-Nha kéo binh về, liền xúm lại hỏi :
- Thế-tử Chiêu ở đâu?
Dịch-Nha chắp tay vái chào các quan rồi đáp :
- Thế-tử Vô-Khuyết hiện đang ở trong cung.
Các quan đều nói :
- Vô-Khuyết đã lập lên Thế-tử bao giờ đâu mà gọi là Thế-tử ? Chúng ta phải tôn
Thế-tử Chiêu mới đúng theo lời di-chúc của tiên-quân.
Thụ-Điêu chống kiếm hét lớn :
- Thế-tử Chiêu đã bị đuổi đi rồi ! Nay ta phụng mệnh tiên-quân lập Vô-Khuyết
lên ngôi, nếu ai không bằng lòng ta sẽ lấy đầu.
Các quan hầm hầm nổi giận, chưởi mắng :
- Vì chúng bây là quân gian thần, dối người chết, lừa người sống, tạo phản
triều đình. Nếu lập Công-tử Vô-Khuyết, chúng ta chẳng bao giờ chịu mệnh.
Quan Đại-phu Quản-Bình con Quản-Trọng bước ra nói :
- Nay ta đánh chết hai đứa gian thần nầy đã, rồi sau sẽ thương nghị.
Nói xong cầm hốt xốc tới đánh vào đầu Thụ-Điêu.
Thụ-Điêu vung kiếm đỡ ra.
Các quan sắp sửa xông vào giúp Quản-Bình, thì Dịch-Nha đã quát lớn :
- Quân giáp-sĩ đâu sao không kéo vào ?
Tức thì, hơn hai trăm giáp-sĩ ùa vào đâm chém.
Các quan triều lớp bị chết lớp bị thương, bõ chạy toán loạn.
Lúc đó trời đã hừng sáng, Thụ-Điêu và Dịch-Nha đem quân vào cung, thĩnh
Công-tử Vô-Khuyết ra triều, sai rung chuông, nỗi trống, bắt quân giáp-sĩ phục
hai hàng, tôn Vô-Khuyết lên ngôi.
Các quan chỉ có mình Dịch-Nha và Thụ-Điêu mà thôi.
Vô-Khuyết vừa thẹn, vừa giận, không biết nói năng làm sao.
Dịch-Nha thưa :
- Nay ta chưa phát tang, các triều thần chưa tống cựu, nên chưa dám nghênh
tân. Vậy phải triệu hai họ Cao và Quốc đến mới sai bảo các quan được.
Cao-Hồ và Quốc Ý-Trọng, hai họ nầy vốn là dòng dõi quí tộc của nước Tề, nối
đời làm chức Thượng-khanh, trong hàng triều-thần ai cũng khâm phục.
Vô-Khuyết nghe lời sai nội-thị đến triệu.
Cao-Hồ và Quốc Ý-Trọng hai người được lệnh, biết Tề Hoàn-Công đã mất, liền mặc
tang phục vào triều.
Thụ-Điêu và Dịch-Nha ra đón ngoài cửa, bảo :
- Ngày nay tân-quân mới được lập, xin hai lão-quan tạm thay triều phục đã.
Quốc Ý-Trọng nói :
- Chưa tống táng vua cũ mà đã lập vua mới sao cho phải lẽ !
Nói xong, hai người khóc ầm lên, rồi lui ra.
Vô-Khuyết hỏi Thụ-Điêu :
- Nay chưa phát tang mà các quan không phục thì biết liệu sao ?
Thụ-Điêu nói :
- Sức mạnh sẽ thẳng tất cả. Xin Chúa-công cứ ngồi yên, chờ các Công-tử khác
vào triều sẽ dùng binh lực hăm dọa thì không ai dám trái.
Vô-Khuyết y lời.
Trưởng Vệ-Cơ thấy tình thế khó khăn, lòng không vui.
Thụ-Điêu phải dùng lời lẽ để trấn an, lại bắt tất cả các cung-nữ, người nào to
lớn đều phải mặc quân-trang để giả làm quân giáp-sĩ cho đông.
Giữa lúc đó, Khai-Phương nghe tin Dịch-Nha và Thụ-Điêu lập Vô-Khuyết lên ngôi,
liền bàn với Công-tử Phan con nàng Cát-Oanh :
- Thế-tử Chiêu đã bõ trống, các Công-tử đều ngang hàng với nhau, nếu Vô-Khuyết
được làm vua, thì Công-tử lại không đáng làm vua hay sao !
Nói xong cùng với Công-tử Phan đem quân vào chiếm cớ ở nhà hữu-điện.
Công-tử Thương-Nhân con Mật-Cơ thấy thế bàn với Công-tử Nguyên con Thiếu Vệ-Cơ
:
- Chúng ta cũng là huyết mạch của tiên-quân, cơ-nghiệp giang-san mỗi người đều
có phần. Nay Công-tử Phan đã chiếm hữu-điện, thì chúng ta cũng nên chiếm
tả-điện. Nếu sau nầy Thế-tử Chiêu có về ta trả lại, bằng không, nhất-định phải
bắt "chia tư" nước Tề ra mới được.
Công-tử Nguyên cho là phải liền đem quân vào chiếm cứ tả-điện, còn Công-tử
Thương-Nhân thì đóng ở Triều-môn để cùng với Công-tử Nguyên tiếp ứng lẫn nhau.
Dịch-Nha và Thụ-Điêu sợ uy thế của ba vị Công-tử, không dám đánh, còn ba vị
Công-tử cũng sợ thế của Dịch-Nha và Thụ-Điêu nên không dám xung đột, thành ra
ai nay cố thủ phần mình.
Riêng có Công-tử Ung, không muốn sinh sự, bõ qua nước Tần tị nạn.
Tần Mục-Công cho Công-tử Ung làm quan Đại-phu.
Hai tháng qua, các vị Công-tử nước Tề vẫn tranh nhau, không ai chịu nhượng bộ
cả.
Cao-Hồ thấy vậy nói với Quốc Ý-Trọng :
- Các vị Công-tử chỉ lo tranh ngôi mà không lo gì đến tang sự. Chúng ta phải
vào mà bàn bạc mới xong.
Quốc Ý-Trọng nói :
- Ngài vào trước, tôi sẽ đến sau. May ra có thể cứu giang san nước Tề được.
Cao-Hồ nói :
- Chúng ta đến đó hai người chưa chắc các vị Công-tử đã chịu nghe. Âu là rủ
thêm nhiều người nữa, đến chốn triều đường tôn Công-tử Vô-Khuyết làm chủ-tang,
phỏng có nên chăng ?
Quốc Ý-Trọng nói :
- Vô-Khuyết lớn tuổi hơn, lập Vô-Khuyết cũng được !
Cao-Hồ liền rũ được một số quần-thần, mặc tang phục rồi cùng với Quốc Ý-Trọng
kéo vào triều.
Thụ-Điêu cản lại, hỏi :
- Lão Đại-phu đến đây có điều chi dạy bảo chăng?
Cao-Hồ nói :
- Các vị Công-tử tranh chấp mãi chưa biết bao giờ dứt, chúng tôi định đến đây
tôn Công-tử Vô-Khuyết lên làm chủ tang.
Thụ-Điêu vái chào Cao-Hồ, rồi mời vào.
Cao-Hồ vẫy tay cho Quốc Ý Trọng, cùng triều thần kéo vào. Rồi cùng đến trước
Công-tử Vô-Khuyết nói :
- Chúng tôi nghe nói ơn cha mẹ rất cao dày, lúc sống thì kính trọng, lúc chết
thì phụng thờ, nay tiên-quân tạ thế đã hơn hai tháng mà chưa nhập quan, các
con lo tranh ngôi, không nghĩ đến việc tống táng. Vã lại, vua là tấm gương của
bầy tôi, vua bất hiếu thời tôi làm sao trung được !
Các quan đồng phục xuống đất khóc.
Vô-Khuyết cũng ứa nước mắt nói :
- Tội bất hiếu của tôi rất lớn ! Không phải tôi không nghĩ đến, nhưng bầy em
tôi bất thuận, biết làm thế nào ?
Quốc Ý-Trọng nói :
- Thế-tử đã bỏ đi mất rồi, nay Công-tử là lớn, nếu đứng ra làm chủ tang thì
còn ai tranh giành nữa ! Tôi xin lấy đại-nghĩa khuyên bảo các Công-tử khác
cho.
Vô-Khuyết gạt nước mắt nói :
- Tôi cũng muốn như vậy.
Cao-Hồ bảo Dịch-Nha cứ canh giữ cửa cung, hễ vị Công-tử nào mặc tang-phục thì
cho vào, vị nào đem binh khí theo cứ bắt trị tội.
Vô-Khuyết vào cung để khâm liệm thi thể Tề Hoàn-Công.
Vì đã lâu ngày, thi thể Tề Hoàn-Công xương thịt đã rã rời, mùi hôi thối không
thể chịu nỗi, giòi-bọ bò ra cả ngoài tường, trông rất thê thảm.
Vô-Khuyết vật mình lăn ra khóc.
Các quan ai nấy đều khóc theo.
Lễ khâm liệm xong, Cao-Hồ và các quan tôn Vô-Khuyết làm chủ tang.
Cao-Hồ lại thấy Án Nga-Nhi là một người đàn bà trung liệt, nên cũng cùng cho
khâm-liệm để cùng chung lễ tống táng.
Công-tử Phan, Công-tử Nguyên và Công-tử Thương-Nhân hay tin các quan đã tôn
Vô-Khuyết lên làm chủ tang, biết không thể tranh nỗi, nên rút quân về, mặc đồ
tang vào triều phục chỉ.
Giữa lúc đó thì Công-tử Chiêu đã chạy đến nước Tống, vào yết kiến Tống
Tương-Công, thuật lại chuyện Dịch-Nha và Thụ-Điêu gây loạn.
Tống Tương-Công họp các quan lại hỏi ý kiến :
- Ngày xưa Tề Hoàn-Công có đem Công-tử Chiêu ủy thác cho ta để lập Thế-tử. Nay
Tề Hoàn-Công tạ thế, Thụ-Điêu, Dịch-Nha gây loạn đuổi Thế-tử Chiêu đi. Ta muốn
hội các chư-hầu đem binh giúp Thế-tử Chiêu về nước. Nếu làm được việc nầy, ta
có thể nối nghiệp bá-chủ của Tề Hoàn-Công, các ngươi tính sao?
Nói vừa dứt lời, có một quan Đại-thần bước ra tâu :
- Nước Tống ta có ba điều không bằng Tề, thế thì làm bá-chủ sao được ?
Người nói đó là Công-tử Mục-Di, thứ-huynh của Tống Tương-Công, năm trước
nhường ngôi lại cho Tống Tương-Công, không chịu làm vua, vì vậy Tống
Tương-Công cho giữ chức Thượng-khanh.
Tống Tương-Công hỏi Công-tử Mục-Di :
- Nhà ngươi nói ba điều không bằng nước Tề là những điều gì?
Mục-Di thưa :
- Ở núi Thái-Sơn, có biển Bột-Hải là những nơi hiểm địa, lại có đất Lang-Gia,
Tức-Mặc là chỗ phì-nhiêu. còn nước ta thì trống trải, đất xấu, quân lương ít.
đó là một điều không bằng Tề. Nước Tề có họ Cao, họ Quốc, có Quản-Trọng,
Ninh-Thích, Thấp-Bằng và Bảo Thúc-Nha là những hiền tài, lâu nay cố sức sửa
sang chính trị. Còn ta, trong triều thiếu người tài, đó là hai điều không bằng
Tề. Tề Hoàn-Công đi đánh Đông dẹp Bắc, thường gặp những điều tốt, còn nước ta
thường phát sinh những điềm xấu. Đó là ba điều không bằng Tề. Thiếu ba điều
ấy, không thể làm bá-chủ.
Tống Tương-Công nói :
- Dẫu không bằng Tề, ta cũng phải trọng điều nhân nghĩa. Nếu không cứu người
mồ-côi thì sao gọi là nhân, đã nhận lời ủy-thác mà lại bỏ đi thì sao gọi là
nghĩa !
Nói xong, liền truyền hịch đi các nước chư-hầu, hẹn đến tháng giêng năm sau,
hội nhau đem quân đưa Thế-tử Chiêu về nước.
Khi tờ hịch đến nước Vệ quan Đại-phu nước Vệ là Ninh-Tốc, nói với Vệ Văn-Công
:
- Tề Hoàn-Công không có đích-tử thì lập trưởng-tử là phải lẽ . Huống hồ
Công-tử Vô-Khuyết trước kia có công đem quân sang giữ đê cho nước Vệ thì tức
là ân-nhân của ta, xin Chúa-Công chớ tham-dự việc nầy.
Vệ Văn-Công nói :
- Chiêu được lập lên thế-Tử, thiên hạ ai cũng biết, thế thì giúp cho Thế-tử
Chiêu nối ngôi là chính-nghĩa. Còn việc nước ta mang ơn Công-tử Vô-Khuyết là
ơn riêng. Bỏ chính-nghĩa, chuộng ơn riêng sao phải lẽ.
Khi tờ hịch đến nước Lỗ.
Lỗ Hi-Công nói :
- Trước kia Tề Hoàn-Công ủy thác Công-tử Chiêu cho nước Tống chớ có ủy thác
cho nước Lỗ đâu, mà bắt ta phải ràng buộc vào sự tùng phục đó . Ủy-thác là
nghĩa-vụ riêng của hai nước, ta không cần biết đến. Xét lẽ công bình, Công-tử
Vô-Khuyết là lớn, nối nghiệp là phải. Ta chỉ giúp cho kẻ có lẽ phải thôi !
Ðến năm sau, Tống Tương-Công hội quân nước Việt, nước Tào và nước Châu giúp
Thế-Tử Chiêu về nước.
Vô-Khuyết hay tin, sai Dịch-Nha đem quân chống giữ, giao Thụ-Ðiêu cầm quyền
chính trong nước.
Còn Cao-Hồ và Quốc Ý-Trọng chia quân tuần tiểu các nơi hiểm yếu.
Cao-Hồ nói với Quốc Ý-Trọng :
- Trước kia chúng ta lập Vô-Khuyết là đế tránh việc tranh ngôn của các
Công-tử, lo việc tống táng cho Tiên quân. Nay Thế-tử Chiêu về phục nghiệp,
được Tống bảo trợ, đó là thuận theo ý-nguyện của mọi người !
Vả lại, Thụ-Điêu và Dịch-Nha là hai đứa tôi loàn, cầm quyền binh trong nước
tất sanh biến, chi bằng ta trừ bõ đi, đón Thế-tử Chiêu về kế vị. Như vậy nước
Tề mới mong vững bền được.
Quốc Ý-Trọng nói :
- Dịch-Nha hiện đang cầm quân nơi biên ải, chỉ có Thụ-Điêu ở nhà. Chúng ta giả
cách mời Thụ-Điêu đến bàn bạc rồi thừa cơ giết đi, đem các quan đón Thế-tử
Chiêu về thay Vô-Khuyết, ta chắc Dịch-Nha không làm gì nỗi.
Cao-Hồ khen kế ấy rất hay !
Hai người sai quân giáp sĩ phục xung quanh dinh, rồi cho người đi mời Thụ-Điêu
đến bàn việc.
Hết Hồi 32 - Ðông Châu Liệt Quốc
Xem Hồi 33