Hồi 34 - Ðông Châu Liệt Quốc
Cờ "Nhơn nghĩa", Tống-hầu thất trận
Chén biệt ly, Khương-thị đưa chồng
Từ khi Sở Thành-Vương bắt đặng Tống Tương-Công rồi, liền ra lịnh tịch thâu tất
cả của cải, lễ vật của Tống đem nhập vào kho Sở.
Năm trấn chư-hầu đều sợ, không dám nói gì cả.
Sở Thành-Vương lại mời các chư-hầu đến công quán nghe kể tội Tống Tương-Công.
Sau khi chư-hầu họp mặt, Sở Thành-Vương nói :
- Ðánh nước Tề trong lúc Tề có tang chế là một tội.
Vua Ðằng đi phó hội trể bắt làm nhục là hai tội.
Bắt vua Tắng thay vật làm lễ tế thần là ba tội.
Ỷ mạnh đem binh đánh nước Tào là bốn tội.
Tiểu-quốc lại lên mặt với chư-hầu là năm tội.
Tự xưng đại-quốc với Sở là sáu tội.
Nay ta quyết đạp bằng Thơ-Dương thành mà trị tội. Vậy mời các chư-hầu nán lại
đợi ta thành-công để dự tiệc liên-hoan rồi sẽ về.
Các chư-hầu đều tuân lịnh.
Tống Tương-Công mặt mày dã dượi, không dám nói tiếng chi. Chẳng bao lâu binh
Sở kéo đến.
Sở Thành-Vương truyền nhổ trại kéo đến thành Thơ-Dương, có dẫn Tống Tương-Công
theo.
Các chư-hầu vâng lịnh Sở Thành-Vương, hạ trại trên đất Vu mà chờ.
Công-tử Mục-Di trốn khỏi đất Vu trở về báo cho Công Tôn-Cố hay và khiến
sửa-soạn binh-mã chống giữ.
Công Tôn-Cố nói :
- Vậy Công-tử phải là kế-vị Chúa-công, mới có quyền điều-khiển ba quân.
Mục-Di nói :
- Nước Sở ỷ bắt đặng Chúa-công, trước sau gì ta cũng hàng , nay ta lên kế-vị,
tất nó tha Chúa ta về.
Công Tôn-Cố đáp :
-Lời Ngài nói rất phải !
Liền ra lệnh triệu các triều thần đến, nói :
- Chúa-công ta nay mắc nạn, chắc không về đặng. Vậy ta phải cử Mục-Di lên thay
quyền.
Triều-thần đều đồng ý.
Công-tử Mục-Di lên ngôi xong, liền ra lịnh đem quân đến thành Thơ-Dương
gìn-giữ rất nghiêm nhặt.
Chẳng bao lâu, quân Sở kéo đến.
Ðấu-Bột đến dưới mặt thành, nói :
-Ta truyền các tướng trên thành phải qui hàng, bằng cưỡng lại Chúa các ngươi
phải mất mạng.
Công Tôn-Cố ra đáp :
- Nay ta đã có tân-vương rồi. Việc xã tắc đã có người lo. Vậy tha hay giết mặc
ý ngươi, chúng ta quyết không hàng.
Ðấu-Bột hỏi :
- Chúa ngươi còn đây, sao ngươi dám lập tân-vương ?
Công Tôn-Cố đáp :
- Chúa là viền mối trong nước, nay mất Chúa phải lo lập Chúa khác chớ sao.
Ðấu-Bột hỏi :
- Thoảng ta đưa Chúa ngươi về, ngươi tính sao ?
Công Tôn-Cố đáp :
- Chúa cũ bị bắt là điều nhục cho quốc-gia. Dẫu nay đặng về cũng không được
cầm quyền nữa. Thế thì về hay ở tùy nước Sở, chúng ta chẳng quan tâm. Còn nếu
muốn giao-tranh thì cứ đánh, có đánh mới thắng bại. Chúng ta há sợ các ngươi
sao.
Ðấu Bột thấy Công Tôn-Cố ăn nói vững vàng nên về báo cho Sở Thành-Vương hay.
Sở Thành-Vương cả giận, truyền phá thành.
Quân trên thành lăn cây, đá và bắn tên xuống như mưa.
Binh Sở đánh ba ngày mà không thắng, lại bị chết rất nhiều.
Thấy vậy Sở Thành-Vương hỏi Thành Đắc-Thần :
- Nay nước Tống không cần Chúa cũ nữa, ta nên giết Tống Tương-Công chăng ?
Thành Đắc-Thần đáp :
- Xưa Chúa-công lấy việc sát hại vua Tắng mà buộc tội Tống Tương-Công. Nay
Chúa-công lại giết Tống Tương-Công ắt ta vướng nhằm lỗi đó. Chi bằng tha đi là
hơn.
Sở Thành-Vương nói :
- Ðánh không được Tống, nay lại tha Chúa Tống, còn chỉ là danh tiếng !
Thành Đắc-Thần đáp :
- Tôi đã tính rồi. Hai nước Tề, Lỗ không đến phó hội. Ta với Tề thuở nay không
có tình giao hảo, thì chẳng kể chi. Còn Lỗ là nghĩa chư-hầu, lại bắt chước Tề,
không sợ mích lòng Sở. Chi bằng ta đem Tống Tương-Công dâng cho Lỗ, hẹn ngày
đến Bạc-Đô phó hội, Lỗ thấy gương Tống Tương-Công phải sợ mà đến. Vả lại trước
kia Lỗ, Tống đã bắt tay đồng-minh nơi Quí-Kỳ tất nhiên Lỗ hầu sẽ xin cho Tống.
Chừng ấy ta sẽ tha Tống Tương-Công, đem ơn ấy mà thu phục cả hai nước.
Nghe qua Sở Thành-Vương vỗ tay cười lớn :
- Ngươi thật là kẻ có kiến-thức rộng.
Liền ra lịnh lui quân về Bạc-Ðô hạ trại. Sai Nghi-Sanh làm sứ qua dâng thư cho
Lỗ Hi-Công.
Lỗ Hi-Công giở ra xem :
Thơ rằng :
"Ta Sở Vương, xin báo cùng Lỗ-hầu biết, bởi Tống Tương-Công nghinh ngang
vô-lễ, bị ta bắt cầm tù nơi đất Bạc. Nay ta chẳng dám tự chuyên nên mời ngài
đến Bạc-Đô chung lo nghị tội."
Lỗ Hi-Công cả kinh, biết Sở cậy oai, có ý hăm dọa, ngặt Lỗ yếu Sở mạnh, nếu
chẳng thuận không tránh khỏi nạn binh đao.
Liền hậu đãi Nghi-Sanh và viết thư trả lời.
"Xin vâng mạng."
Ngày ấy, Lỗ Hi-Công truyền xe giá đến Bạc-Đô, có quan đại-phu Trọng-Toại theo
hầu.
Ðến nơi liền hiệp cùng năm nước chư-hầu bàn luận.
Trịnh Văn-Công hỏi :
- Hiện nay nước Sở hùng cường, ta muốn tôn lên làm Minh-chủ, ý các nước thế
nào ?
Lỗ Hi-Công đáp :
- Một bậc Minh-chủ phải có tài đức, thâu phục được nhân-tâm. Nay Sở cậy binh
hùng, tướng mạnh mà không tài, đức. Chúng ta với Tống là bạn đồng-minh, nay
thấy vua Tống bị bắt không giải-cứu lại lo cầu an, chịu đầu phục, há không sợ
thiên-hạ chê cười sao ? Nếu Sở Thành-Vương muốn chúng ta phục, phải tha Tống
Tương-Công ra, thì chúng ta mới tôn làm Minh-chủ.
Các Chư-hầu đều nói :
- Lời Lỗ Hi-Công rất phải, chúng tôi xin theo.
Thành Đắc-Thần đem lời ấy tâu cùng Sở Thành-Vương.
Sở Thành-Vương nói :
- Chư-hầu đem việc Minh-chủ trách ta, ta há không biết hay sao !
Bèn sai đắp một cái đài nơi đất Bạc, hẹn đến tháng mười hai các chư-hầu đến đó
để biểu-quyết và tha tội cho Tống Tương-Công.
Ðến ngày ấy, các chư-hầu đến thỉnh Sở Thành-Vương lên đàn và phân ngôi thứ
ngôi hai bên.
Tống Tương-Công bước ra tạ ơn các chư-hầu, tuy trong lòng giận mà miệng không
dám nói tiếng chi.
Việc xong, các chư-hầu tản lạc ra về.
Tống Tương-Công nghe Mục-Di lên ngôi, nên qua nước Vệ tạm-trú.
Công tử Mục-Di hay tin sai người qua tâu :
- Bởi trong nước có biến, nên phải tùng quyền. Nước Tống là nước của
Chúa-công, sao Chúa-công không về ?
Chẳng bao lâu, có các quan qua rước. Tống Tương-Công lên kiệu về nước, Mục-Di
trao trả quyền binh và trở về chức cũ.
Từ khi trở về nước, Tống Tương-Công trong lòng xấu-hỗ, căm- giận vua Trịnh bày
mưu tôn Sở làm Minh-chủ, nên lòng không phục.
Qua mùa xuân năm sau, nghe tin Trịnh Văn-Công qua chầu Sở Thành-Vương.
Tống Tương-Công tức giận, quyết đem binh qua phạt Trịnh, nên khiến Công-tử
Mục-Di giúp Thế-tử Vương-Thần coi việc triều-chính.
Mục-Di can :
- Sở-Trịnh mới hòa, đánh Trịnh thì Sở cứu, ta địch sao nỗi, chi bằng ẩn-nhẫn
chờ dịp khác.
Công Tôn-Cố cũng can, Tống Tương Công giận nói :
- Ngươi không muốn đi, thì ta đi một mình vậy.
Công Tôn-Cố không dám nói nữa, cùng vua Tống Tương-Công kéo binh sang đánh
Trịnh.
Quân dọ-thám về báo.
Trịnh Văn-Công thất kinh, sai người sang Sở cầu cứu.
Sở Thành-Vương nói với Thành-Đắc-Thần :
- Trịnh trọng ta lắm. Phải đem binh đến cứu.
Thành Đắc-thần tâu :
- Cứu Trịnh không bằng phạt Tống.
Sở Thành-Vương hỏi :
- Kế ấy có nghĩa gì ?
Thành Đắc-Thần đáp :
- Từ khi Tống Tương-Công bị bắt, được tha về nước không sửa mình, nay lại
không biết sức mình, đem binh đánh Trịnh chưa chắc đã thắng, mà trong nước lại
bõ trống, ta thừa cơ đem binh đoạt thành. Nếu quân Tống hay được về cứu thì
lúc đó quân sĩ đã mệt-mỏi, ta thắng dễ-dàng.
Sở Thành-Vương khen phải, phong Thành Đắc-Thần làm chánh tướng, Ðấu-Bột làm
phó tướng đem binh qua đánh Tống.
Tống Tương-Công đang xua quân đánh Trịnh, hay tin binh Sở kéo đến biên-giới
nước mình , lật đật rút về đóng nơi phía Nam sông Hoàng-Thủy, chận đường binh
Sở.
Thành Đắc-Thần kéo quân đến nơi hạ trại, sai người khiêu chiến.
Công Tôn-Cố bàn cùng Tống Tương-Công :
- Nay Sở đánh ta vì muốn cứu Trịnh xin Chúa-công bỏ việc đánh Trịnh, sai người
đem lễ vật tạ Sở, ắt tránh được binh đao.
Tống Tương-Công nói :
- Xưa Tề Hoàn-Công đem binh đánh Sở còn thắng thay. Nay Sở đem binh đến lẽ nào
ta lại sợ. Nếu vậy đâu đáng nối nghiệp bá-chủ của Tề Hoàn-Công.
Công Tôn-Cố nói :
- Xưa khác nay khác, sao Chúa-công dám ví mình với Tề Hoàn-Công mà không lượng
sức mình ?
Tống Tương-Công không nghe, quyết hạ chiến thư hẹn ngày giao chiến. Lại khiến
dựng cây đại-kỳ sao xẹt trên cờ để hai chữ : "Nhân-nghĩa".
Công Tôn-Cố than thầm với Dược Bộc-Y :
- Chinh-chiến là việc chém giết, mà Chúa-công lại đem việc chém giết nói đến
"nhân-nghĩa", tôi thật không hiểu ý Chúa-công ra sao cả !
Thành Đắc-Thần tiếp đặng chiến thư của Tống Tương-Công liền kêu Ðấu-Bột vào
bàn luận.
Ðấu Bột nói :
- Ðêm nay tôi xin đem binh qua sông trước, kẻo binh Tống đến chận đường e bất
lợi.
Thành Đắc-Thần cười đáp :
- Tống Tương-Công đánh giặc vì háo chiến chớ không thông binh pháp, ta tới sớm
đánh sớm, tới trễ đánh trễ có chi phải lo.
Thành Đắc-Thần để sáng tỏ mới độ binh qua sông.
Công Tôn-Cố nói với Tống Tương-Công :
- Binh Sở để sáng mới qua sông là có ý khinh ta. Vậy nhơn lúc địch quân qua
nửa chừng ta xua binh chận đánh, ắt trọn thắng.
Tống Tương-Công chỉ cây đại-kỳ nói :
- Cờ ta đề "Nhân-nghĩa", há đâu làm vậy ?
Công Tôn-Cố thở dài không biết nói sao !
Giây phút binh Sở qua hết. Thành Đắc-Thần đầu đội mão ngọc, mình mặc áo thêu,
giáp gấm, tay cầm roi ngồi trên ngựa điểm binh, bố trận trông rất thư-thả.
Công Tôn Cố lại xin xáp trận, Tống Tương-Công nhổ nước miếng vào mặt và nói :
- Người ham thắng mà chẳng kể chi lời đàm tiếu người đời hay sao ?
Công Tôn-Cố một lần nữa thở dài.
Thế trận binh Sở dàn xong, người ngựa tràn đồng, binh Tống trông thấy khiếp
vía !
Tống Tương-Công cầm giáo ra lệnh tiến quân, đàng sau có Công-Tử Ðảng, Hướng
Sĩ-Phủ, Công Tôn-Cố hộ giá.
Bên binh Sở , Thành Đắc-Thần ngầm ra hiệu để cho Tống Tương-Công lại gần mới
xáp chiến.
Tống Tương-Công đến gần, Thành Đắc-Thần hét lên một tiếng, binh Sở áp lại vây
binh Tống vào giữa.
Công Tôn-Cố rán sức phá vòng vây, bỗng có tướng Sở là Ðấu-Bột chận lại đánh.
Công Tôn-Cố gần đuối sức, may nhờ có Hướng Sĩ-Phù (tướng Tống) đến trợ lực.
Công Tôn-Cố rán sức giải phá trùng vây mà chạy, bỗng thấy Hướng Sĩ-Phù mặt đầy
máu, chạy lại nói :
- Ngài mau vào cứu Chúa-công.
Khi Công Tôn-Cố vào đến nơi thì thấy Công-tữ Đảng bị thương nặng nằm trên xe,
còn lá cờ "Nhân-Nghĩa" đã bị quân Sở lấy mất rồi.
Tống Tương-Công mình đầy thương tích chân phải bị một mủi tên không đứng dậy
được.
Công-tử Ðảng thấy Công Tôn-Cố ứa nước mắt nói :
- Ngài cố sức phò Chúa-công, tôi không sống được nữa.
Nói xong tắt thở.
Công Tôn-Cố ráng phá vòng vây phò Tống Tương-Công chạy về Kinh-đô nước Tống.
Về đến nơi, kiểm điểm binh mã, mười phần chết hết bẩy, tám. Ngựa xe, khí giới
đều bỏ lại nơi chiến trường.
Cha mẹ, vợ con binh sĩ bị chết kéo đến sân triều oán trách :
-Tại Chúa-công không nghe lời quan Tư-mã nên mới thảm bại như vậy.
Tống Tương-Công nói :
- Ta lấy nhơn nghĩa mà xử, hiềm vì người Sở quá tiểu-nhơn nên ba quân bị hại.
Trận ấy quân Sở trọn thắng, Thành Đắc-Thần ra lịnh kéo binh qua sông
Hoàng-Thủy mà trở về.
Vừa ra khỏi địa-giới nước Tống có tin báo : Sở Thành-Vương thống lãnh đại-binh
theo tiếp ứng, nay hạ trại nơi Kha-Trạch.
Thành Đắc-Thần lật-đật qua Kha-Trạch ra mắt Sở Thành-Vương .
Sở Thành-Vương nói :
- Mai nầy Trịnh-hầu và phu-nhơn sẽ đến khao-thưởng ba quân.
Lại truyền bêu thủ cấp của Tống-tướng để thị oai với chư-hầu.
Nguyên vợ Trịnh Văn-Công là Vu-thị, em ruột Sở Thành-Vương, nghe tin Sở
Thành-Vương thắng Tống, liền đem lễ vật theo chồng qua chúc mầng.
Sở Thành-Vương đem các chiến lợi phẩm đã thu được ra khoe.
Vợ chồng Trịnh Văn-Công đem vàng bạc, lụa là ra thưởng binh sĩ, và mời Sở
Thành-Vương hôm sau dự yến.
Hôm sau, Sở Thành-Vương qua dinh Trịnh.
Vợ chồng Trịnh Văn-Công tiếp đãi rất ân cần, lại kêu hai người con gái mình là
Bá-Vu và Thúc-Vu ra lạy mầng cậu, rồi vợ chồng con cái thay phiên nhau rót
rượu dâng cho Sở Thành-Vương.
Khi rượu đã xềnh-xoàng, Sở Thành Vương đưa tay kéo Vu-thị lại gần nói :
- Ta chiều lòng hiền muội mà quá chén, vậy hiền muội và hai cháu phải đưa ta
về.
Vu-thị vâng lời.
Trịnh Văn-Công cùng vợ và hai con đưa ra khỏi thành thì Trịnh Văn-Công trở
lại, còn Vu-thị và hai con thì qua xe Sở Thành-Vương đi về đại trại.
Sở Thành-vươig là người háo sắc, thấy hai cháu là Bá-Vu và Thúc-Vu đã đẹp lại
chưa chồng nên sanh tà tâm, chẳng kể đến tình ruột thịt.
Ðêm ấy bắt ép hai cháu vào phòng riêng trêu ghẹo, Vu-Thị tức tối suốt đêm lui
tới trong phòng không ngủ được, song chẳng dám hở môi.
Rạng ngày, Sở Thành-Vương truyền quân lấy các vật đã thu được của Tống chia
cho Vu-thị một nữa. Còn hai đưa cháu thì dẫn về nước Sở.
Ðây nhắc đến Trùng-Nhĩ qua Tề tỵ-nạn thắm-thoát đã được bảy năm, gặp lúc Tề
Hoàn-Công mất, các con tranh ngôi nỗi loạn. Sau Tề Hiến-Công lên ngôi, không
theo đường lối cha mình lại thân Sở và nghịch với Tống, sanh nhiều điều biến
loạn.
Bọn Triệu-Thôi bàn riêng với nhau :
- Chúng ta qua Tề nương náu là muốn cậy oai lực để mưu lập nghiệp. Nay Tề
Hiến-Công đã suy vi, chư-hầu đều phản, chắc giúp Công-tử không được, chi bằng
sang nước khác để lo liệu.
Cả bọn tính đem việc ấy nói với Trùng-Nhĩ, nhưng lúc đó Trùng Nhĩ quá mê đắm
Tề-khương, sớm tối chẳng rời, không lo gì đến việc phục nghiệp nữa.
Bọn Triệu-Thôi chầu chực mấy lần mà không gặp mặt.
Ngụy-Thù giận nói :
- Chúng ta tin-tưởng Công tử là người biết lo, chẳng nệ khó nhọc, đem nhau tới
đây giúp sức. Ngờ đâu ngày nay người quá tệ như vầy.
Hồ-Yến can :
- Ðây nói chuyện riêng không đặng, các ngươi hãy theo ta.
Nói xong dắt nhau ra cửa Ðông đến chỗ gọi là Tang-Âm, xung quanh trồng dâu,
tàng cây phủ kín, bóng mặt trời không chiếu đến đất.
Triệu-Thôi kêu chín người bạn ngồi xuống cùng nhau bàn tính kế.
Triệu-Thôi hỏi :
- Hồ-Yến có kế chi không ?
Hồ Yến đáp :
- Nay ta phải sắp đặt hành-trang cho sẵn, rồi đến rũ Công-tử đi săn. Khi ra
khỏi thành bắt ép Công-tử phải đi theo chúng ta. Song tôi chưa biết phải đi
qua nước nào bây giờ.
Triệu-Thôi đáp :
- Vua Tống đang lo phục hưng, lại là kẻ háo danh, ta đến đó may ra được việc.
Hồ-Yến nói :
- Tôi vốn có quen với quan Tư-mã Công Tôn-Cố, nếu qua đó có thể nhờ cậy được.
Cả bọn bèn bàn tính với nhau suốt buổi mới về, đinh ninh không ai hay biết,
không ngờ thị-tỳ của Khương-thị đang hái dâu ngồi trên cây thấy lạ đến rình
nghe rồi về báo cho Khương-thị hay.
Khương-thị nghe xong, hét :
- Chúng bây chớ nói bậy.
Rồi sai người đem mấy đứa thị-tỳ nhốt vào một nơi, đến đêm đem ra giết hết.
Khương-thị lại nói với Trùng-Nhĩ :
- Các tướng theo chàng định đem chàng sang nước khác. Mấy đứa thị-tỳ của thiếp
đi hái dâu nghe được về thuật lại cho thiếp nghe. Thiếp sợ tiết-lậu ra ngoài
hư việc cả của chàng, nên đã đem bọn thị-tỳ giết đi hết. Vậy xin chàng lo
liệu.
Trùng-Nhĩ nói :
- Trước kia còn trẻ ta còn lo việc tranh bá đồ vương, chứ nay đã già rồi, chỉ
mong được an vui là đủ.
Khương-thị nói :
- Từ khi chàng đem thân bôn ba đến nay , nước Tấn chẳng đặng yên, bởi Di-Ngô
bạo ngược, vô đạo. Dân trong nước không ưa, các chư-hầu đều ghét, chỉ mong lập
người khác. Ấy là điềm trời báo cho chàng biết trước, sao chàng lại nản chí !
Trùng-Nhĩ ham mê Khương-thị vẫn không chịu đi.
Ngày hôm sau, bọn Triệu-Thôi đứng ngoài cửa cung, sai người vào mời Trùng-Nhĩ
đi săn.
Lúc ấy Trùng-Nhĩ chưa dậy, sai con thì-tỳ ra nói :
- Công-tử hơi mệt, hôm nay không đi được.
Khương-thị nghe nói, liền sai người mời riêng Hồ-Yến vào, hỏi :
- Nhà ngươi mời Công-tử đi săn có ý chi chăng ?
Hồ-Yến thầy trong câu hỏi Khương-thị có ý nghi ngờ, nhưng vẫn làm ra vẻ tự
nhiên đáp :
- Trước kia Công-tử ở nước Dịch thường đi săn bắn luôn. Nay đã lâu lắm không
đi, sợ Công-tử sanh ra biếng nhác, nên chúng tôi mới tổ-chức cuộc săn này, chứ
không có ý gì cả.
Khương-thị mỉm cười nói :
- Lần nầy đi săn nếu không sang nước Tống cũng sang nước Tần hoặc Sở, có phải
thế không ?
Hồ-Yến giật mình, nói :
- Ði săn sao lại đi xa như vậy làm gì !
Khương-thị nói :
- Thôi đừng giấu nữa ! Các ngươi muốn đem Công-tử trốn đi ta đã biết cả ! Ðêm
vừa rồi, ta cũng cố khuyên Công-tử, nhưng Công-tử nhất định không nghe. Vậy
thì chiều nay, ta mở một tiệc rượu ép Công-tử uống thật say, lúc ấy các ngươi
vực lên xe mà đem đi mới được.
Hồ-Yến sụp lạy, nói :
- Nếu phu-nhân dứt bỏ được tình riêng, giúp cho việc lớn của Công-tử, thì hiền
đức ấy không ai sánh kịp.
Nói xong Hồ-Yến cáo từ lui ra, thuật chuyện lại với bọn Triệu Thôi.
Ðoạn thu xếp hành trang, kéo nhau ra đợi sẵn ở cửa ngoài chỉ còn có ba người .
Hồ-Yến, Ngụy-Thù và Ðiêu-Hiệt đem một cổ xe nhỏ chực sẵn ngoài cửa cung chờ
tin tức Khương-thị.
Tối hôm ấy, Khương-thị bày tiệc rượu, mời Trùng-Nhĩ nâng chén tâm tình.
Trùng-Nhĩ hỏi :
- Hôm nay có việc gì vui mà phu nhân bày yến tiệc ?
Khương-thị nói :
- Thiếp nghe Công-tử có ý muốn về nước nên bày chén rượu nhạt để tiễn chân.
Trùng-Nhĩ nói :
- Ðời người khác nào như bóng ngựa qua cửa sổ, dẫu có đọc ngỗng trời đất, phơi
gan trải mật, rồi cuối cùng cũng chỉ vùi thân dưới ba tấc đất mà thôi ! Nay ta
đã hưởng được cảnh an nhàn lại còn mơ ước gì nữa !
Khương thị nói :
- Thưa Công-tử, thiếp tưởng cõi trăm năm của loài người hơn nhau ở chỗ biết
dùng cái thân mình làm lợi cho nhân-quần xã hội. Biết rằng đời người ai cũng
chết, nhưng có kẻ chết đi để lại cho đời những công đức không quên được, còn
có kẻ chết đi chỉ làm lắt một giá áo, một túi cơm m thôi. Hễ đấng trượng phu
chí phơi lập chí. Nay các người theo hầu Công-tử đã tận tâm giúp sức. Xin
Công-tử xét lại.
Trùng-Nhĩ có ý giận, bỏ chén rượu xuống không uống nữa.
Khương-thị nói :
- Công tử thật tình không muốn đi hay đã đổi lòng ?
Trùng-Nhĩ nói :
- Tình ta lưu luyến có bao giờ lại dứt bõ đi được !
Khương-thị vừa cười vừa nói :
- Một bên là chí-hướng một bên là tâm tình. Nếu Công-tử ra đi, thì thiếp vì
chí-hướng của Công-tử mà dâng chén chia phôi, còn nếu Công-tử không đi thì
thiếp vì tâm tình của Công-tử mà dâng chén tương thân !
Thôi , xin Công-tử chớ buồn, hãy cùng thiếp uống cho thật nhiều, để vui câu
sum-hiệp.
Nghe vợ nói, Trùng-Nhĩ rất hài lòng. Vợ chồng cùng nhau chén tạc chén thù, lại
sai bọn thị nữ múa hát làm cho phòng tiệc tưng bừng.
Trùng-Nhĩ ham vui đã quá chén mà Khương-thị vẫn cố ép nài.
Trùng-Nhĩ uống cho đến lúc say mèm không còn ngồi được nữa, nằm gục trên
giường.
Khương-thị lấy chăn đắp lại, rồi cho người ra gọi Hồ-Yến.
Hồ-Yến biết Trùng-Nhĩ đã say nằm liệt rồi, vội vàng đem Ngụy-Thù và Điêu-Kiệt
vào cung, khiêng Trùng-Nhĩ đem ra xe.
Đoạn từ giã Khương-thị, lên đường.
Khương thị ứa lụy quay vào.
Đêm ấy bọn Hồ-Yến ra đến biên ải hiệp cùng bọn Triệu-Thôi, đi suốt đêm .
Trời tang tảng sáng, Trùng-Nhĩ nằm trong xe mới cựa quậy, gọi người lấy nước
uống.
Hồ-Yến cầm cương xe, ngồi bên cạnh đáp :
- Phải đợi trời sáng tỏ mới vào xóm xin nước uống được.
Trùng-Nhĩ thấy chỗ nằm lắc lư, gọi bọn thị tỳ nói :
- Chúng bây hãy đỡ ta ra khỏi chiếc giường này.
Hồ Yến mỉm cười đáp :
- Đâu phải giường ! Xe đây mà !
Trùng-Nhĩ mở mắt nhìn, hỏi :
- Ai nói thế ?
- Tôi là Hồ-Yến đây.
Trùng-Nhĩ hoảng hốt, ngồi đậy hét to :
- Chúng bây không nói trước cho ta biết, định đem ta đi đâu vậy?
Hồ-Yến nói :
- Tôi định đem nước Tấn dâng cho Công-tử đó.
Trùng-Nhĩ nói :
- Nước Tấn đâu chưa thấy, nay bỏ mất Tề ta không muốn đi . Hãy quay xe trở
lại.
Hồ-Yến nói dối :
- Công-tử đi khỏi nước Tề đã hơn trăm dặm rồi. Vua Tề biết Công-tử trốn đi đem
quân đuổi theo bắt, nếu trể nải còn thiệt mạng thay huống hồ còn luyến tiếc.
Trùng-Nhĩ nỗi giận, trông thấy Ngụy-Thù cầm ngọn giáo đứng bên cạnh, liền giật
lấy đâm Hồ-Yến.
Hết Hồi 34 - Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 35