Hồi 48 - Ðông Châu Liệt Quốc
Mưu phản-loạn năm tướng họp bàn kế
Lừa địch quân, Triệu-Thuẫn lập mưu cao
Ba người bàn tính xong, chỉ còn chờ binh Tần đến là hành-động.
Lại thêm Khoái-Đắc bị Tiên-Khắc đoạt ruộng cũng oán, liền đến xin nhập bọn với
Cư Trịnh-Phủ, Sĩ-Cốc và Lương Ích-Nhĩ.
Sĩ-Cốc nói :
- Tiên-Khắc ngang tàng vậy có Triệu-Thuẫn che chở, còn Triệu-Thuẫn mạnh thế là
nhờ có Tiên-Khắc phục tùng, nếu nay tách được hai người ấy ra thì họ mới sợ
bọn ta.
Khoái-Đắc nói :
- Tôi biết được một người cũng oán bọn Triệu-Thuẫn lắm, người ấy có thể làm
theo kế Tướng-Công được.
Sĩ Cốc hỏi :
- Người ấy là ai vậy ?
Khoái-Đắc nói :
- Ấy là quan Phó-tướng Hạ quân Tiên-Đô, nhơn vì chủ tướng là Tiên-Miệt bị
Triệu-Thuẫn gạt-gẫm phải bỏ Tấn qua Tần, nữa Tiên-Đô có ý thù Triệu-Thuẫn lắm.
Sĩ-Cốc nói :
- Giờ ngươi đến nhà Tiên-Đô nói cách nào cho Tiên-Ðô chịu giết Tiên-Khắc thì
việc cả thành tựu.
Khoái-Đắc cáo từ qua nhà Tiên-Đô hội kiến.
Tiên-Ðô đem chuyện Triệu-Thuẫn bội ngôn làm cho Tiên-Miệt phải bỏ xứ, kể cho
Khoái-Đắc nghe .
Khoái-Ðắc liền thuật lại dự định của Sĩ-Cốc cho Tiên-Đô nghe và bảo Tiên-Đô
ráng giết cho được Tiên-Khắc.
Tiên-Ðô thuận tình, hẹn ngày hành sử.
Một hôm, Tiên-Đô nghe tin Tiên-Khắc dẫn gia nhân đi viếng đền thờ Tiên-Trẩn
liền đem người đến trước mai phục bên đường chờ Tiên-Khắc đi qua nhãy ra đâm
chết.
Bọn tùng-nhân của Tiên-Khắc chạy thoát về báo cho Triệu-Thuẫn hay.
Triệu-Thuẫn liền ra lệnh cho quan Tư-Khấu truy nã hung-thủ.
Tiên-Đô giết Tiên-Khắc xong đến cho Sĩ-Cốc hay và bàn với Sĩ-Cốc phải cử sự
gấp.
Khi ấy, Lương Ích-Nhĩ đang uống rượu say, nghe Tiên-Đô thúc hối liền la lối
om-sòm.
Lương-Hoằng hay được, thất kinh nghĩ thầm :
- Nếu để Lương Ích-Nhĩ làm bậy e cả họ mang họa.
Liền cho Triệu-Thuẫn hay.
Triệu-Thuẫn ra lệnh tập họp tất cả binh-xa chờ ứng dụng.
Tiên-Đô hay tin đoán là việc đã lậu, liền đến thúc hối Sĩ-Cơ phát binh.
Cư Trịnh-Phủ không nghe, có ý dùng dằng.
Lúc ấy Triệu-Thuẫn ra lịnh bắt Tiên-Đô giam vào ngục. Một mặt sai người mời Cư
Trịnh-Phủ vào trào nghị tội Tiên-Đô, một mặt sai Du-Biền, Tuân Lâm-Phủ,
Khước-Khuyết đem ba đạo binh đến vây nhà Sĩ-Cốc, Lương Ích-Nhĩ và Khoái-Đắc
bắt tất cả đem giam vào ngục .
Xong, cả bọn kéo vào triều, thấy Cư Trịnh-Phủ liền chỉ mặt, nói :
- Cư Trịnh-Phủ cũng trong bọn nội-loạn sao còn ở đây ?
Cư Trịnh-Phủ tưởng việc mình không ai biết cố sức cãi :
- Mấy hôm rày tôi không ra khỏi trào làm sao biết được các người ấy phản loạn.
Nay các ngươi cậy thế muốn làm hại tôi sao ?
Triệu-Thuẫn nghe cãi nỗi giận nói :
- Âm mưu bọn ngươi ta đã rõ, sao còn chối cãi !
Liền khiến đem Cư Trịnh-Phủ nhốt vào ngục với bốn người kia chờ luận tội.
Triệu-Thuẫn lại xin Tấn Linh-Công chém hết cả bọn phản loạn.
Tấn Linh-Công tuổi còn nhỏ, nghe tâu việc chi cũng gật đầu, đến khi vào cung
đem lời tâu của Triệu-Thuẫn nói lại cho mẹ là Tương phu-nhơn nghe.
Tương-phu-nhơn nói :
- Ấy là tội tranh-quyền, chớ không phải tội loạn quốc, cũng nên khoan-hồng với
họ chớ nên giết một lần năm quan đại thần, e các nước dòm ngó không nên.
Rạng ngày, Tấn Linh-Công đem lời Tương phu-nhơn nói thuật lại cho Triệu-Thuẫn
nghe.
Triệu Thuẫn nói :
- Chúa-Công còn nhỏ nên chưa có ý quyết định. Nếu năm người ấy không trừ sẽ
còn biến loạn nữa chớ chẳng không. Nay phải giết họ để làm gương kẻ khác.
Liền kết án Cư Trịnh-Phủ, Khoái-Đắc, Tiên-Đô, Lương Ích-Nhĩ, Sĩ-Cốc vào tội
muốn phản loạn và sai đem giết lấy đầu bêu giữa chợ.
Từ ấy, uy quyền trong nước đều do tay Triệu-Thuẫn nắm cả.
Lúc ấy, Hồ Xạ-Cô đang tị nạn nơi nước Lỗ, nghe năm tướng bị giết, than :
- May mà ta biết lo xa trốn trước mới khỏi chết !
Ngày kia, quan Lỗ Ðại phu Phong-Thơ hỏi Hồ Xạ-Cô :
- Triệu-Thôi và Triệu-Thuẫn ai tài hơn ai ?
Hồ Xạ-Cô đáp :
- Triệu-Thuẫn hay hơn Triệu-Thôi.
Phong-Thơ cười, nói :
- Ngài mà còn sợ Triệu-Thuẫn, huống gì kẻ khác.
Nhắc qua Sở Mục-Vương từ khi soán ngôi nước Sở, có ý muốn dựng nghiệp bá nên
dòm hành việc nước Tấn. Ðến khi nghe Tấn mới lập ấu chúa, trong triều các quan
giành quyền giết hại lẫn nhau, lòng mừng thầm. Liền họp quần thần bàn việc cử
binh đánh Trịnh vì Trịnh lâu nay là nước chư hầu của Tấn.
Quan Ðại-phu Phạm-Sơn nói :
- Tấn mới lập ấu chúa, trào đình rối loạn, các quan sát hại lẫn nhau, không
còn để ý đến binh sĩ nữa. Vai chủ lực đã mất, dầu ta đem binh đánh Trịnh, Tấn
muốn can-thiệp cũng không được.
Sở Mục-Vương mừng rỡ. Một mặt khiến Ðấu Việt-Tiêu làm Ðại tướng, Vĩ-Giả làm
phó-tướng, thống lãnh ba trăm cỗ binh-xa qua đánh Trịnh.
Một mặt khiến Công-tử Tiên làm Ðại tướng, Công-tử Hiệt làm phó tướng đem ba
trăm cỗ binh xa qua đánh luôn nước Trần, còn Sở Mục-Vương đem quân Lưỡng-Quảng
đến đóng nơi Lang-Uyên chờ tiếp ứng.
Trịnh Mục-Công nghe tin binh Sở đến đánh lật đật sai Công-tử Kiên, Công-tử
Mang và Lạc-Nhĩ kéo binh ra ải ngoại chận binh Sở, lại dặn cố thủ chờ binh Tấn
đến cứu, chớ không đặng ra quân và sai sứ qua Tấn cầu-viện.
Ðấu Việt-Tiêu mỗi ngày sai quân đến khiêu chiến mà binh Trịnh cố thủ mãi, bèn
hỏi Vĩ-giả :
- Cớ gì quân Trịnh không ra đánh ?
Vĩ-Giả đáp :
- Ðây là Trịnh lo cố thủ chờ viện-binh Tấn đến cứu. Nếu ta không đánh gấp e
binh chư hầu đến, quân ta sẽ bị như trận Thành-Bộc ngày trước.
Ðấu Việt-Tiêu hỏi :
- Ngươi có cách gì dụ quân Trịnh bỏ trại ra đánh chăng ?
Vĩ-Giả bày mật kế, Ðấu Việt-Tiêu y theo liền truyền quân phao tin "lương-thực
đã hết".
Lại sai quân vào làng mạc cướp giựt lương thực của dân chúng đem vào ăn. Còn
các tướng tỏ ra trễ biếng, đêm ngày đàn hát ầm ỉ trong trại, chẳng lo việc
đánh Trịnh.
Sở Mục-Vương đang đóng quân nơi Lang-Uyên hay tin, có ý lo sợ Ðấu Việt-Tiêu
khinh địch nên định sai người qua đốc chiến.
Phạm-Sơn cản lại nói :
- Ðấu Việt-Tiêu là người cơ trí, chẳng phải làm càn. Xin Chúa Công dằn lòng
chờ vài ngày ắt có tin mừng .
Sở Mục-Vương nghe theo lời không còn lo lắng nữa.
Lúc ấy bên dinh Trịnh, Công-tử Kiên không thấy binh Sở khiêu chiến lấy làm lạ
sai quân đi thám-thính.
Quân về báo :
- Quân Sở tràn vào làng xóm cướp giựt lương thực để ăn, các tướng soái lại say
sưa cả ngày không lo gì đến quân sĩ.
Công-tử Kiên mừng rỡ, nói :
- Binh Sở quá khinh địch, bỏ hàng ngũ đi cướp giật ắt trong trại bỏ trống. Ta
nên thừa cơ hội nầy đem quân đến cướp trại chắc trọn thắng.
Công-tử Mang và Lạc-Nhĩ đều đồng ý, liền chia quân làm ba đội kéo đến.
Công-tử Kiên nói :
- Muốn cướp dinh địch, hành động ta phải cho thống nhất mới được. Vậy ba đội
phải xông vào đánh úp một lượt mới thắng nỗi.
Bàn tính xong, ba tướng kéo quân qua trại Sở.
Vừa đến nơi thấy trong trại đèn đuốc sáng choang, nhạc tấu ầm-ĩ.
Công-tử Kiên nói :
- Ðấu Việt-Tiêu sắp tận số rồi !
Liền giục binh xông vào trại, các tướng canh đều bõ chạy, duy Ðấu Việt-Tiêu cứ
ngồi lì một chỗ có một mình, Công-tử Kiên chém một gươm, thấy hình người ngã
xuống không cử động gì cả.
Công-tử Kiên coi lại là một hình nộm, biết đã trúng kế, liền hô quân thối lui,
xảy nghe tiếng pháo nổ vang, một vị đại-tướng xông ra hét :
- Ðấu Việt-Tiêu ở đây rồi !
Công-tử Kiên đâm bừa một gươm rồi bõ chạy, may gặp Công-tử Mang và Lạc-Nhĩ
chạy đến. Cả ba bảo vệ nhau chạy về thành.
Chạy đặng vài dặm gặp Vĩ-Giả đem quân ra chận. Cả ba đốc quân đánh nhầu.
Ðánh đặng vài hiệp, quân của Ðấu Việt-Tiêu kéo đến bao vây.
Binh Trịnh thất thế lớp bị chết, lớp hàng đầu.
Công-tử Mang và Lạc-Nhĩ bị bắt.
Công-tử Kiên giục ngựa tới cứu, rủi ngựa lọt hầm té nhào xuống đất.
Quân Sở bắt Công-tử Kiên trói luôn.
Quân Trịnh thoát chết chạy về báo Trịnh Mục-Công.
Trịnh Mục-Công kinh hãi nhóm chư-tướng lại nói :
- Có tin báo ba tướng đã bị Sở bắt rồi. Song binh Sở chưa đến đây. Vậy các
quan nghĩ sao ?
Các quan nói :
- Quân Sở thế mạnh lắm, ta khó chống ngăn được, chi bằng cho sứ qua dâng lễ
vật cầu hòa là hơn.
Trịnh Mục-Công y lời sai Công-tử Phong đi sứ sang dinh Sở.
Ðấu Việt-Tiêu cho người qua hỏi ý kiến Sở Mục-Vương.
Sở Mục-Vương bằng lòng cho hòa, dạy thả ba tướng về, nhận lễ vật và rút quân
về nước.
Ði đặng nửa đường, Sở Mục-Vương đặng tin Công-tử Tiên và Công-tử Phiệt ra quân
đánh Trần, Công-tử Tiên bị bại trận, còn Công-tử Phiệt bị quân Trần bắt rồi !
Sở Mục-Vương cả giận truyền kéo quân qua đánh Trần.
Bỗng có sứ Trần đưa Công tử Phiệt trả về Sở và có thư xin hàng.
Sở Mục-Vương giở thư ra xem, thư viết :
"Nước Trần chúng tôi vô phước, không đặng gần quí-quốc. Nay nhờ ơn quí uốc cho
quân đến vỗ về, kẻ giữ ải khờ khạo làm mích lòng Công-tử. Chúa chúng tôi hay
được, lật đật đưa Công-tử trở về quí-quốc và Chúa tôi ước mong được làm chư
hầu quí-quốc.
Xin quí quốc rộng lượng thâu dụng thì ơn ấy ngàn đời dân Trần chúng tôi chẳng
dám quên".
Sở Mục-Vương xem thư xong cười, nói :
- Nước Trần sợ ta đem đại binh đến hỏi tội, nên viết thư hàng trước, vậy cũng
là biết chuyện lắm.
Bèn cho cầu hòa, và gởi thiệp đi mời các nước Trần, Trịnh, hẹn đến ngày mồng
một tháng mười phải đến họp nơi đất Quyết-Lạc.
Lúc ấy nước Tấn hay tin Sở đánh Trịnh, liền họp các nước Tống, Hứa, Vệ, Lỗ
đồng kéo đến tiếp ứng.
Ði chưa đến nước Trịnh, đã nghe Trịnh đầu Sở rồi, sau lại nghe Trần cũng đã
đầu Sở. Tướng các nước Tống, Hứa, Vệ, Lỗ đòi đến hỏi tội Trần và Trịnh.
Triệu-Thuẫn vội can :
- Ấy cũng bởi ta đem quân đến cứu không kịp, nên họ phải đầu để cứu vãn tình
thế. Chi bằng ta kéo quân trở về lo tập luyện để ngừa binh Sở là hay hơn.
Nói về Trần Mục-Công (Sóc) và Trịnh Mục-Công (Lan) nhớ ngày hội với Sở. Nên
cuối tháng chín đã hẹn nhau đến Tức-Địa mà đón Sở Mục-Vương.
Sở Mục-Vương đi đến gặp, hỏi :
- Ðã hẹn nhóm nơi đất Quyết-Lạc, sao hai vua còn lần lựa ở đây ?
Vua Trần và vua Trịnh đồng đáp :
- Chúng tôi vẫn nhớ ngày hẹn nhóm. Song muốn đến đây chực đón Minh Công rồi đi
luôn.
Sở Mục-Vương nghe nói rất vui lòng, liền thúc hai vua Trần, Trịnh đi mau đến
nơi, sợ vua nước Sái chờ lâu.
Ðến nơi, Sái-hầu dùng lễ Chúa tôi ra mắt Sở Mục-Vương.
Trần Mục-Công và Trịnh Mục-Công thấy vậy nói nhỏ với nhau :
- Sái-hầu hạ mình quá lẽ, e Sở Mục-Vương cho chúng ta vô lễ chăng ?
Ben kiếm kế che lấp nói :
- Xe giá Minh-Công đã đến đây mà vua Tống không đến ra mắt. Vậy Minh-Công cũng
nên đem binh vấn tội để thị uy.
Sở Mục-Vương cười, nói :
- Ta đồn binh phó hội nơi đây là có ý đánh Tống đó.
Lúc ấy Tống Thành-Công đã mất, con là Chư-Cửu lên ngôi kế vị lấy hiệu Tống
Chiêu-Công.
Tống Chiêu-Công lên ngôi được ba năm, nghe lời gian thần không dùng thân-tộc
nên trong bà con sanh biến. Công-tử Ấn bị giết, còn Tứ-Thành và Ðảng Ý-Chư bõ
chạy qua nước Lỗ trú ngụ.
Từ ấy nước Tống rối loạn, sau nhờ quan Tư-khấu Hoa Ngự-Sử ra công sắp xếp mới
yên.
Kế nghe tin Sở muốn qua đánh, Chúa tôi đều lo âu.
Hoa Ngự-Sử nói :
- Trần, Trịnh còn chịu thần phục nước Sở thay, huống chi là ta. Xin Chúa-Công
tính sớm mới yên được.
Tống-Chiêu-Công nghe lời, liền bổn thân đến đất Quyết-Lạc ra mắt Sở Mục-Vương
dâng lễ vật xin hòa.
Lại bày cuộc đi săn nơi rừng Mạnh-Chư mời Sơ Mục-Vương đến dự.
Sở Mục-Vương Nhận lời, khiến vua Trần đi tiền-đạo, vua Trịnh đi tả đạo vua
Tống đi hữu đạo và vua Sái đi cản hậu.
Lại dặn các chư-hầu phải đem theo bồi khô để dùng vào việc săn bắn .
Trong lúc săn, Sở Mục-Vương rượt một bầy cáo chạy vào hang, bỗng thấy vua Tống
chạy đến, Sở Mục-Vương biểu đem bồi đến ung miệng hang. Nhưng xe Tống hầu
chẳng có que bồi nào cả.
Quan Tư-mã nước Sở là Thân Vô-Úy nói :
- Tống hầu chăng theo lệnh Chúa-Công. Lẽ ra phải trị tội, nhưng trong cuộc vui
chăng lẽ hẹp hòi. Vậy xin bắt tên tùy-tướng của vua Tống trị tội thế để thị uy
các chư hầu.
Nói xong hô quân bắt tên đánh xe của Tống hầu đánh trăm roi.
Tống Chiêu-Công thẹn thùng chẳng nói ra lời.
Từ đó nước Sở ngang dọc, tự xưng bá-chủ cả vùng Trung-nguyên, không kể đến các
chư hầu nữa, nước Tấn lúc ấy vì yêu thế cũng không dám nói.
Tần Khang-Công thấy vậy căm-tức, nhóm các quan đến thương nghị :
- Hiện nay các nước Tống, Trần, Trịnh, Sái đều hàng phục Sở, duy có mình nước
Tấn lẻ loi, trong nước lại không phòng bị. Ta muốn đem quân qua đánh Tấn để
trả cái hận gạt ta năm trước ý các ngươi nghĩ sao ?
Các quan Ðại-phu đều nói :
- Xin Chúa-Công ra lịnh chúng tôi xin nguyện đem hết sức mình báo đáp.
Tần Khang-Công liền giao việc quốc-chính cho Mạnh-Minh, rồi sai Tây Khất-Thuật
làm chánh-tướng, Kiến-Bính làm phó-tướng, Sĩ-Hội làm tham-mưu đem quân sang
nước Tấn đất lấy đất Cơ-Mã.
Triệu-Thuẫn hay tin liền chỉnh đốn binh ngũ để đối địch.
Lúc bấy giờ Triệu-Thuẫn vẫn còn giữ chức Nguyên-soái đạo trung quân, lấy Tuân
Lâm-Phủ làm hạ-quân Nguyên-soái thay cho Tiên-Khắc . Dùng Ðề Di-Minh làm
Hữu-Xa : lại cho Khước-Khuyết làm thượng quân Nguyên-soái, thay Cư Trịnh-Phủ.
Triệu-Thuẫn có người em họ tên Triệu-Xuyên, lâu nay giữ chức thượng-quân phó
Nguyên-soái, Triệu-Thuẫn cho là trẻ tuổi, chưa binh nghiệp bao nhiêu, nên cách
chức, thay Du-Biền vào. Lại cho Loan-Thuẫn thay Tiên-Miệt làm chức phó Nguyên
soái đạo hạ quân. Dùng con Tư-Thần là Tư-Giáp thay cho Tiên-Ðô.
Triệu-Xuyên bị cách chức cũng ức tình, song không dám cãi lin pha đạo thượng
quân để lập công trạng .
Con Hàn tư Dư tên Hàn-Quyết từ nhỏ đến lớn vẫn ở nhà Triệu Thuẫn, nên
Triệu-Thuẫn phong làm chức Tư-mã.
Binh ngũ chỉnh đốn xong, Triệu-Thuẫn cho lệnh xuất quân. Ðại binh từ Tiên-đô
(kinh đô nước Tần) kéo đi rất nghiêm chỉnh.
Ði chưa được mười dặm, bỗng có một người rẽ hàng quân cho xe chạy ngược lại.
Quan Tư-mã Hàn-Quyết hỏi :
- Nhà ngươi ở đạo quân nào mà lại lộn xộn như vậy ?
Người ấy đáp :
- Tôi là bộ tướng của Triệu tướng quốc (Triệu-Thuẫn). Vì Tướng-quốc bỏ quên
các đồ uống rượu lên sai tôi trở về lấy.
Hàn-Quyết nỗi giận hét :
- Ta làm quan Tư-mã, chỉ biết quân pháp, còn việc riêng của quan Tướng-quốc ta
không biết đến. Nay ngươi trái luật phải bị xử phạt.
Nói xong, liền đem tên bộ-tướng của Triệu-Thuẫn ra chém.
Các tướng hay được đem việc ấy nói với Triệu-Thuẫn :
- Ngài cử Hàn-Quyết làm Tư-mã thế mà Hàn-Quyết lại dám giết bộ-tướng của ngài
thì thật là vô lễ.
Triệu-Thuẫn cười nhạt, cho người gọi Hàn Quyết đến.
Ai cũng tưởng Hàn-Quyết sẽ rơi đầu trước uy-quyền của Triệu-Thuẫn, nhưng
không, vừa trông thấy Hàn-Quyết, Triệu-Thuẫn thi lễ và nói :
- Tướng-quân biết giữ phép như vậy thật không uổng cái công ta tiến dẫn.
Hàn-Quyết tạ ơn lui ra.
Triệu-Thuẫn nói với các tướng :
- Hàn-Quyết đáng mặt cầm quyền nước Tấn sau nầy. Họ Hàn đã sắp đến ngày hưng
thịnh.
Quân Tấn kéo đến đất Hà-Khúc hạ trại.
Du-Biền vào yết kiến Triệu-Thuẫn hiến kế.
- Quân Tần mấy năm dưỡng sức, binh lương đầy đủ. Nếu ta đánh liền khó thắng.
Chi bằng cố thủ chờ quân Tần mệt mỏi kéo về, ta thừa dịp đuổi theo truy kích
ắt được toàn thắng.
Triệu-Thuẫn nghe theo lời cố thủ, không ra quân.
Tần Khang-Công thấy quân Tấn không đánh, đòi Sĩ-Hội vào vấn kế.
Sĩ-Hội nói :
- Triệu-Thuẫn mới dùng một người tên Du-Biền, người ấy mưu trí lắm. Nay quân
Tấn cố thủ tất là kế của Du-Biền chờ quân ta mệt mỏi rút về, mà truy kích. Tôi
lại có nghe Triệu-Xuyên trước kia làm phó Nguyên soái, bị Triệu-Thuẫn cách
chức, nên không phục, nay Triệu-Xuyên theo đạo thượng-quân để tranh công với
Du-Biền. Bây giờ ta đến khiêu chiến đạo thượng-quân, tất Triệu-Xuyên cậy sức
mạnh mà nghênh chiến.
Tần Khang-Công nghe theo lời, sai Kiến-Bính đến đánh đạo thượng-quân.
Khước-Khuyết và Du-Biền đều cố thủ không ra.
Triệu-Xuyên thấy vậy nói với các tướng :
- Ðã đem quân đi đánh giặc, mà lại cứ cố thủ thế thì trong đạo Thượng-quân nầy
chẳng lẽ đàn bà cả sao ?
Các tướng thưa :
- Quan Tướng-quốc đã định sẵn mưu phá giặc, chúng tôi đâu dám trái lệnh.
Triệu-Xuyên mắng lớn :
- Sợ chết không dám ra trận thì lại bảo là mưu kế ! Ta quyết đem quân ra đánh
một trận để khỏi thẹn với quân Tần. Ai có can đảm thì theo ta.
Các tướng không ai theo cả, chỉ có phó Nguyên-soái hạ-quân là Tư-Giáp khen :
- Người nầy quả là một dõng tướng. Ta phải theo giúp mới được .
Nói xong kéo quân theo giúp Triệu-Xuyên.
Quan thượng-quân Nguyên-soái là Khước-Khuyết vội sai người đem việc
Triệu-Xuyên báo tin với Triệu-Thuẫn.
Triệu-Thuẫn thất kinh nói :
- Ðứa điên cuồng ấy đem binh ra tất bị giặc bắt. Ta phải phát quân đi cứu mới
xong.
Nói rồi, truyền các tướng dẫn quân ra giao chiến với binh Tần.
Giữa lúc đó, Triệu-Xuyên đã đến trước nơi trại binh Tần, giao tranh với
Kiến-Bính.
Hai bên mới đánh nhau chưa đầy ba mươi hiệp, Tây Khất-Thuật toan xông ra đánh
giúp Kiến-Bính, chẳng ngờ đại binh của Tần kéo đến rất ồ-ạt.
Kiến-Bính và Tây Khất-Thuật vội kéo binh lui về.
Bên nầy, quân Tần cũng rút về trại.
Triệu-Xuyên trở về hậm-hực nói với Triệu-Thuẫn :
- Tôi quyết đem binh phá vỡ quân Tần cớ gì tướng-quốc lại nổ hiệu thu quân ?
Triệu-Thuẫn nói :
- Tần là nước lớn, quân đông tướng mạnh, nếu không dụng kế làm sao thắng nổi.
Triệu-Xuyên nói :
- Giặc đến không đánh, chỉ đợi dùng kế cũng đủ làm nhụt chí ba quân.
Nói chưa dứt lời, xảy có sứ Tần đưa chiến-thư đến.
Triệu-Thuẫn mở ra xem.
Trong thư viết :
"Quân hai nước chưa ai tổn thất. Vậy ngày mai xin quyết một trận thắng phụ".
Triệu-Thuẫn nhận lời.
Sứ Tần lui ra.
Du-Biền nói với Triệu-Thuẫn :
- Tôi thấy sứ Tần ngoài miệng tuy khởi chiến, nhưng trong lòng có ý sợ sệt,
chắc là quân tình của nước Tần chẳng an muốn lập kế để lui binh về nước. Vậy
ta cho một đạo quân phục với mé sông Hoàng-Hà, chờ lúc quân Tần qua sông thì
đổ ra mà đánh tất trọn thắng.
Triệu-Thuẫn nghe theo lời sai quân đi mai phục.
Tư-Giáp hay được mưu ấy về nói với Triệu-Xuyên.
Triệu-Xuyên cùng với Tư-Giáp dẫn nhau đến cửa dinh Tấn hét la ầm-ĩ :
- Nước Tấn ta binh cường, tướng mạnh đã nhận chiến thư thì phải đương nhiên
giao chiến để tranh tài cao thấp, cớ sao lại cho phục binh đánh lén thì còn
mặt mũi nào thấy mặt các chư hầu ?
Triệu-Thuẫn liền gọi Triệu-Xuyên vào nói :
- Sao các ngươi lại không kể đến phép quân, đem ý riêng của mình hằn học, làm
lộ quân cơ ? Nếu còn hành động ấy ta quyết chẳng dung tình.
Triệu-Xuyên và Tư-Giáp lủi thủi về trại mình.
Quân thám thính hay được về bảo với Tần Khang-Công.
Nguyên Tần Khang-Công thấy đánh nhau với Tấn chưa lợi, nên bàn với các tướng
lui binh về nước chờ cơ hội khác. Mục đích hạ chiến thư là để cho quân Tấn lầm
kế không đuổi theo.
Nay được tin quân Tấn đem binh phục nơi sông Hoàng-Hà, Tấn Khang-Công liền ra
lệnh rút lui về hướng Hà-ấp qua Ðào-Lâm Tái mà về nước.
Triệu-Thuẫn thấy quân Tấn lui rồi, cũng thu quân trở về.
Về đến Kinh đô, Triệu-Thuẫn thăng trướng, áp dụng quân luật xử phạt kẻ đã tiết
lậu quân cơ.
Vì Triệu-Xuyên là rể của Tấn Tương-Công nên được tha, còn Tư-Giáp thì bị cách
chức đuổi sang nước Vệ sanh sống.
Tuy nhiên Triệu-Thuẫn lại nhớ công đức của Tư-Thân trước kia nên phong cho con
Tư-Giáp là Tư-Khắc làm hạ-quân phó nguyên-soái .
Triệu-Thuẫn lại sợ quân Tần kéo đến nữa nên sai quan Ðại-phu Thiêm-Gia ra
Hà-ấp trấn thủ Đào Lâm-Tái.
Du-Biền nói với Triệu-Thuẫn :
- Trận đánh vừa rồi bày mưu cho Tần là Sĩ-Hội. Nếu người ấy còn ở đất Tần thì
nước ta khó yên được.
Triệu-Thuẫn cho là phải, liền họp các quan Đại phu đến hỏi :
- Nay Hồ Xạ-Cô ở nước Lỗ, Sĩ-Hội ở nước Tần, hai người ấy đều lập mưu hại nước
ta, các quan nghĩ thế nao ?
Tuân Lâm-Phủ nói :
- Công lao của họ Hồ ngày xưa rất lớn, ta cũng nên triệu Hồ Xạ-Cô về cho phục
chức là phải .
Khước-Khuyết nói :
- Hồ Xạ-Cô có nhiều công lao thật nhưng đã có tội giết hai quan đại-thần, nếu
cho phục chức thì còn gì là pháp luật ? Chỉ có Sĩ-Hội, kẻ nhiều mưu lược, nay
trốn sang nước Tần mà chẳng có tội thì có thễ triệu về dùng được.
Triệu-Thuẫn nói :
- Nước Tần đang trọng dụng Sĩ-Hội, nếu nước Tần không chịu cho về thì liệu làm
sao ?
Du-Biền nói :
-Tôi có quen một người tên Thọ-Dư, cháu Ngụy-Thù, hiện nay đang ăn lộc nơi
Ngụy-ấp. Người ấy rất nhiều mưu kế, có thể đảm đương việc khó khăn đó.
Triệu-Thuẫn nói :
- Vậy thì tướng-quân chịu khó đến triệu Thọ-Dư về có được chăng ?
Du-Biền tuân lệnh. Chiều hôm ấy đến nhà Thọ-Dư hội kiến.
Thọ-Dư mừng rỡ rước vào.
Du-Biền đem mưu kế triệu Sĩ-Hội về nói lại với Thọ-Dư, rồi hai người cùng trở
về triều yết-kiến Triệu-Thuẫn.
Triệu-Thuẫn và Thọ-Dư đã bàn kế sẵn, nên Triệu-Thuẫn dắt Thọ-Dư vào yết kiến
Tấn Linh-Công và tâu :
- Nay mặt sông Hoàng Hà quân Tần thường hay quấy rối, xin Chúa-Công truyền chỉ
cho tất cả các quan ấp-tê ở Hà-Đông phải mộ quân ra trấn thủ bến sông
Hoàng-Hà, lại bắt những người có ấp ăn lộc cũng phải đốc thúc về việc ấy, nếu
sai-suyễn thì bị tội .
Tần Linh-Công y tấu.
Triệu-Thuẫn nói :
- Ngụy-ấp là đất lớn, nếu Ngụy-ấp mở đường làm trước thì các ấp khác đều phải
nghe.
Thọ-Dư giả cách giận dử nói :
- Chúa-Công nghĩ đến công lao của tổ tiên tôi mà cho tôi hưởng lộc ở Ngụy-ấp,
nay vì cớ gì lại bắt tôi phải đốc quân canh giữ sông Hoàng Hà. Vả lại Hoàng-Hà
dài hơn trăm dặm, chỗ vào giặc qua cũng được, dẫu có đem quân trấn thủ cũng
chẳng ích chi. Tôi quyết không tuân lệnh ấy.
Nói xong Thọ-Dư làm mặt giận bỏ về.
Về đến nhà Thọ-Dư nói với vợ con :
- Triệu-Thuẫn ác nghiệt, bắt ta đem quân ra giữ các cửa sông Hoàng-Hà thì biết
bao giờ mới được trở về. Thôi thà ta thu xếp gia-đình trốn sang nước Tần cư
ngụ với Sĩ-Hội còn hơn.
Nói xong, truyền gia nhân làm tiệc.
Ðêm ấy Thọ-Dư ăn uống thật say rồi kiếm cớ đánh một tên gia nhân hơn trăm
trượng.
Tên gia nhân tức giận, lén chạy đến báo với Triệu-Thuẫn việc Thọ-Dư toan bỏ
Tấn đầu Tần.
Triệu-Thuẫn sai Hàn-Quyết đem quân đuổi bắt. Nhưng Hàn-Quyết giả vờ chỉ bắt vợ
con thôi, còn Thọ-Dư thì để cho chạy thoát.
Thọ-Dư chạy suốt ngày đêm sang nước Tần, vào yết kiến Tần Khang-Công và nói :
- Triệu-Thuẫn ác-nghiệt, bắt vợ con tôi hạ ngục, nay tôi thoát được xin sang
đầu hàng nước Tần.
Tần Khang-Công hội Sĩ-Hội :
- Lòi nói của Thọ-Dư có thiệt chăng ?
Sĩ-Hội thưa :
- Người nước Tấn đa mưu quỉ kế, xin Chúa-Công chớ nên tin. Nếu Thọ-Dư thật ý
đầu hàng phải có gì đem dâng cho Tần mới phải.
Thọ-Dư liền rút trong tay áo lấy ra một quyển sổ, có biên số dân-cư tại
Ngụy-ấp đem nạp cho Tần Khang-Công và nói :
- Nếu được thu dụng, tôi xin dâng Chúa-Công đất Ngụy-ấp này.
Tần Khang-Công lại hỏi Sĩ-Hội :
- Có nên nghe lời Thọ-Dư hay không ?
Thọ-Dư sợ Sĩ-Hội bác bỏ lời mình, lấy chân dậm vào chân của Sĩ Hội ra dấu
ngầm.
Sĩ Hội hiểu-ý, nói :
- Nước Tần ta xưa bỏ năm thành ở đất Hà-Đông mà không lấy lại là vì bởi tình
giao hảo với Tấn. Bây giờ nước Tấn giao chiến với ta, thì còn nễ gì không lấy
đất Hà-Đông lại. Tôi chỉ sợ các quan trấn giữ nơi Hà-Đông sợ uy nước Tấn chẳng
chịu giao thành mà thôi .
Thọ-Dư thưa :
- Quan trấn thủ Ngụy-ấp dẫu là bề tôi của nước Tấn, nhưng thuở nay vẫn tùng
phục họ Ngụy tôi. Nếu Chúa-Công đem một toán quân đóng ở Hà-Tây để làm
thanh-viên (phô thanh thế để thị uy) thì tôi có thể dụ họ được.
Tần Khang-Công nói :
- Sĩ-Hội là người đã am hiểu nước Tấn. Vậy phải theo ta tham dự việc nầy mới
tiện.
Nói xong, khiến Tây Khất-Thuật làm chánh-tướng, Sĩ-Hội làm Phó tướng, đem một
đạo quân đến đóng ở Hà-Tây.
Khi đến nơi, có quân thám thính về báo :
- Phía trước có một đạo binh Tấn đóng đồn, chẳng biết ý chi.
Thọ-Dư nói :
- Ðó là người Ngụy-ấp, nghe tin quân Tần kéo đến nên phòng bị đó. Bây giờ xin
Chúa-Công cho một người có uy-tín theo tôi sang thuyết phục tất chúng phải
theo .
Tần Khang-Công sai Sĩ-Hội đi với Thọ-Dư.
Sĩ-Hội sụp lạy thưa:
- Người nước Tấn khó tin lắm, lòng dạ không lường được, nếu tôi phụng mệnh
Chúa-Công sang thuyết phục mà họ nghe theo, đó là phước lớn của nước Tần, còn
như họ không nghe mà bắt tôi ở bên ấy, tôi e rằng Chúa-công cho tôi là người
phản phúc, làm tội vợ con tôi, như vậy đã chẳng ích gì cho Chúa-công mà để nỗi
oan khổ cho vợ con tôi phải chịu.
Tần Khang-Công không hiểu được lòng trắc ẩn của Sĩ-Hội nên tin thật, bèn nói :
- Nhà người cứ hết lòng vì ta mà lo việc nước. Nếu lấy được Ngụy-ấp ta sẽ
phong thưởng. Còn như rủi ro bị người Tấn bắt giữ, chừng ấy ta sẽ đưa vợ con
sang trả để tỏ tấm lòng tri ngộ của ta.
Nói xong, lại trỏ xuống mặt sông Hoàng-Hà mà thề.
Quan Ðại-phu nước Tần là Nhiễu-Triều bước ra can :
- Sĩ-Hội là một mưu thần của nước Tấn. Chúa công cho đi như vậy chẳng khác nào
cá lớn gặp bể khơi, có bao giờ còn trở lại nữa. Xin chúa công nên thận trọng.
Tấn Khang-Công nói :
- Việc nầy ta có thể tin được, nhà ngươi chớ lo ngại.
Sĩ Hội và Thọ-Dư từ biệt Tần Khang-Công rồi lên ngựa ra đi.
Nhiễu-Triều ra tiễn, đem một cái roi da tặng cho Sĩ-Hội và nói :
- Nhà ngươi chớ khinh nước Tần ta không có trí-sĩ. Chỉ tiếc Chúa-công ta không
nghe lời ta mà thôi. Nhà ngươi cầm cái roi nầy đánh ngựa mà về cho mau, nếu
chậm e có tai vạ.
Sĩ-Hội cúi tạ, rồi giục ngựa đi mau.
Hết Hồi 48 - Ðông Châu liệt Quốc
Xem Hồi 49