Hồi 42 - Ðông Châu Liệt Quốc
Châu-Vương ngự giá phong Tấn-hầu
Nguyên-Huyến minh oan cho Thúc-Vũ
Chư hầu đồng nói :
- Chúng tôi xin vâng mạng.
Đoạn mỗi người đều uống huyết thề nguyền.
Lễ huyết thệ xong, Tấn Văn-Công đứng dậy tỏ ý mình muốn lập Thúc-Vũ lên thay
Vệ Thành-Công.
Thúc-Vũ liền quì xuống, nói :
- Xưa, hội chư hầu nơi Ninh-Mãn, Thế-tử Hoa nước Trịnh muốn đoạt ngôi cha, Tề
Hoàn-Công cản ngăn không cho. Ngày nay hiền hầu nối nghiệp Bá chủ của Tề
Hoàn-Công, lại muốn cho tôi làm điều bội nghĩa ấy sao ? Nếu hiền hầu thương
tôi xin cho anh tôi được phục hồi chức cũ, thì anh em tôi rất đội ơn hiền hầu.
Nguyên-Huyến cũng lạy xin như Thúc-Vũ.
Tấn Văn-Công cảm nghĩa nên thuận tình.
Mọi việc xong xuôi, các chư hầu chia tay ra về.
Châu Tương-Vương cũng phản giá hồi trào.
Lúc ấy, Vệ Thành-Công sai người qua dò tin Thúc-Vũ, hay việc Nguyên-Huyến đưa
Thúc-Vũ vào hàng chư hầu thề nguyền và có tên trong sổ.
Vệ Thành-Công nỗi giận mắng :
- Thúc-Vũ đã bội nghịch, Nguyên-Huyến lại bất nghĩa. Vậy để cha con ngươi có
ích gì ?
Liền rút gươm chém Nguyên-Đốc chết không kịp biện luận lời nào cả.
Lúc ấy quân hầu cận Nguyên-Đốc lén trốn, chạy về báo tin cho Nguyên-Huyến hay.
Nguyên-Huyến nói :
- Con ta chết là bởi mạng trời. Dẫu Chúa có phụ ta, ta đâu dám trách Chúa.
Tư-Mã Man nói :
- Chúa công đã nghi, sao ngài không từ chức bỏ về để tỏ lòng trung thành của
mình ?
Nguyên-Huyến nói :
- Nếu từ chức bỏ về thì ai cùng Thúc-Vũ giữ nước Vệ. Vả lại con tôi chết là
việc riêng, lẽ nào đem việc riêng mà bỏ nhiệm vụ giữ nước.
Nói xong, liền đem chuyện Vệ Thành-Công giết con mình thuật cho Thúc-Vũ nghe
và biểu Thúc-Vũ làm biểu xin Tấn Văn-Công cho phép Vệ Thành-Công được phục
ngôi.
ooo
Nhắc qua Tấn Văn-Công cùng các quan về đến nước, tướng sĩ chầu chực tiếp đón
gươm giáo sáng ngời trông rất uy nghiêm.
Trong thành, nhà nhà kết hoa, người người hớn hở. Thật là một ngày vinh
quang của nước Tấn !
Hôm sau, trong lúc lâm triều, Tấn Văn-Công luận công ban thưởng cho Hồ-Yến và
Tiên-Trẩn.
Các quan thưa :
- Trận Thành-Bộc, một tay Tiên-Trẩn dùng mưu thắng Sở , sao nay Hồ-Yến lại
được đầu công ?
Tấn Văn-Công nói :
- Trận Thành-Bộc, Tiên-Trẩn bảo phải đánh Sở để thủ thắng. Còn Hồ-Yến bảo phải
tránh Sở để thủ tín. Thắng trận ấy Tấn chỉ được vang lừng danh tiếng một thuở
mà thôi. Còn chữ tín được người đời luôn luôn nhắc nhở. Lẽ đâu đem chữ Danh để
trên chữ Tín hay sao ?
Các quan nghe rõ đều cúi đầu khâm phục.
Hồ-Yến xin Tấn Văn-Công thâu dụng Tuân Lâm-Phủ thay cha là Tuân-Tức đã thác
trong nạn Hề-Tề, để làm gương trung liệt trong hàng đại thần.
Tấn Văn-Công thuận ý, liền phong Tuân Lâm-Phủ làm quan Đại-phu.
Còn Chu Chi-Kiều bỏ việc trong lúc Tấn Văn-Công vắng mặt về thăm vợ con. Khi
nghe Tấn Văn-Công về đến, lật đật ra đón.
Tấn Văn-Công biết được, khiến bắt cầm tù sau xe, nay sai dẫn ra luận tội.
Chu Chi-Kiều kêu oan :
- Bị vợ đau nên tôi về thăm.
Tấn Văn-Công nói :
- Thờ Chúa chẳng kể đến thân, huống chi là vợ con.
Liền khiến quân đem chém.
Tấn Văn-Công lần nầy ra quân chém hết ba tướng, lần thứ nhứt chém Điên-Hiệt,
lần sau chém Kỳ-Mãn, nay lại chém Chu Chi-Kiều.
Hễ ai vi lịnh đều bị pháp luật trừng trị. Bởi thế nên quân sĩ rất nể luật
pháp, làm cho giềng mối trong nước được vững vàng.
Tấn Văn-Công lại thương nghị với các quan về việc tăng gia binh sĩ. Bởi chư
hầu chỉ có quyền dùng đến tam quân, còn đại quốc mới được dùng đến lục quân.
Nếu nay dùng đến lục quân e mích lòng các nước, nên Tấn Văn-Công định lập ra
"tam hàng" cho tránh tiếng, song số quân cũng bằng lục quân.
Các quan đều đồng ý.
Tấn Văn-Công liền phong Tuân Lâm-Phủ làm Trung-hàng Đại-phu, Tiên-Miệt làm
Tả-hàng Đại-phu , Tô-Kích làm Hữu-hàng Đại-phu.
Từ ấy nước Tấn quân tướng nhiều hơn các chư hầu và Tấn Văn-Công rất có uy lực.
Ngày kia, Tấn Văn-Công đang ngồi bàn quốc sự với các quan tại trào, quân vào
báo :
- Có thư nước Vệ gởi đến.
Tấn Văn-Công nói :
- Chắc là thư Thúc-Vũ xin tội cho anh .
Liền giở ra xem thư viết như sau :
"Quân hầu chẳng nở đứt nước Vệ, có hứa tha Chúa cũ trở về, nên thần dân nước
Vệ ngóng trông ơn cao cả ấy. Xin quân hầu rộng lượng ban ơn cho để tôi chúa
chúng tôi được trùng phùng. Dân nước Vệ chúng tôi ngàn đời chẳng quên ơn".
Tần Mục-Công cũng gởi thư đến xin cho Vệ Thành-Công.
Tấn Văn-Công liền viết thư trả lời cả hai và dạy tha Vệ Thành-Công về nước.
Lại ra lịnh ba quân không được ngăn cản.
Thúc-Vũ hay tin Vệ Thành-Công được tha, liền hối xa kỵ qua Trần đón rước.
Công-tử Chuyên-Khuyến bàn cùng Vệ Thành-Công :
- Thúc-Vũ thề nguyền nơi Tiến-Thổ, lại làm Chúa cũng đã lâu. Người trong nước
đều phục, Chúa công chớ tin lắm, e mang họa vào thân.
Vệ Thành-Công nói :
- Lời ngươi rất hiệp ý ta.
Bèn sai Ninh-Du về trước dọ tin.
Ninh-Du vâng lịnh về đến Vệ-thành nhằm lúc Thúc-Vũ đang ở tại triều với các
quan bàn chính sự.
Lại thấy Thúc-Vũ ngồi một bên, không ngồi giữa ngôi.
Khi thấy Ninh-Du đến, Thúc-Vũ liền bước ra tiếp rước rất cung kính.
Ninh-Du hỏi :
- Ngôi chánh sao ngài không ngự. Làm vậy khó coi lắm ?
Thúc-Vũ nói :
- Chánh vị là nơi của anh ta, ngồi một bên ta còn không đành thay, huống chi
là ngồi nơi chánh vị.
Ninh-Du nói :
- Ngày nay tôi mới rõ lòng ngài.
Thúc-Vũ hỏi :
- Chúa công bao lâu sẽ về đến ?
Ninh-Du nói :
- Có lẽ ngày rằm sẽ về đến đây .
Nói xong Ninh-Du liền từ tạ ra ngoài thành để dọ ý dân, thì nghe các quan bàn
luận :
- Lâu nay ta không nghe mệnh Chúa cũ, nay Chúa cũ trở về ắt có nhiều kẻ bị tội
chớ chẳng không.
Ninh-Du bước tới nói :
- Ta vâng lịnh Chúa-công về đây trước, để vỗ an các quan. Chúa công sẽ không
bắt tội ai đi ai ở cả. Đi thì phò Chúa, ở lại thì giữ nước. Vậy đi hay ở đều
có công, nếu các quan không tin, ta xin thề.
Các quan nói :
- Được lời ngài nói, chúng tôi đâu dám nghi nan nữa.
Ninh-Du đứng giữa trời mà thề :
- Chúng tôi là tôi nước Vệ quyết họp sức cùng nhau, khôi phục lại xã tắc. Nếu
ai có dạ khinh ai, xin thánh thần đừng để.
Xong các quan vui vẻ chia tay nhau về.
Thúc-Vũ lại sai quan Trương-Đương ở giữ cửa thành, nếu ai là người còn Vệ
Thành-Công sai đến, thì được vào bất luận đêm ngày.
Ninh-Du trở qua Trần, tâu với Vệ Thành-Công :
- Thúc-Vũ là người trung nghĩa, mong Chúa công trở về chẳng có ý quấy.
Vệ Thành-Công tin lời.
Nhưng Chuyên-Khuyến theo nói gièm một bên nên cũng còn nghi ngại đôi chút.
Chuyên-Khuyến lại có ý lo vì bấy lâu nói xấu Thúc-Vũ, nay để Vệ Thành-Công về
với sự tin tưởng Thúc-Vũ thì không tránh khỏi tội, nên kiếm chuyện bịa đặt với
Vệ Thành-Công :
- Quan Đại phu Ninh-Du hẹn chắc ngày về, ắt có sự sắp đặt chi đây. Nếu
Chúa-công về đúng hẹn e bị hại. Chi bằng thừa lúc bất ý, Chúa-công về trước
ngày hẹn, dẫu có sắp đặt cũng khó hại được trong bất ngờ.
Vệ Thành-Công nghe theo lời, khiến sửa soạn hồi trào.
Chuyên-Khuyến lại xin đi trước dọn đường.
Vệ Thành-Công y tấu.
Ninh-Du nói :
- Tôi hẹn với cả nước, ngày rằm Chúa công về đến. Nay Chúa về sớm e lòng dân
hoang mang.
Chuyên-Khuyến sợ Vệ Thành-Công nghe theo, nên nói lớn :
- Ngài không để Chúa-công về sớm, chắc có ý chi chăng ?
Ninh-Du cực chẳng đã phải nghe theo, và nói :
- Nếu vậy xin cho tôi đi trước, để tôi nói lại cho dân chúng yên lòng.
Vệ Thành-Công cho đi.
Ninh-Du đi rồi Chuyên-Khuyến nói:
- Ninh-Du xin đi trước rất đáng nghi. Xin Chúa-công chớ nên trì hoãn.
Vệ Thành-Công nghe theo truyền quân đi ngày đêm chẳng nghỉ.
Ninh-Du về đến cửa thành.
Trương-Đương trông thấy biết sứ của Vệ Thành-Công liền cho vào lập tức.
Ninh-Du nói :
- Xe giá Chúa công đến gần tới rồi.
Trương-Đương nói :
- Hôm trước Tướng quân có nói, ngày rằm Chúa-công mới về, cớ sao lại về sớm
vậy ? Thôi, ngài vào thành thông tin giùm, để tôi ở đây đón Chúa-công.
Ninh-Du vừa vào thành thì Chuyên-Khuyến đã đến nói :
- Chúa-công đã tới đàng sau đó.
Trương-Đương sửa soạn xe đem ra rước.
Chuyên-Khuyến liền giục ngựa vô thành.
Cùng lúc ấy, Thúc-Vũ đang tắm gội trong cung, nghe tin báo.
Lại nghe ngựa xe rần rộ, tướng Vệ Thành-Công về đến không kịp quấn tóc, mừng
rỡ chạy ra, vừa gặp Chuyên-Khuyến chạy đến.
Chuyên-Khuyến thấy Thúc-Vũ, sợ để anh em gặp nhau bàn luận, thì y mang tội
gièm pha, liền rút tên bắn Thúc-Vũ trúng ngay bụng ngã lăn xuống đất chết.
Ninh-Du đứng gần trông thấy la lớn.
Nguyên-Huyến chạy lại ôm thây khóc :
- Hôn quân vô đạo, nỡ nào giết người vô tội ! Nếu ta qua Tấn kể lại việc nầy
ắt ngươi không ngồi yên được.
Nói xong bỏ trốn sang nước Tấn .
Giữa lúc ấy Vệ Thành-Công về đến cửa thành gặp Trương-Đương ra rước liền hỏi :
- Tại sao lại ra rước ta sớm vậy ?
Trương-Đương nói
- Thái-thúc dặn tôi ở đây chực đón Chúa-công.
Vệ Thành-Công than :
- Thật ta nghi oan cho em ta lắm !
Khi vào tới thành gặp Ninh-Du vừa đi vừa khóc.
Vệ Thành-Công ngạc nhiên chưa biết việc gì.
Ninh-Du nói :
- Thúc-Vũ đang tắm trong cung, nghe Chúa-công về, chạy ra đón, xẫy bị
Chuyên-Khuyến bắn chết. Hành động ấy thật trái với lòng dân !
Vệ Thành-Công đi thẳng vào triều, các quan lũ lượt vào ra mắt.
Mọi người ai cũng không vui.
Ninh-Du dẫn Vệ Thành-Công đến xem thây Thúc-Vũ, thì thấy Thúc-Vũ
hai mắt vẫn còn mở như lúc sống vậy.
Vệ Thành-Công lấy đầu Thúc-Vũ đặt lên đầu gối mình, khóc lớn :
- Hiền đệ ôi ! Hiền đệ ôi ! Ta nhờ hiền đệ mới về đến đây, anh em chưa mầng
nhau mà hiền đệ đã thác rồi !
Nói vừa dứt thì thấy hai mắt Thúc-Vũ chớp hai ba cái rồi từ từ nhắm lại.
Ninh-Du nói :
- Xin Chúa công giết Chuyên-Khuyến để tạ lỗi với vong hồn Thúc-Vũ.
Vệ Thành-Công liền truyền bắt Chuyên-Khuyến.
Lúc ấy Chuyên-Khuyến đang muốn bỏ trốn, ngặt Ninh-Du cho người theo rình nên
trốn không khỏi.
Chuyên-Khuyến bị bắt đem nộp, giữa triều vẫn còn tìm lời nói :
- Tôi giết Thúc-Vũ là vì Chúa công, chớ tôi với Thúc-Vũ đâu có tư thù gì.
Vệ Thành-Công cả giận nói :
- Ngươi đã nhiều lần nói xấu Thúc-Vũ, nay lại giết Thúc-Vũ nữa sao lại dám đổ
lỗi cho ta .
Liền khiến quân chém Chuyên-Khuyến lấy đầu tế Thúc-Vũ, đoạn lấy lễ quân vương
mai táng Thúc-Vũ.
Người trong nước khi nghe tin Thúc-Vũ bị giết ai cũng oán trách Vệ Thành-Công,
sau thấy Vệ Thành-Công giết Chuyên-khuyến mới hết giận.
ooo
Nói đến việc Nguyên-Huyến bỏ trốn sang Tấn. Gặp khi Tấn Văn-Công đang lâm
triều, Nguyên-Huyến bước vào khóc lóc, rồi kể tất cả việc Thúc-Vũ bị
Chuyên-Khuyến giết.
Tấn Văn-Công nghe xong truyền Nguyên-Huyến ra ở ngoài công quán đợi bàn luận
rồi sẽ giúp.
Tấn Văn-Công hỏi bá quan :
- Ta nhờ các khanh dẹp được Sở lại chiếm được nghiệp bá, có thể sánh với Tề
Hoàn-Công thuở xưa. Song còn có Tần, Trịnh, Hứa không phục cho lắm ! Nay Vệ
Thành-Công được tha về nước lại giết em là người có thề với chư hầu. Nếu không
trừng trị, uy danh ta mất, các quan tính sao ?
Tiên-Trẩn nói :
- Việc thanh trừng kẻ phản phúc trong hội là việc của người minh chủ, tôi xin
điểm sẵn binh mã chờ lịnh Chúa-công.
Hồ-Yến nói :
- Chúa-Công đánh chư hầu là cậy oai Thiên-tử. Nay Thiên-tử phong sắc cho Chúa
công mà Chúa-công chưa tạ ơn. Vả lại muốn đánh các chư hầu, trước hết
Chúa-Công nên triều kiến Thiên tử để cậy oai thì mới phải lẽ.
Triệu-Thôi nói :
- Hồ Đại phu luận rất phải, song theo ngu ý việc triều kiến rất bất tiện.
Tấn Văn-Công hỏi :
- Tại sao mà bất tiện ?
Triệu-Thôi đáp :
- Bất tiện ở chỗ họp binh kéo đến để xin phạt chư hầu, e Thiên-tử nghi ngại.
Chi bằng xin Thiên-tử ngự ra đất Ôn để chư hầu đến triều kiến là hay hơn hết.
Tấn Văn-Công hỏi :
- Biết Thiên-tử chịu ngự giá ra đó chăng ?
Triệu-Thôi đáp :
- Xin cho tôi đi sứ lo việc ấy thì xong.
Tấn Văn-Công cả mừng sai Triệu-Thôi đi sứ.
Triệu-Thôi đến ra mắt Châu Tương-Vương tâu :
- Chúa tôi là Trùng-Nhĩ vì cảm đức Bệ hạ phong Bá, muốn đem chư hầu đến Kinh
sư làm lễ triều kiến Bệ hạ, nên sai tôi được lĩnh ý, xin Bệ hạ phán xét.
Châu Tương-Vương làm thinh, khiến Triệu-Thôi ra ở đở ngoài công quán, đợi bàn
lại với bá quan xem sao.
Châu Tương-Vương đòi Vương-tử Hổ đến hỏi :
- Tấn-hầu muốn đem binh vào kinh xin triều kiến. Ta rất khó liệu, ý khanh thể
nào ?
Vương-tử Hổ đáp :
- Xin cho tôi gặp Tấn sứ xem thử thế nào rồi sẽ liệu.
Châu Tương-Vương y lời.
Vương-tử Hổ bái tạ lui ra đến công quán gặp Triệu-Thôi .
Hai bên chào hỏi xong, Vương-tử Hổ nói :
- Thiên-tử cũng muốn để Tấn hầu và các chư hầu đến triều kiến, song lại ngại
lòng dân không hiểu, đàm luận không hay.
Triệu-Thôi nói :
- Chúa tôi xin triều kiến chỉ vì lòng thành thật không có ý chi. Lúc tôi ra
đi, chúa tôi đã gởi thiệp mời các chư hầu, nếu việc nầy bất thành thì Chúa tôi
bị mất uy tín với các chư hầu không ít.
Vương-tử Hổ nói :
- Vậy ta phải tính sao bây giờ ?
Triệu-Thôi nói :
- Tôi đã có sẵn chước hay, nhưng chưa dám tỏ.
Vương-tử Hổ hỏi :
- Nếu ngài có chước gì hay xin cứ bày biểu, tôi lấy làm hân hạnh !
Triệu-Thôi nói :
- Xưa các bậc Thiên-tử thường ở tuần thú để xem phong tục dân chúng. Nay
Thiên-tử cũng noi gương ấy đến thăm đất Ôn-ấp chúa tôi sẽ đem chư hầu đến đó
triều kiến, phỏng có nên chăng ?
Vương-tử Hổ nói :
- Ngài bàn kế ấy thật lưỡng tiện, để tôi vào tâu lại Thiên-tử đã .
Vương-tử Hổ trở vào triều, đem lời Triệu-Thôi thuật lại với Châu Tương Vương.
Châu Tương-Vương rất đẹp ý, hẹn đến ngày mồng một tháng mười sẽ ngự ra Ôn-ấp.
Triệu-Thôi trở về nói lại với Tấn Văn-Công.
Tấn Văn-Công loan báo cho các chư hầu biết.
Đến hôm ấy, các chư hầu lục tục kéo đến.
Lần nầy có cả thảy mười nước :
1. Tấn.
2. Tề.
3. Tống.
4. Lỗ.
5. Sái.
6. Tần.
7. Trịnh.
8. Trần.
9. Châu.
10. Cử.
Tần Mục-Công nói với Tấn Văn-Công :
- Ngày trước quí quốc hội chư hầu nơi Tiến-Thổ, nước tôi ngại vì đường sá xa
xôi nên không đến dự. Nay nước tôi xin đến đây góp mặt trong hàng chư hầu.
Tấn Văn-Công nhậm lời.
Lúc bấy giờ Trần Mục-Công mới mất, con là Sóc mới lên nối ngôi, song sợ uy
nước Tấn, cũng phải mạc tang phục đến dự.
Vệ Thành-Công biết mình có tội không dám đi.
Ninh-Du can :
- Nếu Chúa công không đi thì tội càng nặng hơn nữa, tất nhiên nước Tấn sẽ đem
quân đến đánh.
Vệ Thành-Công bất đắc dĩ phải đến.
Ninh-Du, Hàng Trang-Tử, Sĩ-Vinh, ba người cũng đi theo Vệ Thành-Công để bảo
vệ.
Nhưng khi đến Ôn-ấp, Tấn Văn-Công không cho vào yết kiến, phái một toán quân
bắt giam lại, vì vậy nước Vệ có đến mà không có tên trong danh sách hội chư
hầu.
Đúng ngày mồng một tháng mười Châu Tương-Vương ngự đến.
Tấn Văn-Công đem các vua chư hầu đón rước rồi làm lễ triều kiến.
Xong, Tấn Văn-Công đem việc Thúc-Vũ nước Vệ bị chết oan tâu với Châu
Tương-Vương, và xin phép được ủy quyền cho Vương-tử Hổ điều tra vụ án ấy.
Châu Tương-Vương nhậm lời.
Tấn Văn-Công sai Vương-tử Hổ ra nhà công quán đòi hai bên nguyên bị, đến để
xét hỏi.
Một bên là Vệ Thành-Công, mặc áo tù, được dẫn đến .
Một bên Nguyên-Huyến, đã đứng ra khiếu nại cái chết của Thúc-Vũ.
Vương-tử Hổ nói :
- Hai vua tôi, cấp bực không đồng nhau, đối tụng không tiện. Ta cho thay người
khác.
Nói xong truyền dẫn Vệ Thành-Công lui xuống nhà dưới.
Hàm Trang-Tử theo hầu Vệ Thành-Công thay mặt bước lên nói :
- Tôi xin thay mặt Chúa tôi để đối nại với Nguyên-Huyến.
Nguyên-Huyến liền đứng ra kể hết tội lỗi của Vệ Thành-Công từ lúc trốn ra đất
Thương-Ngưu, giao quyền giữ nước cho Thúc-Vũ cho đến lúc nghi kỵ giết
Nguyên-Đốc, giết Thúc-Vũ, mỗi mỗi đều rành mạch.
Hàm Trang-Tử cãi lại :
- Đó là tại Chuyên-Khuyến đem lời gièm pha, khiến cho Chúa công tôi nghe lầm,
đâu phải tội của Chúa công ?
Nguyên-Huyến nói :
- Nếu Chúa công không có lòng nghi kỵ Thúc-Vũ thì tại sao lại nghe lời
Chuyên-Khuyến. Chính tôi đã sợ Chúa công nghi nên sai con là Nguyên-Đốc đến
làm con tin, thế mà Chúa-Công còn giết đi ! Cứ lấy việc Nguyên-Đốc thì rõ ràng
Chúa-công có ý giết Thúc-Vũ.
Hàm Trang-Tử nói :
- Nhà ngươi vì bị giết mất con mà đem lòng thù oán chứ không phải vì Thúc-Vũ
mà minh oan .
Nguyên-Huyến nói :
- Đã nhiều lần tôi không coi cái chết của con tôi là trọng, mà chỉ coi giang
sơn là lớn. Nhưng đến lúc Chúa-công giết Thúc-Vũ một kẻ hiếu thuận, tôi không
thể nào bỏ qua như cái chết của con tôi được .
Hàm Trang-Tử nói :
- Thúc-Vũ không có ý cướp ngôi, Chúa-công cũng đã xét tình rồi. Vả lại
Chúa-công đã giết Chuyên-Khuyến không làm cho mọi người thấy được lòng vô tư
của Chúa-công sao ?
Nguyên-Huyến nói :
- Không thể lấy cái chết của Chuyên-Khuyến, làm tấm gương che tội mình được.
Cái chết của Thúc-Vũ, một kẻ trung liệt không thể ngang hàng với cái chết của
Chuyên-Khuyến, một đứa thất phu.
Hàm trang tử nói :
- Thúc vũ dẫu bị oan khiên, nhưng Thúc-Vũ là bề tôi. Xưa nay bề tôi bị vua
giết oan biết bao nhiêu mà kể, há vì giết oan một tôi thần mà làm tội vua sao
?
Nguyên-Huyến nói :
- Ngày xưa vua Kiệt giết oan Long Bàng, vua Thang cử binh đánh Kiệt. Vua Trụ
giết oan Tỷ-Can, vua Vũ-Vương cử binh phạt Trụ. Vua Thang và vua Vũ-Vương đều
là bầy tôi vua Kiệt, vua Trụ cả, thế mà mắt trông thấy người trung mắc nạn còn
phải đem binh vấn tội kẻ bạo tàn, huống hồ Thúc-Vũ cùng với Chúa-công là tình
anh em không phải như Long Bàng, Tỷ-Can mà thôi. Hơn nữa, Chúa công ngày nay
chỉ là một chư hầu, chưa phải là bậc Đế vương như
vua Kiệt, vua Trụ, thì sao gọi không tội ?
Hàm Trang-Tử không cãi được nữa kiếm lời nói lảng :
- Nếu nhà ngươi trung với vua thì vua đã về nước sao lại bỏ đi trốn, để đi
tranh tụng .
Nguyên-Huyến nói :
- Tôi trốn đi không phải là tham sống sợ chết mà chỉ để minh oan cho
Thúc-Vũ cái chết đau khổ nầy.
Vương-tử Hổ ghi nhận những lời đối chất rồi đến trình với Tấn Văn-Công.
Tấn Văn-Công nói :
- Bên nào cũng có lẽ phải, nhưng Nguyên-Huyến thắng lý hơn. Nay vua nước Vệ là
bề tôi của Thiên tử phải tâu trình Thiên tử định đoạt. Còn quyền hạn của ta,
ta truyền cho người bắt tất cả các đồng đảng của Vệ Thành-Công đem xử tử.
Vương-tử Hổ nói :
- Trong số bề tôi của Vệ Thành-Công tôi nghe có Ninh-Du là kẻ trung liệt đã
nhiều lần can gián nhưng Vệ Thành-Công không nghe, vậy cũng nên tha tội cho
Ninh-Du .
Tấn Văn-Công y lời, truyền chém Sĩ-Vinh và Hàm Trang-Tử, còn Ninh-Du thì không
hỏi đến.
Đoạn Tấn Văn-Công tâu với Châu Tương-Vương nghĩ xử.
Châu Tương-Vương nói :
- Hiền hầu xử đoán rất minh. Song trẫm thiết tưởng vì bầy tôi mà giết vua là
không phải lẽ .
Tấn Văn-Công nghe nói sợ hãi sụp lạy, nói :
- Hạ thần không có ý giết vua nước Vệ, chỉ mong nhờ ở lệnh của bệ hạ mà thôi.
Tấn Văn-Công truyền quân sĩ canh giữ Vệ Thành-Công để giải về Kinh sư cho Châu
Tương-Vương luận tội.
Một mặt sai Nguyên-Huyến trở về nước lập vua mới.
Nguyên-Huyến về đến nước Vệ nói dối rằng Vệ Thành-Công đã chết nên phụng mệnh
thiên tử lập vua khác.
Các quan triều thần lập em ruột của Thúc-Vũ là Công-tử Thích lên nối ngôi.
Công-tử Thích vốn là người nhân hậu, vì vậy nước Vệ tạm ổn, dân chúng thảy
thần phục.
Nguyên-Huyến được phong làm Tể-tướng.
Hết Hồi 42 - Ðông Châu Liệt Quốc
Xem Hồi 43