Hồi 37  -  Ðông Châu Liệt Quốc

Giới Tử-Thôi cõng mẹ từ quan
Vương-tử Đái tham lam vô đạo

Tấn Văn Công về nước đồng thời cũng rước nàng Hoài-Danh về luôn.
Khi về triều, Tấn Văn-Công nghĩ đến Khước-Nhuế và Lã-Di-Sanh làm phản, lòng căm giận, muốn bắt cả dư-đảng của hai tên loạn tướng ấy giết đi.

Triệu-Thôi can :
- Trước kia Huệ-Công và Hoài-Công vì quá nghiêm khắc gây ra thù oán. Nay Chúa-công nên tỏ thái độ khoan-hòa thì hơn.

 

Tấn Văn-Công nghe lời, đại xá cho đồ đảng của Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế.
Tuy nhiên, những kẻ có tội được tha bao giờ trong lòng cũng ấp ủ, lo âu. Nhiều lúc họ tỏ thái độ nghi ngờ, không tin ở đức độ của vua. Vì vậy Tấn Văn-Công có ý lo lắng lắm.


Một hôm, trời lờ mờ sáng, có kẻ tiểu lại là Ðấu-Tu xin vào yết kiến.

Tấn Văn-Công nghe nhắc đến tên Ðấu-Tu, nỗi giận nói :
- Người ấy trước kia trộm tiền bạc của ta khiến cho ta không còn gì tiêu dùng, phải đi ăn xin ở nước Tào và nước Vệ, bây giờ còn mặt mũi nào đến xin yết kiến ta nữa.

Liền khiến quân đuổi ra.

Ðấu-Tu hỏi bọn nội thị :
- Có phải Chúa-công đang gội đầu không ?

Bọn nội-thị giật mình hỏi :
- Tại sao nhà ngươi biết được Chúa-công đang gội đầu ?

Ðấu-Tu nói :
- Hễ gội đầu thì phải cúi xuống trong ruột bị lộn xộn. Mà ruột bị lộn xộn thì lời nói cũng đảo điên, bởi thế mới không cho vào yết kiến. Ngày trước, Chúa-công dung tha cho Bột-Ðề mà thoát được nạn Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế, bây giờ lại không thể dung tha cho Ðấu-Tu nầy được hay sao ? Ðấu-Tu đến đây tất có kế hoạch giữ yên được nước Tấn, nếu Chúa-công không cho yết kiến thì Ðấu-Tu nầy trốn đi.

Nội-thị vội vàng vào tâu với Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công thò đầu nói :
- Ta đã phạm điều lỗi !

Nói xong, liền đội mũ, mặc áo chĩnh tề, cho Ðấu-Tu vào ra mắt.

Ðấu-Tu vào sụp lạy xin lỗi rồi nói với Tấn Văn-Công :
- Chúa-công có biết những đồ đảng của Lã Di-Sanh và Khước Nhuế còn bao nhiêu người không ?

Tấn Văn-Công cau mày đáp :
- Dư đảng của chúng còn nhiều lắm.

Ðấu-Tu nói :
- Bọn ấy tự nghĩ mình tội lớn, dù Chúa-công có tha cũng không tin. Chúa-công có biết cách gì để làm cho chúng an tâm chăng ?

Tấn Văn-Công hỏi :
- Ta vẫn còn đang phân-vân, chưa biết dùng cách nào được ?

Ðấu-Tu nói :
- Ngày trước tôi lấy cắp tiền bạc của Chúa-công làm cho Chúa-công bị vất-vả, đói khổ, nay nếu Chúa-công đi chơi, dùng tôi đánh xe, thiên-hạ thấy thế sẽ cho Chúa-công là một kẻ không cố chấp tội lỗi thì không ai còn nghi ngại nữa.

Tấn Văn-Công khen phải, giả cách đi tuần hành, dùng Ðấu-Tu làm người đánh xe.

Những đồ đảng của Lã Di-Sanh và Khước-Nhuế thấy vậy, bảo thầm với nhau :
- Ðấu-Tu là kẻ có lỗi, thế mà Chúa-công đã quên đi, dùng làm kẻ thân cận, chúng ta không còn lo gì nữa.

Từ bây giờ không ai còn nghi ngờ lòng khoan-dung của Tấn Văn-Công nữa.



Tấn Văn-Công lúc còn ở đất Bồ đã lấy hai vợ.
Người thứ nhứt là Từ-Doanh chết đi. Người thứ hai là Bức-Cật, sanh đặng một trai là Hoan, một gái là Bá-Cơ.
Sau đó Bức-Cật chết ở đất Bồ. Lúc Tấn Văn-Công đi trốn, hai con đều lưu lại nơi đất Bồ. Bấy giờ Ðấu-Tu nhận lấy đem gởi nhà Toại-thị (người đất Bồ) nuôi hộ.

Một hôm, Ðấu-Tu đem việc ấy nói với Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công ngạc-nhiên hỏi :
- Ta tưởng hai đứa bé ấy đã chết trong lúc loạn-lạc rồi, ngờ đâu lại còn sống. Sao đến bây giờ ngươi mới nói.

Ðấu-Tu thưa :
- Chúa-công đi chu du các nước, đi đến đâu là vợ đến đấy, sinh-hạ rất nhiều con. Công-tử Hoan tuy còn sống, nhưng chẳng hiểu lòng Chúa-công thế nào, nên tôi chưa dám nói.

Tấn Văn-Công nói :
- Nếu nhà ngươi không nói thành ra ta mang tiếng là kẻ bất-từ (không có lỏng thương con).

Nói xong, sai Ðấu-Tu đến đất Bồ, trọng thưởng cho Toại-thị. Rồi đón Công-tử Hoan và Bá-Cơ về để cho nàng Hoài-Danh nhận làm con, lại lập Công-tử Hoan lên làm Thế-tử, gả Bá-Cơ cho Triệu-Thôi, gọi là Triệu-Cơ.


Vua nước Địch nghe tin Tấn Văn-Công đã trở về nối ngôi, sai sứ đến chúc mừng và đưa nàng Quí-Ngỡi sang Tấn.

Tấn Văn-công hỏi Quí Ngỡi :
- Năm nay nàng bao nhiêu tuổi ?

Quí-Ngỡi thưa :
- Cách biệt trong tám năm, nay thiếp đã ba mươi hai tuổi.

Tấn Văn-Công nói :
- Lời xưa hẹn ước hai mươi lăm năm, nay chỉ mới tám năm cũng là may lắm !



Cách đó chẳng bao lâu, nước Tề lại đưa nàng Khương-thị đến nữa.

Tấn Văn-Công tỏ lời cám ơn Khương-thị.

Khương-thị nói :
- Chắc Chúa-công còn nhớ chén rượu biệt-ly của thiếp ? Không phải thiếp không có tình luyến tiếc, nhưng lòng thiếp mong cho Chúa-công được như ngày hôm nay.

Tấn Văn-Công lại đem việc hiền đức của Quí-Ngỡi kể lại cho Khương-thị và Hoài-Danh nghe.

Hoài-Danh khen ngợi chẳng cùng.

Tấn Văn-Công định lại ngôi bậc trong cung.

Khương-thị là chánh-cung, Quí-Ngỡi làm Thứ-hậu, sau mới đến Hoài-Danh làm Tam-cung.



Nàng Triệu-cơ nghe Quí-Ngỡi về cũng hối thúc chồng là Triệu-Thôi qua nước Ðịch rước nàng Thúc-Ngỡi.

Triệu-Thôi từ chối nói :
- Chúa-công đã gả phu-nhân cho tôi, tôi đâu dám mơ ước đến Thúc-Ngỡi nữa.

Triệu-Cơ nói :
- Thiếp không phái là kẻ có thể chịu nỗi câu nói bạc bẽo ấy ! Dù thiếp là con của Chúa-công, song là kẻ đến sau. Vả lại Thúc-Ngỡi đã có con với tướng-công, sao tướng-công lại bỏ cho đành.

Triệu-Thôi làm thinh, nhưng lòng không quyết.

Triệu-Cơ liền vào cung tâu với Tấn Văn-Công :
- Xin phụ-thân ra lệnh cho Triệu-Thôi đem nàng Thúc-Ngỡi về nếu không con sẽ mang tiếng là kẻ bất hiền.

Tấn Văn-Công chiều ý con, sai người sang nước Ðịch đón mẹ con Thúc-Ngỡi.

Khi Thúc-Ngỡi về đến nơi, Triệu-Cơ nhường cho Thúc-Ngỡi làm vợ cả.

Triệu-Thôi nhất định không nghe.

 

Triệu-Cơ nói :
- Thúc-Ngỡi lớn tuổi, đã có con. Vã chăng người con tên Thuẫn lại có tài, thiếp nhường là phải.

Triệu-Thôi vào triều đem chuyện ấy tâu lại với Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công nói :
- Con gái ta biết nhường nhịn. Như thế cũng là phải !


Người con Triệu-Thôi là Triệu-Thuẫn lúc bấy giờ đã mười bảy tuổi, học hành rất thông-thái, lại giỏi nghề cỡi ngựa, bắn cung, nên Triệu-Thôi yêu mến lắm.
Sau đó, nàng Triệu-Cơ cũng sinh được ba con là : Triệu-Đồng, Triệu-Quát và Triệu-Anh, nhưng không có tài bằng Triệu-Thuẫn.


Tấn Văn-Công ban thưởng cho những người có công phục-quốc, chia ra làm ba hạng :
Một là những người tòng vong (những người đi theo trốn).

Hai là những người tống-khoản (những người giúp tiền của).
Ba là những người nghênh hàng (những người làm nội-ứng mà đó vua về).


Mỗi hạng tùy theo công-trạng mà luận công.

Ngoài ra, Tấn Văn-công lại thưởng riêng cho Hồ-Yến năm viên bích ngọc để đền lại viên ngọc trước kia đã quăng xuống sông Hoàng-Hà, và nghĩ đến việc Hồ-Ðột bị chết oan nên khiến lập miễu nơi núi Mã-Yên để thờ.

Ban thưởng xong, Tấn Văn-Công còn ra một chỉ dụ, yết nơi cửa thành. Nếu kẻ nào công chưa được thưởng được phép kêu nài.

Hồ-Thúc thấy tờ chỉ dụ, vào tâu :
- Tôi theo Chúa-công từ khi ở đất Bồ, trong lúc chu du khắp thiên hạ, lúc nào cũng hầu hạ bên cạnh. Nay Chúa-công thưởng công tôi rất bạc, chẳng biết tôi đã phạm tội gì ?

Tấn Văn-Công nói :
- Trong bọn tòng-vong, kẻ nào lấy điều nhơn nghĩa khuyên bảo ta thì là công đầu. Kẻ nào vì ta mà bày mưu, lập kế là công thứ hai. Kẻ nào xông pha tên đạn để giữ gìn cho ta là công thứ ba. Còn những kẻ chỉ có chịu khổ nhọc theo hầu, thì phải hưởng phần kém hơn.

Hồ-Thúc nghe nói hỗ thẹn, cúi đầu bước ra.

Ngụy-Thù và Ðiên-Hiệt ỷ mình vũ-dũng, thấy Hồ-Yến, Triệu-Thôi là bậc văn-thần được hưởng công đầu, lòng không phục, vẫn kêu ca oán hận.

Riêng Giới Tử-Thôi cũng là người trong bọn tòng-vong song tánh điềm đạm, ít nói. Lại khi thấy Hồ-Yến cậy công, nên từ khi Tấn Văn-Công lên ngôi chỉ vào chúc mừng một lần, rồi cáo bịnh về nhà yên phận nghèo, hàng ngày đi vá giầy thuê nuôi mẹ.

Khi Tấn Văn-Công ban thưởng triều thần, không thấy Giới Tử-Thôi nhưng cũng quên đi, không ai nhắc đến.

Người láng giềng bên nhà Giới Tử-Thôi là Giải-Trương thấy vậy đến nói với Giới Tử-Thôi :
- Ngài cũng có công theo phò Chúa-công trong mười chín năm trời, nay Chúa-công phục nghiệp, lẽ nào lại không hưởng chút công lao ?

Mẹ Giới Tử-Thôi nói :
- Nhà mình nghèo khổ, trước kia con đã cắt thịt đùi để nuôi chúa trong cơn cùng khổ, sao bây giờ không nói ra, may nhận được vài thùng thóc chẳng hơn đi vá giày thuê ư ?

Giới Tử-Thôi nói :
- Tấn Hiến-Công xưa có chín người con, chỉ có Chúa-công là hiền hơn cả. Nay Chúa-công phục-nghiệp ấy là do trời muốn. Các người theo hầu không biết, tự nhận công lao mình, con thấy xấu hỗ lắm.

Bà mẹ nói :
- Con đã là người trọng liêm sĩ, mẹ đây há lại không làm được người mẹ của người biết trọng liêm sĩ sao. Vậy thì mẹ con ta tìm nơi rừng núi sống ẩn dật, chớ nên sống giữa cảnh thị thành nầy.

Nghe mẹ nói, Giới Tử-Thôi mừng lắm, nói :
- Con vẫn thích chốn Miên-Thượng là nơi núi cao, hang sâu , vậy mẹ con ta đến đó mà ở.

Nói rồi, cõng mẹ đến đất Miên-Thượng, làm nhà trong hang đá nương náu.



Láng giềng hàng xóm không biết Giới Tử-Thôi đi đâu cả. Riêng có một mình Giải-Trương biết mà thôi.

Giải-Trương nghĩ tới cảnh bạc bẻo, động lòng liền lén viết một mảnh giấy, thừa lúc đêm tối đem treo nơi cửa thành.

Mảnh giấy viết như sau :
"Có một con rồng, lúc thất thế đàn rắn đi theo, chu du thiên hạ. Rồng đói, một rắn xẻ thịt đùi nuôi. Ðến khi rồng mây gặp hội, đàn rắn hưởng cảnh sung sướng. Chỉ có một rắn chẳng ai hỏi đến."

Sáng hôm sau quân sĩ trông thấy, đem trình Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công đọc xong giật mình nói :
- Ðây là Giới Tử-Thôi oán giận ta đó. Khi trước qua nước Vệ, Giới Tử-Thôi cắt thịt đùi nấu cháo cho ta ăn, nay ta ban thưởng công-thần mà quên mất Giới Tử-Thôi, ấy là một điều lỗi lớn !

Tấn Văn-Công liền sai người đến triệu Giới Tử-Thôi, nhưng Giới Tử-Thôi đã cõng mẹ đi mất rồi !

Tấn Văn-Công lại bắt những người láng giềng đến hỏi, nhưng không ai rõ Giới Tử-Thôi đi đâu cả.

Tấn Văn-Công truyền rằng :
- Hễ ai biết được Giới Tử-Thôi đi đâu thì sẽ được phong làm quan.

Giải-Trương đến yết kiến Tấn Văn-Công tâu :
- Bức thư đó không phải của Giới Tử-Thôi chính là tôi đã viết thay đó ! Giới Tử-Thôi không muốn cầu thưởng, cõng mẹ vào ẩn trong hang núi Miên-Thượng. Tôi viết bức thư ấy cốt nhắc cho Chúa-công nhớ.

Tấn Văn-Công nói :
- Nếu không có bức thư của ngươi ta đã bội-nghĩa rồi !

Nói xong phong cho Giải-Trương làm chức Hạ Ðại-phu rồi khiến Giải-Trương dẫn đường đến Miên-Thượng mà tìm Giới Tử-Thôi.



Khi đến nơi, chỉ thấy núi xanh rừng rậm, nước chảy hoa trôi, chim hót véo von, mây che mù mịt, còn Giới Tử-Thôi không thấy đâu cả.

Quân-sĩ bắt mấy người nông-phu gần đấy hỏi.

Nông phu đáp :
- Mấy hôm trước chúng tôi có thấy một người cõng bà cụ già đến đây, ngồi nghỉ nơi chân núi rồi chẳng biết đi về đâu.

Tấn Văn-Công truyền đỗ xe dưới chân núi rồi sai người đi tìm.

Qua mấy ngày, quân-sĩ lục-lạo khắp nơi, vẫn không tìm được tông tích.

Tấn Văn-công nói :
- Ta nghe Giới Tử-Thôi là người chí hiếu, nay cõng mẹ vào rừng, lại giận ta không chịu ra yết kiến, bây giờ ta phóng hỏa đốt rừng thế nào Giới Tử-Thôi cũng cõng mẹ chạy ra.

Ngụy-Thù nói :
- Trong bọn tòng-vong nhiều người có công lao, nay Giới Tử-Thôi ỷ mình có chút công mọn làm khổ đến Chúa-công, để hắn tránh lửa, cõng mẹ ra đây, tôi mắng cho xấu hỗ.

Nói xong, Ngụy-Thù truyền quân-sĩ phóng hỏa khắp khu rừng.
 


Lửa to gió mạnh, cháy lan đến mấy dặm. Trong ba ngày lửa mới tắt.
Thế mà Giới Tử-thôi vẫn nhất định không ra. Hai mẹ con ôm nhau chịu chết dưới gốc cây liễu.

Quân sĩ tìm được xác chết, báo lại với Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công ứa nước mắt, truyền lập miễu mà thờ, đổi tên núi là Giới-Sơn.

Tấn Văn-Công ở đó lo việc chôn cất xong xuôi, lấy ruộng xung quanh núi đặt lảm ruộng tế điền rồi mới truyền hộ giá về triều .

Người sau có bài thơ nói đến cái chết của Giới Tử-Thôi :


Cắt thịt nuôi vua nặng mối tình
Không tham danh lợi để cầu vinh
Giữ câu tiết nghĩa tròn trung hiếu
Còn kể làm chi việc tử-sinh !


Từ đó Tấn Văn-Công chĩnh đốn chính-trị, thu dụng người tài, cứu giúp những người nghèo khổ, nên nước Tấn mỗi ngày một cường thịnh.

Vua nhà Châu nghe tiếng, sai Chu-Khổng và quan Nội-sử là Thúc-Hưng đến gia phong cho Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công tiếp đãi rất trọng hậu.

Thúc-Hưng trở về tâu với Châu Tương-Vương :
- Tấn Văn-Công là người hiền, tất có thể làm bá-chủ chư hầu, ta cũng nên quí mến.

Từ đó, Châu Tương-Vương có lòng thân với Tấn.


ooo


Lúc bây giờ Trịnh Văn-Công liên kết với Sở, cậy thế nước Sở hà hiếp các nước yếu. Thấy vua nước Hoạt làm thân với Vệ, không phục Trịnh.

Trịnh Văn-Công liền cử binh sang đánh.

Vua nước Hoạt sợ hải phải xin giảng hòa.
Tuy-nhiên, khi nước Trịnh, rút quân về, thì nước Hoạt lại kết liên với Vệ, nhất định không phục Trịnh.

Trịnh Văn-Công giận lắm, sai Công-tử Sĩ-Tiết làm Chánh-tướng, Ðỗ Dũ-Di làm Phó-tướng, cử binh sang đánh nước Hoạt nữa .



Lúc đó Vệ Văn-Công đang thân mật với Thiên-tử nhà Châu nên đem việc Trịnh Văn-Công ức hiếp nước Hoạt vào tâu với Châu Tương-Vương.

Châu Tương-Vương sai quan Ðại-phu Du Ty-Bá đến nước Trịnh giảng hòa cho nước Hoạt.

Trịnh Văn-Công bất mãn, nói :
- Trịnh và Vệ có khác gì nhau, sao Thiên-tử lại binh Vệ mà bõ Trịnh.

Nói xong, truyền bắt Du Ty-Bá giam lại, chờ đánh Hoạt xong sẽ thả về.

Những người theo hầu Du Ty-Bá về báo với Châu Tương-Vương.

Châu Tương-Vương nỗi giận mắng :
- Trịnh-hầu khinh khi, chẳng kể mệnh trẫm. Phải trừng trị mới được.

Hai quan Ðại-phu Ðổi-Thúc và Ðào-Tử quỳ tâu :
- Tâu Bệ-hạ, nước Trịnh nay cậy thế có Sở, nên không sợ oai vua. Muốn phạt Trịnh, Bệ hạ phải mượn quân nước Ðịch mới được.

Quan Ðại-phu Phú-Thần can :
- Không nên ! Trịnh-hầu vô đạo, song nước Trịnh là nước thân thuộc với nhà Châu xưa nay, tổ tiên giúp nhiều công nghiệp. Còn nước Ðịch là mọi rợ, bất tuân giáo hóa, nay không nên mượn Ðịch đánh Trịnh.

Ðổi-thúc và Ðào-Tử nói :
- Vua Vũ-Vương ta ngày xưa, đi đánh nhà Thương, các nước mọi rợ đều giúp sức, nay ta lại tị hiềm làm gì ?

Châu Tương-Vương khen phải, sai Ðổi-thúc và Ðào-Tử sang nước Ðịch mượn quân đánh Trịnh.

Vua nước Ðịch vâng mạng, giả cách đi săn, lẻn vào biên giới nước Trịnh chiếm cứ đất Lịch-thành, rồi sai sứ theo Ðổi-Thúc và Ðào-Tử vào triều Châu báo tin thắng trận.

Châu Tương-Vương nói :
- Nước Ðịch có công với trẫm, nay nhơn lúc Hoàng hậu mới mất trẫm muốn lấy con gái nước Ðịch, các khanh nghĩ sao ?

Ðổi-Thúc và Ðào-Tử nói :
- Chúng tôi nghe người nước Ðịch có câu hát : "Ðóa hoa Thúc Ngỡi hai nàng, Dung nhan diễm lệ ngàn vàng chưa cân".

Câu hát đó nói nước Ðịch có hai người con gái đều tên là Thúc-Ngỡi. Nhan sắc cả hai đều đẹp. Một nàng là con gái nước Cao-Như đã gả cho nước Tấn rồi, còn một nàng là con gái vua nước Ðịch, hiện nay vẫn chưa lấy chồng. Xin Bệ hạ cho sang hỏi.

Châu Tương-Vương mừng rỡ, sai Ðổi-Thúc và Ðào-Tử sang nước Ðịch để hỏi Thúc-Ngỡi.

Vua nước Ðịch sai người đưa Thúc-Ngỡi đến.

Châu Tương-Vương muốn lập Thúc-Ngỡi làm Hoàng hậu.

Phú-Thần can :
- Nước Ðịch có công thì ban thưởng, xin Bệ hạ chớ vì công-trạng mà lập gái nước Ðịch làm Hoàng-hậu thiên-hạ chê cười.

Châu Tương-Vương nói :
- Dẫu gái nước nào mà trẫm đã quí mến thì có thể lập lên Hoàng-hậu được, khanh chớ nhiều lời.

Nói xong lập Thúc-Ngỡi lên làm Hoàng-hậu.



Ngỡi-hậu (tức Thúc-Ngỡi) tuy nhan sắc mặn mà, nhưng tánh tình không được thùy mị. Khi ở nước Ðịch thường hay theo vua Ðịch đi săn bắn, cỡi ngựa cầm cung đã quen, nay về làm Hoàng-hậu nhà Châu, cả ngày kiềm thúc trong cung, lấy làm khó chịu.

Một hôm tâu với Châu Tương-Vương :
- Từ thuở bé, thiếp ưa thú săn bắn, nay xin Bệ hạ tổ chức các cuộc săn bắn để thiếp được theo hầu cho vui.

Châu Tương-Vương chiều ý, liền chọn một đoàn ngự lâm quân và dẫn các tướng sĩ đến núi Bắc-Khâu.
Muốn làm hài lòng Hoàng-hậu, vua lại treo giải :
- Hễ ai săn được nhiều giồng cầm thú nhất thì được thưởng.
 


Trong số những người được trọng thưởng có Vương-tử Ðái, là kẻ bắn được nhiều cầm thú nhất.

Vương-tử Ðái mặt mũi khôi ngô, hình dung tuấn-tú, vốn là thứ-đệ của Châu Tương-Vương, người trong nước đều gọi là Thái-Thúc.

Năm trước, Vương-tử Ðái đã lập mưu muốn tranh ngôi, nhưng bị thất bại phải trốn sang Tề. Bà Huệ-hậu hai ba lần nói với Châu Tương-Vương lấy lòng nhân từ đối đãi với anh em, vì vậy Châu Tương-Vương bắt đắc dĩ mới tha tội và triệu về.
Nay Ngỡi-hậu thấy Vương-tử Ðái, đem lòng yêu mến, nói với Châu Tương-Vương :
- Giờ nầy hãy còn sớm, xin Bệ-hạ cho phép thần-thiếp được săn bắn chơi một lúc để trọn cuộc vui.

Châu Tương-Vương nhậm lời, truyền quân sĩ sửa soạn binh khí để Ngỡi-hậu đi săn.

Ngỡi-hậu cởi áo ngoài, mặc áo ngắn, lưng đeo tên, trông rất phong nhã.

Ngỡi-hậu lại tâu với Châu Tương Vương :
- Thần thiếp ở nơi nước Ðịch thường đi ngựa, vậy xin Bệ-hạ cho thần thiếp được dùng ngựa mà săn bắn.

Châu Tương-Vương truyền chọn ngựa tốt đem đến để cho Ngỡi hậu và bọn Thị-vệ cỡi.

Ngỡi-hậu sắp sửa lên ngựa, Châu Tương-Vương ngăn lại, nói :
- Cần phải có người theo bảo-vệ mới được. Ðể trẫm chọn một người cỡi ngựa giỏi theo ái-khanh.

Vương-tử Ðái xin đi.

Bọn thị-nữ lên ngựa, cùng với Vương-tử Ðái theo sau.

Ngỡi-hậu giục ngựa vòng theo sườn núi, chẳng bao lâu ngựa Vương-tử Ðái theo kịp, hai ngựa song kề.

Ngỡi hậu nói với Vương-tử Ðái :
- Vương-tử thật là bậc đại-tài, thiếp nghe tiếng đã lâu đến bây giờ mới biết mặt.

Vương-tử Ðái khiêm-tốn đáp :
- Tôi mới học cỡi ngựa, còn kém Hoàng-hậu xa lắm !

Ngỡi-hậu nói :
- Sáng mai Vương-tử vào cung Huệ-hậu, giả cách vấn an, để thiếp có một câu chuyện cần nói.

Nói chưa dứt lời, bọn thị-nữ đã đến kịp.

Ngỡi-hậu liếc mắt-đưa tình, nhìn Vương-tử Ðái.

Vương-tử Ðái khẽ cúi đầu, rồi quay ngựa lùi lại.

Giữa lúc đó trong rừng có một đàn hươu chạy ra.

Vương tử Ðái rút tên bắn một mũi hạ được một con, còn Ngỡi-hậu cũng bắn được một con.

Mọi người vỗ tay reo hò.

Ngỡi-hậu quay ngựa trở về.

Châu Tương-Vương ra đón.

Ngỡi-hậu đem ra con hươu dâng nộp cho Châu Tương-Vương.

Châu Tương-Vương khen ngợi khôn cùng rồi truyền lệnh hồi loan, mở tiệc vui vầy.



 

Ngày hôm sau, Vương-tử Ðái vào cung thăm Huệ-hậu, đã thấy Ngỡi-hậu ở đó rồi.

Ngỡi-hậu đem tiền bạc đút lót cho bọn cung nhân rồi ngày hôm ấy tư-thông với Vương-tử Ðái trong một phòng riêng. Khi từ giã hai bên có vẻ tương đắc lắm.

Ngỡi-hậu nói với Vương-tử Ðái :
- Thĩnh-thoảng Vương-tử nhớ vào đây thăm thiếp nhé.

Câu chuyện nầy bọn cung-nhân đều biết, nhưng vì Vương-tử Ðái là con của Huệ-hậu, nên không dám hở môi.

Vương-tử Ðái từ ấy ngày nào cũng giả cách vào cung thăm mẹ để tư tình với Ngỡi-hậu.

Huệ-hậu cũng biết, nhưng vì thương con không dám nói ra.

Trong bọn cung-nữ có một nàng tên Tiểu-Ðông, nàng nầy nhan sắc mặn mà, lại ca hát rất hay.

Một hôm, Vương-tử Ðái đang cùng với Ngỡi-hậu uống rượu, sai Tiểu-Đông thổi sáo để Vương-tử Ðái theo nhịp mà hát.

Ðến lúc Vương-tử Ðái rượu đã xềnh-xoàng, có ý lả lơi, nắm tay Tiểu-Đông đùa cợt.

Tiểu-Đông sợ-hãi, cởi áo bõ chạy.

Vương-tử Ðái giận lắm, rút gươm đuổi theo nói :
- Nếu nàng không thuận ta quyết chẳng dung tình.

Tiểu-Ðông chạy thẳng đến cung Châu Tương-Vương kể hết chuyện Vương-tử Ðái tư-thông với Ngỡi-hậu.

Châu Tương-Vương nghe nói, nỗi giận rút thanh kiếm nơi đầu giường đi tìm giết Vương-tử Ðái.

 

Hết Hồi 37  -  Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 38