Hồi 33  -  Ðông Châu Liệt Quốc

Thế-Tử Chiêu về Tề phục-nghiệp
Tống Tương-Công bị Sở đánh lừa
 

Thủ-Điêu được tin Cao-Hồ và Quốc Ý-Trọng cho mời, không ngần ngại, nghiễm-nhiên đến ngay.

Cao-Hồ bày tiệc thết đãi.


Rượu uống được vài tuần, Cao-Hồ hỏi Thụ-Điêu :
- Nay nước Tống hội chư hầu, đem quân đưa Thế-tử Chiêu về nước, chúng ta có kế gì chống lại .

Thụ-Điêu nói :
- Việc đó đã có Dịch-Nha đem quân ngăn cản rồi !

Cao-Hồ nói :
- Bằng như binh Tống và các chư-hầu quá mạnh, Dịch-Nha ngăn cản không nỗi thì sao ?

Thụ-Điêu nói :
- Chừng đó Chúa-công sẽ mời các vị quốc lão đến vấn kế.

Cao-Hồ nói :
- Nay ta có một kế nầy, có thể yên được nước Tề muốn nhờ nhà ngươi giúp đỡ.

Thụ-Điêu nói :
- Nếu Ðại-quan cần đến kẻ hèn nầy, dù việc khó khăn đến đâu cũng chẳng dám từ chối.

Cao-Hồ nói :
- Ta muốn mượn cái đầu nhà ngươi để xin lỗi nước Tống.

Thụ Ðiêu ngạc nhiên, trố mắt nhìn Cao-Hồ, rồi bỏ đứng dậy.

Cao-Hồ hét to :
- Quân giáp-sĩ đâu ?

Tức thì, quân giáp-sĩ xông ra chém chết Thụ-Điêu.

Cao-Hồ vào triều truyền mở bét bốn cửa thành ra hiểu dụ dân chúng :
- Công-tử Chiêu sắp về nước. Kẻ nào bằng lòng thì theo ta.

Dân trong nước vốn ghét Dịch-Nha và Thụ-Điêu, lại không phục Vô-Khuyết nay thấy Cao-Hồ đón Thế-tử Chiêu về, đều kéo nhau đi theo, ước hơn nghìn người.

Quốc Ý-Trọng vào cung thưa với Vô-Khuyết :
- Nay dân chúng trong thành hay tin Thế-tử Chiêu về, lòng hâm mộ kéo nhau đi đón, lão-phu không ngăn cản nỗi, xin Chúa-công mau mau lánh nạn.

Vô-Khuyết hỏi :
- Còn Dịch-Nha và Thụ-Điêu ở đâu ?

Quốc Ý-Trọng nói :
- Dịch-Nha đem quân đi chưa biết đắc thất, còn Thụ-Điêu đã bị dân trong thành bắt giết rồi.

Vô-Khuyết đập bàn hét :
- Dân trong thành giết Thụ-Ðiêu sao nhà ngươi lại có thái-độ hửng-hờ như vậy ! Có phải nhà ngươi đã âm mưu chăng ?

Nói xong truyền nội thị bắt Quốc Ý-Trọng.

Quốc Ý-Trọng bõ chạy ra ngoài.

Vô-Khuyết rút kiếm, hô nội-thị đuổi theo.


Lúc bấy giờ những gia-đình các quan lại trước kia không phục Vô-Khuyết, bị Dịch-Nha và Thụ-Điêu làm hại nghe được tin Quốc Ý-Trọng giết Thụ-Điêu, đón Thế-tử Chiêu về nước lòng rất hoan hỉ , cầm vũ khí chạy đến Ðông-môn để dò la tin tức.

Vừa đến nơi, thấy Vô-Khuyết xách kiếm xua nội-thị đuổi bắt Quốc Ý-Trọng, mọi người liền xông vào đón lại, vây bắt Vô-Khuyết.

Bọn nội thị hét lớn :
- Sao các ngươi lại dám vô lễ với Chúa-công ?

Mọi người đều cười-lớn, nói :
- Chúa-công là ai ?

Nói xong, áp lại chém bọn nội-thị.

Vô-Khuyết chống cự không nỗi bõ chạy, nhưng cũng bị giết chết.

Trong triều cũng như ngoài thành đều gây náo loạn.

Quốc Ý-Trọng phải đi hiểu-dụ dân chúng mới vãn hồi được trật-tự.



Trong lúc đó Dịch-Nha đang đóng quân ngoài ải, đánh với binh Tống.

Bỗng đang đêm, binh sĩ náo động, truyền với nhau rằng :
- Vô-Khuyết và Thụ-Điêu bị giết. Cao-Hồ đem người đi đón Thế-tử chiêu về, chúng ta chớ nên theo kẻ phản nghịch.

Quân sĩ rùng rùng bõ trốn.

Dịch-Nha biết quân tình đã rối loạn không thể duy trì được nữa, sợ hãi bõ trốn sang nước Lỗ.

Cao-Hồ đến nơi, phủ dụ quân sĩ, tập họp lại một nơi rồi sang trại Tống đón Thế-tử Chiêu.

Cao Hồ sai người vào triều tin cho Quốc Ý-Trọng hay để dẫn các quan ra đón tiếp.

Công-tử Nguyên và Công-tử Phan hay tin Thế-tử Chiêu về, bèn rủ Công-tử Thương-Nhân ra đón.

Công-tử Thương-Nhân nói :
- Tuy phụ-vương chúng ta có ý muốn lập Thế-tử Chiêu, song Thế-tử Chiêu mang tội bất hiếu. Trong lúc phụ-thân tạ-thế, Thế-tử Chiêu chỉ lo riêng mình, bỏ trốn, không phục tang như vậy sao xứng đáng là kẻ kế nghiệp phụ-thân ?
Vô-Khuyết tuy có tội tranh chấp song được tròn chữ hiếu, ta nên giết Thế-tử Chiêu để báo thù cho Vô-Khuyết, còn việc kế nghiệp, các quan sẽ tùy chọn một trong ba chúng ta đây cũng được.

Công-tử Nguyên nói :
- Lời Thương-Nhân nói cũng phải. Song muốn thực hành ý định đó phải vào thưa với Trưởng Vệ-Cơ đã.

Ba vị Công-tử vào yết kiến.

Trưởng Vệ Cơ nói :
- Nếu các ngươi vì Vô-Khuyết mà báo cừu thì dẫu chết ta cũng thỏa lòng.

Nói xong liền họp các người tâm phúc trước kia của Công-tử Vô-Khuyết giao cho ba vị Công-tử ấy để liệu cách chống lại với Thế-tử Chiêu.

Những người tâm phúc của Thụ-Điêu cũng muốn vì chủ mà báo thù nên họp bọn với ba vị Công-tử, đem quân ra giữ các cửa thành.

Quốc Ý-Trọng thấy thế đóng chặt cửa dinh, không dám ra đối địch.

Còn bên ngoài Cao-Hồ cũng không dám tiến vào, bàn với Thế-tử Chiêu :
- Vô-Khuyết và Thụ-Điêu tuy đã chết, nhưng vây cánh vẫn còn, lại thêm có ba vị Công-tử đứng ra làm chủ, đóng cửa thành không cho vào. Nếu đánh mà thắng thì chẳng nói làm chi, còn như thua ắt làm cho lòng dân chi phối. Nay sang Tống cầu cứu thì hơn.

Thế-tử Chiêu nói :
- Kế hoạch xin tùy thuộc ở ý kiến Quốc-lão.

Cao-Hồ liền đem Thế-tử Chiêu chạy sang nước Tống.

Tống Tương-Công vừa mới thâu binh trở về đến biên ải, xãy thấy Thế-tử Chiêu đến ngạc nhiên, hỏi duyên cớ.

Cao-Hồ kể hết sự tình, Tống Tương-Công nói :
- Chỉ vì ta thu quân về vội quá, nên mới sanh ra cớ sự ! Nhưng ta còn đây, Thế-tử lo gì chẳng vào được thành Lâm-Tri.

Nói xong, đem quân đưa Thế-tử Chiêu trở lại nước Tề.


Các vị Công-tử trong thành hay tin họp nhau bàn bạc.

Công-tử Thương-Nhân nói :
- Chúng ta cứ hợp sức nhau khai thành đối địch. Chừng nào thua sẽ tính mưu khác.

Công-tử Nguyên và Phan cũng cho là phải, đêm hôm ấy mở cửa thành, kéo quân ra đánh, nhưng đánh không lại.

Công-tử Nguyên bị lạc, bõ trốn sang nước Vệ, còn Công-tử Phan và Thương-Nhân thì chạy vào thành toan cố-thủ, nhưng không kịp.

Binh Tống tràn vào như nước vở bờ.

Trong thành Quốc Ý-Trọng hay tin liền cùng với các quan ra đón Thế-tử Chiêu, tôn lên ngôi tức là Tề Hiến-Công.

Tề Hiến-Công phong cho Thôi-Yên làm quan Ðại-phu, và đem vàng lụa thưởng cho quân nước Tống.

Tống Tương-Công ở lại nước Tề vài ngày rồi kéo binh về.

Trong lúc đó thì nước Lỗ hay tin các Công-tử nước Tề tranh lập, đem binh giúp Vô-Khuyết, nhưng vừa đi nửa đường được tin quân Tống đã phá thành, đưa Thế-tử Chiêu lên tức-vị, nên phải kéo binh về.

Từ đó Tống và Lỗ, hai nước âm thầm mâu thuẫn nhau.

Tề Hiến-Công muốn vấn tội các vị Công-tử nhưng Công-tử Phan và Thương-Nhân đều đổ lỗi cho Công-tử Nguyên, là kẻ đã bõ trốn đi rồi, nên Tề Hiến-Công cũng không nỡ giết.

Tháng tám năm ấy, Tề Hiến-Công làm lễ an-táng Tề Hoàn-Công nơi núi Ngưu-Thủ, và đem Án Nga-Nhi phù táng bên cạnh. Lại bắt cung-nữ hai cung : Trưởng Vệ-Cơ và Thiếu Vệ-Cơ chôn theo rất nhiều, kể đến mấy trăm người.



Nước Tống từ khi đưa Thế-tử Chiêu về phục-nghiệp, tự cho mình là có công rất lớn.

Tống Tương-Công muốn đại hội chư-hầu để thay Tề Hoàn-Công làm bá-chủ. Tuy nhiên, Tống Tương-Công lại sợ các nước lớn không phục, mới cùng các nước nhỏ hội ước.
Các nước ấy là : Nước Ðằng, nước Tào, nước Châu và nước Tắng.

Nước Tào và nước Châu y hẹn đến dự, còn nước Ðằng mãi đến hai ngày sau mới đến.

Tống Tương-Công truyền bắt vua nước Ðằng là Anh-Tề giam lại, không cho dự hội.

Vua nước Tắng nghe vua nước Đằng bị bắt sợ sệt, đến sau.

Tống Tương-Công nỗi giận, hỏi quần thần :
- Nước Tắng là nước nhỏ, nay khinh mạng ta không đến, đợi đến lúc ta thị-oai với nước Ðằng mới sợ mà đến sau, như thế nếu không trị tội thì còn uy-lệnh gì nữa.

Quan Ðại-phu Công-tử Ðảng nói :
- Ngày xưa, Tề Hoàn-Công đánh Nam, dẹp Bắc, chỉ còn có nước Ðông-Di là chưa đánh nỗi. Nay Chúa-công muốn lập uy thì nên dùng vua nước Tắng mà thu-phục các nước Ðông-Di. Hễ được Ðông-Di thì không còn lo gì thiếu uy-nghiêm nữa.

Tống Tương-Công nói :
- Dùng vua nước Tắng bằng cách nào để thu-phục Ðông-Di được ?

Công-tử Ðảng thưa :
- Các nước Ðông-Di có thờ thần mưa, thần gió nơi sông Thư-Thủy. Nay Chúa-công chém vua nước Tắng, lấy đầu đem tế vị thần ấy. Nước Ðông-Di thấy vừa phục, vừa sợ, ắt không dám trái lệnh ta.

Công-tử Mục-Di can :
- Không nên ! Việc sát sinh là thất đức. Giết người làm đồ tế-lễ thì quỉ thần nào chứng giám. Tề Hoàn-Công làm bá-chủ trong bốn mươi năm, dùng nhân nghĩa chinh phục nhân tâm, dùng ân-đức để mua lòng thiên hạ. Nay Chúa-công mới hội chư-hầu mà đã giết người để tế yêu quái. Thử hỏi hành động ấy có đáng phục chăng ?

Công-tử Ðảng nói với Công-tử Mục-Di :
- Công-tử đã nghĩ lầm. Việc bá-chủ của Chúa-công ta ngày nay khác với Tề xa lắm ! Tề Hoàn-Công sửa sang chính trị trong nước hơn hai mươi năm mới hội chư-hầu. Nay Chúa-công đợi như thế có được chăng ? Việc hoãn thì dùng ân-đức, việc gấp phải dùng uy lực. Ngày xưa vua Vũ-Vương nhà Chu còn là chư-hầu mà dám chém vua Trụ lấy được thiên hạ, huống chi vua nước Tắng là một vua tiểu-quốc, có gì mà lo !

Tống Tương-Công nghe lời, giết vua Tắng tế thần sông Thư-Thủy, và sai người đến mời vua các nước Ðông-Di đến dự tế.

Vua các nước Ðông-Di không ai đến dự cả.

Vua nước Ðằng thấy vậy thất kinh sai người đem lễ vật đến để xin với Tống Tương-Công.

Tống Tương-Công tha cho về.

Quan Ðại-phu nước Tào là Hi Phụ-Cơ thấy hành động thất đức của Tống Tương-Công, liền bàn với vua Tào :
- Vua Tống nóng nảy, bạo ngược, chẳng làm nên việc gì, xin Chúa-công bõ về là hơn.

Vua nước Tào bõ về.

Tống Tương-Công nỗi giận khiến đem quân đánh nước Tào.

Công-tử Mục-Di can :
- Nước Tào bõ về thì có hại gì mà Chúa-công phải đem quân đi đánh ?

Tống tướng-Công không nghe, khiến Công-tử Ðảng đem quân đến vây Kinh-đô nước Tào.

Hi Phụ-Cơ cùng với Công-tử Ðảng đánh nhau suốt ba tháng vẫn chưa phân thắng phụ.




Trong thời gian đó Trịnh Văn-Công cùng với Lỗ, Tề, Trần, Sái, hiệp với Sở Văn-Vương hội tại đất Tề để bàn việc giao hảo.

Tống Tương-Công nghe tin sợ nước Tề và nước Sở tranh mất quyền bá-chủ, vội vàng triệu Công-tử Ðảng thu quân trở về để thương nghị.

Công-tử Ðảng nói :
- Các nước chư-hầu ngày nay có Tề và Sở là lớn hơn cả. Tề dẫu là dòng bá-chủ, nhưng con cháu tranh nhau, thế nước suy yếu , chỉ có nước Sở là cường thịnh, lại tiếm xưng vương-hiệu, ai cũng phải sợ. Bây giờ Chúa-công nên sai người sang lễ nước Sở, mượn thế mà hội chư-hầu, rồi lại mượn thế chư-hầu mà trị lại nước Sở, ấy là kế quyền-nghi tạm trong một thời.

Công-tử Mục-Di lại can :
- Nếu nước Sở vì ta mà hội chư-hầu, thì nước Sở cũng không khi nào chịu nhường quyền cho ta. Xin Chúa-công chớ theo kế ấy

Tống Tương-Công không nghe lời Mục-Di, khiến Công-tử Ðảng đem lễ vật sang cầu cạnh Sở Thành-Vương.

Sở Thành-Vương thu lễ vật, hẹn đến đầu năm sau sẽ triệu tập chư-hầu hội nơi đất Lộc-Thượng.

Công-tử Ðảng về thuật lại.

Tống Tương-Công nói :
- Ðất Lộc-Thượng thuộc nước Tề, thế thì ta cũng nên tin cho vua nước Tề biết trước.

Nói rồi sai sứ sang nói với Tề Hiến-Công.

Tề Hiến-Công chấp thuận.



Ðến tháng giêng năm sau, Tống Tương-Công lập đàn sẵn ở đất Lộc-Thượng để chờ Tề Hiến-Công và Sở Thành-Vương đến.

Qua đầu tháng hai, Tề Hiến-Công đến.

Tống Hiến-Công ỷ mình có công trạng với Tề, nên tỏ về hiu hiu tự đắc.

Tề Hiến-Công vẫn giữ lễ, xem Tống Tương Công như là một ân-nhân không nói gì cả.

Sau đó hai mươi ngày, Sở Thành-Vương mới đến.

Tống Tương-Công lên đàn nghiễm nhiên tự nhận mình là chủ-tọa, nói với Sở Thành-Vương và Tề Hiến-Công :
- Tôi muốn nhờ uy-thế của hai nước, mời các chư-hầu hội tại nước tôi, như được hai nước giúp đỡ thì tôi mang ơn lắm !

Tề Hiến-Công chấp tay nhường cho Sở Thành-Vương có ý kiến trước.

Sở Thành-Vương cũng chắp tay vái nhường cho Tề Hiến-Công .

Hai vua cứ nhường nhau mãi, không ai chịu tỏ ý mình.

Tống Tương-Công túng thế không biết làm sao, bèn thảo một tờ biên-bản, trong ghi rõ các điều ước rồi, đưa vua Tề và Sở xem để ký tên.

Tề Hiến-Công nhường cho Sở Thành-Vương ký trước, Sở Thành-Vương lại nhường cho Tề Hiến-Công ký trước.

Tống Tương-Công cầm tờ biên-bản đưa cho Sở Thành-Vương mời ký trước.

Tề Hiến-Công thấy thế không bằng lòng.

Sở Thành-Vương mở xem tờ biên-bản, thấy Tống Tương-Công đã ký tên trước rồi, mĩm cười nói với Tống Tương-Công :
- Một mình quí quốc triệu tập chư hầu cũng đã được rồi, cần gì phải có chúng tôi ?

Tống Tương-Công nói :
- Nước Trịnh lâu nay chịu ơn quí-quốc, còn Trần và Sái thì mới rồi cùng quí-quốc hội ở đất Tề, nếu không nhờ uy-thế quí-quốc tôi e các nước không đến.

Sở Thành-Vương nói :
- Thế thì xin để cho Tề ký trước rồi mới đến tôi.

Tề Hiến-Công nói :
- Tôi chịu ơn nước Tống, việc có mặt tôi trong biên-bản không đủ uy tín bằng Sở.

Sở Thành-Vương vừa cười vừa ký tên. Ký xong trao tờ biên-bản cho Tề Hiến-Công.

Tề Hiến-Công nói :
- Có nước Sở ký là đủ, bất tất phải có nước Tề.

Tề Hiến-Công nhất định không chịu ký, vì thấy Tống Tương-Công trọng Sở khinh Tề.

Tuy nhiên, Tống Tương-Công không hiểu ý, cậy mình có ơn với Tề, nên tưởng Tề Hiến-Công thực tình, liền cất tờ biên-bản vào túi.


Ba nước từ giã trở về, Sở Thành-Vương đem chuyện ấy nói lại với Tể-tướng Tư-Văn.

Tứ-Văn nói :
- Vua nước Tống là kẻ bất cần liêm sĩ như vậy, sao Ðại-vương giúp cho nước Tống hội chư-hầu làm gì ?

Sở Thành-Vương cười lớn, nói :
- Ta vẫn muốn làm Minh-chủ Trung-quốc, nay sẵn dịp việc gì từ chối.

Quan Ðại-phu Thành Đắc-Thần nói :
- Vua Tống là kẻ háo-danh, không có mưu trí gì, trong kỳ hội chư hầu nầy. Nếu đem quân giáp-sĩ phục sẵn, ắt bắt được vua Tống.

Sở Thành-Vương nói :
- Ðó là dự tính của ta.

Tử-Văn nói :
- Giúp người ta hội chư hầu, rồi lại bắt người ta, sao cho các nước phục mình ?

Thành Đắc-Thần nói :
- Ấy chết, chớ nên câu nệ việc nhỏ mà quên điều lợi lớn ! Vua nước Tống đã háo danh, tự-phụ, dĩ nhiên trong khi nhóm họp sẽ làm cho nhiều người ghét, ta nhơn cơ hội ấy bắt vua nước Tống để thị uy rồi tha cho, như vậy ai không phục ? Tâm lý con người ai lại không muốn làm cho bỉ mặt những kẻ tự-cao, tự đắc ?

Sở Thành-Vương liền sai Thành Đắc-Thần và Ðấu-Bột tuyển năm trăm giáp-sĩ, chờ ngày hội chư-hầu phục sẵn mà bắt Tống Tương-Công.


Tống Tương-Công từ khi dự hội với Tề và Sở nơi đất Lộc-Thượng, trở về có ý hăm hở, nói với Mục-Di :
- Nước Sở đã thuận giúp ta hội chư hầu rồi. Như vậy là ta đã thành-công một phần lớn !

Công-tử Mục-Di nói :
- Nước Sở là giống man-di, tâm-địa khó lường. Tôi e Chúa-công mắc mưu nước Sở đó !

Tống Tương-Công nói :
- Nhà ngươi tánh đa nghi lắm ! Ta đem lòng trung-tín mà đãi, lẽ nào người ta lại lừa dối !

Nói xong, sai người truyền hịch khắp các nước chư-hầu, hẹn đến hội nơi Vu-Địa ( đất nước Tống). Lại sai người sửa sang các quán-dịch để nghênh đón.


Tháng bảy năm ấy, Tống Tương-Công sửa sang xe giá đến Vu-địa.

Công-tử Mục-Di can :
- Nước Sở cậy sức mạnh, không biết giữ lễ nghĩa, Chúa-công phải đem quân theo đề phòng mới được.

Tống Tương-Công nói :
- Hội chư-hầu, mục-đích là giữ tình hòa-hảo, nay lại đem quân-sĩ theo làm sao các nước chư hầu tin phục ?

Công-tử Mục-Di nói :
- Việc nào đáng tin thì nên tin, việc nào đáng phòng thì nên phòng. Nếu Chúa-công muốn thủ-tín với các nước chư-hầu thì nên đi trước, tôi sẽ đem quân-sĩ theo phục sẵn ở ngoài ba dặm.

Tống Tương-Công nói :
- Không nên nếu nhà ngươi đem binh phục thì thiên hạ chê cười ta.

Nói xong, Tống Tương-Công truyền cho Mục-Di theo mình, vì sợ để Mục-Di ở nhà đem quân đi tiếp, thành ra thất-tín với chư-hầu.

Mục-Di nói :
- Nếu Chúa-công đã không cho tôi đem binh phòng bị thì tôi phải theo phò Chúa-công chớ ở nhà sao an.

Tống Tương-Công cùng Mục-Di ra đi.


Lúc bấy giờ vua sáu nước : Sở, Trần, Sái, Hứa, Tào và Trịnh đã đến đủ cả, chỉ có Tề Hiến-Công vì bất-phục Tống, Lỗ Hi Công vì chưa giao-hảo với Sở bao giờ, nên hai nước ấy chưa đến.

Tống Tương-Công sai nghênh tiếp vua sáu nước vào nghỉ nơi công-quán.

Quan Thái-sử chọn ngày mai khai hội.

Hôm sau, trời chưa sáng, Tống Tương-Công đã truyền thắp đèn trên đồi sáng rỡ, rồi gióng ba hồi trống để nhóm họp.

Tống Tương-Công đến trước đợi các chư hầu đến.

Năm nước chư hầu lục tục đến nơi :
I) Trần Mục-Công (Cốc)
2) Sái Trang-Công (Giáp-Ngọ)
3) Trịnh Văn-Công (Tiệp)
4) Hứa Hi-Công (Nghiệp)
5) Tào Cung-Công (Tương)

Còn nước Sở thì đến sáng rỡ
Sở Thành-Vương (Hùng-Vận) mới đến.

Tống Tương Công tự coi mình là chủ, lấy lễ đãi khách cho đón các chư-hầu, rồi sắp theo hai hàng cùng đứng trên đàn.

Các vua chư-hầu đều sợ uy Sở Thành-Vương, nhường cho Sở Thành-Vương đứng trước.

Thành Đắc-Thần và Ðấu-Bột đứng hầu sau lưng Sở Thành-Vương.

Vua các nước cũng đều cho người theo hầu cả.

Tống Tương-Công muốn làm chủ tọa, nhưng tự nói ra không tiện, đưa mắt nhìn Sở Thành Vương, ý nhờ Sở Thành-Vương nói hộ.

Sở Thành-Vương cứ cúi đầu nín lặng, không nói gì cả.

Các vua chư hầu thấy bầu không khí quá nặng nề, đưa mắt nhìn nhau.

Tống Tương-Công không biết làm sao, phải nói :
- Ngày nay, tôi muốn theo bước Tề Hoàn-Công, trên tuân lệnh Thiên tử, dưới giao hiếu các chư hầu, chẳng hay các nước có ý chi dạy bảo chăng ?

Vua các chư hầu nghe nói nín bặt, liếc mắt nhìn Sở Thành-Vương, có ý dò xét.

Sở Thành-Vương hỏi Tống Tương-Công :
- Nhà vua nói thế là phải lắm, song không biết hội chư hầu ngày nay ai làm chủ tọa ?

Tống Tương-Công nói :
- Kẻ nào được nhiều công trạng và cao phẩm tước hơn là chủ tọa.

Sở Thành-Vương nói :
- Nước tôi là một nước Vương vị, nước Tống dẫu là tước Công, nhưng cũng không hơn tước Vương được. Như vậy tôi xin lỗi các chư-hầu nhận chức chủ tọa.

Nói xong bước lên diễn-đàn.

Công tử Mục Di đứng sau lưng Tống Tương-Công thấy vậy , nắm tay Tống Tương-Công níu lại có ý muốn cho Tống Tương-Công nhẫn nhục, sau sẽ liệu. Nhưng Tống Tương-Công vốn là kẻ háo danh làm sao chịu nỗi, liền nói :
- Nước tôi tước Công, nhưng là tước Công thật, được vua phong, còn nước Sở tuy tước Vương nhưng tước Vương tiếm hiệu. Vậy thì tước Vương giả làm sao hơn được tước Công thật.

Sở Thành-Vương trợn mắt nói :
- Tôi là tước Vương giả thì ai bảo vua Tống mời tôi tới đây làm gì ?

Tống Tương-Công nói :
- Vua Sở đến đây là theo lời ước ở Lộc-Thượng trước kia, chớ có phải tôi mời đâu ?

Thành Đắc-Thần, hét lớn :
- Vậy xin hỏi các chư-hầu xem các chư hầu vì nước Tống hay nước Sở mà đến đây ?

Các vua chư-hầu đều sợ oai nước Sở, đồng thanh đáp :
- Chúng tôi vì nước Sở nên đến đây.

Sở Thành-Vương cười khanh khách nói với Tống Tương-Công :
- Nhà vua còn lời gì dạy bảo nữa chăng ?

Tống Tương-Công thẹn đỏ mặt toan cãi lại, thì Thành Đắc-Thần và Ðấu-Bột đã cởi áo lễ phục. Bên trong mặc sẵn áo giáp, có đeo gươm và cờ lệnh.

Thành Đắc-Thần phất cờ lệnh, dưới đàn hơn một nghìn giáp sĩ từ xa kéo lại phủ vây, tay cầm đủ thứ binh khí.

Các chư-hầu đều sợ sệt.

Thành Đắc-Thần bắt vua Tống trói lại.

Tống Tương-Công ghé tai nói với Công-tử Mục-Di :
- Tiếc rằng ta không nghe lời ngươi nên mới lầm mưu Sở. Thôi bây giờ ngươi trở về mà lo việc nước, đừng nghĩ đến ta nữa.

Công-tử Mục-Di không nỡ bỏ Tống Tương-Công, dùng dằng không dứt. Nhưng cuối cùng nhận thấy không biết làm gì hơn, đành bõ trốn về Kinh-đô.
 

Hết Hồi 33  -  Ðông Châu Liệt Quốc
Xem Hồi 34