Hồi 38  -  Ðông Châu Liệt Quốc

Châu Tương-Vương thất cơ tị nạn
Tấn Văn-Công thu phục lòng dân

Châu Tương-Vương hay chuyện loạn-luân ấy nỗi giận, muốn giết Vương-tử Ðái , song nghĩ lại :
- Vương-Tử Ðái là con cưng của Thái-hậu, nay chưa có bằng cớ mà giết đi, e Thái-hậu bất-bình. Vã lại Vương-tử Ðái võ-nghệ cao-cường, đánh tay đôi khó thắng. Chi bằng để mai lâm triều đem ra xử trước mặt bá-quan là hay hơn.

Tính xong, lên giường nằm thở dài, lại sai nội-thị đi nghe tin tức bên hậu cung.

Giây lâu, nội-thị về báo :
- Vương-tử Ðái sợ tội đã bõ trốn.

Hôm sau, Châu Tương-Vương đòi các cung-nhân đến tra-hỏi. Tất cả đều chối dài.

Châu Tương-Vương sai dẫn Tiểu-Đông ra đối chứng, cả bọn mới chịu cung khai.
Xét xong, Châu Tương-Vương truyền đem Ngỡi-hậu giam vào lãnh cung.


Từ khi Vương-tử Ðái bõ trốn qua nước Ðịch, Thái-hậu buồn-rầu sanh bịnh.

 

Còn Ðổi-Thúc và Ðào-Tử thấy cớ-sự như vậy, lén bàn riêng với nhau :
- Xưa viện binh Ðịch đánh Trịnh, sau rước Thúc-Ngỡi về Châu, đều do lời bàn của hai ta cả. Nay Ngỡi-hậu bị đày lãnh cung, còn Vương-tử Ðái qua nước Ðịch. Sau thế nào cũng mượn binh Ðịch đem về vấn tội chớ chẳng khỏi. Chừng đó hai ta khó thoát chết, chi bằng ta theo Vương-tử Ðái qua Ðịch là hơn.

Tính xong, cả hai lén trốn ra khỏi thành, thẳng qua nước địch.

Đến nơi, gặp Vương-tử Ðái chưa vào thành.

Ðổi-Thúc và Ðào-Tử vào thành trước tâu với vua nước Ðịch :
- Trước kia hai tôi lãnh mạng qua quí-quốc rước nương-nương về cho Vương-Tử Ðái, nào dè Châu Tương-Vương thấy đẹp chiếm lấy lập Chánh-hậu. Một hôm, Chánh-hậu qua cung Thái-hậu vấn an, dọc đường gặp Vương-tử Ðái, hai bên nhắc chuyện cũ, bị cung nhân thấy đem lời gièm pha. Châu Tương-Vương chẳng nghĩ tình chồng vợ đày Chánh-hậu vào lãnh-cung, đuổi Vương-tử Ðái ra khỏi nước.
Nay Vương-tử Ðái qua đây viện binh quí-quốc về nước, trước là rửa nhục, sau cứu Chánh-hậu khỏi bị tội tù. Xin hiền-hầu ra ơn giúp sức.

Vua Ðịch hỏi :
- Vương-tử Ðái hiện giờ ở đâu ?

Ðổi-Thúc và Ðào-Tử thưa :
- Vương-tử còn ở ngoài thành chờ lịnh.

Vua Ðịch liền sai người rước vào.

Vương-tử Đái vào lấy lễ cha vợ chàng rể mà ra mắt.

Vua Ðịch liền truyền đại-tướng Xích-Đinh dẫn năm ngàn binh qua đánh nhà Châu.



Châu Tương-Vương được tin, liền khiến quan Ðại-phu Ðàm-Bá-làm sứ qua tỏ việc Vương-tử Ðái loạn luân và xin Xích-Ðinh rút binh về.

Xích-Đinh sai quân chém sứ, rồi kéo binh thẳng tới Vương-Thành, quyết ý đánh Châu.



Châu Tương-Vương cả giận sai Nguyên Bá-Quán làm Ðại-tướng, Mao-Vệ làm Tỗng-binh, đem ba trăm cỗ xe ra thành cự chiến.

Nguyên Bá-Quán lãnh lịnh khiến quân đem xe đặt chung quanh như một bờ thành.

Binh Xích-Đinh phá không nỗi.

Xích-Đinh nghĩ ra một kế sai quân vào Thúy-Vân sơn lập một đài cao, dựng cờ Thiên-tử, lựa một tên quân giả làm Vương-tử Ðái ngồi ăn uống trên đài cùng các cung-nữ, có nhạc giúp vui đánh ầm ĩ, chọc cho quân Châu nỗi giận ra đánh.

Lại khiến Ðổi-Thúc và Ðào-Tử dẫn hai ngàn quân qua phía tả dinh Châu mà mai phục.
Còn Xích Phong-Tử đem năm trăm quân đến trước dinh Châu khiêu chiến, đợi binh Châu ra thì đánh cầm chừng ít hiệp rồi chạy , dụ đến hiểm địa sẽ ra tay.

Xích Phong-Tử lãnh lịnh đem quân khiêu chiến, khiến quân-chưởi mắng nhiều lời thậm tệ.

Nguyên Bá-Quán đứng trên thành thấy quân Ðịch ít nên muốn ra đánh.

Mao-Vệ vội can :
- Thuở nay dân Ðịch có tiếng là quỉ-quyệt. Tướng quân chớ nóng, chờ bọn chúng mỏi mệt hãy ra binh.

Quân Ðịch ở trước dinh, mắng nhiếc một hồi không thấy ai ra, xuống ngựa nằm lăn dưới đất mà nghỉ, chốc chốc lại ngóc đầu dậy chưởi rủa nữa.

Nguyên Bá-Quán không nhịn được, hét quân mở cửa đẩy xe ra đánh.

Bên ngoài, Xích Phong-Tử biết binh Châu trúng kế liền cầm giáo lên ngựa xông tới chận đánh. Chừng mười hiệp, Xích Phong-Tử lại bõ chạy, quân Ðịch cũng bõ ngựa chạy bộ theo.

Binh Châu tham lam rượt bắt những con ngựa bõ không. Rượt đến núi Thúy-Vân, Xích Phong-Tử bõ ngựa chạy nhào lên núi.

Nguyên Bá-Quán nhìn lên núi thấy cờ hiệu và Vương-tử Ðái đang ngồi uống rượu với Cung-nữ, nhạc trống vang vầy.

Nguyên Bá-Quán chỉ lên núi hét lớn :
- Tên phản thần kia rồi !

Liền truyền quân kéo lên núi.

Xẫy nghe tiếng pháo nổ, hai bên kẹt núi quân phục xông ra vây chặt, do hai tướng Ðổi-Thúc và Ðào-Tử cầm đầu.

Biết đã trúng kế, Nguyên Bá-Quán truyền quân trở lại, nào ngờ quân Ðịch bõ cây chận đường nên xe tới lui không được. Liệu trốn không thoát, Nguyên Bá-Quán xuống ngựa, bõ áo mão, giả dạng quân sĩ trốn chạy.

Nhưng có một tên quân đi hầu cận biết được hỏi :
- Bây giờ Tướng-công chạy đi đâu ?

Ðổi-Thúc biết truyền quân bao vây bắt đặng Nguyên Bá-Quán.



Binh Châu chạy thoát được, về báo cho Mao-Vệ hay.

Mao-Vệ truyền đóng chặt cửa thành, sai quân về trào xin viện binh.

Bắt đặng Nguyên Bá-Quán, Ðổi-Thúc truyền quân trói lại, dẫn về nạp cho Vương-tử Ðái.

Ðổi-Thúc nói :
- Nay Bá-Quán bị bắt, Mao-Vệ đã sợ. Ðêm nay ta thừa cơ đem binh đến cướp trại, ắt thành công.

Vương-tử Ðái khen phải, liền bàn với Xích-Đinh.

Xích-Đinh bằng lòng truyền canh ba cướp trại.



Ðến canh ba, Xích-Đinh dẫn quân đến dinh Châu, dùng búa đồng phá lủng thành xe rồi chất bồi vào nổi lửa đốt. Lửa gặp gió lan tràn khắp nơi, binh Châu bõ chạy.

Ðổi-Thúc thừa thế dẫn binh xông vào chém giết.

Mao Vệ bỏ dinh chạy ra sau trốn, rủi gặp binh Vương-tử Ðái bắt giết.
Quân nước Ðịch thừa thắng kéo tới Vương-thành vây phủ.

Châu Tương-Vương nghe tin bại binh than với Phú-Thần :
- Bởi không nghe lời khanh can, quốc-gia mới bị tai biến như vầy.

Phú-Thần nói :
- Thế quân Ðịch mạnh quân ta cự không nỗi, xin Bệ-hạ tìm phương lánh nạn, sau sẽ cầu-viện với chư-hầu.

Chu-Khổng nói :
- Dẫu bại trận, nhưng binh triều còn đông, sao ta không kéo ra liều thác với quân Ðịch một trận xem sao ?

Châu Tương-Vương than :
- Ngoài thành giặc vây tứ phía, trong cung Thái-hậu lại đang bịnh ngặt, Trẫm không nỡ bõ đi, nhưng không đi thì không được.

Bèn kêu Chu-Khổng và Thiệu-Quá nói :
- Nay trẫm buộc lòng phải bõ đi. Xin hai khanh vì trẫm gìn-giữ thành trì chờ ngày trẫm về, chớ phụ lòng trẫm.

Chu-Khổng và Thiệu-Quá cúi đầu vâng mạng.

Châu Tương-Vương kêu Phú-Thần hỏi :
- Giáp ranh với ta là Trịnh, Vệ, Trần. Khanh tính xem ta nên đến nước nào ?

Phủ-Thần tâu :
- Bệ-hạ nên qua Trịnh là hơn.

Châu Tương-Vương nói :
- Xưa ta mượn quân Ðịch đánh Trịnh. Nay lẽ nào đến đó ?

Phú-thần nói :
- Tôi đã tính trước rồi. Trước kia các vị Tiên-quân nước Trịnh nhiều phen giúp Châu, mà Châu cũng hậu đãi Trịnh. Từ khi Bệ hạ mượn quân Ðịch đánh Trịnh, thì Trịnh có ý mong nước Ðịch phản Bệ-hạ, đặng Trịnh cầu thân lại với Châu. Nay Bệ-hạ qua Trịnh là một dịp thuận tiện cho Trịnh đó.

Châu Tương-Vương nghe phải mới yên lòng qua Trịnh.

Phú-Thần lại nói :
- Bây giờ Bệ-hạ ra thành khó lắm, đợi tôi điểm binh ra đánh nhau một trận, lúc ấy Bệ-hạ thừa cơ trốn ra thì tiện hơn.

Liền kéo hết tàn quân ra thành đánh phá, Châu Tương-Vương nhân lúc lộn xộn, dẫn hai quan hầu cận là Giảng Sư-Phủ và Tả Yên-Phủ thoát ra khỏi vòng chiến-địa.

Phú-Thần mình mang đầy thương-tích.

Ðổi-Thúc gặp Phú-Thần hỏi :
- Trước kia ngươi hết lông can gián Châu Tương-Vương, nhưng nhà vua không nghe, thiên hạ đều rõ, sao nay lại chịu chết vậy ?

Phú-Thần nói :
- Bởi vua không nghe lời ta can gián, nên ngày nay mới xẩy ra cớ sự này, nếu không giúp vua trong cơn nguy biến, hóa ra ta giận lẩy vua sao !

Nói rồi đánh nữa, đánh đến kiệt-lực mới chịu chết, quân-sĩ đều bị tử-thương.

Phú-Thần chết rồi, quân Ðịch mới hay Châu Tương-Vương bõ thành trốn thoát. Nhưng cửa thành vẫn đóng chặt.



Vương-tử Ðái thả Nguyên Bá Quán ra, khiến kêu quân mở cửa thành.

Chu-Khổng và Thiệu-Quá đứng trên thành nói :

- Chẳng phải chúng tôi không chịu hàng, song sợ quân Ðịch vào sát hại nhân dân, xin Vương-tử hiểu cho.

Vương-tử Ðái bàn với Xích-Đinh :
- Xin Tướng-quân dẫn binh ra đóng ngoài xa, để tôi vào được thành rồi sẽ mở kho khao thưởng ba quân.

Xích-Ðinh khen phải liền dẫn quân đi.

Vương-tử Ðái vào thành tức tốc vào lãnh cung thả Ngỡi-hậu ra, rồi mới vào cung ra mắt Thái-hậu.

Thái-hậu thấy con mình đã về, lại nên nghiệp cả nữa, nhìn con cười đến tắt hơi , không kịp nói tiếng nào.

Vương tử Ðái giả Thái-hậu viết chiếu lập mình lên ngôi.
Lại vào cung tìm Tiểu-Đông giết.

 

Tiểu-Đông cả sợ nhảy xuống giếng tự vận.



Hôm sau, Vương-tử Ðái lên ngôi, lập Thúc-ngỡi làm Vương-hậu, các quan kéo nhau đền lạy mừng .

Vua truyền mở kho khao-thưởng quân Ðịch. Xong rồi, mới nghĩ đến việc chôn cất Thái-hậu.

Lúc ấy dân trong nước đặt những câu hát truyền khẩu với nhau , có ý trêu ghẹo nhà vua lấy chị dâu.

Vương-tử Ðái thấy lòng dân không phục bèn đem Thúc-Ngỡi ra đất Ôn-Ấp lập cung thất ở đó, ngày đem say mê sắc dục. Việc triều chính giao cho Chu-Khổng và Thiệu-Quá lo liệu, ai có việc gì cũng chỉ được tiếp xúc với hai vị quan đó mà thôi.




Nhắc lại Châu Tương-Vương trốn qua nước Trịnh, nhưng lòng lo Trịnh Chúa báo thù nên đi tới Tỵ-thành thì dừng lại vào nhà một nông dân tên Phong-Thị xin trú ngụ.

Phong-Thị hỏi :
- Ông là ai đến đây có việc chi ?

Châu Tương-Vương nói :
- Tôi là Thiên-tử nhà Châu, bởi trong nước có giặc nên chạy đến đây .

Phong-Thị sụp lạy nói :
- Hồi hôm hai con tôi nằm mộng thấy mặt nhựt chói vào nhà không dè nay có Bệ hạ tới.

Nói xong, kêu người nhà tên Nhị-Lang nấu cơm, làm gà đãi.

Châu Tương-Vương kêu Phong-Thị hỏi :
- Nhị-Lang là bà con làm sao ?

Phong-Thị tâu :
- Ðó là em một cha khác mẹ với tôi, đến ở đây để cư trú làm ăn nuôi mẹ già.

Châu Tương-Vương nói :
- Chị em ngươi là người dân giả mà biết thuận hòa, còn ta cũng có em khác mẹ như ngươi, song lại bội nghịch, làm cho ta phải ra nông nỗi nầy, thật ta thua ngươi rất xa.

Nói xong ngồi thở dài.

 

Quan Ðại-phu Tả Yên-Phủ tâu :
- Châu-Công là vị đại-thánh, mà anh em còn bất hòa với nhau. Bệ hạ chớ buồn làm chi ! Nay mai sẽ nhờ chư-hầu giải nạn là xong.

Châu Tương-Vương nghe lời lấy viết thảo thư sai người đem qua các nước Tề, Trịnh, Vệ, Tống, Tần mà cầu viện.

Giảng Sư-Phủ tâu :
- Hiện nay hai nước Tần, Tấn có lòng muốn làm bá chủ, nên tướng sĩ theo phò đông lắm. Bệ-hạ nên đến hai nước đó có lợi hơn.

Châu Tương-Vương liền sai Giảng Sư-Phủ đi cáo với Tần, Tả Yên-Phủ đi cáo với nước Tấn.

Cả hai vâng lịnh sửa soạn lên đường.

Khi Trịnh Văn-Công được tờ cáo của Châu Tương-Vương cười lớn, nói :
- Châu Tương-Vương ngày nay mới nhớ đến Trịnh !

Liền sai người đến Tỵ-thành cất dinh cho Châu Tương-Vương ở, rồi thỉnh thoảng đến thăm, và ra lịnh quan giữ kho chu cấp thực phẩm lo cho Châu Tương-Vương được chu đáo.

Châu Tương-Vương thấy Trịnh Văn-Công đối với mình như vậy có ý thẹn thùng.



Các nước nghe tin vội sai sứ đến thăm và dâng lễ vật.

 

Riêng Vệ Văn-Công làm lơ không đến và cũng không cho sứ thăm.

Quan Ðại-phu nước Lỗ là Tang Văn-Trọng thấy vậy than :
- Vệ Văn-Công xử sự như thế thật là bất trung, bất nghĩa.


Nhắc qua Giảng Sư-Phủ lãnh lịnh Châu Tương-Vương qua Tấn cáo nạn.


Tấn Văn-Công hỏi Hồ-Yến :
- Châu-Vương sai người đến cầu cứu, ta phải làm sao ?

Hồ-Yến tâu :
- Vua Tề Hoàn-Công nhờ giúp nhà Châu mà được làm bá chủ chư hầu. Còn Tấn ta đã hai lần đổi Chúa, dân chưa được khai hóa nên chưa phục. Nay Chúa-công đem quân dẹp Vương-tử Ðái, phục nghiệp cho Châu Tương-Vương thì danh Chúa-công mới nỗi lên được. Nếu để Tần làm trước thì ngôi bá chủ sẽ về Tần.

Tấn Văn-Công khen phải, bèn kiểm điểm binh mã kéo đến kinh thành nhà Châu.

Nhưng vừa kéo quân đi, Tấn Văn-Công lại nghe tin Tần Mục-Công đã đem binh đến giúp nhà Châu, hiện đóng trên sông Hoàng-Hà.

Hồ-Yến nói :
- Vua nước Tần muốn mưu nghiệp bá, có ý giúp nhà Châu để đoạt công, thị oai trong thiên hạ. Sở dĩ binh Tần còn đóng quân trên sông Hoàng-Hà là vì nước Ðông-Di chưa chịu cho mượn đường tiến binh. Nay Chúa-công một mặt sai người đem lễ vật sang nước Đông-Di mượn đường trước, một mặt sai người đến báo tin cho Tần Mục-Công biết nước Tấn ta đã đi cứu nhà Châu rồi. Như vậy Tần Mục-Công ắt lui binh.

Tấn Văn-Công liền sai Hồ Xạ-Cô đem vàng bạc sang nước Ðông-Di mượn đường , đồng thời, sai Tư-Thần đến sông Hoàng-Hà bàn luận với vua nước Tần.

Tư-Thần đến nơi, vào yết kiến Tần Mục-Công, nói :
- Thiên-tử đang lánh nạn nơi nước ngài, quí-quốc cũng như Chúa-công tôi, đều lấy làm lo lắng. Nay Chúa-Công tôi đã cử đại binh đến cứu giá, vậy không dám làm phiền đến quí-quốc.

Tần Mục-Công nói :
- Ta sợ vua nước Tấn mới lập chưa đủ uy-đức. Nên mới vội vàng đến cứu Thiên-tử. Nay nước Tấn đã cử đại binh đi thì ta cứ tạm đóng quân nơi đây mà đợi tin mừng.

Kiển-Thúc và Bá Lý-Hề đồng thanh nói :
- Ðây là việc đại nghĩa, nước Tấn ngăn đón ta là có ý muốn đạt lấy vinh-dự, xin Chúa-công cứ tiến binh cùng với nước Tấn đi cứu giá.

Tần Mục-Công nói :
- Ta vẫn biết thế, song đường đi của quân ta không tiện , e rằng các nước Ðông-Di ngăn trở, dẫu ta có đến cũng chẳng kịp. Vả lại vua Tấn mới lên ngôi chưa có công trạng gì ta cũng nên nhường cho Tấn một bước.

Nói xong, truyền Công-tử Trí và Tả Yên-Phủ đến Dĩ-thành để thăm Châu Tương-Vương, rồi rút quân về nước Tần.



Tư-Thần đem tin Tần Mục-Công lui binh về báo với Tấn Văn-công.

Tấn Văn-Công truyền kéo binh đến đất Dương-Phàn đóng quân rồi sai Khước-Tấn đem quân vây đất Ôn-ấp, lại khiến bọn Triệu-Thôi sang Dĩ-thành đón Châu Tương-Vương phò về Kinh-đô.
 


Chu-Khổng và Thiệu-Quá hay tin mở cửa thành rước Châu Tương-Vương vào.

Người đất Ôn-ấp nghe tin Châu Tương-Vương đã trở về Kinh-đô liền họp nhau giết chết Ðổi-Thúc và Ðào-Tử, rồi mở toang cửa thành cho quân nước Tấn vào.

Vương tử Ðái thất kinh, vội đem Ngỡi-hậu lên xe tìm đường trốn sang nước Địch, nhưng quân sĩ đang đóng chặt cửa thành không cho.

Vương-tử Ðái nổi giận rút gươm chém chết mấy tên.


Bỗng có Ngụy-Thù đến kịp, hét lớn :
- Nghịch tặc ! Mi định trốn khỏi ta sao ?

Vương-tử Ðái nói :
- Nếu nhà ngươi tha cho ta trốn, sau nầy ta sẽ đền ơn.

Ngụy-Thù nói :
- Ðể tôi vào Kinh-đô tâu với Thiên-tử đã !

Vương-tử Ðái mặt hầm hầm rút gươm chém Ngụy-Thù.

Ngụy-Thù nhẩy lên xe, chém chết Vương-tử Ðái.

Ngỡi-hậu một mình ngồi ở trơ, không biết nói lời nào.

Ngụy-Thù chỉ vào mặt nói :
- Ðứa dâm phu thì còn để sống làm gì.

Nói xong truyền quân xúm lại bắn chết.



Ngụy-Thù đem hai cái xác Vương-tử Ðái và Ngỡi-hậu đến nộp cho Khước-Tần.

Khước-Tần nói :
- Sao người không bắt về nạp cho Thiên-tử lại giết đi ?

Ngụy-Thù nói :
- Thiên-tử đã tránh tiếng giết em nên mượn tay nước Tấn, chúng ta không giết thì sao tròn sứ-mệnh .

Khước-Tần truyền đem xác hai người ấy chôn ngoài thành, rồi sai người đến Dương-Phàn báo tin cho Tấn Văn-Công biết.

Tấn Văn-Công được tin Vương-tử Ðái và Ngỡi-hậu đã chết, lập tức vào kinh thành yết kiến Châu Tương-Vương, báo tin thắng trận.

Châu Tương-Vương bày tiệc thết đãi, lại đem các đồ vàng lụa để tạ ơn Tấn Văn-Công.

Tấn Văn-Công sụp lạy nói :
- Tâu Bệ-hạ , công ơn tôi chẳng là bao ! Không dám nhận lễ vật chỉ xin Bệ-hạ ban cho một đặc ân là sau nầy chết được phép đồng táng theo lễ toại-đạo là đủ.

Châu Tương-Vương nói :
- Toại-đạo (là lúc đem chôn, đắp một đường hầm để đưa áo quan ra huyệt) là lễ của Thiên-tử. Tiên-Vương ngày xưa đặt ra lễ đó để phân biệt trên dưới. Nay ta đâu dám vì ơn riêng mà bỏ phép công. Khanh đã có công, trẫm cắt đất mà phong thưởng cho khanh.

Nói xong truyền đem đất Ôn, đất Nguyên, đất Dương-Phàn và đất Toản-Mao phong cho nước Tấn.

Tấn Văn Công lạy tạ lui ra, sai Ngụy-Thù đến nhận đất Dương-Phàn, Ðiên-Hiệt đến nhận đất Toản-Mao, Loan-Chi đến nhận đất Ôn.



Còn đất Nguyên là đất trước kia đã phong cho Nguyên Bá-Quán. Nhưng vì Nguyên Bá-Quán thua trận, Châu Tương-vuơng lấy lại phong cho Tấn Văn-Công nên Tấn Văn-công sợ Nguyên-Bá-Quán không giao, phải thân hành đến đó.

Ðất Toản-Mao và đất Ôn, quan trấn thủ đều mở cửa thành nghênh tiếp, duy có đất Dương-Phàn, quan Trấn-thủ Dương-Cát không thuận, nói :
- Nhà Châu còn được bao nhiêu đất mà phong cho nước Tấn nhiều như vậy ? Ta quyết không giao.

Nói xong đem quân lên mặt thành chống giữ.

Ngụy-Thù tuân lệnh Tấn Văn-Công đến nhận đất, hay tin, giận lắm, đến bên thành nói lớn :
- Nếu không giao ta giết hết cả thành.

Dương-Cát đáp :
- Dương-Phàn là chốn kinh kỳ, dân trong thành phần đông dòng dõi thiên tử, sao ngươi lại vô lễ nói lời ấy.

Ngụy-Thù sai người bảo với Tấn Văn-công.

Tấn Văn-Công viết một bức thư đưa cho Dương-Cát.

Trong thư nói :
"Bởi Thiên-tử gia phong cho tôi, tôi mới dám nhận đất . Xin tướng-quân vì Thiên tử mà không trái mệnh. Còn như những họ hàng thân thích của Thiên tử , nếu muốn đi nơi khác tôi không dám cản trở ".

Dương-Cát tiếp được thư, thấy lời nhã nhặn, liền rao khắp dân chúng trong thành ai muốn về nhà Châu thì đi, ai muốn theo nước Tấn thì ở lại.

Dân trong thành xin đi quá nửa.

Dương-Cát dẫn đến ở đất Chỉ-Thôn.

Ngụy-Thù mở cửa thành vào nhận đất.



Còn Tấn Văn-Công, khi đến đất Nguyên, Nguyên Bá-Quán nhất định không giao.

Tấn Văn-Công hỏi Triệu-Thôi :
- Bây giờ muốn lấy được đất Nguyên phải làm sao ?

Triệu-thôi nói :
- Ðối với dân thì tín nghĩa là trọng. Xin Chúa-công rao các quân sĩ chuẩn bị lương thực nội trong ba ngày. Nên người đất Nguyên không đầu ta, thì kéo về, chứ đừng tranh chấp gì cả.

Tấn Văn-Công y lời.

Qua ba ngày, Tấn Văn-Công truyền quân giải binh về nước.



Dân trong thành thấy Tấn Văn-Công có lòng nhân-đức, rủ nhau mở cửa thành đón tiếp.

Còn Nguyên Bá-Quán thấy lòng dân mến Tấn Văn-Công nên phải qui hàng.

Tấn Văn-Công vào thành đãi Nguyên Bá-Quán theo lễ Khanh-sĩ và cho ở đất Hà-Bắc . Lại sai Triệu-Thôi trấn thủ đất Ôn, kiêm lãnh đất Toản-Mao.

Từ đấy uy đức Tấn Văn-Công mỗi ngày một mạnh.

 

Hết Hồi 38  -  Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 39