Hồi 36 - Ðông Châu Liệt Quốc
Tấn Hoài-Công thất cơ bỏ trốn
Tần Mục-Công vì nghĩa lập vua
Hồ-Mao, Hồ-Yến nghe tin cha mình bị giết, vật mình lăn ra khóc.
Triệu-Thôi tìm lời an-ủi :
- Đã chết rồi dầu có thương tiếc cũng không thể sống lại được. Chúng ta cố
gắng giúp Công-tử phục-nghiệp sẽ làm cho lão bá nơi chín suối được an lòng.
Nói xong dẫn nhau đến ra mắt Trùng-Nhĩ.
Hồ-Mao, Hồ-Yến nói :
- Tấn Huệ-Công thác, Công-tử Ngữ lên ngôi, buộc cha tôi kêu chúng tôi về, cha
tôi không tuân nên bị giết.
Lời nói chưa dứt, nước mắt đã tuôn trào, Trùng-Nhĩ an-ủi :
- Thôi, hai ngươi chớ buồn !
Ngày phục nghiệp ta sẽ báo thù cho.
Nói xong, liền kéo nhau đến tỏ chuyện ấy với Tần Mục-Công.
Tần Mục-Công nói :
- Tuy đó là một việc đau buồn, nhưng cũng là một cơ-hội thuận-tiện giúp cho
Công-tử để phục-nghiệp. Ta sẽ giúp đỡ cho !
Triệu-Thôi quì tâu :
- Xin Chúa-công thương-tình chúng tôi mà ra oai sớm sớm. Nếu trễ Thế-Tử Ngữ
định được lòng dân e khó thắng.
Tần Mục-Công nhậm lời.
Trùng-Nhĩ bái tạ lui về.
Xảy có quân hầu vào báo :
- Có người nước Tấn, xin ra mắt tỏ việc cơ mật.
Trùng-Nhĩ cho vào và hỏi tên họ.
Người ấy quì tâu :
- Tôi là Loan-Thuẫn, cha tôi là Loan-Chi đang làm quan Đại-Phu nước Tấn. Vì
nghe Công-tử ở đây nên cha tôi sai tôi qua tin cho Công-tử biết : Tấn-quân là
người bạo ngược, lòng dân không phục, chư-hầu đều chán ghét. Trong triều các
lão thần đồng ý tôn Công-tử lên ngôi, xin Công-tử lo liệu .
Trùng-Nhĩ mầng rỡ hẹn sang xuân sẽ đem binh về nước.
Loan-Thuẫn từ tạ ra về.
Trùng-Nhĩ vào lấy quẻ ra bói.
Bói xong kêu Hồ-Yến đến bàn.
Hồ-Yến nói :
- Quẻ nầy rất tốt. Công-tử đi chuyền nầy ắt nên nghiệp cả, lại còn có thể làm
bá chủ nữa. Ngày mai Công-tử nên đến hỏi Tần Mục-Công xin ra binh, chớ nên trì
hoãn.
Hôm sau, Trùng Nhĩ vào trào bái kiến Tần Mục-Công.
Chưa kịp mở lời Tần Mục-Công đã nói :
- Ta biết Công-tử nóng lòng về nước, để ta điểm binh giúp Công-tử và cho tướng
đưa Công-tử đến Hà-Thượng, xin Công-tử cứ yên tâm.
Trùng-Nhĩ lạy tạ lui ra.
Tướng Tần là Phi-Báo bước ra xin làm Tiên-phuông.
Tần Mục-Công bằng lòng cho chọn ngày khởi hành.
Đến ngày ấy, Tần Mục-Công truyền dọn yến nơi núi Cửu-Long tiễn đưa Trùng-Nhĩ,
lại ban mỗi người mười đôi ngọc bích và vật dụng không thiếu món nào.
Trùng-Nhĩ và bọn Triệu-Thôi tỏ lời cảm tạ.
Tần Mục-Công khiến các quan : Bá Lý-Hề, Do-Dư, Công-tử Trí, Công Tôn-Chi,
Tiên-phuông Phi-Báo hộ giá đưa Trùng-Nhĩ đến sông Huỳnh-Hà.
Đến nơi, ghe đò đã đủ chực sẵn để đưa qua sông, Tần Mục-Công rót một chung
ngự-tửu đưa cho Trùng-Nhĩ và nói :
- Công-tử về chuyến nầy ráng lo nghiệp cả cho thành, chớ quên vợ chồng ta.
Nói xong, khiến Công-tử Trí và Phi-Báo độ binh qua sông, còn Tần Mục-Công và
các quan kéo nhau trở về.
Từ lúc Trùng-Nhĩ lưu-lạc đi nước ngoài cho đến nay, Hồ-Thúc theo hầu một bên
không rời. Nay trở về, Hồ-Thúc gom-góp đồ-đạc mền chiếu mỗi mỗi đều đem theo,
dầu rách cũng không bỏ.
Trùng-Nhĩ thấy vậy cười lớn, nói :
- Nay ta về làm Chúa Tấn, ngươi đem đồ đó theo làm chi ?
Bèn khiến bỏ hết những vật đó xuống sông.
Hồ-Yến thấy vậy than :
- Giàu sang chưa thấy Công-tử đã đổi lòng, quên lúc hàn-vi đói khổ ! Nay mai
Công-tử được giàu sang chắc cũng đối đãi với chúng ta như những đồ vật cũ rách
đó. Nhưng chưa muộn ! Chúng ta chưa qua sông, chưa đặt chân lên đất Tấn thì
cũng có thể bõ đi nơi khác để sau nầy khỏi buồn lòng !
Hồ-Yến bước đến trước mặt Trùng-Nhĩ dâng ngọc của Tần Mục-Công vừa cho, nói :
- Công-tử qua sông rồi là đến đất Tấn, tại triều đã có các lão thần giúp sức,
bên ngoài có chư hầu chở che. Nước Tấn cầm chắc trong tay, chẳng lo chi nữa.
Vậy xin Công-tử cho tôi ở lại Tần làm ngoại thần cũng được, tôi xin dâng
Công-tử cục ngọc nầy làm vật giã-từ.
Trùng-Nhĩ ngạc-nhiên hỏi :
- Bấy lâu cực khổ có nhau, nay sắp đặng hiển-vinh sao ngươi thối thác vậy ?
Hồ-Yến đáp :
- Tôi xét mình có ba tội với Công-tử nên không dám theo.
Trùng-Nhĩ hỏi :
- Tội gì ?
Hồ-Yến đáp :
- Để Chúa bị khinh dễ nơi Ngư-Lộc là một tội. Để Tào, Vệ, hai Chúa ngạo-mạn là
hai tội. Lén gạt đem Công-tử lìa nước Tề là ba tội.
Lúc trước Công-tử còn cô-đơn tôi không nỡ bỏ, nay về tới Tấn thì đã có nhiều
người hầu-hạ, vậy xin Công-tử cho tôi ra đi để sau nầy khỏi phải ân-hận vì bị
hất-hủi, như những vật vừa rồi.
Trùng-Nhĩ nghe nói rơi lệ, than :
- Thật ta có lỗi với các ngươi lắm !
Liền khiến lượm các đồ ấy lên hết không chừa một món.
Lại quăng cục ngọc xuống sông mà thề :
- Sau nầy ta có bội-ước, con cháu ta sẽ không sống an vui, xin thủy-thần chứng
giám.
Giới Tử-Thôi đang đứng trên thuyền, thấy vậy cười nói :
- Công-tử về Tấn là do trời giúp, đâu phải công-lao của ta mà kể.
Hổ-Yến là kẻ xấu bụng, khó làm bạn với ta được.
Từ ấy Giới Tử-Thôi có ý tìm nơi ẩn dật.
Qua sông xong đoàn người ngựa nhằm hướng Đông kéo tới.
Đến huyện Lịnh-Hồ, gặp quan địa-phương Đặng-Hổn đem quân cản lại.
Phi-Báo áp tới đánh giết được Đặng-Hổn.
Lúc ấy hai quận Tang-Tiền và Bạch-Thôi sợ oai, đều đến xin hàng.
Tấn Hoài-Công nghe quân về báo cả kinh, khiến hai tướng Lã Di-Sanh và
Khước-Nhuế đem đại binh ra chận lại.
Bên binh Tần, Công-tử Trí không muốn giao chiến, nên giả Tần Mục-Công viết một
phong thư gởi qua binh Tấn.
Trong thư đại-ý nói :
"Từ trước đến nay ta lấy đức mà đối với cha con Tấn Hoài-Công nhưng cha con
Tấn Hoài-Công đem bội nghĩa mà đáp. Nay Công-tử Trùng-Nhĩ về đây là thuận lòng
trời, được sự đồng-ý của chư-hầu. Vậy ta báo cho các tướng biết để lo liệu hầu
tránh việc đổ máu cả đôi bên."
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế giở thư ra xem, lòng lưỡng lự. Muốn đánh thì sợ đánh
không lại, còn hàng thì sợ Trùng-Nhĩ nhớ đến việc Lý-Khắc và Phi Trịnh-Phủ mà
trả thù.
Bèn tính ra một kế liền viết thư trả lời .
"Chúng tôi đâu dám cãi mạng trời, hiềm vì giữa Công-tử với chúng tôi có chuyện
xích-mích. Mong sao được lời hứa của Công-tử là không nhớ tới chuyện cũ, thì
chúng tôi xin vâng mạng.
Công-tử Trí đọc xong thư, hiểu mối lo ngại của Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế, nên
sai dọn một xe nhỏ thân hành qua trại Tấn.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế được tin vội vã ra tiếp.
Cả hai nói :
- Chẳng phải chúng tôi nghịch mạng, song sợ Công-tử nhớ cừu xưa, buộc lòng
chúng tôi phải làm nhọc Tướng-Công. Xin Tướng-Công chớ chấp.
Công-tử Trí nói :
- Xin hai ngài tạm lui binh về Tây-Bắc, tôi phải tâu cho Công-tử hay mọi sự
mới được.
Hai tướng vâng lời, Công-tử Trí vừa về thì quân Tấn đã nhổ trại lui đến
Tuân-thành.
Trùng-Nhĩ sai hai tướng Hồ-Yến và Công-tử Trí đến nhóm cùng Lã Di-Sanh và
Khước Nhuế.
Bốn người bày tiệc cắt tai trâu uống huyết thề trung-thành với Trùng-Nhĩ trong
việc phục nghiệp.
Tấn Hoài-Công hay tin thất kinh truyền gọi các Đại-thần đến nghị-sự.
Các Đại-thần cáo bịnh không đến.
Tấn Hoài-Công than :
- Bởi ta làm mích lòng Tần, mới xảy ra việc rắc-rối nầy.
Bột-Đề nói :
- Các quan đều muốn lập Trùng-Nhĩ, xin Chúa công tìm phương lánh thân ở đây
lâu ắt mang hại.
Tần Hoài-Công hỏi :
- Đi đâu bây giờ ?
- Xin qua đất Cao-Lương, ở đấy tôi đã thấu suốt địa thế rồi.
Hai người gom-góp đồ vật chờ trời tối trốn ra khỏi thành.
Trùng-Nhĩ và các tướng vào đến đất Tấn không gặp điều gì cản trở.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế phò Trùng-Nhĩ vào thành Khúc-Ốc.
Các quan hay tin đến kiến giá hơn ba mươi người, đồng xin rước về kinh-đô tức
vị.
Trung-Nhĩ lên ngôi lấy hiệu Tấn Văn-Công.
Khi mọi việc an bài, Tấn Văn-Công
sai người qua Cao-Lương tìm Thế-Tử Ngữ mà giết.
Thế-Tử Ngữ lên ngôi không đầy sáu tháng đã bị giết.
Hôm sau Tấn Văn-Công truyền dọn yến đãi tướng Tần và xuất kho khao thưởng ba
quân.
Phi-Báo xin cải táng mả cha là Phi Trịnh-Phủ.
Tấn Văn-Công y lời và có ý cầu Phi-Báo ở lại Tấn mà dùng.
Phi-Báo thưa :
- Tôi đã hết lòng giúp Tần, lẽ đâu thờ hai Chúa.
Liền theo Công-tử Trí về Tần.
Hai tướng Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế từ lúc đầu hàng quân Tần, theo Trùng-Nhĩ,
tuy uống huyết thề nguyền, song lòng vẫn nghi-ngại. Mỗi khi gặp mặt Triệu-Thôi
thì thẹn, lại thêm Tấn Văn-Công lên ngôi đã lâu mà chưa thưởng phạt ai hết,
lòng lo lắng không an. Hai người định tìm Bột-Đề bày mưu tạo phản.
Ngày nọ, ba người bàn tính thừa lúc đêm khuya, phóng-hỏa đốt cung mà giết
Trùng-Nhĩ.
Cả ba đồng ý nên cắt huyết thề nguyền.
Bột-Đề bề ngoài giả bằng
lòng hợp tác, song lòng phân-vân nghĩ thầm :
- Lúc trước ta lãnh lịnh Tấn Hiến-Công bắt Trùng-Nhĩ, chém đứt vạt áo, sau đó
qua nước Địch tìm giết Trùng-Nhĩ. Hai tội ấy nay có qui hàng chắc không khỏi
chết. Còn làm loạn chắc gì được yên với chư-hầu. Thôi thà đến báo cho tân-quân
hay, dẫu sống thác mặc tình .
Tính xong, đêm hôm ấy lén đến ra mắt Hồ-Yến.
Hồ-Yến thấy Bột-Đề, thất kinh hỏi :
- Ngươi là người có tội, sao không lo trốn lại còn ở đây ?
Bột-Đề đáp :
- Tôi có chuyện mật muốn thưa cùng tân-quân, xin ngài tiến dẫn giùm.
Hồ-Yến hỏi :
- Ngươi muốn chết hay sao mà đem xác đến dâng ?
Bột-Đề nói :
- Dầu chết cũng cam, xin ngài ra ơn tiến dẫn.
Hồ-Yến bèn dẫn vào cung, để Bột-Đề ở ngoài, còn mình vào tâu trình cho Tấn
Văn-Công hay.
Tấn Văn-Công nói :
- Không có chuyện gì cơ mật đâu, đây chắc Bột Đề muốn nhờ ngươi tiến dẫn đặng
xin tội giùm cho nó đó !
Hồ-Yên nói :
- Muốn cho muôn người cảm phục. Xin Chúa-công rộng lượng với kẻ có tội.
Nghe nói, Tấn Văn-Công nguôi giận, truyền nội-thị đòi Bột-Đề vào trách :
- Trước ngươi chém ta đứt vạt áo, sau cố tâm tìm ta hạ thủ may ta thoát được,
nay ngươi còn đến đây làm gì ?
Bột-Đề nói :
- Chúa công lưu lạc mười mấy năm trời mà chưa thông hiểu tình đời cho mấy. Vả
Tiên-Vương với Chúa-công là cha con, Tấn Huệ Công Với Chúa-công là anh em. Cha
con, anh em còn thù nhau, huống chi Bột Đề nầy. Xưa Quản-Trọng vâng lời
Công-tử Cử bắn Tề-Hoàn-Công trúng dây đai, lại được Tề Hoàn-Công yêu dùng. Nay
Chúa công xử hẹp lượng vậy sao gọi là phải. Tôi mà không đến đây Chúa-công ắt
không tránh khỏi đại họa.
Hồ-Yến tâu :
- Xin Chúa-công cho phép va tâu, xem có gì hệ trọng chăng ?
Tấn Văn công hỏi :
- Vậy ngươi muốn tâu việc gì ?
Bột-Đề không nói, đưa mắt nhìn hai bên.
Tấn Văn-Công hiểu ý truyền đuổi hết nội thị ra ngoài .
Lúc ấy Bột-Đề mới kể hết tất cả mưu-phản của Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế.
Kể xong, Bột Đề nói :
- Nay bọn chúng có rất nhiều tay chân, thủ hạ trong thành. Muốn trừ tuyệt
chúng, Chúa công phải qua nước Tần cầu viện mới xong.
Hồ-Yến nói :
- Nay việc đã gấp, tôi xin theo hộ giá Chúa-công sang Tần bàn kế. Trong nước
có gì Triệu-Thôi lo cũng xong.
Bột-Đề từ tạ lui ra.
Hồ-Yến sửa soạn một chiếc xe nhỏ, chờ đến canh năm Tấn Văn-Công cải dạng ra
khỏi thành sang Tần.
Rạng ngày trong cung có lệnh truyền ra :
- Chúa-công bị bịnh.
Các quan kéo vào cung để vấn an nhưng cửa cung đóng chặt, lại có tấm biển "Miễn
triều" .
Kẻ giữ cửa nói :
- Chúa-công bị bệnh không tiếp người nào, truyền các quan lui về đến ngày mồng
một hãy đi chầu. Ai nấy ngỡ thiệt đều than thở ra về.
Lã Di-Sanh nói cùng Khước-Nhuế :
- Trời chiều lòng ta đó !
Nhắc qua Tấn Văn-Công cùng Hồ-Yến đi suốt đêm mới đến biên giới Tần, sai người
đem mật thư dâng Tần Mục-Công, mời đến Vương-Thành nghị sự.
Tần Mục-Công xem thư biết Tấn-hầu có biến, nên vội vã lấy xe ngựa đi, dối là
đi săn, thẳng đến Vương-Thành.
Tấn Văn Công rước vào bày tỏ mọi việc.
Tần Mục-công cười nói :
- Mạng trời đã định. Bọn Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế làm gì được. Ta liệu một
mình Triệu-Thôi lo việc ấy đặng. Hiền-hầu chớ lo.
Liền trở về sai Công-Tôn Chi đem binh đến đóng nơi Hà khâu, chờ động tịnh tùy
nghi liệu định. Còn Tấn Văn-Công ở đỡ lại Vương-Thành chờ tin.
Từ khi có tin Tấn Văn-Công bị bịnh, Bột-Đề sợ Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế nghi,
nên y luôn đến nhà Khước-Nhuế dối là để để bàn công việc.
Đến ngày ấy, Bột-Đề nói với Khước-Nhuế :
- Tấn Văn-Công hẹn mai sẽ ngự-triều, nay chắc đã mạnh rồi, e thấy lửa sẽ chạy
ra. Hai ngài nên chia nhau giữ cửa trước, cửa sau, còn tôi giữ cửa triều để
ngăn người chữa lửa. Dẫu Trùng-Nhĩ có cánh cũng khó thoát.
Tối hôm ấy, cả bọn nai nịt binh khí tay cầm đồ bồi, chia nhau mai phục bốn
phía, chờ canh ba phóng hỏa .
Đến canh ba, bọn nội thị đang ngủ trong cung, giật mình thấy lửa cháy tứ phía,
xen lẫn với tiếng hét :
- Ráng bắt Trùng-Nhĩ, chớ để chạy thoát.
Lã Di-Sanh xách gươm vào tìm Trùng-nhĩ, song kiếm khắp nơi không thấy, bỗng
thấy Khước-Nhuế cũng đang đi tìm.
Hai người chưa hết ngạc nhiên thì Bột-Đề chạy vào báo :
- Các tướng Tần đem binh đến, mau mau tẫu thoát.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế thất kinh, gặp ai giết nấy mở đường ra đến ngọ môn
lên ngựa chạy.
Các tướng Tần dẫn binh đến chữa lửa nhưng không hiểu duyên cớ nào cả.
Trời sáng, lửa tắt, mới biết Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế làm phản. Còn Tấn
Văn-Công mất tích không ai biết nơi đâu !
Bỗng gặp tên nội-thị tâm-phúc của Tấn Văn-Công nói :
- Cách đây vài hôm, vào lúc canh năm, Chúa công mặc thường phục, ra đi với
Hồ-Yến chẳng rõ đi đâu, đến nay chưa thấy trở về .
Ngụy-Thù nói :
- Có lẽ Chúa-công đã biết trước được âm mưu của bọn phản loạn nên lánh nạn.
Nay tuy bọn phản loạn đã bỏ trốn, nhưng chắc đi cũng chưa xa, tôi xin đem quân
đuổi theo bắt trị tội.
Triệu-Thôi nói :
- Hai tên phản nghịch ấy, có trốn đi đâu cũng phải chết. Chúa-công đi vắng ta
chớ nên động binh.
Giữa lúc đó, Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế hay tin Tấn Văn-Công chưa chết, lại sợ
quan Đại-phu đem quân vây bắt, bàn mưu trốn ra nước ngoài tị-nạn, nhưng chưa
biết đi đâu.
Bột-Đề không muốn để hai loạn tướng thoát vòng pháp-luật, nên giả cách bàn :
- Các ngài trước kia đã quen biết với Tần, nay qua Tần nói dối là trong cung
phát hỏa, Trùng-Nhĩ bõ mình, nay xin đón Công-tử Ung về kế vị. Khi Công-tử Ung
đã lên ngôi rồi thì Trùng-Nhĩ có trở về cũng không tranh nỗi.
Lã Di-Sanh nói :
- Vua Tần trước kia có cùng ta ăn thề ở đất Vương-Thành, nay ta sang đầu chẳng
biết vua Tần có dung nạp chăng ?
Bột-Đề nói :
- Tôi xin sang trước, dò xem ý vua Tần thế nào rồi sẽ liệu kế.
Lã Di-Sanh và Khước-nhuế bằng lòng, cùng với Bột-Đề lén ra khỏi biên giới nước
Tần rồi ở đó chờ tin .
Bột-Đề đến cửa sông Hoàng-Hà nghe tin Công-Tôn Chi đóng quân bên kia sông,
liền đến nơi đại dinh, đem sự tình kể lại cho Công-tôn Chi biết.
Công tôn Chi nói :
- Bọn phản nghịch đã đến đây nạp mạng, ta nên dụ mà giết đi .
Nói xong, viết một phong thư giao cho Bột-Đề đem về đưa cho Lã Di-Sanh và
Khước-nhuế.
Trong thư đại lược nói :
"Khi Trùng-nhĩ về nước có ước với Chúa-công tôi nạp năm thành, vì vậy
Chúa-công tôi sai tôi đóng quân nơi đây để cho Trùng-Nhĩ không dám bội ước như
Tấn Huệ-Công thuở nọ. Nay nghe tin Trùng-nhĩ bị chết thiêu, hai ngài có ý đón
Công-tử Ung về, Chúa-công tôi cũng hoan-hỉ . Xin mời hai ngài mau mau đến đây
để nghị sự."
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế tiếp được thư, mừng rỡ không chút nghi ngờ, lập tức
đến yết-kiến Công-Tôn Chi.
Công-Tôn Chi ra nghênh tiếp và bày tiệc thết-đãi rất hậu.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế vững dạ ở yên.
Công-Tôn Chi sai người phi báo cho Tần Mục-Công hay và đề-nghị Tần Mục-Công
đến đất Vương-Thành, để đưa hai tên phản loạn đến ra mắt.
Chẳng bao lâu , Công-Tôn Chi nói với Khước-Nhuế và Lã Di-Sanh :
- Nay Chúa-công tôi hiện ra công du nơi Vương-Thành, nếu hai ngài muốn yết
kiến, xin để binh loã nơi đây theo tôi đến đó, tôi sẽ tiến cử cho.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế nghe lời, theo Công tôn Chi sang đất Vương-Thành.
Đến nơi, Bột-Đề theo Công-Tôn Chi vào trước, yết kiến Tần Mục-Công.
Tần Mục-Công một mặt sai Phi-Báo ra đón Lã Di-Sanh và Khước Nhuế, một mặt bảo
Tấn Văn-Công núp sau bức bình phong để nghe kể tội hai tên phản loạn.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế bước vào sụp lạy Tần Mục-Công . Xong, tâu việc xin
lập Công-tử Ung.
Tần Mục-Công cười và nói :
- Công-tử Ung hiện nay ở đây rồi.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế đồng thanh nói :
- Nếu vậy xin cho chúng tôi được yết kiến vua mới.
Tần Mục-Công gọi lớn :
- Tấn-Vương đâu ? Xin mời ra đây hội kiến !
Tấn Văn-Công từ sau bức bình phong bước ra.
Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế trông thấy giật mình run cầm cập, sụp lạy xin lỗi.
Tần Mục-Công mời Tấn Văn-Công cùng ngồi, rồi nói :
- Hai loạn tướng đã đến đây, xin giao quý quốc xét định.
Tấn Văn-Công chỉ vào mặt Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế, mắng :
- Phản tặc ! Ta không xử tệ với chúng bây, sao chúng bây nỡ đang tâm làm điều
phản phúc ! Nếu không có Bột-Đề cáo-giác, chúng bây đã làm hại cơ nghiệp của
ta rồi !
Lúc bấy giờ Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế mới biết Bột-Đề mưu phản, lòng căm giận
nói với Tần Văn-Công :
- Bột-Để đã cùng chúng tôi uống huyết ăn thề, thế mà lương-tâm phản trắc, xin
Chúa-công nên giết đi, chớ dùng.
Tấn Văn-Công nói :
- Nếu không ăn thề làm sao rõ được âm mưu của các ngươi .
Nói xong truyền võ-sĩ dẫn Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế ra chém, lại sai Bột-Đề đi
giám-sát.
Được một lúc võ-sĩ đem đầu Khước-Nhuế và Lã Di-Sanh vào nạp.
Tấn Văn-Công truyền đem đầu Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế đến đất Hà-Tây, phủ dụ
quân sĩ, đồng thời tin cho triều thần biết vua sắp hồi loan.
Triệu-Thôi cùng các quan Đại-thần hay tin rủ nhau ra khỏi thành ba mươi dặm,
đón rước Tấn Văn-Công.
Hết Hồi 36 - Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 37