Hồi 35 - Ðông Châu Liệt Quốc
Trùng-Nhĩ bôn ba về nước
Hoài-Danh vương vấn dây duyên
Hồ-Yến thấy Trùng-Nhĩ giật ngọn giáo đâm mình, liền nhẫy xuống xe bõ chạy.
Trùng-Nhĩ rượt theo.
Bọn Triệu-Thôi xúm lại khuyên giải, Trùng-Nhĩ mới nguôi giận, chỉ vào mặt
Hồ-Yến nói :
- Nếu đi phen nầy không thành công ta quyết phân thây nhà ngươi .
Hồ-Yến sụp lạy xin lỗi, và nói :
- Nếu thất bại thì Hồ-Yến nầy đã chết trước Công-tử rồi, còn đâu mà phân thây.
Nếu thành công chẳng lẽ Công-tử lại giết kẻ đã có công với mình.
Triệu-Thôi nói :
- Chúng tôi thấy Công-tử có chí lớn, nên không nài gian-khổ, theo phò tá. Nếu
Công-tử bõ chí lớn đi, chúng tôi còn theo làm gì nữa. Nay nước Tấn, Di-Ngô bạo
ngược, dân tình than oán, đó là điều kiện thuận tiện, là nguồn sáng của tiền
đồ Công-tử. Công-tử không nghĩ đến sao ?
Ngụy-Thù nói :
- Kẻ trượng-phu không vì vương vấn thê nhi mà nhục chí. Đến như phận quần thoa
mà có kẻ đã chịu dứt tình, hy-sinh tình ái để bồi đắp cho nghĩa cả. Công-tử há
lại chẳng thấy sao ?
Trùng-Nhĩ nghe nói, mặt trầm lặng, nghĩ đến tình thống thiết của các tướng đã
theo mình, lại nghĩ đến lời nói của Khương-thị, lòng hơi thèn thẹn đáp :
- Thôi thì ta cũng theo ý các ngươi.
Hồ-Mao dâng lương khô, Giới Tử-Thôi dâng nước uống.
Trùng Nhĩ cùng mọi người đều ngồi ăn. Ăn xong, thẳng đường sang nước Tào.
Đến nơi, Trùng-Nhĩ vào yết kiến vua Tào, và xin phép được tạm trú nơi
công-quán.
Tào Cung-Công là người thích chơi bời, ít chú trọng đến quốc sự, vì vậy hay
tin dùng những kẻ dua-nịnh, bợ đỡ.
Bọn tiểu-nhân ấy thấy những kẻ theo phò Trùng-Nhĩ toàn là những tay hào-kiệt,
có ý ghen-ghét, tâu với Tào Cung-Công chớ nên tiếp đãi Trùng-Nhĩ.
Quan Đại-phu là Hi Phụ-Cơ can :
- Nước Tào và nước Tấn trước có thâm tình. Nay Công-tử Trùng-Nhĩ gặp lúc
cùng-khổ đến đây, ta lại bạc đãi sao phải !
Tào Cung-Công nói :
- Tào là nước nhỏ, ở giữa các nước. Các Công-tử lân bang thường qua lại luôn,
nếu ai cũng hậu đãi thì tốn kém làm sao chịu nỗi.
Hi Phụ-Cơ nói :
- Trùng-Nhĩ có tiếng là người hiền, đã vậy, con mắt lại có hai đồng-tử, xương
sườn dính liền nhau, thì quả là quí tướng. Chúa-công không nên coi như các vị
Công-tử khác.
Tào Cung-Công cười lớn, nói :
- Con mắt có hai đồng-tử thì ta biết rồi, song xương sườn dính liền nhau là
chuyện lạ, ta ước được xem thử.
Nói xong, liền sai người đến nhà công-quán mời Trùng-Nhĩ đi tắm.
Trùng-Nhĩ nhân đi đường xa bụi bặm, cũng muốn tắm cho sạch sẽ nên nhận lời,
liền sang nhà tắm cởi áo.
Chẳng ngờ Tào Cung-Công cùng với mấy người cận thần, núp ở phòng bên, trông
thấy cười ầm ĩ.
Trùng-Nhĩ hỏi ra biết vua Tào, giận dử bỏ ra về nói lại với bọn Hồ-Yến.
Hồ-Yến thở dài nói :
- Thật là một bọn côn đồ, bất cố liêm sĩ.
Quan Đại-phu Hi Phụ-Cơ can Tào Cung-Công không được, trở về nhà mặt buồn dàu
dàu.
Vợ Hi Phụ-Cơ là Lã-thị trông thấy hỏi :
- Chẳng hay hôm nay trong triều có việc gì mà phu-quân buồn bã vậy ?
Hi Phụ-Cơ đem chuyện Trùng-Nhĩ đến mà Tào Cung-Công không tiếp đãi, kể lại cho
vợ nghe.
Lã-thị nói :
- Thiếp được nghe thiên hạ cho Trùng-Nhĩ là kẻ hiền đức. Nay tuy lưu lạc nơi
nước ngoài chứ ngày sau ắt khôi phục được nghiệp Tấn. Lúc bây giờ đem quân
đánh Tào thì chúng ta hối sao kịp. Nếu Chúa-công không nghe lời thì phu-quân
cũng nên dùng lễ riêng, mình tiếp đón Trùng-Nhĩ gây thiện cảm.
Hi Phụ-Cơ nói :
- Chúa-công đã bạc đãi, nếu ta làm vậy Chúa-công hay được, ta không tránh khỏi
tội !
Lã thị nói :
- Việc làm chỉ cần kín đáo một chút. Thiếp xin sửa soạn một ít thực-phẩm, rồi
để lẫn ngọc-thạch vào đấy mà dâng cho Trùng-Nhĩ.
Hi Phụ-Cơ theo lời.
Đêm ấy đến nhà công-quán yết kiến.
Trùng-Nhĩ đang ngồi buồn, nghĩ đến hành động của Tào Cung-Công lòng chưa nguôi
giận. Xảy có tin Hi Phụ-Cơ đem thực-phẩm đến dâng.
Trùng-Nhĩ mời vào.
Hi Phụ-Cơ sụp lạy, trước hết xin lỗi cho vua Tào, rồi sau mới tõ tình tư-giao
của mình.
Trùng-Nhĩ cám ơn nói :
- Không ngờ nước Tào lại có được kẻ tôi hiền như vậy. Nếu được phục quốc, tôi
chẳng bao giờ quên ơn đền đáp.
Hi Phụ-Cơ mở gói thực phẩm để lên bàn, trong có mấy viên ngọc thạch.
Trùng-Nhĩ thấy vậy, nói :
- Quan Đại-phu có lòng tử-tế cho thực-phẩm là đủ lắm rồi, sao lại dùng đến
ngọc thạch ?
Hi Phụ-Cơ nói :
- Đó là mối tình tâm-giao của tôi đối với Công-tử xin Công-tử chớ từ chối.
Trùng-Nhĩ nhất-định không nhận ngọc thạch.
Hi Phụ-Cơ ép uổng không được phải đem ngọc về, nghĩ thầm :
- Trùng-Nhĩ cùng khổ như vậy mà không tham vàng ngọc thì quả là người có chí
lớn, đáng ca-tụng.
Ngày hôm sau, Trùng-Nhĩ lên đường.
Hi Phụ-Cơ tiễn ra khỏi thành mười dặm mới trở về.
Trùng-Nhĩ bõ nước Tào, sang nước Tống.
Hồ-Yến vào yết-kiến quan Tư-mã nước Tống là Công Tôn-Cố.
Công Tôn-Cố nói :
- Chúa-công tôi không lượng sức mình, đem quân đánh với Sở nên bị thua to. Nay
bị thương vẫn chưa lành. Nhưng Chúa-công tôi đã nghe tiếng Công-tử Trùng-Nhĩ
là người hiền-đức, thế nào Chúa-công tôi cũng hậu-đãi.
Công Tôn-Cố vào tâu lại với Tống Tương-Công.
Lúc bấy giờ, Tống Tương-Công đang thù với Sở, nghe Công tử Trùng-Nhĩ đến, nghĩ
thầm :
- Tấn là một nước lớn, Công-tử Trùng-Nhĩ là người hiền nếu giúp Trùng-Nhĩ phục
quốc ắt mai sau ta có chỗ nương nhờ để trị nước Sở được .
Tuy nghĩ như vậy, song đang đau không làm sao tiếp đón được, liền sai Công
Tôn-Cố mời Trùng-Nhĩ vào nhà công-quán trọng-đãi như vua một chư hầu.
Ngày hôm sau Trùng-Nhĩ cáo từ xin đi.
Công Tôn-Cố lại phụng mệnh Tống Tương-Công ra mời ở lại và hỏi riêng Hồ-Yến :
- Công-tử ở nước Tề, được Tề đối xử ra sao ?
Hồ-Yến nói chuyện vua Tề gả Khương-thị và chu-cấp đủ mọi thứ cần dùng.
Công Tôn-Cố đem lời ấy về thuật lại với Tống Tương-Công.
Tống Tương-Công nói :
- Công-tử năm xưa đã lấy con gái nước Tống ta rồi, thế thì nay nên chu cấp vật
dụng cần thiết cũng đủ.
Nói xong, khiến Công Tôn-Cố đem ngựa xe, vàng bạc, gấm vóc tặng cho Trùng-Nhĩ.
Trùng-Nhĩ tạ ơn, lưu lại đó mấy hôm nữa.
Hồ-Yến thấy bệnh Tống Tương-Công mỗi ngày một nặng, khó khỏi được, bèn đem
chuyện phục quốc bàn với Công Tôn-Cố.
Công Tôn-Cố nói :
- Nước tôi dẫu nhỏ, nhưng Công-tử tạm trú bao lâu cũng có thế cung cấp được.
Còn việc nhờ binh lực nước tôi để phục quốc thì không xong, vì nước tôi mới
bại trận, binh lương thiếu thốn lắm !
Hồ-Yến nói :
- Được ngài thực tình chỉ bảo, chúng tôi rất mang ơn.
Ngày hôm sau, Trùng-Nhĩ thu xếp hành trang lên đường.
Tống Tương-Công bệnh mỗi ngày mỗi nặng, biết không thể sống nữa kêu con là
Thế-tử Vương-Thần dặn :
- Bởi ta không nghe lời Mục-Di nên nước yếu binh hèn. Sau nầy lên ngôi, mỗi
mỗi con phải nghe lời Mục-Di mới được. Sở là nước thù của ta, chẳng bao giờ
nên giao hảo. Còn Công-tử Trùng-Nhĩ khi về nước Tấn tất có cơ hội phục nghiệp
làm chủ các chư-hầu. Con nên giao-hảo với Tấn mà giữ lấy nước nhà.
Thế-tử Vương-Thần sụp lạy.
Chẳng bao lâu Tống Tương-Công mất, Thế-tử Vương-Thần lên nối ngôi tức là Tống
Thành-Công.
Trùng-Nhĩ rời nước Tống đến nước Trịnh.
Trịnh Văn-Công hay được tin nói với các quan :
- Trùng-Nhĩ phản cha, đi trốn, các nước không ai tiếp đãi cả, đi đến đâu cũng
đói khát. Đó là người bất hiếu, ta chớ nên kính trọng.
Quan Thượng-khanh là Thúc-Thiêm can :
- Trùng Nhĩ hiện nay đang nắm được trong tay ba lợi-khí đáng kể, xin Chúa-công
chớ khinh thường.
Trịnh Văn-Công hỏi :
- Ba lợi-khí nào đáng kể.
Thúc-Thiêm nói :
- Trùng-Nhĩ xưa nay được tiếng là người hiền, ai cũng ca tụng đó là lợi khí
thứ nhứt.
Từ khi đi trốn đến giờ, nước Tấn không lúc nào yên, khiến cho Trùng-Nhĩ có cơ
hội phục nghiệp, đó là lợi khí thứ hai.
Được Triệu-Thôi, Hồ-Yến là những bậc hào-kiệt theo phò là lợi khí thứ ba.
Được ba lợi khí ấy có ngày ắt nên việc, xin Chúa-công nên trọng đãi.
Trịnh Văn-Công nói :
- Dẫu người tài giỏi đến đâu mà phiêu-lưu đây đó, tuổi xuân thời chôn vùi
trong nước, lưu-linh đến nay già rồi, còn làm chi nỗi !
Thúc-Thiêm nói :
- Một kẻ như Trùng-Nhĩ nếu Chúa-công không biết trọng đãi thì phải nên giết đi
mới khỏi gây tai họa thù oán về sau.
Trịnh Văn-Công cười lớn nói :
- Nhà ngươi nói nhiều chuyện trái tai quá ! Dẫu trọng đãi hay giết đi đối với
một kẻ như Trùng-Nhĩ cũng chẳng quan hệ gì cho nước Trịnh.
Nói xong truyền đóng cửa thành không cho Trùng-Nhĩ vào.
Trùng-Nhĩ thấy Trịnh Văn-Công không nghênh tiếp, liền thẳng đường qua nước Sở.
Đến nơi, Trùng-Nhĩ vào yết kiến Sở Thành-Vương.
Sở Thành-Vương tiếp đãi rất nồng hậu, coi Trùng-Nhĩ như vua một nước chư hầu.
Trùng-Nhĩ xét phận mình chưa có danh vọng gì, không dám nhận lễ.
Triệu-Thôi nói nhỏ :
- Công-tử lưu lạc ở nước ngoài đã hơn bốn mươi năm, các nước nhỏ còn có ý
khinh bỉ, nay Sở là nước lớn mà lại trọng vọng như vầy, Công-tử từ chối sao
phải.
Trùng-Nhĩ nghe theo, nhận lễ, đối đãi với Sở Thành-Vương rất mực khiêm tốn.
Hai người trông có nhiều cử chỉ tương đắc lắm.
Trùng-Nhĩ ở yên nơi đất Sở.
Một hôm Sở Thành-Vương rủ Trùng-Nhĩ đi săn bắn nơi đất Vân-Mộng, để khoe khoan
tài bắn của mình.
Sở Thành-Vương bắn hai phát trúng luôn một con hươu và một con thỏ.
Các tướng đều sụp lạy chúc mừng.
Bỗng có một con gấu chạy ngang trước xe, Sở Thành-Vương bảo Trùng-Nhĩ :
- Sao Công-tử không bắn đi .
Trùng-Nhĩ rút tên lắp vào cung, miệng vái thầm :
- Nếu tôi được làm vua nước Tấn, xin quỉ thần chứng giám cho tôi bắn trúng đùi
bên phải con gấu nầy.
Trùng-Nhĩ buông tên. Mũi tên găm vào chân phải con gấu.
Ba quân reo lên.
Sở Thành-Vương thấy tài bắn của Trùng-Nhĩ khen :
- Công-tử bắn giỏi lắm !
Giữa lúc đó, bỗng có tiếng quân sĩ nổi lên huyên náo một góc rừng.
Sở Thành-Vương lấy làm lạ hỏi duyên-cớ.
Quân sĩ về báo :
- Có một con thú từ trong núi chạy ra, mình gấu, mũi voi, đầu sư tư, đuôi
trâu, chân hổ, da cứng như sắt, gươm giáo đâm không thủng. Nó ăn sắt như ăn
bùn, bao nhiêu gươm giáo đều bị nó nhai ra nước.
Sở Thành-Vương hỏi Trùng-Nhĩ :
- Công-tử sanh trưởng nơi Trung-Nguyên, có biết giống thú ấy là loài chi chăng
?
Trùng-Nhĩ đưa mắt nhìn Triệu-Thôi.
Triệu-Thôi nói :
- Con thú ấy tên con Mạc, thọ kim khí trong đất mà sinh ra , hay ăn các chất
đồng và sắt. Nếu đem nước tiểu của nó tưới vào các loại kim khí thì chảy ra
nước. Xương nó rắn và đặc, không tủy , dùng làm gậy được. Da nó dùng làm chăn
đắp, có thể trừ được sơn lam chướng khí.
Sở Thành-Vương hỏi :
- Thế thì làm cách gì để trị nó ?
Triệu-Thôi nói :
- Da thịt nó cứng như sắt, chỉ có lỗ mũi là mềm, dùng giáo đâm thủng được. Nếu
dùng lửa đốt, nó cũng chết, bởi vì loài kim kỵ lửa.
Triệu-Thôi nói chưa dứt lời, Ngụy-Thù đứng sau lưng hét lớn :
- Tôi không cần phải dùng đồ binh-khí vẫn bắt sống được con vật ấy đem về dâng
cho Đại-Vương.
Nói rồi giục xe đến chỗ con quái thú ấy.
Vừa trông thấy nó, Ngụy-Thù nhảy xuống xe, hai tay nắm chặt xông vào đánh túi
bụi.
Con thú không sợ, nhảy chồm lên liếm vào vạt áo của Ngụy-Thù đứt mất một mảnh.
Quân sĩ sợ sệt, ré lên.
Ngụy-Thù nổi giận nhảy vọt lên mình con thú, hai tay bóp chặt nơi cổ.
Con thú giẫy đành đạch, Ngụy-Thù vẫn đè chặt không buông. Được một lúc, con
thú ngạt hơi, nằm liệt trên mặt đất, không cựa quậy.
Ngụy-Thù nhảy xuống nắm vòi con thú, lôi đến trước mặt Sở Thành-Vương.
Triệu-Thôi sai quân lấy lửa đốt nơi đầu vòi.
Lửa thấm vào, con vật mềm nhũn.
Sở Thành-Vương truyền quân-sĩ lột da con thú ấy và nói với Trùng-Nhĩ :
- Công-tử có những người theo hầu thật là những tay hào kiệt, nước tôi không
thể có.
Quan Đại-phu nước Sở là Thành Đắc-Thần, thấy Sở Thành-Vương khen như vậy,
không bằng lòng, nói nhỏ :
- Đại-Vương quá khen người ta. Tôi xin ra sức đấu võ với bất kỳ ai mà
Đại-Vương khen là hào-kiệt.
Sở Thành-Vương nói :
- Người ta là khách, mình phải giữ lễ, không nên có ý đó.
Cuộc săn bắn mãn, ai nấy trở về triều.
Sở Thành-Vương bày việc vui vầy, chúa tôi rất tương đắc.
Sở Thành-Vương hỏi Trùng-Nhĩ :
- Khi Công-tử về nước định lấy gì để đền ơn nước Sở tôi ?
Trùng-Nhĩ đáp :
- Các bảo-vật và nữ-sắc thì Đại-Vương chẳng thiếu gì, còn sản-vật thì quí-quốc
lại nhiều hơn tôi, tôi chẳng biết món chi cho xứng đáng.
Sở Thành-Vương vừa cười vừa nói :
- Dầu sao chắc Công-tử cũng không phụ ơn, xin Công-tử cho biết trước.
Trùng-Nhĩ nói :
- Nhờ uy của Đại-Vương nếu tôi về được nước Tấn thì xin cùng Đại-Vương
giao-hiếu, để hai nước được an-vui. Hoặc bất đắc dĩ mà cùng với Đại-Vương giao
chiến thì tôi xin tạm lui chín chục dặm để nhường Đại-Vương đánh trước.
Tướng nước Sở là Thành Đắc-Thần nghe câu nói ấy lấy làm tức giận, đợi lúc tiệc
mãn nói với Sở Thành-Vương :
- Đại vương quá trọng-đãi Trùng-Nhĩ mà Trùng-Nhĩ lại nói nhiều lời vô-lễ. Thế
thì lúc được về nước Tấn, Trùng-Nhĩ không khỏi phụ ơn ta, xin Đại-Vương cho
phép tôi giết đi.
Sở Thành-Vương nói :
- Trùng-Nhĩ là người hiền, còn các người theo giúp toàn là những bậc anh tài,
chớ nên gây ác cảm mà sau nầy bất lợi.
Thành Đắc-Thần vẫn hậm-hực nói :
- Nếu Đại-Vương không muốn giết Trùng-Nhĩ thì cho phép chúng tôi hại bọn
Hồ-Yến, Triệu-Thôi để sau nấy Trùng-Nhĩ bớt vây cánh.
Sở Thành-Vương nói :
- Đã mua lòng người sao còn gây ác cảm ?
Thành Đắc-Thần không dám nói nữa. Và Sở Thành-Vương đối với Trùng-Nhĩ vẫn giữ
một lòng tín nghĩa.
Lúc bây giờ vua nước Lương vô đạo, không biết thương dân, bắt dân chúng đắp
thành, đào hào, trong nước đói khổ. Dân nước Lương chạy trốn sang nước Tần rất
nhiều.
Tần Mục-Công thấy lòng dân nước Lương thán-oán, nên sai Bá Lý-Hề cử binh sang
phạt vua Lương.
Thế-tử Ngữ, con Tấn Huệ-Công lâu nay ở nơi nước Tần làm con tin, thấy Tần đem
binh đánh Lương lòng uất hận, vì mẹ Thế-tử Ngữ là người nước Lương.
Sau đó, Thế-tử Ngữ lại nghe Tấn Huệ-Công bị bệnh, nghĩ thầm :
- Nay ta ở nước ngoài, nếu phụ thân ta qua đời, các quan Đại-phu lập người
khác lên ắt ta phải mất ngôi. Chi bằng trốn về là hơn.
Đêm hôm ấy, Thế-tử Ngữ đem dự tính của mình nói với vợ là Hoài-Danh, rồi rủ vợ
cùng trốn về nước Tần.
Hoài-Danh khóc sụt sùi nói :
- Công-chúa sai thiếp nâng khăn sửa túi cho Thế-tử là để Thế-tử khỏi nhớ nhà,
nếu thiếp đi theo Thế-tử thì tội rất lớn. Nên Thế-tử muốn ở hay về tùy ý,
thiếp không dám vì tình thương trốn theo Thế-tử nhưng vì ân-nghĩa xin giấu
kín, không tiết lậu với ai cả.
Thế-tử Ngữ bỏ trốn về nước.
Tần Mục-Công hay tin giận lắm nói với các quan Đại-thần :
- Hai cha con Di-Ngô đều là kẻ vong-ân, ta tiếc rằng trước kia không lập
Trùng-Nhĩ để việc giao hảo của hai nước khỏi tỗn thương.
Công Tôn-Chi nói :
- Hiện giờ cũng chưa muộn, Công-tử Trùng-Nhĩ đang cư ngụ nơi nước Sở, mưu toan
về nước.
Tần Mục-Công nghe nói tức khắc sai người sang Sở dò la tin tức Trùng-Nhĩ. Khi
biết được tin đích xác, Tần Mục-Công liền bảo Công Tôn-Chi sang nước Sở để đón
Trùng-Nhĩ.
Trùng-Nhĩ muốn sang nước Tần, nhưng sợ nước Sở giận, mới giả ý dò lòng Sở
Thành-Vương :
- Tôi sang đây có ý nhờ Đại-Vương nên không muốn sang Nước Tần.
Sở Thành-Vương nói :
- Sở và Tấn hai nước xa cách, còn Tấn với Tần tiếp liền nhau. Vua nước Tần lại
là người hiền, Công-tử nên sang đó tiện hơn.
Trùng-Nhĩ tạ ơn Sở Thành-Vương rồi theo Công Tôn-Chi sang Tần.
Tần Mục-Công hay tin Trùng-Nhĩ đến, mừng rỡ tiếp đón rất trọng thể.
Mục-Cơ vợ Tần Mục-Công cũng quí mến Trùng-Nhĩ và ghét Thế-tử Ngữ, nên nói với
Tần Mục-Công xin đem nàng Hoài-Danh gả cho Trùng-Nhĩ.
Tần Mục-Công bằng lòng.
Mục-Cơ gọi Hoài-Danh đến tỏ ý kiến.
Hoài-Danh nói :
- Thiếp đã kết duyên với Thế-tử Ngữ rồi, nay lại đem thân hầu hạ người khác
sao phải .
Mục-Cơ nói :
- Thế-tử Ngữ không bao giờ qua đây nữa. Nay Trùng-Nhĩ là người hiền nhiều kẻ
chuộng, sau nầy nối ngôi nước Tấn. Nếu ngươi kết duyên với Trùng-Nhĩ để hai
nước Tần Tấn giao hảo mãi mãi, đó là điều hay.
Hoài-Danh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :
- Nếu vì sự giao hảo của hai nước là trọng, thì thiếp đâu có tiếc thân.
Tần Mục-Công sai Công Tôn-Chi đem việc ấy nói với Trùng-Nhĩ.
Trùng-Nhĩ ngại vì Công-tử Ngữ là cháu, nên muốn từ chối.
Triệu-Thôi nói :
- Tôi nghe Hoài-Danh là người đẹp và có tài. Nếu Công-tử muốn nhờ nước Tần sau
nầy thì phải lấy gái Tần, chớ nên từ chối mà phụ lòng tốt của vua Tần.
Trùng-Nhĩ chưa quyết hỏi ý kiến Hồ-Yến.
Hồ-Yến nói :
- Nay Công-tử về nước định làm tôi cho Thế-tử Ngữ hay định làm vua. Nếu định
làm tôi thì nàng Hoài-Danh là quốc mẫu, chẳng nên phạm đến, còn như làm vua,
thì Hoài-Danh chẳng qua là một kẻ hầu hạ có gì mà câu nệ.
Triệu-Thôi lại nói :
- Muốn nên việc lớn mà câu chấp điều nhỏ thì việc lớn chẳng thành.
Trùng-Nhĩ nghe theo, chịu kết duyên với Hoài-Danh.
Tần Mục-Công chọn ngày tốt, làm lễ cưới.
Hoài-Danh nhan sắc còn đẹp hơn Khương-thị.
Trùng-Nhĩ rất hài lòng, quên hết những nỗi khó nhọc trong lúc đi đường.
Từ đó Trùng-Nhĩ và Tần Mục-Công lại thêm thân thiết.
Thế-tử Ngữ trốn về nước Tấn vào yết kiến Tấn Huệ-Công.
Tấn Huệ-Công thấy con về, mừng rỡ nói :
- Cha đau yếu đã lâu ngày đang lo buồn không có người phó thác. Nay con trốn
về được là may lắm.
Cách mấy tháng sau, Tấn Huệ-Công bịnh mỗi ngày một nặng , liền gọi Lã Di-Sanh
và Khước-Nhuế vào bên giường bệnh nói :
- Hai ngươi cố gắng giúp cho Thế-tử Ngữ. Hiện nay các vị Công-tử không phải lo
ngại ai cả, chỉ sợ có Trùng-Nhĩ mà thôi.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế sụp lạy vâng mệnh.
Chẳng mấy bữa Tấn Huệ-Công từ trần.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế tôn Thế-tử Ngữ lên ngôi, tức là Tấn Hoài-Công.
Tấn Hoài-Công lo sợ Công-tử Trùng-Nhĩ ở ngoài tất sanh biến mới hạ lệnh :
"Phàm những người bề tôi nước Tấn theo Trùng-Nhĩ đi trốn, hạn trong bảy tháng,
họ hàng ở nhà phải viết thư gọi về. Ai đúng hạn mà về, thì tha không bắt tội,
lại được phục chức cũ, nếu quá hạn không về đều bị kết án vắng mặt, mà cha con
anh em ở nhà đều bị tội chết".
Quốc-lão Hồ-Đột có hai con là Hồ-Mao, Hồ-Yến theo phò Trùng-Nhĩ ở nước Tần.
Khước-Nhuế khuyên Hồ-Đột nên viết thư gọi về. Nhưng Hồ-Đột nhất quyết không
nghe.
Khước-Nhuế vào tâu với Tấn Hoài-Công :
- Hai người con của Hồ-Đột đều thuộc vào bậc hiền-sĩ, nay theo Trùng-Nhĩ khác
nào như hùm thêm vây. Xin Chúa-công phải bắt Hồ-Đột gọi về mới được.
Tấn Hoài-Công cho đòi Hồ-Đột đến hỏi :
- Hồ-Mao, Hồ-Yến theo phò Trùng-Nhĩ, sao quốc-lão không viết thư gọi về.
Hồ-Đột nói :
- Hai đứa con tôi theo phò Trùng-Nhĩ đã lâu ngày, tất phải một lòng trung với
Trùng-Nhĩ, cũng như các quan tại triều trung với Chúa-công vậy. Phỏng như
chúng nó bỏ Trùng-Nhĩ về đây, tôi còn bắt tội mà giết đi, huống hồ tôi lại gọi
về !
Tấn Hoài-Công nổi giận, sai hai người cầm gươm kề vào cổ Hồ-Đột nói :
- Nếu muốn khỏi chết phải viết thư gọi hai con về.
Khước-Nhuế lại lấy giấy bút đặt trước mặt Hồ-Đột, rồi cầm tay bắt Hồ-Đột viết.
Hồ-Đột nói lớn :
- Cứ để ta viết cần gì phải cầm tay ?
Nói xong viết xuống giấy mấy chữ rất lớn : "Con không hai cha, bề tôi không
hai vua".
Tấn Hoài-Công giận lắm, hét lớn :
- Ngươi không sợ chết sao !
Hồ-Đột cười lớn đưa cổ cho hai tên võ sĩ chém.
Tấn Hoài-Công dạy đem ra ngoài chợ khai đao, để răn dân chúng.
Hồ-Đột chết, kẻ tôi trung đều rơi lệ.
Hết Hồi 35 - Ðông Châu Liệt Quốc
Xem Hồi 36