34. Câu " Xứ Xứ Quân Hữu Nhất Hư Thực " Có Ý Nghĩa Là Gì ?

     Phần trên đã nói về sự phân chia hư thực của hai chân , nhưng trong TCQ ngoài hạ chi ra còn có thượng chi và thân thể với các bộ phận của nó cũng được phân chia hư thực . Ðó chính là ý nghĩa của câu " xứ xứ quân hữu nhất hư thực" . Ðây là một đặc điểm của TCQ .

     Sự lý giải hư thực ở hai chân tương đối dễ dàng , còn ở hai tay và thân thì làm thế nào biết đâu là hư đâu là thực ?  Ở đây hư thực là do "Ý" , ý đến đâu thì nơi đó là thực . Nơi nào ý không đến thì nơi đó là hư . Thí dụ như :

     1. Trong động tác Ðơn tiên , tay trái là thực , tay phải là hư , bởi vì lúc này ý đặt tại tay trái , đây mới chỉ là sự phân chia hư thực sơ bộ ; nếu ta xem tay trái là một thì cườm chưởng trái là thực , các phần khác của tay trái là hư , đây là sự phân chia hư thực bước thứ hai . Cho nên nếu xem động tác của Ðơn tiên là một , thì ta đã có hư thực , rồi tay trái của Ðơn tiên lại được chia hư thực . Thì đây chẳng phải là ý nghĩa của câu "xứ xứ quân hữu nhất hư thực" ư ?

     2. Cung tiễn bộ trong động tác Ðơn tiên cũng được chia hư thực . Trong Thiếu Lâm quyền , Cung tiễn bộ hình thành bởi hai chân đều gánh chịu thể trọng . Nhưng trong TCQ thì lại khác ; ở Ðơn tiên , chân trái là thực , chân phải là hư . Ðây là hư thực ở hạ chi .

     Về hư thực ở các bộ phận khác của thân thể , người học cần hiểu rằng , tình trạng hư thực không ổn định nếu trên phương diện vị trí mà xét , và tình trạng hư thực rất ngắn ngủi nếu trên phương diện thời gian mà xét . Sự hư thực này biến hóa theo sự biến hóa của tư thức , cho nên Vương Tông Nhạc triều Thanh viết Thái Cực quyền luận có nói : " Tả trọng tắc tả hư , hữu trọng tắc hữu yếu , ngưỡng chi tắc di cao , phủ chi tắc di thâm " , mà đạt được tình trạng này là do vận dụng được sự biến hóa hư thực . Muốn vận dụng hư thực vào trong mỗi động tàc tư thức của TCQ không phải là dể dàng đâu , mà cần phải có thời gian luyện tập lâu dài mới nắm được yếu lý và vận dụng tương đối khá . Nay nêu ra ở đây vài điểm theo thứ tự để người học dần dần thể nghiệm mà hiểu ra :

     1. Ở mỗi động tác , trước hết phải phân chia hư thực ở hai chân .

     2. Biết dụng ý bất dụng lực , phải biết ở mỗi động tác "ý" đặt ở đâu , sau đó mới vận dụng sự biến hóa , hư thực trong suốt các động tác liên tiếp với sự điều khiển của ý .

     3. Sau khi luyện tập thuần thục rồi , luyện tiếp đến thôi thủ , nên lưu tâm đến sự biến hóa và tác dụng của hư thực trong động tác thôi thủ , cho đến khi đạt đến cảnh giới tùng tâm sở dục , ấy mới là thành công vậy .