Có hai quan điểm khác nhau về nội dung của danh từ "thân
pháp" . Một thì cho rằng thân pháp là các động tác , tư thức
của thân mình mà thôi , không kể đầu và chân tay . Quan điểm thứ
hai xem thân pháp chỉ các động tác tư thức của toàn thể con người
. Trong câu hỏi này , thân pháp được hiễu theo nghĩa hẹp .
Yêu cầu của TCQ đối với thân pháp thì rất nhiều , như hàm
hung bạt bối , tung yêu , trầm kiên , đỉnh đầu huyền . các
điều này sẽ được trình bày ở các câu hỏi sau . Ở đây chỉ
bàn đến hai điểm quan trọng là Vĩ Lư Trung Chính và Trung Chính
An Thư .
Vĩ Lư là tên gọi tắt của xương Vĩ Lư . Xương Vĩ Lư ở mắc
cuối của cột xương sống , trên thực tế nó tiếp liền ngay toàn
thể cột xương sống -hệ thống xương làm trụ cột cho thân mình
. Mắc trên của cột xương sống tiếp với xương đầu , để chống
đở đầu bộ , mắc dưới nối với cốt bàn và hai chân . Cột xương
sống được tổ thành bởi từng đốt xương một , điều này làm
cho cổ và eo chuyển động được linh hoạt .
Xương sống con người , không phải là đường thẳng mà tự nhiên
cong ở ba chổ : cổ , ngực và eo . Chẳng qua vì độ cong nhỏ nên
nhìn bề ngoài không thấy được . TCQ đòi hỏi Vĩ Lư Trung Chính
là muốn nói đến sự trung chính tự nhiên này đây , chứ không
phải trung chính gắng gượng như muốn cho cột xương sống từ trên
xuống dưới thành một đường thẳng buông xuôi , vì trên thực tế
không thể làm được . Ai có tật khòm lưng , khi tập quyền , cố
gắng giử cho eo thẳng , mới mong được vĩ lư trung chính .
Thế nào gọi là Trung Chính An Thư ? Lá khi luyện quyền , thân thể
giử cho an nhiên thư triển , không nghiêng không lệch . Trong TCQ Luận
có nói : "không được có chổ nào lồi lỏm , không được có
chổ nào khuyết hảm" , chính là nói đến ý này . Nếu như
khi luyện quyền , bộ phận nào của cơ thể cảm thấy sượng sùng
khó chịu , không thư thản tự nhiên , đó chính là nghịch với
nguyên tắc trung chính an thư . Xét về khía cạnh sinh lý của sự
vận động , giử thân cho trung chính an thư rất có ảnh hưởng đến
sức khõe . Luyện TCQ kỵ nhất là gồng cứng gân thịt và trương
căng khớp xương , chỉ khi nào để buông lõng thì mới không làm
trở ngại sự lưu thông của máu , giử xoang bụng rộng mở và phổi
được thư triển . Ngoài ra , khi luyện tập có chú ý vĩ lư trung
chính mới giử được cho thân không chồm không ngữa cùng là méo
trái lệch phải . Nếu không , động tác không được đẹp đẽ ,
hô hấp không được tự nhiên thư sướng , đồng thời thân thể
mất quân bình , trọng tâm không ổn , thì lúc thôi thủ , chỉ cần
đối phương dẫn một cái là đã ngã úp rồi . Yếu điểm này
, phải nhớ luôn luôn .