Hồi 46 - Ðông Châu Liệt Quốc
Vì con, vua Sở bị giết oan
Tử trận, quần Tần được cúng tế
Khi Bạch-Đôn hay tin vua Ðịch đã thác, lòng thương xót, khóc rống lên và
nói :
- Anh ta không nghe lời can gián, đem quân đánh Tấn làm chi đến phải bõ mình.
Liền sai người nói với quân Tấn xin đem thây Tiên-Trẩn đỗi thây Bạch Bộ-Hồ.
Quân Tấn liền chạy về đại trại phi báo.
Tiên Thả-Cư thất kinh, bỗng thấy trên án có một bức mật thư liền giở ra xem .
Trong thư viết :
"Tiên-Trẩn có mấy lời ta lỗi với Chúa-công. Trước kia, tôi vì nóng nảy vô lễ
với vua, tội khi quân ấy nếu vua tha, kẻ bề tôi cũng không có quyền sống. Nay
tôi đánh thắng được quân Ðịch, nhiệm vụ đã xong, nên cậy tay quân Ðịch giết
mình để đền tội. Con tôi là Tiên Thả-Cư có thể thay tôi được, xin Chúa-công
lượng xét".
Tiên Thả-Cư nói :
- Như vậy thì phụ thân ta đã mượn tay quân Ðịch mà tự vận rồi.
Nói xong, vật mình xuống đất khóc không thôi.
Sáng hôm sau các tướng bàn nhau việc đổi thây Bạch Bộ-Hồ để xin thây Tiên-Trẩn
về.
Tiên Thả-Cử nói :
- Người nước Ðịch xảo quyệt lắm. Ta phải đề phòng mới được.
Liền ra lệnh các tướng phục-binh sẵn đề phòng việc bất trắc.
Ðoạn, mặc tang-phục ra giữa trận nhận thây cha.
Bạch-Đôn thấy Tiên-Trẩn linh thiêng nên không dám khinh khi, nhổ hết tên trong
người Tiên-Trẩn, rồi tẩm nước trầm hương, tắm rửa sạch sẽ rồi mới dám đem
giao.
Quân Tấn đem thủ cấp Bạch Bộ-Hồ đến.
Bạch-Đôn thấy quân Tần chỉ giao có thủ cấp của anh mình tỏ ý không bằng lòng,
nói :
- Quân Tấn đánh lừa ta ! Tại sao lại không giao đủ thân thể ?
Tiên Thả-Cư nói :
- Có muốn lấy đủ thân thể thì vào hang đá mà tìm.
Bạch-Đôn nỗi giận vung đao tới chém.
Tướng nước Tấn là Hồ Xạ-Cô đem quân ra đối địch.
Ðánh nhau được mấy hiệp, bỗng phía tả có Khước-Khuyết, phía hữu có Loan-Tần đổ
ra tiếp ứng.
Bạch-Ðôn thấy quân Tấn đông quá, vội vàng quày ngựa bõ chạy.
Hồ Xạ-Cô giục ngựa đuổi theo.
Khi đuổi được vài mươi dặm, Bạch-Đôn quay lại nói với Hồ Xạ-Cô :
- Ta trông thấy Tướng-quân quen mặt lắm, có phải là Hồ Xạ-Cô chăng ?
Hồ Xạ-Cô gật đầu.
Bạch-Đôn nói :
- Vậy tôi có lời chào tướng quân. Cha con tướng quân ở nước Ðịch hơn mười hai
năm, nước tôi chưa có điều gì bạc đãi, nay nước Tấn đã giết anh tôi, còn muốn
theo giết tôi nữa sao ?
Hồ Xạ-Cô nghe nhắc đến chuyện cũ, không nỡ bạc tình, đáp :
- Thôi thì ta khoan dung cho nhà ngươi, hãy mau rút binh về, bằng ở đây ắt
mang họa.
Nói xong quày ngựa trở lại.
Ðêm ấy, Bạch-Đôn rút quân về nước Ðịch.
Bạch Bộ-Hồ không con trai nên Bạch-Đôn lên nối ngôi làm vua nước Ðịch.
Quân Tấn trọn thắng, trở về yết kiến Tấn Tương-Công đệ trình phong thư của
Tiên-Trẩn.
Tấn Tương-Công bùi ngùi thương xót, truyền đem thi thể Tiên-Trẩn an táng rất
hậu, lại phong cho Tiên Thả-Cư thay chức cha làm Nguyên-soái, phong cho
Khước-Khuyết đất Kỳ-Ắp, và phong cho Tư-Thần đất Tiêu-Mao.
Từ khi Tấn Văn-Công mắt, nước Hứa và Sái lại trở về thần phục nước Sở.
Tấn Tương-Công giận lắm, sai Dương Xử-Phủ làm Ðại-tướng đem quân sang đánh Hứa
và Sái.
Sở Thành-Vương hay tin sai Ðấu-Bột và Bình Đại-Tâm đem quân cứu viện.
Quân Sở kéo đến sông Tri-Thủy thấy quân Tấn đóng bên kia sông cờ xí rộn ràng.
Dương Xử-Phủ liền đóng đại dinh bên nây sông để ngăn địch.
Hai địch thủ chỉ còn cách nhau một dòng sông mà không bên nào dám tiến bước.
Cứ như vậy đến hai tháng trời, binh Tấn đường xa nên đã gần hết lương, Dương
Xử-Phủ định rút quân về, nhưng lại sợ binh Sở đuổi theo nên không dám.
Một hôm, Dương Xử-Phủ lập kế sai sứ đến nói với Ðấu-Bột :
- Ðã đến thì không sợ, đã sợ thì không đến, tướng quân muốn đánh với quân Tấn,
thì chủ tướng tôi rút quân năm dặm nhượng cho binh Sở qua sông bố trận. Còn
nếu tướng quân không muốn qua sông thì hãy rút lui năm dặm, nhường cho binh
Tấn qua sông giao chiến. Nếu cứ đóng quân như vầy có ích chi !
Ðấu-Bột nói :
- Nước Tấn khinh ta không dám qua sông hay sao ?
Nói xong toan đem quân sang sông đánh Tấn.
Thành Đại-Tâm cản lại nói :
- Người nước Tấn nói chuyện rút lui năm dặm chỉ là kế dọa ta đó thôi, nếu ta
độ binh qua giữa sông, quân Tấn sẽ áp lại đánh. Chi bằng ta cứ nhượng cho Tấn
qua sông trước.
Ðấu-Bột khen phải, tuyển quân sĩ lui lại năm dặm.
Sứ nước Tấn về nói với Dương Xử-Phủ.
Dương Xử-Phủ truyền-bá trong quân sĩ rằng :
- Tướng nước Sở đã sợ ta rút lui rồi.
Quân sĩ nhao nhao mừng rỡ.
Dương Xử-Phủ lại nói :
- Nay tiết đông lạnh lẽo, ta hãy thu quân về nghỉ, rồi sau sẽ liệu.
Nói xong, thu quân về nước.
Ðấu-Bột chờ hai ngày không thấy quân Tần sang sông, sai người đi do thám mới
hay quân Tần đã rút-đi xa rồi.
Ðấu-Bột tức giận hét lớn :
- Ta đã lầm kế Dương Xử-Phủ.
Ðoạn kéo binh về nước. Vừa về đến nơi, Ðấu-Bột được lệnh Sở Thành-Vương sai
người đem trao một thanh kiếm.
Ðấu-Bột không hiểu chuyện gì, dò xét mới biết.
Nguyên Sở Thành-Vương có người con trưởng là Thương-Thần, muốn lập làm
Thái-tử, nên trước kia-có hỏi ý kiến Ðấu-Bột.
Ðấu-Bột nói :
- Nước Sở lâu nay mấy đời vẫn lập con thứ. Vả tôi thấy tướng mạo Thương-Thần,
mắt như mắt cú, tiếng nói như tiếng beo, ắt là tánh khí tàn nhẫn . Nếu
Ðại-Vương lập lên về sau sanh biến.
Sở Thành-Vương không nghe, vẫn lập Thương-Thần làm Thái-tử và cho Phan-Sùng
làm Thái-phó.
Từ đó Thương-Thần có ý oán Ðấu-Bột, nay nghe Ðấu-Bột không đánh Tấn, lại kéo
binh về nên nói giềm với Sở Thành-Vương là Đấu-Bột tư thông với Tấn, ăn lễ vật
nên rút quân về.
Sở Thành-Vương tin lời, không cho Ðấu-Bột vào yết kiến, sai người đem thanh
gươm có ý bảo Ðấu-Bột phải tự xử.
Ðấu-Bột rõ việc ấy, nhưng không biết làm sao giãi bày được, đành phải dùng
thanh kiếm ấy tự vẫn.
Thành Đại-Tâm vào yết kiến Sở Thành-Vương sụp lạy kêu khóc, nói rõ lý do rút
quân về.
Sở Thành-Vương ăn năn thì đã muộn, chẳng nói nên lời ngồi chết điếng.
Từ đó, Sở Thành-Vương có ý nghi ngờ Thái-tử Thương-Thần.
Sau đó, Sở Thành-Vương lại yêu người con thứ tên Chức, muốn bõ Thương-Thần lập
Chức làm Thái-tử, nhưng lại sợ Thương-Thần nỗi loạn, muốn tìm kế giết đi.
Cung nhân hay được tin ấy nói lại với Thương-Thần .
Thương-Thần cả giận, đem chuyện đó thuật lại với quan Thái-phó Phan-Sùng.
Phan-Sùng nói :
- Ðã thế thì Thế-Tử trốn đi nước khác là hơn.
Thương-Thần nói :
- Trốn cũng vô ích, chỉ thêm nhục thôi !
Phan-Sùng nói :
- Nếu không trốn đi nước khác thì chỉ còn có cách ở lại tùng phục Công-tử Chức
mà thôi.
Thương-Thần nói :
- Ta là con trưởng, làm sao lại tùng phục con thứ được ?
Phan-Sùng nói :
- Chỉ có hai lối đó, không còn cách nào hơn.
Thương-Thần cứ nằn nằn bảo Phan-Sùng phải tìm ra một kế để thoát nạn.
Phan-Sùng nói :
- Nếu muốn làm việc đại sự chỉ còn có cách nầy, nhưng Thái-tử sẽ không nỡ.
Thương-Thần nói :
- Trong lúc nguy cấp, dẫu việc gì cũng làm được.
Phan-Sùng ghé vào tai Thương-Thần nói nhỏ.
Thương-Thần tỏ ý bằng lòng nói :
- Việc đó ta phải làm, vì nó là con đường vinh dự cha ta.
Ðêm ấy Thương-Thần tụ tập quân giáp-sĩ kéo vào vây cung Sở Thành-Vương, còn
Phan-Sùng cầm cây kiếm, dẫn mấy tên lực sĩ đến trước mặt Sở Thành-Vương làm
cho bọn nội thị sợ hãi chạy tán loạn.
Sở Thành-Vương hỏi Phan-Sùng :
- Ngươi vào đây làm chi ?
Phan-Sùng đáp :
- Ðại-Vương làm vua đã 46 năm, nay gìa rồi cũng nên nhường ngôi lại cho
Thái-tử.
Sở Thành-Vương sợ hãi hỏi :
- Nếu ta nhường ngôi, ta có thế còn sống được chăng ?
Phan-Sùng nói :
- Vua trước còn sống vua sau làm thế nào lên ngôi được ? Sao Đại-Vương đã gìa
mà chưa hiểu việc đời vậy !
Sở Thành-Vương nói :
- Ta vừa sai nhà bếp nấu món chân gấu, đợi món ăn chín ta ăn một miếng rồi có
chết cũng an lòng .
Phan-Sùng quát lớn :
- Món chân gấu thì lâu chín lắm ! Có lẽ Ðại-Vương kéo dài thời gian để chờ
người đến cứu chăng ?
Xin Ðại-Vương tự xử chớ để tôi phải động đến.
Nói xong Phan-Sùng cởi dây lưng ném cho Sở Thành-Vương.
Sở Thành-Vương ngữa mặt lên trời than :
- Ðấu-Bột giỏi thật ! Ðấu-Bột cao kiến thật !
Nói xong, cầm dây lưng buộc vào cổ.
Phan-Sùng khiến hai người lực sĩ nắm hai đầu dây kéo cho đến lúc tắt thở.
Thương-Thần giết xong Sở Thành-Vương, nói dối là Sở Thành-Vương bị cảm mà
chết, sai người báo tang với các nước chư hầu, rồi lên nối ngôi, xưng hiệu là
Sở Mục-Vương . Phong cho Phan-Sùng làm chức Thái-sư, giao tất cả quyền bính
trong nước.
Quan Tể-tướng Ðấu-Ban cùng các triều thần ai cũng biết Sở Thành-Vương bị giết,
nhưng chẳng ai dám nói.
Ðầu Nghi-Thân cùng với quan Ðại-phu Trọng-Qui bàn mưu giết Sở Mục-Vương để báo
thù cho Sở Thành-Vương, nhưng việc bị bại lộ.
Sở Mục-Vương truyền cho quan Tư-mã Ðầu Việt-Tiêu bắt Đấu Nghi-Thân và
Trọng-Qui đem giết đi.
Ðầu Việt-Tiêu lại có ý muốn lên làm Tể-tướng, mới tâu với Sở Mục-Vương :
- Tôi được nghe Ðấu-Ban thường nói chuyện với mọi người khoe Tiên-Vương trước
kia chịu ơn gia đình Ðấu-Ban nhiều lắm , Đấu-Ban lại ỷ mình làm đến chức
Tể-tướng, quyền bính trong tay, nên bàn với Tiên vương lập Công-tử Chức lên
làm Thế-tử, do đó tiên-vương mới có ý truất phế Chúa-công. Nay nếu để Ðấu-Ban
và Công-tử Chức sống thì tất sau nầy có sự tranh lập, xin Chúa-công đề phòng
trước là hơn.
Sở Mục-Công hỏi :
- Ðấu-Ban chưa có hành động gì rõ rệt, làm sao biết đặng ?
Ðấu Việt-Tiêu nói :
- Xin cứ sai Ðấu-Ban giết Công-tử Chức nếu Ðấu-Ban không giết thì là đồng đảng
rồi !
Sở Mục-Vương nghe lời Ðấu Việt-Tiêu sai quân đòi Ðấu-Ban đến, khiến Ðấu-Ban đi
giết Công-tử Chức.
Ðấu-Ban từ chối, nói :
- Xin Chúa-công đừng buộc tôi làm điều ấy.
Sở Mục-Vương cả giận nói :
- Một là giết Công-tử Chức, hai là ngươi bị giết, ngươi chọn điều nào ?
Ðấu-Ban chẳng trả lời vói tay lấy đồng chùy đập lên đầu mình vỡ sọ chết.
Công-tử Chức hay tin lén trốn qua Tấn. Nhưng đi dọc đường bị Ðấu Việt-Tiêu
theo giết chết.
Ðấu-Ban chết, Sở Mục-Vương phong Thành Đại-Tâm thay thế.
Chẳng bao lâu Thành Đại-Tâm lại chết, chức Tể-tướng về tay Đấu Việt-Tiêu.
Sở Mục-Vương lại phong cho con của Ðấu-Ban là Ðầu Khắc-Hoàng lên làm quan
Châm-doãn.
Tấn Tương-Công nghe nước Sở có nội-loạn, kêu Triệu-Thuẫn nói :
- Nước Sở gần tới ngày tàn rồi !
Triệu-Thuẫn nói :
- Trước kia Sở Thành-Vương tuy ngang-ngược song còn biết chút lễ nghĩa. Còn Sở
Mục-Vương là kẻ độc ác, đã nhẫn-tâm giết cha rồi thì còn kể đến ai nữa. Tôi
ngại nước Sở còn nhiều biến cố nữa chớ chẳng không.
Nhắc qua Mạnh-Minh xin Tần Mục-Công lãnh binh đánh Tấn quyết trả hận nơi
Hào-Sơn thuở nọ, Tần Mục-Công thuận tình.
Mạnh-Minh được lệnh liền cùng hai tướng Kiến-Bính và Tây Khất-Thuật điểm năm
ngàn quân và bốn trăm cỗ xe kéo qua nước Tấn.
Quân thám thính được tin về báo cho Tấn Tương-Công.
Tấn Tương-Công cười nói :
- Ta đã cho quân phòng thủ chờ họ lâu rồi. Nay quân Tần đến thì Tấn tha hồ
thâu lượm khí giới chớ gì.
Liền phong Tiên Thả-Cư làm Ðại-nguyên-soái, Triệu-Thôi làm phó soái, Hồ Cúc-Cư
làm Ðại-tướng Xa-hữu đem quân ra đón quân Tần nơi địa giới.
Lúc xuất quân, Lang-Đàm đến xin đem binh riêng của mình theo giúp.
Tiên Thả-Cư bằng lòng cho.
Ra đến địa giới, chưa thấy quân Tần đến, Tiên Thả-Cư nói :
- Nếu ở đây đợi quân Tần đến đánh thì quân Tần không sợ. Chi bằng kéo quân qua
Bành-Nha đánh một trận thì quân Tần mới khiếp oai.
Lang-Đàm nói với Tiên Thả-Cư :
- Xưa Tiên quân chê tôi bất tài, nay xin tướng quân cho tôi xuất trận đầu, để
rửa tiếng xấu thuở nọ.
Tiên Thả-Cư bằng lòng.
Lang-Đàm liền hiệp với người bạn tên Tiên-Bá và hơn một trăm gia-nhân kéo đi
trước.
Ðến trại quân Tần, Lang-Đàm đốc binh xông vào chém giết .
Quân Tần không đề phòng bị giết không biết bao nhiêu mà kể. Duy có Tiên-Bá rũi
bị Kiến-Bính giết chết.
Tiên Thả-Cư đứng trên xe xem trận, thấy quân Tần chạy loạn liền đốc đại quân
vào phụ lực.
Bọn Mạnh-Minh cự không lại bõ chạy thoát thân.
Lang-Đàm vì liều mạng nên lúc ra khỏi trận khắp cả mình mẩy đều mang thương
tích, qua vài ngày tạ thế.
Trận nầy binh Tấn được toàn thắng.
Tiên Thả-Cư về tâu với Tấn Tương-Công :
- Trận nầy thắng Tần là nhờ ở Lang-Đàm, chứ chúng tôi chẳng có công gì cả.
Tấn Tương-Công dạy lấy lễ Thượng Ðại-phu chôn Lang-Đàm nơi Tây quách, lại
truyền các quan phải tống-táng cho trang nghiêm.
Mạnh-Minh bị thảm bại kéo tàn-quân trở về, đinh ninh thế nào cũng bị đại-tội .
Song Tần Mục-Công không hề giận trách lại sai người ra đón rước và uỷ-lạo
binh-sĩ.
Mạnh-Minh thấy vậy rất thẹn, liền đem tất cả tài sản ra cứu giúp gia-đình các
quân-sĩ bị trận-vong. Mỗi ngày đều dẫn quân ra giáo-trường tập dượt, quyết chí
sang năm lại sang đánh Tấn để trả thù.
Cuối năm ấy, Tấn Tương-Công hợp với binh các nước Tống, Trần, Trịnh đem quân
qua nước Tần đánh lấy đất Bành-Nha và Ấp-Gian.
Ðánh lấy xong lại bỏ trả cho quân Tần và nói :
- Nước Tấn trả ơn cái công Tần đem quân phạm cõi ba lần.
Rồi đồng kéo nhau trở về Tấn.
Người nước Tần đều cho Mạnh-Minh sợ Tấn nên không dám đem quân trả thù.
Tần Mục-Công nghe được lời ấy liền nói :
- Mạnh-Minh không phải sợ Tấn mà là sợ quân nhà không đủ sức đó thôi .
Qua năm sau, Mạnh-Minh rèn luyện quân-sĩ đã thuần thục, liền vào xin Tần
Mục-Công xuất quân qua Tấn rửa nhục và xin Tần Mục-Công ngự giá thân chinh.
Tần Mục-Công nói :
- Ðã thua Tần ba trận liền. Nếu trận nầy thua nữa ta không còn mặt mũi nào trở
về nước thấy dân Tần.
Tuy nói vậy, nhưng Tần Mục-Công truyền lựa xe tốt năm trăm cỗ, chọn ngày hưng
binh và truyền quân-sĩ : Hễ ai đi đánh trận nầy đều được ban thưởng bạc-vàng
để lại cho vợ con.
Ba quân được lời rất hăm hở liều chết đền ơn.
Lúc quân đã qua khỏi sông Hoàng-Hà, Mạnh-Minh truyền thiêu hủy tất cả ghe
xuồng.
Tần Mục-Công ngạc nhiên hỏi :
- Ðốt hết ghe là có ý chi vậy ?
Mạnh-Minh đáp :
- Tôi truyền đốt hết ghe là có ý làm cho quân-sĩ thấy không có đàng lui, để
hết lòng liều chết với quân Tần.
Tấn Mục-Công khen phải.
Mạnh-Minh lãnh quân đi tiên phong, kéo quân bao vây lấy được Vương-Quan thành.
Quân giữ ải chạy về báo cho Tấn Tương-Công hay.
Tấn Tương-Công liền truyền họp các quan lại bàn kế chống giữ .
Triệu-Thôi đáp :
- Tần ra binh phen nầy vì lòng tức giận nuôi chí báo thù. Dù chúa-Công ngự giá
thân chinh cũng không cản được sự tức giận của họ. Chi bằng ta lo cố thủ đợi
quân Tần mệt mỏi phải rút về.
Tiên Thả-Cư nói :
- Lời bàn của quan Tư-mã đó đúng lắm. Con thú bị ta rượt nó ắt quay trở lại
cắn giải vây. Quân Tần ra binh lần nầy là để rửa nhục với chư hầu. Nếu ta ra
tranh hơn thua với họ cũng không ích gì. Vậy để họ hung hăng một lúc đi, còn
ta lo cố thủ là hay hơn .
Tấn Tương-Công thuận ý, ra lệnh khắp nơi kiên thủ, không được ra đánh.
Cùng lúc ấy, bên trại Tần , Do-Dư nói với Tần Mục-Công :
- Tấn sợ ta không dám đem quân chống cự. Nhơn dịp nầy Chúa-Công cho thâu lượm
hài cốt của chiến-sĩ ta nơi Hào-Sơn cho đở cái nhục ngày trước.
Tần Mục-Công nghe theo truyền đem binh đến đóng tại phía Ðông núi Hào, thâu
nhặt hài cốt các tử sĩ, đem chôn các nơi vắng vẻ chung-quanh núi.
Lại truyền vật heo bò để tế vong-hồn tướng sĩ trận vong.
Tần Mục-Công đứng ra rót rượu tế, còn Mạnh-Minh và quân sĩ đứng hai bên
khấn-vái, người người đều rơi lụy.
Khi ấy dân Tần ở Ấp-Gian và Bành-Nha, thấy Tần thắng Tấn đều nỗi dậy đuổi hết
quân Tấn giành đất lại. Hai nơi ấy lại thuộc về Tần.
Tần Mục-Công sau khi chôn cất hài cốt quân sĩ nơi Hào-Sơn xong, rút quân về
nước.
Lại phong Mạnh-Minh làm Á-khanh, ban thưởng Tây Khất-Thuật và Kiên-Bính.
Rồi cải tên đất Bồ-Tân lại là Ðại Khánh-Quan để đánh dấu kỷ-niệm Tần thắng
Tấn.
Nói về Chúa Tây-Nhung là Xích-Ban từ lâu vốn là chư hầu của Tần. Khi thấy Tần
bị thua Tấn ba trận liền, có ý muốn làm phản.
Do-Dư thấy vậy tâu với Tần Mục-Công :
- Xin Chúa-Công truyền cho Chúa Tây-Nhung phải triều cống, nếu không ta đem
quân vấn tội. Như vậy chư hầu mới khỏi khinh Tần .
Tần Mục-Công y lời viết hịch gởi đến đòi lễ cống.
Xích-Ban cả kinh lật đật truyền hết hai mươi bộ lạc đem đồ lễ cống và xin tôn
Tần Mục-Công lên làm Bá-chủ Tây-Nhung.
Từ ấy uy danh Tấn rất mạnh, vang dội đến Kinh-sư .
Châu Tương-Vương hỏi Doãn Vũ-Công :
- Tấn và Tần đều có công với triều-đình. Xưa ta phong Tấn Chúa là Trùng-Nhĩ
lên làm Minh-chủ chốn Trung-hạ, nay Tần nỗi danh lên như Tấn thuở xưa, ý ta
muốn để Tần lên thế Tấn coi các chư hầu, vậy ý khanh thế nào ?
Doãn Vũ-Công nói :
- Tần nỗi danh với các nước Tây-Nhung, chớ việc cần vương không hơn Tấn. Nay
Tấn-Tần vừa nghịch, Tấn Chúa vừa nối nghiệp, nếu ta phong Bá cho Tần ắt Tấn sẽ
làm nghịch, chi bằng sai sứ đem châu-ngọc ban khen Tần. Tần đã biết ơn ta mà
Tấn không trách ta được.
Châu Tương-Vương khen phải nên nhậm lời.
Hết Hồi 46 - Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 47