Hồi 12 - Triệu Phi Yến trong cung nhà Hán
Ngài đứng trước thềm, nhìn vào bên
trong, ánh tà dương đã bị đại diện che khuất, khiến căn phòng
tối lại, hoàng đế muốn lên lầu xem sách bỗng trù trừ nghĩ:
trong cung ít nơi thích hợp với mình. Hoàng đế xuống khỏi lầu
Dương Hòa, đi một lát thấy mỏi chân, liền ngồi xuống một
chiếc ghế của bọn nội thị gác đêm.
Tên nội thị ngủ gật bị gọi dậy, trông thấy nhà vua quá sợ
hãi, sụp lậy như tế sao. Lưu Ngao ngước nhìn lên mái cung Bồ
Ðào, nơi ấy ngày xưa, thời phụ vương trị vì, Hán triều đã
mất một mỹ nhân Vương Chiêu Quân tiến cống Hung nô... Một mỹ
nhân Triều Hán. Vậy mà đã phải sống nơi hoang mạc. Lưu Ngao nghĩ:
Nếu có một chúa Thuyền Vu nữa, ta sẽ cống quách cho hắn cả
hai chị em họ Triệu...
Ðó là cơn giận nhất thời, hoàng đế nghe rõ tiếng vọng xót
xa, một vị hoàng đế sao âm thầm như vậy...
Ngài lại đứng lên sải bước xuyên qua đường thông đạo lát
đá xanh, bước vào ngự viên thoáng đãng, ngẩng đầu nhìn, xa xa
cột đồng trụ của Thông Thiên đài, trong ánh tà dương lấp lánh...
Ngài tiếp tục bước, chậm rãi ra khỏi ngự viên, vòng lại phía
sau cung Bồ Ðào, hai viên nội thị lại gần cung kính, hỏi hoàng
đế nơi nào ngài dùng bữa tối. Bọn chúng dường như đã biết
nhà vua không muốn tới điện Chiêu Dương và Tây Cung, chúng bằng
trực giác, hiểu rằng hoàng thượng đang tức giận. Hoàng đế
khẽ hừ lên một tiếng mắng:
- Vội gì, còn sớm lắm!
- Bẩm vạn tuế, Hoàng hậu lệnh thỉnh hoàng đế - Một viên
nội thị trả lời.
Lưu Ngao thấy xao động, song lại kìm nén, ngài không muốn tới
cung Chiêu Dương, mặc dù Phi Yến sai mời, ngài vẫn nghiến răng
cự tuyệt.
- Trở lại - ngài gọi một tên nội thị - Ta đến cung Thang
Tuyền.
Thế là ngài quyết trở lại ngủ đêm tại cung Thang Tuyền.
Những chiếc đèn lồng tỏa sáng êm dịu. Trong sự mỏi mệt, hoàng
đế nhớ lại đêm trước, những hình ảnh của Linh Phi...
- Ðàn bà thì được cái tích sự gì chứ? - Nằm trên giường
ấm, hoàng đế nghĩ tới cảnh Hợp Ðức lãnh đạm, liền lệnh
nội thị gọi đoàn ca vũ từ cung Vĩnh An tới. Nhưng giữa lúc
họ đang múa lượn, hoàng đế nhớ tới lúc Phi Yến yểu điệu,
thướt tha, quay tròn trong điệu múa, ngài lại thô bạo đứng lên
giơ tay ngăn: Thôi! A... Ðem rượu đến đây!
Bọn nội thị và cung nữ đưa mắt nhìn nhau, trong mắt họ hoàng
đế thật kỳ quặc, dáng dấp như vậy không thể hiểu đã trở
nên ra sao nữa!...
Ngài uống hết chén này đến chén khác dần dần say đến mụ
mẫm. Hai cũng nữ chắp tay đứng hầu, một ý nghĩ không thể
kiềm chế đột nhiên nổi lên, hoàng đế truyền cung nữ xỏ
giầy... Ngài tụt xuống khỏi giường ấm, viên nội thị vội vàng
đỡ nách từ từ dẫn đến Tây Cung, đến trước cửa, hoàng đế
quát dừng lại ngài tự bước vào.
Một tên nội thị trực đêm quỳ xuống, định vào thông báo,
song Lưu Ngao đã xua tay, ngài không muốn Hợp Ðức biết trước,
ngài bước vào cung.
Phòng vắng ngắt, một chiếc quần ngủ vắt trên long sàng.
- Nàng cũng giống hoàng hậu - Hoàng đế liên hệ ngay đến Phi
Yến, cơn giận lại bùng lên, ngài dừng lại.
- Vạn tuế! - Một cung nữ tiến đến - Chiêu Nghi đang...
- Ðang? - Hoàng đế trừng mắt, lắc vai người cung nữ - Ðang cái
gì?
- Dạ đang tắm. Vạn tuế - Người cung nữ vội quỳ đáp.
- ồ! - Lưu Ngao nguôi ngay cơn giận, buông tay ra.
- Thần đi thông báo, nói vạn tuế ngự giá.
- Hừ, thôi!
Cung nữ ngây người, không dám cử động. Lưu Ngao nhớ tới lúc
Hợp Ðức nằm hớ hênh trên long sàng, áo xiêm còn che kín phần
lớn thân thể, nay nàng đang tắm gội, chắc sẽ hoàn toàn khỏa
thân... Ngài bỗng mỉm cười, kéo người cung nữ đang quỳ dậy,
hỏi dồn:
- Ngươi tên gì?
- Dạ Thanh Nga.
- Không được nói, dẫn ta vào phòng tắm thăm nàng - Nói rồi ngài
vịn vai Thanh Nga đi vào.
- Vạn tuế, đây... - Thanh Nga cảm thấy khó giải thích cùng hoàng
đế.
- Xuỵt! - Hoàng đế đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Thế là ở cửa sổ bên ngoài, hoàng đế ghé mắt nhìn Hợp Ðức
dưới ánh nến, lõa thể, đang bước vào bồn tắm.
- Vạn tuế - Người cung nữ đứng sau cửa sổ lên tiếng.
Thấy động, chiếc rèm tắm bỗng buông kín, đèn nến vụt tắt.
Lưu Ngao đang lúc tiếp cận mục tiêu, bỗng nhiên đèn nến tắt
cả, buông tiếng thở dài, Thanh Nga không nén được, bưng miệng cười
thầm.
- Thanh Nga - Có tiếng hỏi vọng ra từ phòng tắm, nhưng không
phải Hợp Ðức. Thanh Nga bước đi, một lát quay lại bẩm khẽ.
- Chiêu Nghi cáo lỗi cùng hoàng thượng, hôm nay không được sạch
mình...
- ồ! - Hoàng đế vịn vai hắn trở lại tẩm cung chờ Hợp Ðức.
- Hoàng thượng chờ Chiêu Nghi ư? - Thanh Nga cười hỏi.
Lưu Ngao gật đầu, bỗng vụt đứng lên kéo Thanh Nga trở ra, Thanh
Nga không hiểu ra làm sao, miễn cưỡng cùng hoàng đế bước ra
khỏi cung. Lưu Ngao nhìn trước, nhìn sau thấy vắng người, bèn nói
thầm thì:
- Thanh Nga, ngươi nhớ kĩ, lần sau Chiêu Nghi tắm gội, nhớ báo
cho ta biết. Không được nể nang hay, ta sẽ ban thưởng. Ngươi lưu
tâm đến thị nữ phục dịch tắm gội, chỉ cần giấu Chiêu
Nghi, ta thấy rõ, tất cả sẽ được thưởng.
- Nhưng thế nào Chiêu Nghi cũng biết - Thanh Nga lắc đầu cười -
Ta sẽ kín đáo ngắm thôi, không nói gì, nàng sẽ chẳng biết được,
các ngươi yên tâm, ồ sẽ trọng thưởng; sáng sớm mai ta sẽ
lệnh ban thưởng các ngươi.
- Tạ ơn hoàng thượng.
Lưu Ngao nhoe mắt nhìn Thanh Nga, lòng hứng khởi như muốn hỏi
nhiều điều, nhưng cảm thấy bất tiện. Thanh Nga là người tinh
ý, nhìn thần sắc hoảng hốt của hoàng đế, mỉm cười thưa: -
Ðược rồi, thần đi đây - Lời nói có vẻ suồng sã.
- Này, khoan đã, ta còn muốn hỏi ngươi - Chiêu Nghi vừa mới nói
hôm nay - ồ, hôm nay - Ngài cảm thấy rất khó nói, không biết nên
tiếp tục như thế nào.
- Bệ hạ, thiếp không rõ ý bệ hạ định nói gì?
- Nàng, Chiêu Nghi, mình nàng, hôm nay...
- Thiếp không rõ lắm - Thanh Nga đỏ mặt xấu hổ, - Bệ hạ thử
hỏi Chiêu Nghi xem.
- ừ, có lẽ như vậy - Chiêu Nghi hàng ngày đều tắm gội phải
không?
Thanh Nga cả cười.
- Thiếp sẽ tìm cách báo tin kịp thời cho hoàng thượng.
- Tốt lắm, ta ở lại cung Thang Tuyền, ngày mai vào khoảng này nhé,
ta sẽ đợi. Nhớ đấy, cần báo sớm một chút.
- Vâng, bệ hạ! - Nàng đáp cung kính, rồi lui gót.
Lưu Ngao thấy lòng phơi phới, đi về cung Thang Tuyền.
Sau khi chuyện của hoàng hậu vỡ lở, lần đầu tiên ngài thấy
nhẹ nhõm.
Một phát hiện ngẫu nhiên, khiến hoàng đế cảm thấy mới lạ,
thích thú. Ngài nằm trên giường nghĩ ngợi, tưởng tượng.
Nàng so với thực tế còn đáng yêu hơn.
Càng nhìn nàng...
Nàng đang cùng hoàng đế sánh bước phiêu diêu, như đi trong mây.
Nhưng hôm sau, đúng giờ hẹn, không thấy Thanh Nga đến. Lại thêm
một ngày nữa, khi hoàng hôn buông, chính lúc hoàng đế vô cùng nóng
ruột, nội thị mới vào bẩm Thanh Nga đã tới. Nàng thưa cùng hoàng
đế hai ngày nay Chiêu Nghi đều tắm ban ngày.
- Sao không báo cho ta? Ngày, đêm đều vậy cả. - Lưu Ngao cất
giọng khiển trách.
- Thiếp thấy ban ngày thật bất tiện, hoàng thượng lại không nói
rõ. - Nàng tỏ vẻ bất mãn.
Hoàng đế tôn nghiêm đã bất chấp cả luân thường, sợ nàng
cự tuyệt, bỏ dở sứ mệnh, nên vội an ủi.
- Ðược, không nhắc lại chuyện cũ, ngày mai, nhớ nhé.
Lại một ngày nữa trôi qua, Lưu Ngao chờ đợi mỏi mắt trong cung
Thang Tuyền. Tới hoàng hôn vẫn biệt âm vô tín.
Chờ đợi và thất vọng khiến cho hoàng đế lo lắng, lộ vẻ
tức giận, ngồi độc ẩm để giết thì giờ, cũng không thể đành
tự mình đi dò thám.
Trời tối sẫm, Thanh Nga mới lật đật tới. Nàng hướng về hoàng
đế vẻ dè dặt. Lưu Ngao lập tức bật dậy, vội vã hỏi: Không
sai chứ, chính lúc này?
Thanh Nga mỉm cười, gật đầu, dẫn hoàng đế vượt theo đường
tắt, tới Tây Cung, từ cửa sau lẻn vào phòng bên trái, Thanh Nga
thì thầm nói với hoàng đế:
- Hoàng thượng, hãy nhẹ chân, không được làm động.
Các cung nữ ở Tây Cung đều đã được ban thưởng, nên đều đứng
im lặng, Lưu Ngao hiểu ý, nhìn chúng tươi cười.
Một hoàng đế đã tự giày xéo lên sự tôn nghiêm, ngài chỉ tơ
tưởng đến việc rình xem cái cơ thể trời phú của Hợp Ðức mà
quên mất ngôi chí thượng của mình, ngài cất bước theo Thanh
Nga, nhón chân đến bên song ngoài phòng tắm, hai cung nữ đứng ở
hai bên cửa, cúi đầu, như không nhìn thấy hoàng đế đến.
Lưu Ngao tới gần, ghé mắt vào, bức rèm đã được kéo xuống.
Ngài thất vọng thở dài. Thanh Nga vội xua tay, rút từ từ trong người
ra một chiếc kim bạc, tiến đến bên song, nhè nhẹ chọc thủng
một lỗ nhỏ.
Thanh Nga kéo hoàng đế tới sát tường, nhìn qua lỗ thủng...
Ðèn nến sáng trưng trong bồn tắm ngọc thạch, Hợp Ðức hoàn toàn
lõa thể. Lưu Ngao nhìn tường tận, như nhìn thấy tiên nữ trên
trời, thân thể ngọc ngà của nàng dầm trong làn nước trong
ngần, thật kiều diễm. Lưu Ngao vừa nhìn vừa nuốt nước bọt
ừng ực, cơ hồ ngất xỉu.
Một cánh tay nõn nà vươn ra từ bồn tắm, người cung nữ cấm cánh
tay nàng, đỡ nàng ngồi lên, một người khác đến giúp nàng
chải đầu.
Lưu Ngao nhìn rõ bộ ngực thanh xuân, căng đầy sức sống như
ngửi thấy hương thơm của son phấn tỏa ra từ bộ ngực ấy.
Trong phòng, các thị nữ đang giúp Hợp Ðức tắm gội. Chúng dùng
một thanh bích ngọc khuê nhẹ nhàng kỳ lưng cho nàng, sau đó lại
đổi bằng một viên ngọc bầu dục, chà xát vai và cổ. Hợp Ðức
thích thú cười khanh khách...
Hoàng đế xem tắm trộm qua cái lỗ nhỏ ngoài bức rèm, lúc đó
như tỉnh như mê, say sưa ngắm nhìn, trong lòng chỉ có một ham
muốn được hóa thân thành người thị nữ, cầm ngọc khuê chà xát
lên nàng.
Ðấng chí tôn vạn thặng nhận được những gì - Lưu Ngao khẽ
thở dài. Những dòng suy nghĩ đã ngăn cản tầm nhìn, ngài tự
giận vì đã bỏ phí thì giờ, đêm xuân một khắc giá ngàn vàng,
thời khắc ấy đâu phải chỉ nghìn vàng?
Thế là ngài lại dán vào "mục tiêu" không chớp mắt...
Hợp Ðức từ từ ngã người, giơ chiếc đùi ngọc nõn nà,
khiến thanh ngọc khuê chuyển động dần dần, chạm vào giữa hai
đùi, vào bắp chân nhỏ nhắn của nàng.
Trên đùi nàng, những giọt nước trong suốt như ngọc, từng ngón
chân thon thả, lóng lánh, cặp chân thẳng, mềm mại, những đường
cong đẹp đến mê hồn, trên bắp chân điểm mấy sợi lông mềm,
như hàng ngàn bàn tay vẫy gọi ngài. Hàng ngàn ngón tay vẫy gọi
ngài...
Ðây nữa, đây nữa, hoàng đế nhìn mãi, nhìn mãi đôi mắt như
bật ra khỏi tròng bắn qua cái khe hở của chiếc đầu kim...
Lòng ngài nôn náo, không còn tự làm chủ được mình, ngài dùng
hai tay kéo kéo cửa sổ, miệng xuýt xoa. Bên trong Hợp Ðức bật lên
một tiếng kêu...
Bên ngoài Thanh Nga hết sức kéo hoàng đế bỏ chạy.
- Hoàng thượng! Hoàng thượng!... Thanh Nga cất giọng trách -
Thiếp đã nhắc đừng làm ồn mà.
- ờ! ờ! - Lưu Ngao mất hết bình tĩnh, không tự chủ được
loạng choạng bước đi, miệng lẩm bẩm! Thật là trang khuynh
quốc, khuynh thành! Thanh Nga đừng trách ta, ta sẽ ban thưởng người
thật hậu.
- Nhưng Chiêu Nghi sẽ quở trách thiếp. - Thanh Nga méo xệch miệng,
run lên cầm cập khiếp sợ - Bệ hạ, thiếp rồi sẽ nguy to! Chiêu
Nghi thế nào cũng khép thiếp vào tội chết, bà ấy rất nghiêm...
- Ðừng sợ, ta sẽ xin hộ ngươi - Lưu Ngao bước vào nội tẩm,
như để tuột mất cái gì, thở dài một tiếng nhìn Thanh Nga cười.
- Ðáng tiếc thay, một vị hoàng đế không thể phong hai Hoàng
hậu, nếu không ta nhất định phong nàng, chính nàng mới đáng
mặt.
- Hoàng thượng! - Thanh Nga càng lo sợ - Trở về thiếp biết ăn nói
ra sao? Chiêu Nghi sắp tới rồi, theo thiếp nghĩ. Chiêu Nghi sẽ
tới.
- Nàng sẽ tới - Trong mắt Lưu Ngao phát ra thứ ánh sáng dị
dạng, ngài tỏ vẻ hết sức tươi cười thích thú truyền Thanh
Nga đem ngọc lộ tửu tới.
Chính lúc ấy Hợp Ðức bước vào. Nàng mặc bộ xiêm bằng vải
đỏ, tha thướt, nàng quát mắng Thanh Nga:
- Việc ngươi làm đẹp mặt nhỉ?
- Thưa Chiêu Nghi! Thiếp - Thanh Nga sợ hãi quỳ xuống.
- Ta đó - Lưu Ngao hấp tấp tới cầm lấy tay nàng, lấy thân che
chở cho Thanh Nga, một tay đưa ra đằng sau ra hiệu bảo nàng rút
lui.
- Người - Hợp Ðức nhướn đôi lông mày nửa cười nửa giận
trách vị phong lưu thiên tử - Người cũng không xấu hổ ư, xem
trộm người nhà...
- Trước mặt nàng, ta sợ điều gì - Lưu Ngao cười làm lành - Thượng
đế tạo ra tấm thân của nàng kiều diễm như thế, sao không cho
ta xem, nếu nàng giấu kín thế còn ai biết được?
- Còn ra thể thống gì nữa? Hợp Ðức dùng ngón tay khẽ dí vào
trán của nhà vua.
Thấp thoáng sau làn áo mỏng, cơ thể nõn nà, đầy đặn của nàng
hiện lên lồ lộ, hoàng đế liên tưởng đến viên ngọc báu,
nằm giữa lòng suối trong veo, tưởng tới giây phút nàng tắm
gội, người nàng ướp thơm son phấn, lòng ngài bỗng sôi sục
những ham muốn điên cuồng.
- Hợp Ðức! chóng ngoan nào, ta muốn... - Ngài dang rộng hai tay, đến
gần nàng.
- Thôi đi người ơi! không còn ra sao nữa, mình xem trộm người ta
tắm. - Nàng lại đẩy nhà vua ra.
- Hợp Ðức! Hợp Ðức! - Ngài lì lợm kêu lên. - Không nên như
thế, hãy nhu mỳ một chút, Hợp Ðức, để ta ôm nàng nhé.
- Ðừng, cần giữ ý tứ. Bọn cung nữ đang tới, thiếp không
muốn người cứ cuống cuồng lên như thế.
- Thế, thế thì ta sẽ cho chúng đi hết...
Nói rồi ngài xông tới như hổ đói vồ dê non.
Từ ngoài bình phong có tiếng bẩm vào.
Thanh Nga đem rượu tới, Hợp Ðức nhìn cô ta khó chịu, Lưu Ngao
ra hiệu cho cô ta đặt xuống. Rồi ngài tự thân lại rót một chén
rượu.
- Hợp Ðức! ta tiếp nàng một chén để tạ tội đây.
- Thiếp không uống! - Nàng ngúng nguẩy, ngồi lên long sàng, chiếc
xiêm hếch lên, để lộ ra cặp đùi ngọc, nàng vội kéo xiêm che
lại.
Lưu Ngao đã kịp nhìn, ngài cầm chén rượu bước lại.
- Hợp Ðức, ta quỳ để tạ tội nhé? - Nói xong ngài gập người,
quỳ trước mặt nàng.
- Người muốn để Thái hậu giết thiếp sao? - Hợp Ðức cười
vang - Hoàng đế lại quỳ trước một người đàn bà ư? - Nàng nói
rồi, đưa tay đỡ chén rượu.
- Trước mặt nàng, ta không còn là hoàng đế. Hoàng hậu - Ngài
lại quỳ xuống, ôm bắp chân nàng, áp mặt vào đầu gối nàng.
Ta chỉ muốn làm một cung nữ hầu nàng tắm gội, tay cầm ngọc
khuê...
- Ðáng chết! - Hợp Ðức khẽ day vào thái dương ngài.
Lưu Ngao cười, ôm lần lên cặp đùi nàng. Hợp Ðức mất đà ngã
lăn ra giường; ngài chồm vội lên trên...
- Người làm gì vậy?
Lưu Ngao như tên thợ săn đắc thắng, cọ cọ vào vành tai nàng.
- Ta biết, nàng lừa ta...
- Hừ! - Nàng lim dim mắt bỗng véo ngài một cái - Chính người
mới lừa dối, giả tình giả nghĩa hôm nay nói đến con cua trong
lỗ cũng bò ra, ngày mai đã trở mặt, lại hứa hão với người
đàn bà khác.
- Ta chưa hề lừa dối ai. Hoàng hậu, với nàng lòng ta như nhật
nguyệt... Lưu Ngao nói chân thành, rồi cười hì hì - tiếp - Ta
vừa nói rồi đây ta chỉ có một ước nguyện làm tên hầu, cầm
ngọc khuê cho nàng tắm...
- Lại bẻm mép rồi! - Nàng đưa tay lên bịt tai, vẻ như phẫn
nộ, nhưng mặt lại tươi cười - Người chẳng giống một hoàng
đế...
Ngài cười xòa, không hề phản kháng, nhưng Hợp Ðức lại tiếp
tục truy vấn tội giả nhân giả nghĩa.
- Ta thề...
- Lại thề, hừ, chẳng được đâu, người chẳng đã thề với
chị thiếp.
- Ta với chị nàng có gì không tốt? Nếu một hoàng đế khác,
chắc chắn đã giết chị nàng rồi!
- Người giết cả thiếp đi! Người giết thiếp đi!
- Sao ta lại giết nàng, ngay cả việc của Phi Yến, ta cũng xá
tội cho nàng, ta chẳng khoan thứ rồi sao?
- Khoan thứ? Hừ! Người đã bỏ rơi chị thiếp, thiếp biết, ít
bữa nữa sẽ đến lượt thiếp.
- Thôi được! Hợp Ðức! Ngày mai ta sẽ đến điện Chiêu Dương,
vì nàng, ta sẽ đến với Phi Yến, vả lại, nàng vẫn là hoàng
hậu của ta, ta sẽ tới.
- Không phải việc của thiếp, hoàng thượng nên tự hỏi mình.
- Phải, phải - Hoàng đế trả lời cho xong chuyện, ngài đã quá
mệt mỏi, tình cảm quá hưng phấn đã làm cạn kiệt sức lực
của ngài.
Ngài thấy rất buồn ngủ.
Lưu Ngao lại nhớ đến Phi Yến. Hơn nữa ngàiđã thề với Hợp
Ðức rất chân tình. Ngày hôm sau, hoàng đế đến điện Chiêu Dương,
gặp lại Hoàng hậu.
Vì tới đột ngột, vì mặt tâm lý hoàng đế vẫn còn gợi lên
vẻ khó chịu, khi nghĩ rằng lại tái diễn một sự việc không
thể ngờ tới, nhưng Phi Yến đã biết được tin từ Hợp Ðức báo
đến.
Kể từ buổi gặp hoàng đế đầu tiên ở phủ Ðệ Dương A, Phi
Yến hoàn toàn không hề nghĩ tới quyền uy của nhà vua, nàng không
thấy gì khác biệt giữa một vị hoàng đế với một người đàn
ông bình thường khác, nhưng từ sau vụ việc Trần Thanh, nàng
mới nhận ra uy lực sinh sát ghê gớm của vương quyền, lời nói
"gần vua như gần hổ" cũng không phải là quá đáng, mọi
sự sinh tử tồn vong của nàng đều nằm trong tay hoàng đế, từ
đó, nàng nảy sinh lòng sợ hãi, sau cái chết của Trần Thanh,
nỗi lo sợ đã biến thành hoảng loạn, xâm chiếm tâm hồn nàng.
Vì vậy, khi nhà vua đến, nàng phủ phục trước mặt ngài, lần
đầu tiên nàng làm như vậy, hơn thế, nàng còn run lên bần bật.
Lưu Ngao nhận thấy Phi Yến đã thay đổi quá nhiều, những gì
quen thuộc, nét khả ái, kiều diễm đã mất, còn lại là sự run
rẩy, ngài kinh ngạc đến nỗi quên cả nâng nàng đứng dậy.
Tổng quản Ðông cung là Vương Thịnh thấy vậy, liền bước tới
tâu:
- Hoàng hậu ngày đêm lo sợ...
- Hừ, đứng lên, - Hoàng đế khoát tay, cắt đứt lời hắn, ngài
không muốn người ngoài xen vào việc riêng tư của mình.
Phi Yến đứng dậy, nở một nụ cười gượng gạo.
Hoàng đế vẫy tay một lần nữa mới bước vào trong điện, quay
lại, nhếch mép nhìn Phi Yến.
Phi Yến hai mắt đẫm lệ, cúi đầu, cất bước nặng nề. Lưu
Ngao vẫn còn tưởng nhớ đến nàng, lòng đã vợi đi, ngài nghĩ:
Ðây là người đàn bà đáng thương ư? Ta đã đẩy nàng đến nông
nỗi này...
- Phi Yến - Hoàng đế lên tiếng gọi.
- Bệ hạ - Nàng rơi lệ. Vẻ bề ngoài của hoàng đế vẫn hiền
lành như xưa, điều đó khiến nàng bình tâm trở lại. Nhưng sau
lần xung đột căng thẳng chuyện giữa hai người diễn ra thật khó
khăn và gượng gạo. Gọi nhau một tiếng rồi im lặng. Hai người
không biết nên bắt đầu từ đâu, Lưu Ngao nghiêng ngó, Phi Yến
chỉ cúi đầu.
Vương Thịnh và Phàn thị nép sau rèm lặng lẽ theo dõi, thấy tình
cảnh đó, Phàn thị hích tay hắn. Vương Thịnh hiểu ý, bước ra
sắp xếp đồ nhắm.
- Phi Yến - Hoàng đế cất tiếng phá tan sự im lặng - Ta uống
một chén nhé, lâu lắm ta không nghe nàng đàn.
Phi Yến cạn một chén rượu, rồi bước tới cây đàn, so dây,
tiếng đàn thánh thót vang lên.
Lưu Ngao lơ đãng, chỉ thấy buồn, không mấy hứng thú, uống luôn
hai chén, bước tới, đứng sau lưng nàng.
Phi Yến nghe hơi thở của vua bèn ngừng tay quay đầu lại, nhà vua
tiến lên một bước, nàng gieo mình vào lòng vua, khóc rống lên.
- Phi Yến, Phi Yến - Lưu Ngao vỗ vai nàng, định cất lời trách móc
lại thôi.
- Bệ hạ! thiếp nghĩ rằng, không bao giờ người còn đến nữa -
Nàng nhắm mắt nức nở nói.
Thật khó trả lời, hoàng đế không muốn trở lại chuyện đau lòng
cũ, nhưng không có gì nói, chỉ đứng ngây người, thở dài,
biểu thị nỗi buồn và lòng yêu giận xót xa.
Lòng Phi Yến cũng nặng trĩu. Nàng muốn bịa ra một cái cớ để
giải thích cho khớp với lời tâu của Vương Thịnh. Nhưng tình
thế hiện tại không phù hợp, khiến nàng không thể cất lời.
Nàng dùng dằng.
- Phi Yến - Lưu Ngao gọi thảng thốt.
- Bệ hạ - Nàng kéo tay áo lau nước mắt, nặng nề nói: thiếp
phạm trọng tội, khiến bệ hạ không vui...
Chuyện cũ làm vua đau đớn, ngài nói giọng dài ra:
- Thôi, chuyện đã qua rồi, nàng đừng nói nữa, trong cung tai mắt
rất nhiều, rồi bé xé ra to.
- Thiếp không xứng ngôi Hoàng hậu.
- Phi Yến - Hoàng đế lại thở dài một tiếng.
Hai người ngồi đối đáp chùng chằng, nặng nề, Vương Thịnh cùng
Phàn thị đều lo lắng. Mụ ta thì thầm:
- Hoàng hậu sao hôm nay ngốc nghếch thế, hoàng đế đã bỏ qua
rồi, việc gì còn đay lại!
- Hoàng hậu đáng thương, bà ấy còn hoang mang, chưa thật yên lòng!
- Vương Thịnh nói nhỏ.
- Trước đây thông minh lắm cơ mà! - Phàn thị chép miệng.
Sau vụ Trần Thanh, quả thật tâm hồn Phi Yến đã rối bời, trì
trệ, nàng đã mất đi sự hấp dẫn với đàn ông vốn có của mình,
mất đi cả nghệ thuật chiều chuộng bên chiếu rượu, nàng như
một người con gái thông thường.
Lưu Ngao thấy chơi vơi trong một khoảng trống không bờ không
bến, có vật gì đè nặng trên người, ngài mệt mỏi rã rời không
cưỡng lại được, ngay cả rượu cũng không làm ngài phấn chấn
lên nổi, ngài ngáp dài và nói:
- Phi Yến, ta muốn nghỉ một lát.
Nói rồi hoàng đế vươn người đứng lên.
Phi Yến không tỏ thái độ gì, đờ đẫn đứng lên theo, tự tay
tháo giày cho nhà vua.
Hoàng đế lại đến, người ta ngờ rằng hoàng hậu sẽ lại được
ngài ban cho ân sủng như xưa. Nhưng Phi Yến không sao nắm vững
được, mà ngược lại càng làm cho khoảng cách giữa hai xa dần hơn.
Cuộc trùng phùng như thế phỏng có ý nghĩa gì? Bên ngoài cung, Phàn
thị cứ thở vắn, than dài. Lưu Ngao ngủ khá lâu ở điện Chiêu
Dương, khi tỉnh dậy trời đã nhập nhoạng hoàng hôn.
Phi Yến sắp đặt một bữa yến tiệc thịnh soạn hai người đã
thấy vui vẻ, so với buổi sáng tình hình đã có chiều hướng
tốt. Tuy vậy, giữa họ vẫn có một khoảng cách bức, chưa thể
gần gũi lên nổi. Xem ra, khoảng cách ấy, lúc này vẫn chưa thể
rút ngắn lại được.
Triệu Phi Yến và hoàng đế cùng một giường trong đêm trùng phùng
ấy, nhưng nhà vua vẫn không có gì thay đổi. Ngài ngủ ngon lành
trong khi Phi Yến không sao chợp mắt được. Bao nhiêu nỗi niềm xót
xa, suốt đêm nàng thấy mình như một con thuyền, trôi nổi giữa
đại dương sóng gió dập vùi, không biết rồi sẽ trôi giạt về
đâu?
Cũng không biết ngọt ngào cay đắng họa phúc ra sao? Nhưng trong cơn
chập chờn với nỗi đau nặng trĩu ấy, hình ảnh Trần Thanh lại
hiện về, lúc thì một hình bóng khỏe mạnh, có lúc máu chảy ròng
ròng trên thân chàng. Nàng chập chờn dưới cái bóng ảo ảnh đó.
Nhưng nàng lại nghe tiếng ngáy khò khò của một người đàn ông
sát cạnh mình.
Ðêm ấy, đêm bắt đầu một giai đoạn mới của một đời người,
cũng như bất kỳ một đêm nào trước đây, ấp ủ trong lòng nó
một ngày mai.
Trong một căn phòng nhỏ ở phía ngoài cung Thang
Tuyền, Phú Bình hầu Trương Phóng nguyên giữ chức Thị trung đang
chờ để được tiếp kiến Hoàng đế.
Anh chàng Trương công tử nổi tiếng hào hoa phong nhã khôi ngô
tuấn tú nhất thành Tràng An, do vì xung đột chút quyền lực nhỏ
bé trên vũ đài chính trị ở chốn hoàng thất mà bị biếm về
phương bắc, thời gian tuy chưa bao lâu, nhưng Trương công tử nom có
vẻ tiều tụy lắm. Hai viên nội thị đang trò chuyện với hắn -
Trương Phóng với chúng vẫn còn mối quan hệ thân thiết trước
kia. Tuy xa cách một thời gian, nhưng xem ra cởi mở chuyện trò tâm
đắc lắm. Hai viên nội thị đang trò chuyện với hắn - Trương
Phóng với chúng vẫn còn mối quan hệ thân thiết trước kia. Tuy
xa cách một thời gian, nhưng xem ra cởi mở chuyện trò tâm đắc
lắm. Trương Phóng thì thầm dò hỏi tình hình trong cung đình mấy
lâu nay ra sao. Hai viên nội thị kể hết mọi việc về hai chị em
nhà họ Triệu trong cung cấm làm cho Trương Phóng thấy lo lắng
trong lòng, trầm ngâm một lúc lâu không nói nên lời.
- Thưa Phú Bình hầu, hoàng đế của chúng ta đã đổi tính nết
quá nhiều rồi đấy.
- ờ... ờ... Hắn thuận mồm đáp vậy nhưng đầu óc lại nghĩ cách
ứng phó với nhà vua, đồng thời cũng băn khoăn về nguyên nhân
tại sao Triệu Phi Yến lại đến nông nỗi như thế.
Hai viên nội thị thấy câu chuyện không mặn mà đành im lặng nhìn
Trương công tử đầy vẻ phong trần so vai cười nhăn nhó. Vừa lúc,
trên hành lang có tiếng chân bước, một viên nội thị hiện ra trước
cửa phòng, thân mật vẫy tay về phía Trương Phóng nói:
- Ðược rồi, hoàng thượng vừa mới trông thấy, sai tôi truyền
lệnh hãy chờ đã.
Thế là Trương Phóng được khấu kiến hoàng đế nhà Ðại Hán
vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ ngắn trong một căn phòng ở
cung Thang Tuyền. Từ trước đến nay, Trương Phóng vốn là sủng
thần của nhà vua. Ðã lâu, hắn không những tháp tùng với hoàng
đế khi vi hành, mà có khi ở trong điện, hoàng đế còn gọi hắn
vào ôm vai bá cổ tán gẫu nữa. Do vậy mà biết được mối quan
hệ giữa hai người, cũng do vậy, khi Trương Phóng khấu kiến, thái
độ thân mật tùy tiện, Lưu Ngao dụi mắt, ngáp dài, ngài hoàn toàn
không có nghi vệ của một ông hoàng đế khi chiếu gọi các đại
thần khác. Sau khi ngáp dài mấy cái liền, hoàng đế mới uể
oải gọi hai tiếng Trương khanh rồi tự nói một mình:
"Chẳng biết thế nào, chứ mãi như thế này thì chán
lắm".
- Bệ hạ vẫn khỏe mạnh như thường mà - Trương Phóng khom người
đáp lại lời nhà vua lẩm bẩm ca thán đó. Ðã lâu không thấy lòng
nhan, nhưng bệ hạ vẫn khỏe mạnh như xưa đấy thôi.
- Ðúng thế không? - Lưu Ngao lại ngáp một cái nữa. - Cũng có
thể như thế, hòa khí của ta vẫn còn vượng lắm. Xem ra thì nhà
ngươi cũng chẳng gầy đi bao nhiêu, ở đất Bắc không được yên
vui như ở Tràng An chứ?
- Ði khỏi đất Tràng An, ai mà không tiều tụy đi cơ chứ? - Trương
Phóng cười cợt. ở nơi đất Bắc, việc công và tư, đều lẫn
lộn nháo nhào hết cả ạ.
Thế là Lưu Ngao phá lên cười, nói tiếp:
- Lần sau, nếu cần phải biếm anh đi, ta sẽ tống anh về Giang Hán
làm phán quan đấy nhé.
- Thưa bệ hạ, thần vừa mới về, đã phải biếm đi sao? - Vẻ
mặt Trương Phóng buồn thiu. - Bệ hạ, người có thể không bắt
rời khỏi Tràng An là hay nhất.
- Hãy ngồi xuống, chúng ta không thể xa cách như thế này được
nữa đâu. - Lưu Ngao nói, thở mạnh một cái - Trương khanh, chính
thực là ta muốn phải qua một năm mới triệu hồi nhà ngươi. Nhưng,
những ngày gần đây, ta buồn quá thể, rất muốn cùng với nhà
ngươi trò chuyện.
- Tâu Bệ hạ. - Trương Phóng ngồi xuống, ngập ngừng nói -
Chuyện quốc sự hay là chuyện riêng tư ạ?
- Ta tìm ngươi về, tất nhiên chỉ vì chuyện riêng tư rồi - Lưu
Ngao thở dài đánh sượt - Chuyện quốc sự, vốn như thế đấy,
ta là hoàng đế, không thay đổi tí gì hết, ngươi có giúp cũng
không giúp được, còn như việc riêng, chà, ta phiền lòng quá.
- Thưa bệ hạ, là vì... Hắn kéo dài giọng.
- Chị em Triệu Phi Yến! - Lưu Ngao bối rối tiếp - Ngươi vốn là
người giới thiệu đầu tiên, nói ra một lời không thể hết
được.
Trương Phóng đã biết hết chuyện qua mồm mép của bọn nội
thị rồi, nhưng lúc này, hắn vẫn làm ra vẻ giật mình, ngơ ngác
nhìn nhà vua à lên một tiếng.
- Chị em nhà ấy gây phiền hà cho ta nhiều quá, ta không biết nên
xử trí ra sao đây! Theo lý thì Phi Yến có chết nữa cũng không
oan.
- Thưa bệ hạ, hoàng hậu đã thế nào rồi ạ? - Hắn làm ra vẻ
hốt hoảng hỏi - Phạm tội gì kia ạ?
- Có thể chẳng phạm tội gì, mà cũng có thể là phạm. Lưu Ngao
lắc lắc đầu, đầy vẻ buồn phiền bối rối - Nói chung, nàng làm
ta tổn thương quá.
- Thưa bệ hạ, thần có thể nghe được tỏ tường không ạ?
Lưu Ngao gật đầu, thong thả kể hết từ đầu đến cuối câu
chuyện Phi Yến, rồi có lẽ do phải giữ thế tôn nghiêm của mình,
ngài nói thêm - Có người nói hoàng hậu vì cầu tự mà uống
thuốc của cái nhà tay Trần Thanh đáng chết ấy - Ma quỷ thật -
Ðáng tiếc, lúc ấy ta không bình tĩnh suy nghĩ, giết tuốt cả
hắn và cha hắn là Trần Sùng cùng cả lũ nhà hắn nữa, nếu lui
lại nhân chứng ấy thì rất có thể gây nên chuyện đổ vỡ
tầy trời nữa kia.
Trương Phóng tỏ ra kinh hãi và thương xót, một lúc sau mới thì
thầm hỏi:
- Bệ hạ đã đem giam Hoàng hậu lại rồi sao?
Lưu Ngao vò đầu, không trả lời ngay câu hỏi ấy.
Ðối với Trương Phóng thì đây là một vấn đề vô cùng nghiêm
trọng. Phi Yến là người tình cũ của hắn, hơn nữa, cũng lại còn
là một mối vốn liếng chính trị. Bất luận thế nào, thì hắn
cũng phải đem hết sức mình ra gỡ tội cho Phi Yến.
Lúc ấy, hắn trầm ngâm quan sát nhà vua chỉ thấy trên gương
mặt ngài đầy vẻ ân hận và bối rối, nhưng không có ý giận
thật sự, do vậy hắn suy nghĩ rất lung, nhận ra rằng nhà vua
vẫn còn có tình yêu với Phi Yến. Vì thế, hắn vẫn không nói gì.
Dùng sự im lặng để buộc nhà vua phải bước thêm một bước
tỏ rõ thái độ của mình. Hắn sẽ tùy đó mà ứng biến.
Nhà vua không thể giữ mãi thế im lặng lâu dài, cuối cùng ngài nói:
- Ðem giam hoàng hậu chẳng qua là cái thế bắt buộc. Ðể cho nàng
không làm việc tà nữa, uống thuốc cầu tự, gần gũi bọn đồng
cốt nhảm nhí, theo phép nhà Hán là tội đáng chết. Chỉ đem giam
cầm thôi là quá khoan hồng rồi đấy! Nhưng, ta thấy lòng bất
nhẫn, vì thế mà ta rất phiền não.
Trương Phóng chỉ còn biết rên lên một tiếng trong cổ để trả
lời.
- Trương khanh, ta không bằng lòng về nỗi không nỡ nhẫn tâm
của ta. ồ - Ta lại không có cách nào làm cho lòng ta sắt đá đi
được, nàng nói chung là một cô gái đáng yêu! Hãy còn... hừ...
Hãy còn vấn đề...
- Hãy còn vấn đề gì? Thưa bệ hạ. - Trương Phóng đã hỏi một
câu rất đúng lúc.
- ồ... Trên gương mặt u ám của Lưu Ngao hiện lên vẻ tươi cười
- Trương Phóng, người tuy phát hiện ra được Phi Yến, nhưng người
vẫn còn hồ đồ lắm! Trương khanh, em gái hoàng hậu - A! Cô em
của nàng... - Ngài bật lên tiếng cười đắc ý nói tiếp - Ðó là
một cô gái miễn so sánh. A! Ngươi không lưu ý mà chính ta lại phát
hiện ra được vẻ giai lệ của nàng...
- Thưa bệ hạ. - bây giờ mới nghe đấy ạ. - Trương Phóng cười
hi hí. Lúc này thì hắn đã hiểu. Sở dĩ Phi Yến không bị giết
chết là do cô em đã đưa tay ra đỡ cho rồi. Ðoán thế, lập
tức hắn nắm được hết mọi sự thực ngay!
Nhà vua nói:
- Hai chị em, mỗi người mỗi vẻ, từ khi Phi Yến xảy ra chuyện,
một mặt là ta không nỡ nhẫn tâm, mặt khác cũng là vì có cô
em. Nàng đối với chị rất tốt. Nếu ta xử trí Phi Yến tất
sẽ làm nàng đau lòng, thậm chí còn hủy hoại mất một con bé đáng
yêu nữa.
Bây giờ thì Trương Phóng đã rõ, yên tâm rồi. Vì thế, hắn
nhẹ nhàng nói:
- Tâu bệ hạ, thần cho rằng phải có uy phong của người đàn ông.
Hơn thế lại phải có uy phong của bậc quân vương.
- Uy phong của nhà vua đối với đàn bà, tuy thắng cũng không
mạnh. - Lưu Ngao cười hì hì lắc đầu nói - Bất tất phải dùng
uy, hơn nữa, thấy Hợp Ðức, ta cũng hết cách đem cái uy ra nữa
kia.
- Sao cơ ạ? - Trương Phóng tỏ ra hết sức thích thú - Triệu Hợp
Ðức có sức mạnh gì khủng khiếp đến nỗi khiến bệ hạ, hoàng
đế của thần không còn uy lực nữa kia ư?
Hết Hồi 12 - Triệu Phi Yến trong cung nhà Hán
Xem Hồi 13